Khảo sát những đặc điểm thể loại phóng sự của vũ trọng phụng luận án tiến sĩ chu
Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh
Lý thuyết và lịch sử văn học
Ẩn danh
Luận án Tiến sĩ
Năm xuất bản
Số trang
232
Thời gian đọc
35 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tóm tắt nội dung
I. Giới thiệu đề tài khảo sát phóng sự Vũ Trọng Phụng
Luận án 'Khảo sát những đặc điểm thể loại phóng sự của Vũ Trọng Phụng' do Nguyễn Hoài Thanh thực hiện năm 1999 tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Đề tài này xuất phát từ một thực tế nghiên cứu đáng chú ý. Trong suốt hơn nửa thế kỷ, việc nghiên cứu di sản văn chương của Vũ Trọng Phụng tồn tại sự thiên lệch lớn. Bút mực học thuật dành ưu ái cho 'nhà tiểu thuyết trác tuyệt' nhiều hơn so với 'ông vua phóng sự'. Thống kê từ thư mục nghiên cứu cho thấy, trong tổng số 141 bài và sách nghiên cứu tính đến năm 1992, chỉ có 3 bài bàn riêng về thể loại phóng sự. Các cuộc hội thảo lớn kỉ niệm Vũ Trọng Phụng giai đoạn 1987-1992 cũng chỉ lẻ tẻ vài báo cáo về phóng sự. Phần lớn nghiên cứu tập trung vào phương diện nội dung, đạo đức, chính trị. Giá trị hiện thực của từng thiên phóng sự được nhắc đến. Nhưng phương diện nghệ thuật vẫn là khoảng trống lớn. Luận án của Nguyễn Hoài Thanh ra đời nhằm bù lấp khoảng trống nghiên cứu này. Mục tiêu chính là khảo sát toàn diện đặc điểm thể loại phóng sự của Vũ Trọng Phụng. Phương pháp tiếp cận liên ngành được áp dụng. Cơ sở lý luận kết hợp giữa lý thuyết thể loại và lịch sử văn học. Tác phẩm phóng sự chính được phân tích bao gồm Cạm bẫy người, Kỹ nghệ lấy Tây, Cơm thầy cơm cô và nhiều tác phẩm khác. Luận án hứa hẹn mang đến cái nhìn toàn diện về nghệ thuật phóng sự trong văn học hiện thực phê phán 1930-1945.
1.1. Sự cấp thiết của nghiên cứu thể loại phóng sự
Nghiên cứu phóng sự Vũ Trọng Phụng mang tính cấp thiết cao. Số lượng công trình chuyên sâu về mảng sáng tác này quá ít so với tiểu thuyết. Giai đoạn 1987-1999, chỉ lẻ tẻ vài luận văn thạc sĩ và một luận án phó tiến sĩ đề cập đến. Các công trình hiện có mới chỉ dừng ở mức tìm hiểu một số vấn đề nhất định. Cái nhìn toàn diện về đặc điểm thể loại vẫn chưa được thiết lập. Đây là lỗ hổng lớn trong nghiên cứu văn học hiện thực phê phán Việt Nam. Vũ Trọng Phụng là bậc thầy của thể loại phóng sự. Việc nghiên cứu kỹ lưỡng nghệ thuật phóng sự của ông giúp hiểu sâu hơn đóng góp của ông cho văn học dân tộc.
1.2. Mục tiêu và phạm vi nghiên cứu luận án
Luận án đặt ra ba mục tiêu chính. Thứ nhất, khảo sát những đặc điểm thể loại phóng sự của Vũ Trọng Phụng trên cả bình diện nội dung và nghệ thuật. Thứ hai, xác định vị trí của phóng sự Vũ Trọng phụng trong lịch sử thể loại phóng sự Việt Nam. Thứ ba, làm sáng tỏ mối quan hệ giữa phóng sự báo chí và phóng sự văn học qua tác phẩm của ông. Phạm vi nghiên cứu tập trung vào toàn bộ các tác phẩm phóng sự đã công bố của Vũ Trọng Phụng. Bối cảnh lịch sử văn học 1930-1945 được xem xét làm nền tảng. Phương pháp nghiên cứu kết hợp phân tích thể loại, phân tích văn bản và so sánh lịch sử.
1.3. Cơ sở lý luận và phương pháp tiếp cận
Cơ sở lý luận của luận án dựa trên lý thuyết thể loại văn học hiện đại. Khái niệm phóng sự được tiếp cận từ nhiều góc độ: phóng sự báo chí, phóng sự văn học, ký sự văn học. Mối quan hệ giữa yếu tố tài liệu và yếu tố tiểu thuyết trong phóng sự được đặc biệt quan tâm. Phương pháp chính là phân tích văn bản kết hợp với lịch sử so sánh. Các tác phẩm Cạm bẫy người, Kỹ nghệ lấy Tây, Cơm thầy cơm cô được mổ xẻ chi tiết. Phương pháp tiếp cận liên ngành cũng được áp dụng khi cần thiết.
II. Khái niệm và lịch sử thể loại phóng sự Việt Nam
Thể loại phóng sự có lịch sử phát triển lâu đời ở cả phương Tây và Việt Nam. Ở phương Tây, phóng sự xuất hiện từ thế kỷ XIX gắn liền với sự phát triển báo chí hiện đại. Tại Việt Nam, thể loại này du nhập đầu thế kỷ XX cùng với báo chí tiếng Việt. Phóng sự thuộc nhóm thể loại ký. Nó có đặc trưng riêng biệt so với truyện ngắn và tiểu thuyết. Phóng sự dựa trên tài liệu thực. Người viết phải trực tiếp quan sát, điều tra, phỏng vấn. Nhưng phóng sự không đơn thuần là ghi chép sự kiện. Nó có yếu tố nghệ thuật, có cách kể chuyện hấp dẫn. Phóng sự báo chí và phóng sự văn học là hai nhánh phát triển. Phóng sự báo chí thiên về tính thời sự, tính thông tin. Phóng sự văn học chú trọng giá trị nghệ thuật, chiều sâu tư tưởng. Vũ Trọng Phụng được xem là người kết hợp xuất sắc cả hai yếu tố này. Các tác phẩm phóng sự của ông vừa có giá trị tư liệu vừa có giá trị văn học cao. Giai đoạn 1930-1945 là thời kỳ hoàng kim của phóng sự Việt Nam. Nhiều cây bút xuất sắc đã góp phần định hình thể loại. Vũ Trọng Phụng nổi bật nhất trong số đó.
2.1. Khái niệm phóng sự báo chí và phóng sự văn học
Phóng sự là một thể ký trong cả báo chí và văn học. Phóng sự báo chí tập trung vào tính thời sự. Nó phản ánh nhanh chóng các sự kiện, hiện tượng xã hội. Ngôn ngữ báo chí ngắn gọn, súc tích. Phóng sự văn học có tham vọng lớn hơn. Nó không chỉ phản ánh mà còn khám phá chiều sâu hiện thực. Nhân vật được xây dựng có tính cách, có đời sống nội tâm. Tình tiết được tổ chức thành câu chuyện hấp dẫn. Yếu tố tiểu thuyết được đưa vào phóng sự một cách tự nhiên. Vũ Trọng Phụng là đại diện tiêu biểu cho phóng sự văn học Việt Nam. Ông biến mỗi vấn đề xã hội thành một câu chuyện sống động. Nhân vật trong phóng sự của ông mang đậm tính người.
2.2. Quá trình phát triển phóng sự ở Việt Nam đầu thế kỷ XX
Phóng sự Việt Nam xuất hiện cùng báo chí tiếng Việt đầu thế kỷ XX. Ban đầu, phóng sự chủ yếu mang tính ghi chép, tường thuật. Nội dung xoay quanh các sự kiện xã hội đương thời. Giai đoạn 1930-1945 chứng kiến sự phát triển mạnh mẽ. Nhiều cây bút phóng sự xuất sắc xuất hiện. Vũ Trọng Phụng dẫn đầu với hàng loạt tác phẩm để đời. Các tác giả khác như Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố cũng có đóng góp đáng kể. Phóng sự giai đoạn này gắn liền với văn học hiện thực phê phán. Nội dung phản ánh xã hội thuộc địa với nhiều tệ nạn. Nghệ thuật phóng sự được nâng tầm. Yếu tố tiểu thuyết hóa trở thành đặc trưng nổi bật. Đây là thời kỳ định hình phong cách phóng sự Việt Nam hiện đại.
2.3. Phóng sự mang yếu tố tiểu thuyết
Yếu tố tiểu thuyết là nét đặc trưng quan trọng của phóng sự văn học. Tiểu thuyết hóa không có nghĩa là hư cấu. Tác giả vẫn dựa trên tài liệu thực, sự kiện có thật. Nhưng cách tổ chức, cách kể, cách xây dựng nhân vật mang phong cách tiểu thuyết. Nhân vật không chỉ là đối tượng khảo sát. Họ trở thành những cá thể sống động với tính cách rõ ràng. Tình huống được sắp đặt có kịch tính. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, có giọng điệu riêng. Vũ Trọng Phụng là bậc thầy trong việc tiểu thuyết hóa phóng sự. Mỗi tác phẩm của ông đọc như một cuốn tiểu thuyết hấp dẫn. Cạm bẫy người, Kỹ nghệ lấy Tây, Cơm thầy cơm cô đều thể hiện rõ điều này. Sự kết hợp giữa tài liệu và nghệ thuật tạo nên sức sống bền bỉ cho tác phẩm.
III. Hiện thực và tư tưởng trong phóng sự Vũ Trọng Phụng
Phóng sự của Vũ Trọng Phụng phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam đen tối dưới chế độ thuộc địa. Tác giả khai thác nhiều mảng đời sống khác nhau. Tệ nạn xã hội là chủ đề xuyên suốt. Cờ bạc, mại dâm, nghiện ngập được phơi bày trần trụi. Cảnh tượng thương tâm, nhức nhối xuất hiện dày đặc. Người dân nghèo khổ, bần cùng hóa dưới áp bức thực dân. Sự tha hóa diễn ra ở nhiều tầng lớp xã hội. Giới chủ nhà bóc lột người thuê tàn nhẫn. Giới cờ bạc bịp lừa đảo, hãm hại người lương thiện. Người nghèo bị dồn vào đường cùng, buộc phải tha hóa để sinh tồn. Giá trị lớn nhất của phóng sự Vũ Trọng Phụng là giá trị lịch sử - thời sự. Tác phẩm là bức tranh chân thực về xã hội thuộc địa nửa đầu thế kỷ XX. Tư tưởng nhân đạo thấm đẫm trong từng trang viết. Nhà văn xót xa trước thân phận con người. Ông căm ghét bất công, áp bức. Tuy nhiên, phóng sự của ông cũng có những hạn chế nhất định. Yếu tố tự nhiên chủ nghĩa đôi khi xuất hiện quá mức. Một số nhận định có phần phiến diện. Nhưng nhìn chung, giá trị hiện thực và nhân đạo vẫn là điểm sáng vượt trội.
3.1. Những tệ nạn xã hội trầm kha trong phóng sự
Vũ Trọng Phụng dành nhiều trang viết cho tệ nạn xã hội. Cờ bạc bịp là chủ đề được khai thác sâu trong Cạm bẫy người. Kỹ nghệ lấy Tây phơi bày ngành mại dâm. Cơm thầy cơm cô phản ánh đời sống khổ cực của người giúp việc. Mỗi tác phẩm tập trung vào một tệ nạn cụ thể. Nhưng tất cả đều quy về một xã hội bất công, mục ruỗng. Người viết không khoan nhượng trước cái ác, cái xấu. Ngòi bút sắc bén cắt vào từng lớp vỏ bọc xã hội. Sự thật trần trụi được phơi bày. Độc giả choáng váng trước những gì được tiết lộ. Đây là đặc điểm nổi bật của phóng sự hiện thực phê phán 1930-1945.
3.2. Sự tha hóa của các tầng lớp xã hội
Sự tha hóa là motif xuyên suốt trong phóng sự Vũ Trọng Phụng. Giới chủ nhà bóc lột người thuê đến tận xương tủy. Họ trở nên tàn nhẫn, vô cảm. Giới cờ bạc bịp sống bằng nghề lừa đảo. Họ hại người lương thiện không ghê tay. Nhưng đáng thương nhất là người nghèo bị tha hóa. Cơm áo gạo tiền đẩy họ vào con đường tủi nhục. Phụ nữ phải bán thân nuôi gia đình. Người làm thuê bị bóc lột sức laoộng. Thanh niên sa vào cờ bạc, nghiện ngập. Vũ Trọng Phụng không chỉ tả cảnh mà còn phân tích nguyên nhân. Chế độ thuộc địa là nguồn gốc sâu xa của mọi thứ. Xã hội bất công tạo ra con người tha hóa. Tư tưởng nhân đạo của nhà văn thể hiện rõ qua cách nhìn nhận vấn đề này.
3.3. Giá trị lịch sử và tư tưởng nhân đạo
Giá trị lịch sử của phóng sự Vũ Trọng Phụng rất lớn. Tác phẩm là tài liệu quý giá về xã hội Việt Nam đầu thế kỷ XX. Chế độ thực dân, phong kiến được phản ánh chân thực. Đời sống người dân thuộc địa được ghi lại chi tiết. Giá trị thời sự cũng không nhỏ. Nhiều vấn đề đặt ra vẫn còn tính thời sự. Tư tưởng nhân đạo là giá trị cốt lõi. Nhà văn thương xót người nghèo, căm ghét áp bức. Ông lên tiếng cho những người không có tiếng nói. Ngòi bút phục vụ con người, vì con người. Đây là điểm tạo nên sức sống bền bỉ cho tác phẩm. Phóng sự Vũ Trọng Phụng không chỉ là văn học. Nó là tiếng nói lương tâm của thời đại.
IV. Đặc điểm nghệ thuật khám phá hiện thực trong phóng sự
Nghệ thuật khám phá hiện thực là điểm mạnh nổi bật trong phóng sự Vũ Trọng Phụng. Tác giả có khả năng tuyển chọn thực tại tinh tế. Không phải mọi sự kiện đều được đưa vào tác phẩm. Vũ Trọng Phụng biết chọn lọc những chi tiết đắt giá. Những chi tiết điển hình, giàu sức gợi được ưu tiên. Sự năng động trong tiếp cận hiện thực cũng là đặc điểm đáng chú ý. Nhà văn không ngồi một chỗ viết. Ông trực tiếp thâm nhập thực tế, quan sát, ghi chép. Phương pháp điều tra xã hội học được áp dụng. Phỏng vấn, đối thoại, quan sát trực tiếp tạo nên chất liệu sống cho tác phẩm. Sự sáng tạo trong khai thác tài liệu cũng rất đáng ghi nhận. Tài liệu thô được xử lý nghệ thuật. Con số, sự kiện được lồng ghép vào câu chuyện tự nhiên. Người đọc không cảm thấy khô khan khi đọc số liệu. Mọi thứ đều trở thành một phần của câu chuyện hấp dẫn. Đây là bí quyết tạo nên thành công của phóng sự văn học nói chung và của Vũ Trọng Phụng nói riêng.
4.1. Sự tinh tế trong tuyển chọn thực tại
Vũ Trọng Phụng có con mắt tinh tế trong tuyển chọn thực tại. Hiện thực xã hội rất phức tạp, đa chiều. Nhà văn phải biết chọn lọc những gì tiêu biểu nhất. Mỗi chi tiết đưa vào tác phẩm đều mang ý nghĩa biểu tượng. Cảnh đời được chọn là cảnh điển hình. Nhân vật được chọn là người đại diện cho một lớp người. Sự tuyển chọn này thể hiện bản lĩnh nghệ thuật. Nó quyết định chất lượng của tác phẩm phóng sự. Vũ Trọng Phụng không sa vào chi tiết thừa. Mỗi câu, mỗi từ đều phục vụ mục đích phản ánh hiện thực. Đây là bài học quý cho nhà viết phóng sự.
4.2. Sự năng động trong tiếp cận hiện thực
Tiếp cận hiện thực là khâu quan trọng nhất trong sáng tác phóng sự. Vũ Trọng Phụng không viết từ sách vở. Ông xông pha thực tế, lăn lộn với đời sống. Phương pháp điều tra xã hội học được áp dụng triệt để. Nhà văn phỏng vấn trực tiếp những người trong cuộc. Ông quan sát hiện tượng xã hội tại chỗ. Ghi chép cẩn thận, tỉ mỉ. Sự năng động này tạo nên chất liệu sống cho tác phẩm. Người đọc cảm nhận được hơi thở của cuộc đời. Mỗi trang viết mang dấu ấn trải nghiệm thực tế. Đây là đặc điểm chung của nhà viết phóng sự chân chính. Nhưng ở Vũ Trọng Phụng, sự năng động này đạt đến mức xuất sắc.
4.3. Sự sáng tạo trong khai thác tài liệu
Tài liệu là nền tảng của phóng sự. Nhưng tài liệu thô chưa phải là văn học. Vũ Trọng Phụng có khả năng biến tài liệu thành nghệ thuật. Con số thống kê được lồng vào câu chuyện tự nhiên. Lời khai, lời kể được tái hiện sinh động. Nhà văn không đơn thuần trích dẫn. Ông tái cấu trúc tài liệu theo logic nghệ thuật. Kết quả là tác phẩm vừa trung thực vừa hấp dẫn. Người đọc không cảm thấy khô khan. Mọi tài liệu đều trở thành máu thịt của câu chuyện. Sự sáng tạo này đòi hỏi tài năng và công phu. Vũ Trọng Phụng sở hữu cả hai yếu tố đó.
V. Nghệ thuật trào phúng và yếu tố tiểu thuyết hóa
Nghệ thuật trào phúng là vũ khí sắc bén trong phóng sự Vũ Trọng Phụng. Nhà văn sử dụng hài hước để phê phán hiện thực. Nhân vật được xây dựng theo hướng biếm họa. Tính cách được phóng đại, cường điệu hóa. Tình huống hài hước, trào phúng được tổ chức khéo léo. Lối văn giễu nhại tạo nên giọng điệu riêng biệt. Độc giả vừa cười vừa suy ngẫm. Tiếng cười mang tính phê phán sâu sắc. Yếu tố tiểu thuyết hóa cũng là đặc điểm nổi bật. Mỗi vấn đề xã hội đều được biến thành câu chuyện hấp dẫn. Quần thể nhân vật sống động, có tính cách rõ ràng. Lối thuật kể lôi cuốn, kịch tính. Nhân vật không chỉ là đối tượng khảo sát. Họ trở thành những con người bằng xương bằng thịt. Người đọc đồng cảm, phẫn nộ, thương xót cùng nhân vật. Nghệ thuật tiểu thuyết hóa giúp phóng sự đạt đến đỉnh cao thẩm mỹ. Cạm bẫy người, Kỹ nghệ lấy Tây, Cơm thầy cơm cô đều thể hiện rõ điều này. Vũ Trọng Phụng chứng minh phóng sự có thể là nghệ thuật đích thực.
5.1. Nhân vật hài hước và biếm họa trong phóng sự
Nhân vật trong phóng sự Vũ Trọng Phụng mang đậm chất biếm họa. Tính cách được phóng đại để nhấn mạnh đặc điểm tiêu biểu. Kẻ cờ bạc bịp hiện lên vừa đáng sợ vừa đáng cười. Ông chủ nhà bóc lột vừa tham lam vừa ngu dốt. Người phụ nữ bán thân vừa tội nghiệp vừa hài hước. Sự kết hợp giữa bi và hài tạo nên chiều sâu nhân vật. Độc giả không chỉ cười mà còn suy nghĩ. Tiếng cười đả kích sâu cay. Nhân vật biếm họa phản ánh xã hội mục ruỗng. Đây là nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc của Vũ Trọng Phụng. Tiểu thuyết của ông cũng sử dụng kỹ thuật tương tự. Nhưng trong phóng sự, hiệu quả trào phúng càng rõ nét hơn.
5.2. Tổ chức tình huống trào phúng đặc sắc
Tình huống trào phúng được tổ chức rất công phu trong phóng sự. Vũ Trọng Phụng biết tạo kịch tính từ sự kiện thực. Mâu thuẫn được đẩy lên cao trào. Nhân vật rơi vào tình thế éo le, trớ trêu. Kết cục bất ngờ, đầy châm biếm. Độc giả cười ra nước mắt. Tình huống hài hước không phải hư cấu. Nó dựa trên sự kiện có thật trong cuộc sống. Nhà văn chỉ khéo léo sắp đặt, nhấn nhá. Nghệ thuật tổ chức tình huống thể hiện tài năng bậc thầy. Đây là yếu tố khiến phóng sự đọc như tiểu thuyết hấp dẫn.
5.3. Lối văn giễu nhại và giọng điệu trào phúng
Giọng điệu trào phúng là đặc trưng nổi bật trong lời văn phóng sự. Vũ Trọng Phụng sử dụng lối văn giễu nhại hiệu quả. Ông bắt chước giọng điệu của nhân vật để chế giễu. Ngôn ngữ được cường điệu hóa để tạo hiệu ứng hài hước. Mỉa mai, châm biếm thấm đẫm từng câu văn. Nhà văn không trực tiếp phê phán. Ông để sự thật tự nói lên tiếng nói. Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sắc bén. Độc giả cảm nhận được sự thông minh, hóm hỉnh. Lối văn giễu nhại tạo nên phong cách riêng không lẫn vào đâu được. Đây là đóng góp quan trọng của Vũ Trọng Phụng cho nghệ thuật phóng sự Việt Nam.
VI. Đặc điểm lời văn phóng sự Vũ Trọng Phụng
Lời văn phóng sự của Vũ Trọng Phụng mang nhiều đặc điểm độc đáo. Chất khẩu ngữ là yếu tố nổi bật nhất. Ngôn ngữ đời thường, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày. Thành ngữ, tục ngữ được sử dụng phong phú. Các biện pháp tu từ mang màu sắc khẩu ngữ. Câu văn ngắn, rõ ràng, giàu sức gợi. Khẩu ngữ không chỉ dùng để miêu tả. Nó còn phục vụ mục đích đánh giá hiện thực. Nhân vật được khắc họa qua ngôn ngữ đặc thù. Mỗi tầng lớp có giọng điệu riêng. Giọng điệu của người kể chuyện cũng rất đặc biệt. Cái tôi tác giả hiện lên mạnh mẽ. Có lúc nghiêm trang, có lúc hóm hỉnh. Có lúc xót xa, có lúc phẫn nộ. Tính hiện đại trong lời văn cũng đáng ghi nhận. Từ vựng mới mẻ được sử dụng sáng tạo. Câu văn phá vỡ khuôn mẫu truyền thống. Nhịp điệu linh hoạt, biến hóa. Tuy nhiên, lời văn cũng có những hạn chế. Đôi khi quá sa vào khẩu ngữ đời thường. Một số câu văn dài dòng, phức tạp. Nhưng nhìn chung, lời văn phóng sự Vũ Trọng Phụng là đỉnh cao của thể loại. Nó ảnh hưởng sâu rộng đến các thế hệ nhà văn sau này.
6.1. Chất khẩu ngữ trong lời văn phóng sự
Khẩu ngữ là linh hồn của lời văn phóng sự Vũ Trọng Phụng. Tác giả sử dụng ngôn ngữ đời thường một cách tự nhiên. Lời ăn tiếng nói hàng ngày được nâng tầm nghệ thuật. Thành ngữ, tục ngữ được vận dụng phong phú. Biện pháp tu từ mang đậm tính khẩu ngữ. Ẩn dụ, nhân hóa, hoán dụ theo lối nói dân gian. Câu văn ngắn gọn, súc tích. Nhịp điệu nhanh, mạnh mẽ. Người đọc cảm nhận được hơi thở cuộc sống. Chất khẩu ngữ tạo nên sự gần gũi, chân thực. Đây là đặc điểm quan trọng tạo nên sức hấp dẫn của tác phẩm. Vũ Trọng Phụng chứng minh ngôn ngữ bình dân có thể trở thành văn chương cao cấp.
6.2. Giọng điệu trong lời văn phóng sự
Giọng điệu lời văn phóng sự rất đa dạng. Cái tôi người kể chuyện hiện lên rõ ràng. Có lúc khách quan, lạnh lùng ghi chép. Có lúc sôi nổi, phẫn nộ trước bất công. Có lúc hóm hỉnh, mỉa mai thói đời. Giọng điệu của cái tôi tác giả cũng phong phú. Nhà văn không giấu quan điểm cá nhân. Ông bình luận, đánh giá, phê phán trực tiếp. Quần thể nhân vật có giọng điệu riêng biệt. Người giàu nói khác người nghèo. Kẻ học thức nói khác người thất học. Sự đa giọng điệu tạo nên chiều sâu cho tác phẩm. Nó phản ánh sự phức tạp của đời sống xã hội. Đây là nghệ thuật bậc thầy trong việc sử dụng ngôn ngữ.
6.3. Tính hiện đại và hạn chế của lời văn
Lời văn phóng sự Vũ Trọng Phụng mang tính hiện đại cao. Từ vựng mới mẻ được tiếp thu từ tiếng Pháp, tiếng Trung. Câu văn phá vỡ khuôn mẫu văn học trung đại. Cấu trúc câu linh hoạt, biến hóa. Nhịp điệu nhanh, sôi động. Phù hợp với nhịp sống đô thị hiện đại. Tuy nhiên, lời văn cũng có hạn chế. Đôi khi quá sa vào khẩu ngữ thô ráp. Một số câu văn dài dòng, khó hiểu. Yếu tố tự nhiên chủ nghĩa ảnh hưởng đến ngôn ngữ. Miêu tả quá chi tiết, trần trụi đôi khi phản cảm. Nhưng nhìn chung, tính hiện đại vẫn là điểm mạnh vượt trội. Lời văn phóng sự của ông đặt nền móng cho phong cách viết hiện đại Việt Nam. Ảnh hưởng của nó kéo dài đến tận ngày nay.
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (232 trang)Câu hỏi thường gặp
Tài liệu: Khảo sát những đặc điểm thể loại phóng sự của vũ trọng phụng luận án tiến sĩ chuyên ngành lý thuyết và lịch sử văn học. Tải miễn phí tại TaiLieu.VN
Luận án này được bảo vệ tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh. Năm bảo vệ: 1999.
Luận án "Khảo sát những đặc điểm thể loại phóng sự của vũ trọng phụng" thuộc chuyên ngành Lý thuyết và lịch sử văn học. Danh mục: Văn Học.
Luận án "Khảo sát những đặc điểm thể loại phóng sự của vũ trọng phụng" có 232 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.