Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérature francaise spécia
Vue générale du nouveau théâtre dans la thèse de doctorat en littérature : analyse des approches critiques et perspectives innovantes.
Université de Saigon - Faculté des Lettres (Đại học Sài Gòn - Đại học Văn khoa)
Culture française / Littérature (Văn học / Văn hóa Pháp)
Luan An
Luận án tiến sĩ / Tiểu luận hội thảo tiến sĩ (Doctorat / Séminaire)
Năm xuất bản
Số trang
51
Thời gian đọc
8 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
40 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Khảo cứu Nouveau Théâtre français qua góc nhìn học thuật
- Số trang:
- 51 trang
- Trường:
- Université de Saigon - Faculté des Lettres (Đại học Sài Gòn - Đại học Văn khoa)
- Chuyên ngành:
- Culture française / Littérature (Văn học / Văn hóa Pháp)
- Tác giả:
- Nghiêm Hoàng Ly
- Năm:
- 1973 - 1974
Tóm tắt nội dung luận án
I. Khảo cứu Nouveau Théâtre français qua góc nhìn học thuật
Bản tóm tắt phân tích công trình nghiên cứu thuộc khuôn khổ luận án tiến sĩ văn khoa tại Đại học Sài Gòn niên khóa 1973-1974. Nghiên cứu tập trung vào hiện tượng sân khấu mới tại Pháp sau Thế chiến thứ hai. Văn bản phản ánh những biến chuyển sâu sắc trong đời sống văn hóa nghệ thuật châu Âu. Khảo cứu cung cấp góc nhìn học thuật nghiêm cẩn về sự ra đời của kịch tiền phong. Phương pháp luận gắn liền với critique littéraire universitaire và các tiêu chuẩn phân tích văn bản chuyên sâu. Đây là tài liệu tư liệu quý giá đối với ngành études théâtrales et dramaturgie. Công trình giúp định hình lại các khái niệm cơ bản về kịch nghệ hiện đại.
1.1. Bối cảnh lịch sử và nguồn gốc học thuật của công trình
Công trình xuất phát từ bản thuyết trình trong hội thảo doctorat des lettres tại Ban Văn hóa Pháp, Đại học Sài Gòn. Tác giả Nghiêm Hoàng Ly thực hiện đề tài vào năm học 1973-1974. Bối cảnh hậu chiến tranh thế giới thứ hai tạo ra những đứt gãy hệ tư tưởng lớn tại châu Âu. Mọi lĩnh vực từ khoa học, triết học đến nghệ thuật đều trải qua quá trình tái định hình toàn diện. Văn học và sân khấu phản ánh trực tiếp khủng hoảng hiện sinh của con người trong xã hội đổ nát. Bản thảo nghiên cứu giữ vai trò như một thèse de doctorat en littérature có giá trị lưu trữ và khảo cứu cao. Tài liệu ghi nhận sự chuyển dịch từ trật tự kịch cổ điển sang các hình thức biểu đạt thể nghiệm. Nghiên cứu đặt nền tảng cho việc tiếp nhận sân khấu phương Tây đương đại.
1.2. Thách thức nghiên cứu và phương pháp tiếp cận đối tượng
Việc nghiên cứu một trào lưu đương đại khi các tác giả vẫn đang sáng tác mang lại nhiều rủi ro học thuật. Tác giả công trình nhận thức rõ tính chất phức tạp khi đánh giá các hiện tượng sân khấu chưa hoàn kết. Khoảng cách thời gian gần đòi hỏi người nghiên cứu phải duy trì thái độ khách quan tối đa. Các nhà viết kịch tiền phong không lập trường phái hay phong trào chính thức. Họ chỉ chia sẻ chung sự cự tuyệt đối với lề thói ước lệ cũ. Quá trình tiếp cận đòi hỏi phương pháp analyse dramaturgique đa tầng để phân định ranh giới giữa sáng tạo và phá hủy. Nghiên cứu nỗ lực làm sáng tỏ các khuynh hướng thẩm mỹ mới mà không áp đặt các định kiến giáo điều.
II. Phá vỡ truyền thống kịch nghệ cùng Nouveau Théâtre mới
Nouveau Théâtre français đánh dấu bước ngoặt đoạn tuyệt triệt để với các quy ước sân khấu truyền thống. Trước giai đoạn này, sân khấu Pháp chịu sự chi phối của các tên tuổi lớn như Claudel, Montherlant, Anouilh, Sartre và Camus. Các vở kịch cổ điển hoặc kịch luận đề duy trì cấu trúc mạch lạc, ngôn ngữ chuẩn mực và nhân vật có tâm lý rõ ràng. Kịch tiền phong xuất hiện như một cú sốc văn hóa. Trào lưu này khước từ cốt truyện tuyến tính, triệt tiêu xung đột kịch truyền thống và biến lời thoại thành công cụ biểu đạt sự phi lý. Sự chuyển mình tạo ra làn sóng avant-garde théâtrale du XXe siècle đầy tranh cãi nhưng mang tính cách mạng sâu sắc.
2.1. Sự cự tuyệt các chuẩn mực kịch cổ điển và kịch luận đề
Các tác giả kịch tiền phong đồng loạt từ chối mô hình kịch luận đề vốn rất thịnh hành thời kỳ chiến tranh. Kịch của Jean-Paul Sartre hay Albert Camus thường dùng sân khấu làm bệ phóng truyền tải thông điệp triết học rõ ràng. Ngược lại, kịch bản mới loại bỏ hoàn toàn các bài học luân lý hoặc giải pháp đạo đức định sẵn. Không gian kịch trở nên tĩnh tại. Cốt truyện biến mất. Nhân vật không còn lai lịch rõ ràng hay động cơ tâm lý nhất quán. Lời thoại chuyển từ công cụ trao đổi thông tin sang chuỗi ngôn từ đứt gãy, vô nghĩa. Sự cự tuyệt này giải phóng nghệ thuật biểu diễn khỏi tính chất minh họa cho văn bản. Sân khấu trở thành một thực thể tự thân độc lập.
2.2. Sự dịch chuyển không gian sân khấu và giải tập trung hóa
Cuộc cách mạng sân khấu diễn ra đồng thời với quá trình phân quyền văn hóa tại Pháp. Ngoài các trung tâm lớn ở Paris, phong trào lan tỏa mạnh mẽ qua Festival d'Avignon và Théâtre National Populaire. Các trung tâm kịch nghệ cấp tỉnh phát triển nhanh chóng và mở rộng cửa đón tiếp các tầng lớp khán giả mới. Sự thay đổi không gian biểu diễn thúc đẩy những thể nghiệm táo bạo về kỹ thuật dàn dựng, trang trí và tương tác diễn viên. Kịch bản không còn bị đóng khung trong các nhà hát tư sản lộng lẫy. Môi trường biểu diễn bình dân tạo điều kiện thử nghiệm các hình thức biểu đạt phi truyền thống. Sự tương tác giữa khán giả và tác phẩm được tái lập trên nền tảng thẩm mỹ hoàn toàn mới.
III. Nền tảng tư tưởng Nouveau Théâtre từ Antonin Artaud
Hệ tư tưởng của trào lưu kịch mới chịu ảnh hưởng sâu sắc từ các trước tác lý thuyết của Antonin Artaud. Tác phẩm Le Théâtre et son Double đóng vai trò như tuyên ngôn nền tảng cho sự đổi mới nghệ thuật sân khấu. Artaud phê phán gay gắt sự thống trị của văn bản văn học đối với nghệ thuật biểu diễn. Sân khấu truyền thống bị coi là xơ cứng vì biến diễn viên thành người đọc thoại đơn thuần. Tư tưởng kịch tàn bạo kêu gọi đưa sân khấu trở về với bản chất nghi lễ nguyên sơ. Năng lượng thể xác, âm thanh phi ngôn ngữ và ánh sáng thay thế cho vị trí độc tôn của văn bản kịch bản.
3.1. Lý thuyết sân khấu tàn bạo của Antonin Artaud
Khái niệm kịch tàn bạo của Antonin Artaud không đồng nghĩa với bạo lực thể xác tầm thường. Đây là sự tác động trực tiếp và mãnh liệt vào giác quan của người xem nhằm đánh thức tiềm thức sâu kín. Artaud quan niệm sân khấu phải tạo ra cơn chấn động tâm lý tương tự như dịch bệnh hay cơn mê sảng tôn giáo. Mọi rào cản lý tính thông thường bị dỡ bỏ hoàn toàn. Diễn viên sử dụng chuyển động cơ thể, tiếng la hét và nhịp điệu để giải phóng năng lượng nội tại. Khán giả không còn ngồi thụ động quan sát một câu chuyện kể. Người xem bị cuốn vào không gian nghi lễ mang tính khai phóng và thanh tẩy tâm thức.
3.2. Sự chuyển dịch từ ngôn ngữ văn bản sang hành động sân khấu
Lý thuyết mới dẫn đến sự thay đổi căn bản trong mối quan hệ mise en scène et textualité. Ngôn ngữ nói không còn giữ vai trò trung tâm áp đặt toàn bộ ý nghĩa vở diễn. Các yếu tố thị giác, cử chỉ, nhịp điệu và không gian hình tượng trở thành ngôn ngữ độc lập của đạo diễn. Phương diện sémiotique théâtrale được mở rộng với hệ thống ký hiệu đa giác quan. Đạo diễn trở thành tác giả thực sự của không gian biểu diễn chứ không chỉ là người minh họa cho nhà văn. Sự bình đẳng giữa văn bản và nghệ thuật dàn dựng mở đường cho những sáng tạo đột phá của kịch nghệ hậu hiện đại.
IV. Tác giả trụ cột kiến tạo phong trào Nouveau Théâtre
Dù không cùng thành lập một tổ chức chính thống, nhóm bốn tác giả Samuel Beckett, Eugène Ionesco, Arthur Adamov và Jean Genet đã định hình diện mạo kịch nghệ đương đại. Tác phẩm của họ phản ánh tình trạng tha hóa, cô đơn và sự bất khả giao tiếp của con người hiện đại. Thuật ngữ théâtre de l'absurde thường được giới nghiên cứu dùng để bao quát các sáng tác này. Mỗi tác giả mang đến một phong cách thể nghiệm độc đáo nhưng cùng chung mục tiêu giải phóng sân khấu khỏi lối mòn hiện thực tâm lý. Sự xuất hiện của họ đã làm rung chuyển nền văn học kịch châu Âu nửa sau thế kỷ hai mươi.
4.1. Samuel Beckett và đỉnh cao của kịch phi lý
Samuel Beckett đưa kịch nghệ đến tận cùng của sự tối giản và tĩnh lặng. Tác phẩm của Beckett tước bỏ mọi chi tiết trang trí thừa thãi và dồn nén hành động vào trạng thái chờ đợi vô định. Thời gian trong kịch Beckett trở thành vòng lặp vô tận không có khởi đầu hay kết thúc. Ngôn ngữ nhân vật rời rạc, ngắt quãng và đầy những khoảng lặng kéo dài. Nhân vật tồn tại trong tình cảnh trơ trọi trước sự vô nghĩa của cuộc đời. Sự kết hợp giữa bi kịch hiện sinh và yếu tố hề hước tạo nên phong cách độc nhất vô nhị. Sáng tác của Beckett trở thành chuẩn mực kinh điển cho sân khấu phi lý thế giới.
4.2. Eugène Ionesco cùng thủ pháp giải cấu trúc kịch bản
Eugène Ionesco bắt đầu cuộc cách mạng kịch bản với La Cantatrice Chauve và tiếp tục với Les Chaises vào năm 1951. Vở kịch Les Chaises do Sylvain Dhomme dàn dựng tại Théâtre du Lancry ban đầu vấp phải sự thờ ơ tuyệt đối của công chúng. Ionesco sử dụng thủ pháp giải cấu trúc ngôn ngữ để phơi bày sự rỗng tuếch của các khuôn mẫu giao tiếp hàng ngày. Hình tượng hai ông bà già trên hòn đảo hoang chờ đợi vị diễn giả trao bức thông điệp cứu rỗi cho nhân loại thể hiện sâu sắc bi kịch ảo tưởng của kiếp người. Đồ vật và những chiếc ghế trống tràn ngập sân khấu thay thế cho sự hiện diện của con người thực.
4.3. Arthur Adamov và Jean Genet trong phong trào tiền phong
Arthur Adamov và Jean Genet mang đến những chiều kích thẩm mỹ và chính trị độc đáo cho trào lưu sân khấu mới. Adamov thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với kịch phi lý qua các tác phẩm thể hiện nỗi ám ảnh và sự bất lực cá nhân trước guồng máy xã hội. Trong khi đó, Jean Genet biến sân khấu thành không gian nghi lễ của sự hoán đổi mặt nạ, quyền lực và sự phản bội. Các vở diễn của Genet thách thức trực tiếp các chuẩn mực đạo đức tư sản bằng ngôn ngữ thơ mộng và huyền bí. Cả hai tác giả cùng góp phần củng cố vị thế vững chắc của trào lưu tiền phong trong lịch sử văn học.
V. Vị thế lịch sử và giá trị của dòng Nouveau Théâtre
Sự xuất hiện của dòng kịch mới từng gây ra những cuộc tranh luận gay gắt trong giới phê bình và dư luận xã hội. Những buổi biểu diễn ban đầu thường diễn ra trong các khán phòng vắng khách hoặc đón nhận tiếng la ó phản đối. Tuy nhiên, lòng kiên trì của các nghệ sĩ tiền phong đã từng bước thay đổi thị hiếu thẩm mỹ công chúng. Thời gian đã minh chứng cho giá trị nghệ thuật vượt bậc của trào lưu này. Từ vị thế những tác phẩm bị coi là lập dị hay khiêu khích, các vở kịch tiền phong đã trở thành những kiệt tác kinh điển của văn học nhân loại.
5.1. Phản ứng trái chiều từ giới phê bình và công chúng
Khi mới ra mắt, các tác phẩm của Ionesco hay Beckett gặp phải sự chống đối quyết liệt từ các nhà phê bình bảo thủ. Khán giả quen thuộc với kịch truyền thống cảm thấy bị xúc phạm trước lối diễn xuất phi lý và cốt truyện vô nghĩa. Buổi diễn Les Chaises tại rạp Lancry từng chỉ có vài nhà văn như Arthur Adamov hay Jacques Audiberti đến cổ vũ nhiệt liệt trong một khán phòng gần như trống rỗng. Dư luận gắn mác cho trào lưu này là trò lừa bịp hoặc sự suy đồi nghệ thuật. Dẫu vậy, sự phản kháng từ công chúng lại chính là dấu hiệu rõ nét nhất cho thấy sự rạn nứt của các khuôn mẫu thẩm mỹ cũ kỹ.
5.2. Di sản và tầm ảnh hưởng sâu rộng đến sân khấu hiện đại
Trải qua thời gian, trào lưu kịch mới đã xác lập một hệ hình thẩm mỹ hoàn toàn mới cho nghệ thuật biểu diễn toàn cầu. Các thể nghiệm về ngôn ngữ, không gian và cử chỉ trở thành nền tảng giảng dạy trong các chương trình sân khấu học đương đại. Ảnh hưởng của phong trào lan rộng sang điện ảnh, văn xuôi và nghệ thuật trình diễn thị giác. Di sản của trào lưu khẳng định quyền tự do sáng tạo tuyệt đối của người nghệ sĩ trước mọi quy ước xã hội. Sân khấu kịch tiền phong mở ra cánh cửa tư duy mới, giúp con người can đảm đối diện với những chiều sâu u tối của thân phận nhân sinh.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (51 trang)Nội dung chính
Tổng quan về luận án
Luận án này khai thác bối cảnh khoa học và tính tiên phong của phong trào kịch Théâtre d'Avant-Garde (hay Nouveau Théâtre) tại Pháp, tập trung vào những năm hậu Thế chiến thứ hai. Trong một thời đại đầy biến động, khi các cuộc chiến tranh và cách mạng liên tục đặt ra câu hỏi về bản chất của hệ tư tưởng cũ, văn học và nghệ thuật, đặc biệt là kịch, không thể đứng yên. Luận án nhấn mạnh rằng sau hai cuộc chiến tranh tàn khốc, các tiêu chí kịch đã lỗi thời và cần một luồng sinh khí mới, dù phải đối mặt với một công chúng "luôn dè dặt trước mọi đổi mới" (tr. 1). Mục tiêu chính là cung cấp một cái nhìn tổng thể, xác định các "đường nét chủ đạo" và đưa ra những nhận định ban đầu về các tác phẩm và tác giả còn "quá gần gũi" và chưa "kết thúc sự nghiệp" (tr. 2).
Research gap cụ thể mà luận án này giải quyết là sự thiếu hụt một khung phân tích và định nghĩa hệ thống cho phong trào kịch mới nổi. Nghiên cứu chỉ ra rằng "sự đa dạng này dẫn đến một sự nhầm lẫn cực độ trong nỗ lực hệ thống hóa một xu hướng mới này" (tr. 7), với các thuật ngữ như "théâtre de l'Absurde", "Anti-théâtre", "théâtre d'Avant-Garde" và "Nouveau Théâtre" được sử dụng lẫn lộn. Luận án đặt mục tiêu "thực hiện một nỗ lực duy nhất để làm sáng tỏ" sự mơ hồ này, bằng cách phát triển một định nghĩa phân biệt và một "ý thức hệ" ban đầu cho Théâtre d'Avant-Garde, khác biệt rõ ràng với các trào lưu triết học trước đó như của Sartre hay Camus. Ionesco, một trong những tác giả trọng tâm, đã khẳng định trong Notes et Contre-Notes rằng: "Đối với tôi, bên trong sự tồn tại mọi thứ đều logic, không có sự phi lý. Chính việc tồn tại mới là phi lý." (tr. 7). Điều này bác bỏ việc gán nhãn tùy tiện "absurde" cho toàn bộ phong trào.
Các câu hỏi nghiên cứu và giả thuyết:
- Làm thế nào để định nghĩa Théâtre d'Avant-Garde một cách phân biệt, vượt ra ngoài sự nhầm lẫn về thuật ngữ?
- Những yếu tố nào cấu thành sự "phá vỡ triệt để và có hệ thống" với kịch truyền thống của Théâtre d'Avant-Garde?
- Ảnh hưởng của Antonin Artaud, đặc biệt là lý thuyết về Théâtre de la Cruauté, đã được các tác giả Avant-Garde tiếp nhận và biến đổi như thế nào?
- Théâtre d'Avant-Garde đóng góp gì vào việc phản ánh "tình trạng con người" và "khủng hoảng chủ nghĩa nhân văn" trong bối cảnh hậu chiến?
- Xu hướng phát triển và triển vọng tương lai của Théâtre d'Avant-Garde là gì, đặc biệt trong việc mở rộng đối tượng khán giả và tiếp nhận các ảnh hưởng quốc tế?
Giả thuyết: H1: Théâtre d'Avant-Garde có thể được định nghĩa thông qua một tập hợp các nguyên tắc chung về sự từ chối kịch truyền thống và sự đổi mới cấu trúc, ngôn ngữ, và tâm lý nhân vật. H2: Lý thuyết của Antonin Artaud cung cấp một khung lý thuyết nền tảng cho nhiều khía cạnh của Théâtre d'Avant-Garde, đặc biệt là trong việc nhấn mạnh trải nghiệm vật lý và bản chất nghi lễ của sân khấu. H3: Các tác phẩm của Beckett, Adamov, Genet và Ionesco, dù đa dạng, đều thể hiện sự "déshumanisation des personnages" (phi nhân tính hóa nhân vật) và sự "impUissance de l'esprit" (bất lực của tinh thần) thông qua việc phá vỡ ngôn ngữ và hành động.
Theoretical framework: Luận án sử dụng chủ yếu lý thuyết Théâtre de la Cruauté của Antonin Artaud, đặc biệt từ tác phẩm Le Théâtre et son Double (1938), làm nền tảng để phân tích sự đổi mới trong kịch Avant-Garde. Artaud chủ trương một cuộc "cách mạng" toàn diện, từ chối kịch tâm lý, ngôn ngữ và văn bản viết, nhằm đạt đến "con người chính nó" và "thế giới nội tâm" thông qua các "yếu tố vật lý và khách quan" trên sân khấu (tr. 10-11). Ngoài ra, luận án còn xem xét các dòng tư tưởng như chủ nghĩa hiện sinh (existentialisme) của Camus và Sartre (mặc dù phân biệt), chủ nghĩa siêu thực (surréalisme) mà Adamov và Genet từng tham gia, và các ảnh hưởng từ Bertolt Brecht về hiệu ứng xa lạ hóa (Verfremdungseffekt).
Đóng góp đột phá với tác động định lượng:
- Thiết lập khung định nghĩa tiên phong: Luận án tiên phong trong việc cung cấp một "định nghĩa phân biệt" và "ý thức hệ" ban đầu cho Théâtre d'Avant-Garde vào những năm đầu thập niên 70, một thời điểm phong trào này vẫn còn rất mới mẻ và chưa được hệ thống hóa. Điều này mang lại sự rõ ràng cho một lĩnh vực đang "nhầm lẫn cực độ" (tr. 7).
- Khám phá ảnh hưởng sâu rộng của Artaud: Luận án xác định Artaud là "ảnh hưởng then chốt" (tr. 9) đối với Théâtre d'Avant-Garde, ngay cả khi "ý thức hệ này… chưa bao giờ được công nhận là 'nguyên tắc chỉ đạo' của một Trường phái Tiên phong" (tr. 13). Điều này giúp làm sáng tỏ nguồn gốc lý thuyết của phong trào.
- Phân tích sự "phi nhân tính hóa" như một chủ đề trung tâm: Luận án cho thấy "sự phi nhân tính hóa các nhân vật" là một đặc điểm cốt lõi, từ Didi và Gogo của Beckett đến các "người máy" của Ionesco, phản ánh "khủng hoảng chủ nghĩa nhân văn" (tr. 15, 21, 27).
- Dự báo xu hướng "hướng tới chủ nghĩa hiện thực": Luận án nhận định sự thay đổi trong các tác phẩm sau này của Adamov và Ionesco (ví dụ: Paolo-Paoli, Rhinocéros) theo hướng "théâtre 'réaliste'" với "các lược đồ kịch truyền thống trở lại" (tr. 27, 39). Đây là một dự đoán sớm về sự tiến hóa của phong trào, cho thấy tính thời sự và khả năng nhìn xa của nghiên cứu.
Phạm vi và ý nghĩa: Luận án tập trung vào các tác giả nổi bật nhất của Théâtre d'Avant-Garde Pháp: Samuel Beckett, Arthur Adamov, Jean Genet và Eugène Ionesco. Phạm vi thời gian chủ yếu là từ cuối thập niên 1940 đến đầu thập niên 1970, bao gồm các tác phẩm then chốt được ra mắt và gây tiếng vang trong giai đoạn này (ví dụ: En Attendant Godot (1953) với 300 buổi diễn, Les Chaises (1951)). Nghiên cứu có ý nghĩa quan trọng trong việc cung cấp một cái nhìn toàn diện và có cấu trúc về một phong trào nghệ thuật cách mạng, định vị nó trong bối cảnh lịch sử và lý thuyết văn học rộng lớn hơn. Nó giúp công chúng và giới học thuật hiểu rõ hơn về các "hướng đi mới" (tr. 3) của kịch đương đại, thay vì chỉ coi đó là "sự phá hoại" hay "gây sốc" (tr. 1).
Literature Review và Positioning
Luận án này tổng hợp các dòng nghiên cứu chính về kịch đương đại Pháp, đặc biệt là từ sau Thế chiến thứ hai, nhằm định vị Théâtre d'Avant-Garde và làm nổi bật những đóng góp độc đáo của nó. Các nghiên cứu trước đây thường phân loại kịch theo các nhãn mác như "théâtre à thèse" (kịch tư tưởng) của Camus (Les Mouches, 1943) và Sartre (Caligula, 1944), hoặc các tác phẩm kinh điển của Claudel (Le Soulier de Satin, 1943) và Montherlant (La Reine Morte). Tuy nhiên, luận án lập luận rằng những phân loại này không đủ để nắm bắt bản chất của Théâtre d'Avant-Garde, vốn từ chối việc truyền tải một hệ tư tưởng rõ ràng và thay vào đó tập trung vào sự "đánh đổ toàn bộ những thói quen cũ: trang trí, dàn dựng, ngôn ngữ, cấu trúc kịch" (tr. 1-2).
Mâu thuẫn và tranh luận: Một trong những tranh cãi lớn mà luận án giải quyết là việc sử dụng thuật ngữ "théâtre de l'Absurde". Nhiều nhà phê bình, như Alfred Simon (trong La Littérature d'Aujourd'hui của Pierre de Boisdeffre), đã gọi nó là "théâtre de l'absurde parce que le non-sens du monde et de l'homme le pénétrait de toutes parts" (tr. 45). Tuy nhiên, luận án phản bác quan điểm này, cho rằng việc gắn Théâtre d'Avant-Garde với các triết lý hiện sinh của Sartre và Camus là "một sai lầm nghiêm trọng" (tr. 7). Ionesco đã khẳng định rõ ràng rằng các tác giả Avant-Garde "không bao giờ được coi là triết gia" và rằng "những diễn giải đa dạng về các tác phẩm của họ không thể chính đáng dựa trên triết lý này hay triết lý khác" (tr. 7). Theo Ionesco, cái gọi là "phi lý" chỉ là "sự tố cáo tính chất nhạo báng của một ngôn ngữ rỗng tuếch" (tr. 7).
Định vị trong văn học: Luận án định vị Théâtre d'Avant-Garde là một phong trào "phản kịch" (anti-théâtre) thông qua "một sự đoạn tuyệt triệt để và có hệ thống với hầu hết các tiêu chí đã được chấp nhận cho đến nay" (tr. 5). Điều này tạo ra một khoảng trống nghiên cứu cụ thể: làm thế nào để hiểu và định nghĩa một phong trào vốn từ chối các quy tắc truyền thống? Luận án lấp đầy khoảng trống này bằng cách phân tích các yếu tố bị "phá vỡ" trong kịch truyền thống:
- Thời gian và không gian: "mơ hồ" ("một con đường với một cái cây" trong En Attendant Godot của Beckett, "một căn phòng tràn ngập ghế" trong Les Chaises của Ionesco) (tr. 5).
- Hành động: "bị giảm bớt hoặc hầu như không tồn tại" (tr. 5).
- Tâm lý nhân vật: không còn là nền tảng, các nhân vật trở thành "những thực thể không có đặc điểm nhận dạng, bị tước bỏ mọi ý nghĩa tâm lý" (tr. 5).
- Ngôn ngữ: "bị ảnh hưởng đến lượt nó", trở nên "không mạch lạc và tiết lộ sự hư vô của sự tồn tại" (tr. 6).
Cách nghiên cứu này thúc đẩy lĩnh vực như thế nào: Bằng cách đưa ra một "phác thảo về một ý thức hệ của Théâtre d'Avant-Garde" (tr. 3) dựa trên Artaud và phân tích cụ thể các tác phẩm, luận án này cung cấp một khuôn khổ lý thuyết và phê bình để nghiên cứu một phong trào đang phát triển. Nó không chỉ mô tả mà còn tìm cách giải thích các "chỉ thị mới" và "các khía cạnh đa dạng" của kịch đương đại (tr. 3).
So sánh với ít nhất 2 nghiên cứu quốc tế:
- Bertolt Brecht (Đức): Luận án so sánh gián tiếp Théâtre d'Avant-Garde với Bertolt Brecht và lý thuyết "Petit Organon pour le théâtre" (1948) của ông. Brecht, chịu ảnh hưởng Marxist, từ chối "các giá trị và thủ pháp 'ma thuật' của kịch truyền thống", và chủ trương tạo ra "hiệu ứng xa lạ hóa" (Verfremdungseffekt) để giữ khán giả ở khoảng cách phê phán đối với thực tại được trình diễn (tr. 44). Mặc dù các tác giả Avant-Garde Pháp không trực tiếp áp dụng phương pháp của Brecht, nhưng sự từ chối "kịch tâm lý" và "thuyết kịch" của họ có điểm tương đồng trong việc muốn khán giả suy nghĩ chứ không chỉ cảm nhận. Adamov, trong giai đoạn sau của mình (sau 1958), "chịu ảnh hưởng của Bertolt Brecht" và chuyển sang "théâtre 'réaliste'" với "các lược đồ kịch truyền thống" (tr. 28).
- August Strindberg (Thụy Điển): Luận án công nhận ảnh hưởng của Strindberg đối với Adamov, đặc biệt là với các "vở kịch mơ" của ông (Songe), vốn "dường như đã dự báo các lý thuyết của Freud" và ám ảnh "các nhà thơ và nhà viết kịch trên khắp thế giới" (tr. 23, 45). Strindberg "khởi xướng một loại kịch chói tai và rời rạc", tương tự như cách Théâtre d'Avant-Garde làm "rời rạc" các cấu trúc kịch truyền thống. Điều này cho thấy phong trào Pháp có những tiền thân và nguồn cảm hứng quốc tế sâu sắc, vượt ra khỏi biên giới quốc gia.
Đóng góp lý thuyết và khung phân tích
Đóng góp cho lý thuyết
Luận án này đóng góp quan trọng vào lý thuyết kịch bằng cách mở rộng và thách thức các lý thuyết hiện có, đặc biệt là lý thuyết về bản chất của kịch và vai trò của ngôn ngữ.
-
Mở rộng/thách thức các lý thuyết cụ thể (tên các nhà lý thuyết):
- Thách thức các quan niệm truyền thống về Kịch Aristoteles: Luận án trực tiếp thách thức các tiêu chí của kịch truyền thống đã được chấp nhận từ hơn một thế kỷ, từ "thời gian, địa điểm, hành động, tâm lý, và thậm chí cả ngôn ngữ" (tr. 5). Nó chỉ ra rằng Théâtre d'Avant-Garde thực hiện một "sự đoạn tuyệt triệt để và có hệ thống" (tr. 5) với các tiêu chí này.
- Mở rộng và ứng dụng lý thuyết Théâtre de la Cruauté của Antonin Artaud: Luận án đặt Artaud làm tiền thân và nguồn cảm hứng lý thuyết cho Théâtre d'Avant-Garde. Artaud (trong Le Théâtre et son Double, 1938) từ chối kịch tâm lý và ngôn ngữ, đề xuất một loại kịch "đánh thức sự nhạy cảm" thông qua "các yếu tố vật lý và khách quan" như tiếng thét, tiếng rên, ánh sáng, âm thanh, trang phục nghi lễ, mặt nạ, và hình nộm (tr. 10-11). Luận án cho thấy các tác giả như Beckett và Genet đã tiếp nhận ý tưởng này để tạo ra một "kịch của sự tàn bạo" (tr. 22) hay "nghi lễ ma thuật" (tr. 35), mặc dù không hình thành một "trường phái Artaud" chính thức (tr. 13). Artaud nhấn mạnh "thâm nhập vào siêu hình học trong tâm trí" (tr. 11), và các tác giả Avant-Garde đã hiện thực hóa điều này thông qua việc phơi bày "sự trống rỗng siêu hình" (Ionesco, tr. 3) hoặc "sự hư vô của sự tồn tại" (Beckett, tr. 6).
- Phân biệt với Triết học Hiện sinh của Jean-Paul Sartre và Albert Camus: Luận án đóng góp bằng cách bác bỏ sự đồng nhất Théâtre d'Avant-Garde với "théâtre à thèse" (kịch tư tưởng) của Sartre và Camus. Nó chỉ ra rằng "Nouveau théâtre còn rất xa mới là một nơi chung của các luận điểm triết học" (tr. 7), khẳng định sự độc lập của nghệ thuật kịch Avant-Garde khỏi một hệ thống triết học cụ thể.
-
Conceptual framework với components và relationships: Khung khái niệm của luận án xoay quanh sự "đánh đổ" (bouleversement) và "giải cấu trúc" (déconstruction) các yếu tố kịch truyền thống để phản ánh "tình trạng con người" (condition humaine) trong một "vũ trụ phi lý" (univers absurde).
- Components:
- Thế giới hậu chiến: Bối cảnh lịch sử tạo ra sự hoài nghi và cần đổi mới.
- Artaud và Théâtre de la Cruauté: Nền tảng lý thuyết về tính vật lý, nghi lễ, và sự từ chối ngôn ngữ truyền thống.
- "Anti-théâtre": Đặc điểm cốt lõi là sự "từ chối truyền thống" và "đoạn tuyệt triệt để" (tr. 5).
- Giải cấu trúc các yếu tố kịch:
- Thời gian & Không gian mờ ảo: "một con đường với một cái cây" (Beckett), "một căn phòng tràn ngập ghế" (Ionesco) (tr. 5).
- Hành động giảm thiểu: "bị giảm bớt hoặc gần như không tồn tại" (tr. 5).
- Nhân vật phi tâm lý: "những thực thể không có đặc điểm nhận dạng" (tr. 5).
- Ngôn ngữ đổ vỡ: trở thành "không mạch lạc", "tiết lộ sự hư vô", "cơ chế tự động của chủ nghĩa lời nói phi lý" (tr. 6).
- Chủ đề trung tâm: "cái không gì" (le rien), "sự trống rỗng siêu hình" (le vide métaphysique), "nỗi sợ hãi và sự cô đơn" (angoisse et solitude), "sự phi nhân tính hóa" (déshumanisation).
- Phản ứng của công chúng: Từ sự thờ ơ đến sự tiếp nhận thuận lợi (tr. 3, 42).
- Relationships: Các yếu tố này tương tác để tạo ra một loại kịch mới: sự giải cấu trúc có hệ thống dẫn đến sự bộc lộ các chủ đề tồn tại sâu sắc, phản ánh một thế giới bị tước bỏ ý nghĩa, mà Artaud đã dự báo. Sự từ chối truyền thống không phải là mục đích tự thân mà là phương tiện để đạt tới một "hình ảnh chính xác về tình trạng con người, bi quan nhất" (tr. 6).
- Components:
-
Theoretical model với propositions/hypotheses numbered: Không có mô hình lý thuyết được đánh số cụ thể trong luận án gốc, nhưng các mệnh đề có thể được suy ra từ các phân tích:
- Proposition 1: Sự từ chối và giải cấu trúc các yếu tố kịch truyền thống (thời gian, không gian, hành động, nhân vật, ngôn ngữ) là đặc điểm định nghĩa của Théâtre d'Avant-Garde. (H1)
- Proposition 2: Ảnh hưởng của Antonin Artaud, đặc biệt là quan niệm về "kịch nghi lễ" và "sự tàn bạo", là động lực chính thúc đẩy sự đổi mới về hình thức và nội dung trong Théâtre d'Avant-Garde. (H2)
- Proposition 3: Théâtre d'Avant-Garde không phải là một phương tiện truyền tải triết lý mà là một nỗ lực "phi triết lý hóa" (déphilosopher) để khám phá sự trống rỗng siêu hình và sự cô đơn của con người. (H3)
- Proposition 4: Sự phá vỡ ngôn ngữ và phi nhân tính hóa nhân vật trong Théâtre d'Avant-Garde phục vụ mục đích phơi bày "sự ngu ngốc trong hành động của con người" (la stupidité des agissements de l'homme) và "bất lực của ngôn ngữ" (l'incapacité de leur venir en aide) (tr. 21).
-
Paradigm shift với EVIDENCE từ findings: Luận án gợi ý về một sự thay đổi mô hình trong tư duy kịch, chuyển từ kịch kể chuyện, mô phỏng thực tế và phân tích tâm lý sang một loại kịch trải nghiệm, nghi lễ và siêu hình.
- Evidence: "Nếu nhà phê bình viết sau các buổi diễn của En attendant Godot rằng một vở kịch như vậy nên được gọi là 'Anti-théâtre' đối với các quan niệm thông thường về Nghệ thuật kịch" (tr. 5). Việc định nghĩa "Théâtre d'Avant-Garde" như "một nhà hát bên lề nhà hát chính thức" với "một yêu cầu cao hơn" (tr. 8) cho thấy sự tách biệt rõ ràng với kịch truyền thống. Điều này được củng cố bởi việc "tất cả Avant-Garde của những năm 50 đều hướng tới khái niệm hiện thực. Một hiện thực được chấp nhận như chân lý vượt qua mọi ý tưởng định kiến và được chấp nhận như vậy, vượt qua mọi chân lý đã được chứng minh" (tr. 8).
Khung phân tích độc đáo
Khung phân tích của luận án tích hợp nhiều lý thuyết và phương pháp tiếp cận để tạo ra một cái nhìn toàn diện về Théâtre d'Avant-Garde.
- Integration của theories (name 3+ specific theories):
- Lý thuyết về kịch nghi lễ của Artaud (Théâtre de la Cruauté): Đóng vai trò trung tâm trong việc giải thích bản chất "cérémonie" và "fête rituelle" (nghi lễ) của sân khấu Avant-Garde (tr. 35, 42).
- Lý thuyết về sự đổ vỡ ngôn ngữ (linguistic breakdown): Từ Saussure đến các nhà triết học ngôn ngữ, mặc dù không được trích dẫn trực tiếp, ý tưởng về sự "không có khả năng biểu đạt của ngôn ngữ" và "sự rỗng tuếch của ngôn ngữ" (Ionesco, tr. 7, 41) là một phần quan trọng của phân tích.
- Thuyết tâm lý học sâu (Depth Psychology) / phân tâm học: Được gợi ý thông qua Adamov, người tìm cách "làm trồi lên tiềm thức của mình" và "ngoại hóa những nỗi ám ảnh của mình" (tr. 23), và ảnh hưởng của Freud và Kafka được công nhận (tr. 23, 27).
- Chủ nghĩa hiện thực xã hội (Social Realism): Được tích hợp vào giai đoạn sau của Adamov, khi ông chuyển sang "théâtre 'réaliste'" và "tình hình chính trị và kinh tế" (tr. 28) thay vì nỗi ám ảnh siêu hình.
- Novel analytical approach với justification: Tiếp cận độc đáo là việc xây dựng một "chủ nghĩa hiện thực mới" (nouveau réalisme) cho Théâtre d'Avant-Garde, không phải là hiện thực mô phỏng đời sống mà là "phản ánh chính xác sự hiện diện của con người, các vấn đề của nó, các vũ trụ của nó" (tr. 8). Nó biện minh rằng "tất cả Avant-Garde của những năm 50 đều hướng tới khái niệm hiện thực. Một hiện thực được chấp nhận như chân lý vượt qua mọi ý tưởng định kiến và được chấp nhận như vậy, vượt qua mọi chân lý đã được chứng minh" (tr. 8). Cách tiếp cận này cho phép luận án bao quát cả sự từ chối truyền thống lẫn sự tiến hóa sau này của phong trào hướng tới các hình thức "thực tế" hơn.
- Conceptual contributions với definitions:
- Théâtre d'Avant-Garde: Được định nghĩa là một loại kịch "ở bên lề nhà hát chính thức", có "yêu cầu cao hơn" và "đặc tính không thời sự" nhưng lại "tiếp cận được một nền tảng chung phổ quát" (tr. 8). Nó là "sự phản ánh chính xác sự hiện diện của con người" (tr. 8).
- Anti-théâtre: Định nghĩa như "một sự đoạn tuyệt triệt để và có hệ thống với hầu hết các tiêu chí đã được chấp nhận cho đến nay" (tr. 5), nhưng với giá trị "tạm thời" và không đảm bảo "mật độ hiện sinh" cho tác phẩm tương lai (tr. 8).
- Vide métaphysique (trống rỗng siêu hình): Một khái niệm trung tâm được Ionesco khám phá, không phải là sự phi lý có sẵn mà là "sự tố cáo tính chất nhạo báng của một ngôn ngữ rỗng tuếch" (tr. 7), thể hiện "sự vắng mặt của con người, của Hoàng đế, của Chúa, của vật chất, sự phi thực tế của thế giới" (tr. 3).
- Boundary conditions explicitly stated: Luận án thừa nhận các điều kiện giới hạn về phạm vi và tính thời sự của nghiên cứu. "Những đánh giá rủi ro về những tác phẩm quá gần gũi, về những tác giả chưa kết thúc sự nghiệp của họ" (tr. 2) được chấp nhận để đạt được sự hiểu biết tốt hơn về kịch đương đại. Nó cũng giới hạn việc đánh giá các tác phẩm "quá gần gũi và vẫn còn mơ hồ đối với sự hiểu biết của chúng ta" (tr. 41), thể hiện tính khiêm tốn và nhận thức về giới hạn của phân tích trong thời điểm đó.
Phương pháp nghiên cứu tiên tiến
Luận án này sử dụng một phương pháp nghiên cứu tiên tiến, mặc dù chủ yếu là định tính, nhưng rất chặt chẽ trong phân tích văn học và phê bình kịch, nhằm xây dựng một khung lý thuyết cho Théâtre d'Avant-Garde.
Thiết kế nghiên cứu
-
Research philosophy: Luận án nghiêng về Interpretivism (Giải thích luận). Triết lý này được thể hiện qua mục tiêu chính là "làm sáng tỏ" (éclaircissement) và "hiểu rõ hơn" (meilleure compréhension) về "các hướng đi mới của Kịch đương đại" (tr. 2). Thay vì tìm kiếm quy luật phổ quát hay đo lường các biến số, nghiên cứu tập trung vào việc giải thích ý nghĩa, biểu tượng và trải nghiệm chủ quan trong các tác phẩm kịch. Nó tìm cách khám phá "ý thức hệ" (idéologie) của phong trào, vốn đòi hỏi sự thâm nhập sâu vào các ý tưởng và cách biểu đạt nghệ thuật.
-
Mixed methods với SPECIFIC combination rationale: Mặc dù chủ yếu là phân tích văn học định tính, luận án có yếu tố kết hợp các phương pháp một cách ngầm hiểu:
- Phân tích văn bản sâu (Textual Explication): Đây là phương pháp cốt lõi, tập trung vào việc đọc kỹ, giải thích các yếu tố kịch (ngôn ngữ, cấu trúc, nhân vật, bối cảnh) trong các tác phẩm của Beckett, Adamov, Genet và Ionesco. Ví dụ, phân tích chi tiết Les Chaises của Ionesco về "sự trống rỗng siêu hình" hoặc En Attendant Godot về "sự đơn điệu và thiếu ý nghĩa của một sự tồn tại" (tr. 3-4).
- Phân tích so sánh (Comparative Analysis): So sánh giữa các tác giả Avant-Garde với nhau (ví dụ: Beckett và Adamov về ngôn ngữ, tr. 23), và với các tiền bối lý thuyết (Artaud) hoặc các phong trào khác (kịch hiện sinh, kịch Brecht). Mục đích là để làm nổi bật sự độc đáo và các đặc điểm chung của phong trào.
- Phân tích lịch sử-văn hóa (Socio-historical Contextualization): Đặt các tác phẩm vào bối cảnh lịch sử hậu chiến, các biến động xã hội và triết học ở châu Âu, để giải thích sự ra đời và ý nghĩa của chúng. Rationale: Sự kết hợp này là cần thiết để không chỉ mô tả các tác phẩm mà còn để xây dựng một khung khái niệm toàn diện và một "ý thức hệ" cho Théâtre d'Avant-Garde, giải quyết sự "nhầm lẫn cực độ" (tr. 7) trong các cách tiếp cận trước đó.
-
Multi-level design với levels clearly defined:
- Cấp độ 1: Tác phẩm cá nhân: Phân tích sâu từng vở kịch tiêu biểu của mỗi tác giả, tập trung vào cấu trúc kịch, ngôn ngữ, nhân vật và chủ đề. Ví dụ: En Attendant Godot (Beckett), Les Chaises (Ionesco), L'Invasion (Adamov), Les Bonnes (Genet).
- Cấp độ 2: Tác giả: Tổng hợp các đặc điểm và sự tiến hóa trong sự nghiệp của mỗi tác giả, đồng thời so sánh phong cách và đóng góp của họ. Ví dụ: Sự thay đổi từ kịch siêu hình sang "réaliste" của Adamov (tr. 27-28), hay ba giai đoạn sáng tác của Ionesco (tr. 35-39).
- Cấp độ 3: Phong trào Théâtre d'Avant-Garde: Xác định các đặc điểm chung, nguyên tắc cốt lõi, "ý thức hệ" và định vị phong trào trong bối cảnh văn học rộng lớn hơn.
-
Sample size và selection criteria EXACT:
- Sample size: Luận án phân tích sâu 4 tác giả cốt lõi: Samuel Beckett, Arthur Adamov, Jean Genet, và Eugène Ionesco. Trong đó, ít nhất 15 tác phẩm kịch cụ thể được đề cập và phân tích chi tiết, ví dụ: En Attendant Godot, Fin de Partie, La Dernière Bande, Oh! Les Beaux Jours, Comédie của Beckett; L'Invasion, La Parodie, Le Ping-Pong, Paolo-Paoli, Printemps 71 của Adamov; Haute Surveillance, Les Bonnes, Le Balcon, Les Nègres, Les Paravents của Genet; La Cantatrice Chauve, La Leçon, Les Chaises, Victimes du Devoir, Tueur sans gages, Rhinocéros, Le Roi se meurt, La Soif et la Faim của Ionesco.
- Selection criteria: Các tác giả và tác phẩm được chọn dựa trên vai trò "tiên phong" của họ trong việc "đánh đổ hoàn toàn các thói quen cũ" (tr. 2) và định hình một "dramaturgie mới" (tr. 4). Họ là "những người được biết đến nhiều nhất" (tr. 42) đại diện cho phong trào và đã có những tác động rõ rệt trong lịch sử kịch Pháp đương đại (ví dụ: En Attendant Godot có "ba trăm buổi diễn, được trình diễn khắp thế giới và dịch ra nhiều ngôn ngữ", tr. 4).
Quy trình nghiên cứu rigorous
- Sampling strategy với inclusion/exclusion criteria:
- Inclusion criteria: Các tác phẩm kịch của các tác giả Pháp hoặc tác giả có đóng góp nổi bật cho kịch Pháp (ví dụ: Beckett người Ireland nhưng viết bằng tiếng Pháp), được sáng tác và trình diễn chủ yếu từ cuối thập niên 1940 đến đầu thập niên 1970, thể hiện sự "từ chối truyền thống" và sự đổi mới mạnh mẽ trong cấu trúc kịch, ngôn ngữ, và quan niệm về nhân vật. Các tác phẩm phải đủ quan trọng để được thảo luận trong giới phê bình vào thời điểm nghiên cứu.
- Exclusion criteria: Các tác phẩm kịch tuân thủ chặt chẽ các quy tắc kịch truyền thống (ví dụ: kịch của Claudel, Montherlant) được sử dụng làm bối cảnh nhưng không được phân tích sâu. Các tác phẩm mang tính "thuyết kịch" (théâtre à thèse) của Sartre và Camus cũng được phân biệt rõ ràng để tránh nhầm lẫn.
- Data collection protocols với instruments described: Dữ liệu chính là văn bản kịch gốc (các vở kịch) và các tác phẩm lý thuyết (ví dụ: Le Théâtre et son Double của Artaud, Notes et Contre-Notes của Ionesco). Các "instrument" ở đây là công cụ phân tích văn học-phê bình, bao gồm:
- Phân tích hình thức: Xem xét cấu trúc (vòng tròn, phi tuyến tính), bối cảnh (mờ ảo, trống rỗng), nhân vật (phi tâm lý, biểu tượng), ngôn ngữ (rời rạc, vô nghĩa).
- Phân tích nội dung và chủ đề: Khám phá các chủ đề (cô đơn, phi lý, cái chết, sự chờ đợi, sự tha hóa) và cách chúng được thể hiện.
- Phân tích bối cảnh: Đặt tác phẩm vào bối cảnh xã hội, chính trị, triết học của thời đại để hiểu ý nghĩa rộng lớn hơn của chúng.
- Triangulation (data/method/investigator/theory):
- Triangulation lý thuyết: Bằng cách sử dụng Artaud làm lý thuyết nền, nhưng cũng tham chiếu đến Brecht, Strindberg, Kafka và phân biệt với Sartre/Camus, luận án tạo ra một khung lý thuyết đa chiều để diễn giải các tác phẩm.
- Triangulation dữ liệu (ngầm hiểu): Mặc dù không phải là nhiều nguồn dữ liệu thực nghiệm, luận án xem xét nhiều tác phẩm của nhiều tác giả khác nhau (hơn 15 vở kịch từ 4 tác giả) để xác nhận các mẫu hình và đặc điểm chung của Théâtre d'Avant-Garde. Nó cũng xem xét các phản ứng của công chúng và giới phê bình (ví dụ: phản ứng đối với Les Chaises ban đầu là "sự thờ ơ hoàn toàn của công chúng", tr. 3) như một dạng dữ liệu bối cảnh.
- Triangulation phương pháp (ngầm hiểu): Kết hợp phân tích văn bản, so sánh và bối cảnh để tạo ra một diễn giải sâu sắc và đáng tin cậy.
- Validity (construct/internal/external) và reliability (α values):
- Validity cấu trúc (Construct Validity): Đảm bảo rằng các khái niệm như "Théâtre d'Avant-Garde" hay "Anti-théâtre" được định nghĩa và đo lường (thông qua phân tích các đặc điểm kịch) một cách phù hợp với bản chất của chúng, tránh sự "nhầm lẫn cực độ" về thuật ngữ (tr. 7).
- Validity nội bộ (Internal Validity): Sự chặt chẽ trong lập luận, ví dụ: mỗi tuyên bố về một đặc điểm của Théâtre d'Avant-Garde đều được hỗ trợ bởi các ví dụ cụ thể từ các tác phẩm (ví dụ: sự đổ vỡ ngôn ngữ được minh họa bằng các trích đoạn từ Beckett, tr. 16).
- Validity bên ngoài (External Validity/Generalizability): Luận án không tìm cách khái quát hóa thống kê, nhưng nó nỗ lực xác định các "đường nét chủ đạo" và "ý thức hệ" của phong trào để các kết quả có thể được áp dụng để hiểu các tác giả và tác phẩm Avant-Garde khác không được đưa vào phân tích chuyên sâu (ví dụ: Vauthier, Adamov trong danh sách của Pierre de Boisdeffre, tr. 42, 45). Nó cũng bàn về "mức độ phù hợp quốc tế" (relevance internationale, tr. 43) của phong trào.
- Reliability: Đối với nghiên cứu định tính, độ tin cậy được đảm bảo bằng sự nhất quán trong cách áp dụng khung phân tích cho các tác phẩm khác nhau. Mặc dù không có giá trị alpha (α) định lượng, sự minh bạch trong quy trình phân tích và trích dẫn trực tiếp từ văn bản nguồn giúp tăng cường độ tin cậy.
Data và phân tích
- Sample characteristics với demographics/statistics:
- Tác phẩm: Hơn 15 vở kịch chính của 4 tác giả chủ chốt. Ví dụ, En Attendant Godot của Beckett đã có "ba trăm buổi diễn" tại Théâtre de Babylone vào năm 1953 (tr. 4).
- Thời gian: Các tác phẩm được phân tích chủ yếu từ những năm 1940 đến đầu 1970.
- Bối cảnh: Kịch Pháp và châu Âu hậu chiến.
- Advanced techniques (SEM/multilevel/QCA etc.) với software: Không áp dụng các kỹ thuật định lượng như SEM, multilevel modeling, hay QCA, cũng như không sử dụng phần mềm phân tích dữ liệu định lượng, vì bản chất nghiên cứu là phân tích văn học định tính. Các "kỹ thuật" tiên tiến ở đây là sự tinh vi trong phê bình văn học, bao gồm:
- Phân tích ngôn ngữ học phê phán (Critical Linguistic Analysis): Phân tích cách ngôn ngữ "trở nên không mạch lạc", "tiết lộ sự hư vô" (tr. 6), và cách "sự lặp lại luôn là nguồn duy nhất của cái hài" (tr. 17).
- Phân tích cấu trúc kịch (Dramatic Structural Analysis): Khám phá cách các yếu tố truyền thống bị phá vỡ (ví dụ: cấu trúc vòng tròn của En Attendant Godot, tr. 4; không có hành động trong Fin de Partie, tr. 16).
- Phân tích chủ đề và biểu tượng (Thematic and Symbolic Analysis): Giải mã các biểu tượng như "những chiếc ghế" của Ionesco (sự trống rỗng), "cây trơ trụi" của Beckett (sự chết chóc) (tr. 3, 15).
- Robustness checks với alternative specifications: Không có "robustness checks" theo nghĩa thống kê. Tuy nhiên, luận án thực hiện một dạng "kiểm tra bền vững" bằng cách xem xét sự thay đổi trong phong cách của chính các tác giả (ví dụ: Ionesco từ "pièces courtes" đến Rhinocéros hay Le Roi se meurt, tr. 35-39), và sự "từ chối" của Adamov đối với những vở kịch đầu tiên của mình (tr. 27). Điều này cho phép thấy được sự tiến hóa và sự phức tạp của phong trào, thay vì một hình ảnh tĩnh.
- Effect sizes và confidence intervals reported: Không áp dụng, vì đây là nghiên cứu định tính.
Phát hiện đột phá và implications
Những phát hiện then chốt
Luận án này đưa ra nhiều phát hiện đột phá về bản chất và ý nghĩa của Théâtre d'Avant-Garde.
- Théâtre d'Avant-Garde như một "Anti-théâtre" mang tính hệ thống: Phong trào này không chỉ là sự phá vỡ ngẫu nhiên mà là một "sự đoạn tuyệt triệt để và có hệ thống với hầu hết các tiêu chí đã được chấp nhận cho đến nay" (tr. 5). Điều này bao gồm sự mờ ảo về thời gian, địa điểm; sự giảm thiểu hành động; sự phi tâm lý hóa nhân vật; và sự đổ vỡ ngôn ngữ.
- Evidence: "Các khái niệm về thời gian và địa điểm rất mơ hồ... Hành động bị giảm bớt hoặc gần như không tồn tại... Tâm lý nhân vật không còn là nền tảng... Ngôn ngữ cũng bị ảnh hưởng" (tr. 5-6).
- Sự "trống rỗng siêu hình" (vide métaphysique) là chủ đề trung tâm: Khác với kịch hiện sinh tập trung vào sự lựa chọn và trách nhiệm, Théâtre d'Avant-Garde tập trung vào sự vắng mặt và hư vô.
- Evidence: Về Les Chaises của Ionesco: "chủ đề của vở kịch, đó là cái không gì" và "sự vắng mặt của người, của hoàng đế, của Chúa, của vật chất, sự phi thực tế của thế giới, sự trống rỗng siêu hình" (tr. 3).
- Ngôn ngữ không còn là phương tiện giao tiếp mà là biểu tượng của sự đổ vỡ: Ngôn ngữ trong Théâtre d'Avant-Garde trở thành "không mạch lạc và tiết lộ sự hư vô của sự tồn tại và sự bất lực của tinh thần" (tr. 6), thậm chí là "cơ chế tự động của chủ nghĩa lời nói phi lý" (tr. 6).
- Evidence: Beckett, trong En Attendant Godot, sử dụng ngôn ngữ để "ngăn chặn sự buồn chán tăng lên" và để thể hiện sự "tự hỏi bản thân rằng liệu lý trí của chúng ta có chìm vào đêm vĩnh cửu của vực sâu chưa" (tr. 15-16).
- Kịch Avant-Garde là một "nghi lễ" thay vì mô phỏng thực tế: Ảnh hưởng từ Artaud, kịch trở thành một "nghi lễ" hoặc "lễ hội nghi thức" nhằm "đưa con người ra khỏi vũ trụ hàng ngày của mình, để đưa anh ta vào một thế giới phi thực tế, kỳ diệu" (tr. 42).
- Evidence: Genet, trong Le Balcon và Les Nègres, tạo ra một "kịch nghi lễ" (théâtre de cérémonie) (tr. 35).
- Tính hài hước đen (humour noir) và sự tàn bạo (cruauté) là những yếu tố cảm xúc chính: Hài hước nảy sinh từ sự bi thảm của tình trạng con người, và sự tàn bạo không chỉ là bạo lực thể chất mà còn là sự tàn bạo siêu hình của sự tồn tại.
- Evidence: Beckett là "bậc thầy của hài hước đen" (tr. 17). "Trong Fin de Partie, một anh hùng tuyên bố: 'Không có gì hài hước hơn sự bất hạnh'" (tr. 22). Artaud định nghĩa "cruauté" (tàn bạo) là "sự khao khát cuộc sống, sự khắc nghiệt vũ trụ và sự cần thiết không thể tránh khỏi... trong ý nghĩa của cơn lốc cuộc sống nuốt chửng bóng tối" (tr. 11-12).
Implications đa chiều
- Theoretical advances với contribution to 2+ theories:
- Lý thuyết Kịch: Luận án mở rộng lý thuyết kịch bằng cách định nghĩa một mô hình mới, "Anti-théâtre", thay thế cho các cấu trúc truyền thống, và xác lập Artaud là tiền thân lý thuyết chính.
- Lý thuyết Ngôn ngữ: Đóng góp vào hiểu biết về vai trò của ngôn ngữ trong kịch, không chỉ như một công cụ giao tiếp mà còn là một cấu trúc biểu tượng của sự sụp đổ và hư vô.
- Lý thuyết Về tình trạng con người: Phơi bày sâu sắc "khủng hoảng chủ nghĩa nhân văn" (tr. 7), "sự phi nhân tính hóa" và sự cô đơn trong một thế giới "phi lý" và "mờ đục" (tr. 6, 21).
- Methodological innovations applicable to other contexts: Phương pháp phân tích sâu văn bản, kết hợp phân tích cấu trúc, ngôn ngữ, chủ đề và bối cảnh lịch sử-văn hóa, có thể được áp dụng để nghiên cứu các phong trào nghệ thuật mới nổi khác, nơi các định nghĩa và khung lý thuyết vẫn còn mơ hồ. Việc tập trung vào "ý thức hệ" của một phong trào, thay vì chỉ mô tả tác phẩm, cung cấp một cách tiếp cận toàn diện.
- Practical applications với specific recommendations:
- Định hướng dàn dựng và diễn xuất: Các phát hiện về "Théâtre de la Cruauté" của Artaud và tính nghi lễ của kịch Avant-Garde cung cấp hướng dẫn cho các đạo diễn và diễn viên muốn dàn dựng các tác phẩm này, nhấn mạnh các yếu tố vật lý, ánh sáng, âm thanh và chuyển động thay vì tâm lý hóa nhân vật.
- Phát triển khán giả: Bằng cách làm rõ bản chất của Théâtre d'Avant-Garde, luận án có thể giúp thu hút "một công chúng có tinh thần không định kiến" (tr. 43) và giảm bớt "sự bất bình của các nhà phê bình" (tr. 3).
- Policy recommendations với implementation pathway:
- Chính sách văn hóa: Thúc đẩy "phi tập trung hóa nhà hát" (décentralisation du théâtre) (tr. 2) và hỗ trợ "các trung tâm kịch tỉnh" (centres dramatiques provinciaux) (tr. 2) để tiếp cận nhiều đối tượng hơn. Các cơ quan văn hóa nên khuyến khích các hình thức nghệ thuật đổi mới, thay vì chỉ tập trung vào truyền thống, để nuôi dưỡng sự sáng tạo.
- Giáo dục nghệ thuật: Kết hợp Théâtre d'Avant-Garde vào chương trình giảng dạy để sinh viên và khán giả trẻ hiểu được sự phát triển và ý nghĩa của kịch đương đại.
- Generalizability conditions clearly specified: Các phát hiện chủ yếu áp dụng cho Théâtre d'Avant-Garde Pháp trong giai đoạn hậu chiến (1940s-1970s), với các tác giả cụ thể được nghiên cứu. Tuy nhiên, luận án cũng đề cập đến "mức độ phù hợp quốc tế" (relevance internationale) và kêu gọi Nouveau Théâtre "mở cửa với các ảnh hưởng quốc tế: Anh, Đức, Ý hoặc phương Đông" (tr. 43), cho thấy tiềm năng áp dụng các khái niệm này để phân tích các phong trào Avant-Garde ở các quốc gia khác, với điều kiện xem xét kỹ lưỡng bối cảnh văn hóa và lịch sử cụ thể.
Limitations và Future Research
Luận án thẳng thắn thừa nhận các giới hạn cố hữu do tính chất tiên phong và cận kề của chủ đề nghiên cứu, đồng thời vạch ra một lộ trình rõ ràng cho các nghiên cứu trong tương lai.
-
3-4 specific limitations acknowledged:
- Tính thời sự của các tác phẩm và sự nghiệp của tác giả: "Porter des jugements risqués sur ces œuvres qui sont si proches, sur ces auteurs qui n'ont pas terminé leur carrière" (tr. 2). Điều này ngụ ý rằng các phân tích và kết luận có thể cần được điều chỉnh khi các tác giả tiếp tục phát triển và có thêm tác phẩm mới.
- Giới hạn trong việc đưa ra phán xét cuối cùng: "Đối với các tác phẩm gần đây khác, chúng tôi không thể đưa ra một phán xét, vì không thể đánh giá một tác phẩm còn quá gần gũi và vẫn còn mơ hồ đối với sự hiểu biết của chúng ta" (tr. 41). Điều này cho thấy sự cẩn trọng và khiêm tốn học thuật.
- Sự thiếu hụt một "trường phái" Artaud chính thức: Mặc dù Artaud là ảnh hưởng nền tảng, luận án thừa nhận rằng "ý thức hệ được trình bày rất tốt trong 'Le Théâtre et son Double' chưa bao giờ được công nhận là 'nguyên tắc chỉ đạo' của một Trường phái Tiên phong" (tr. 13). Điều này hạn chế khả năng gán ghép trực tiếp mọi đặc điểm của Théâtre d'Avant-Garde cho Artaud.
- Phạm vi giới hạn của các tác giả: Luận án chỉ tập trung vào 4 tác giả "nổi tiếng nhất" (tr. 42), bỏ qua "sự nở rộ của các tác giả khác" như Vauthier hay Schehadé (tr. 42), điều này có thể bỏ sót một số sắc thái hoặc biến thể của phong trào.
-
Boundary conditions về context/sample/time:
- Bối cảnh: Phân tích chủ yếu giới hạn trong kịch Pháp hậu chiến, với các tham chiếu quốc tế được sử dụng chủ yếu để so sánh hoặc xác định ảnh hưởng.
- Mẫu nghiên cứu (sample): Mặc dù đã phân tích sâu 4 tác giả, luận án thừa nhận vẫn còn nhiều tác giả khác thuộc phong trào chưa được xem xét.
- Thời gian: Các kết luận về "triển vọng của ngày mai" (tr. 3) là dựa trên những quan sát tại thời điểm viết luận án (1973-74) và có thể thay đổi theo thời gian.
-
Future research agenda với 4-5 concrete directions:
- Nghiên cứu về sự tiến hóa của các tác giả sau này: "Chúng tôi chờ đợi tác phẩm kịch sẽ tự thành hình" (tr. 43). Theo dõi sự phát triển của Beckett, Ionesco, Adamov và Genet sau năm 1974, xem xét các tác phẩm mới và những thay đổi trong phong cách của họ, đặc biệt là sự quay trở lại "ngôn ngữ mạch lạc" hoặc "các luận điểm chính trị hoặc triết học" của Ionesco (tr. 40).
- Mở rộng nghiên cứu sang các tác giả Avant-Garde ít được biết đến hơn: "Chúng tôi có thể thay thế Adamov, Genet... bằng tên của Vauthier hoặc Schehadé, những người cũng đại diện cho phong trào cách mạng này theo cách của riêng họ" (tr. 42). Điều này sẽ cung cấp một bức tranh toàn diện hơn về Théâtre d'Avant-Garde.
- Nghiên cứu về ảnh hưởng quốc tế và sự tiếp nhận xuyên văn hóa: "Nouveau Théâtre phải mở cửa với các ảnh hưởng quốc tế: Anh, Đức, Ý hoặc phương Đông" (tr. 43). Nghiên cứu cách các ý tưởng và kỹ thuật Avant-Garde Pháp được tiếp nhận, chuyển thể hoặc phản ứng bởi các phong trào kịch ở các quốc gia khác.
- Phân tích sâu hơn về phản ứng của khán giả và giới phê bình: Khám phá chi tiết hơn về cách "công chúng ngày nay có khả năng đón nhận những đổi mới này với tinh thần không định kiến" (tr. 43) và các yếu tố xã hội, văn hóa ảnh hưởng đến sự tiếp nhận của họ.
- Nghiên cứu so sánh về các hình thức nghệ thuật Avant-Garde khác: So sánh các nguyên tắc của Théâtre d'Avant-Garde với các phong trào Avant-Garde trong điện ảnh, văn học (tiểu thuyết mới), hoặc nghệ thuật thị giác để tìm kiếm các mối liên hệ và ảnh hưởng chung.
-
Methodological improvements suggested:
- Nghiên cứu thực nghiệm về hiệu ứng dàn dựng: Áp dụng phương pháp nghiên cứu thực nghiệm hoặc quan sát để đánh giá cách các yếu tố phi ngôn ngữ (ánh sáng, âm thanh, cử chỉ) trong các vở kịch Avant-Garde ảnh hưởng đến trải nghiệm của khán giả, đặc biệt là trong bối cảnh các "nghi lễ" sân khấu.
- Phỏng vấn tác giả và những người làm sân khấu: Nếu khả thi, phỏng vấn các đạo diễn, diễn viên, và cả các tác giả (nếu còn sống) để thu thập cái nhìn sâu sắc về ý định nghệ thuật và quá trình sáng tạo của họ.
-
Theoretical extensions proposed: Đề xuất mở rộng khung lý thuyết để kết hợp các lý thuyết về văn hóa đại chúng hoặc xã hội học nghệ thuật để hiểu rõ hơn về sự tương tác giữa Théâtre d'Avant-Garde và xã hội rộng lớn hơn. Nghiên cứu cách "sự phi tập trung hóa nhà hát" (tr. 2) và việc tiếp cận các "công chúng mới" (tr. 2) đã làm thay đổi bản chất và tác động của phong trào.
Tác động và ảnh hưởng
Luận án này, dù được viết vào đầu những năm 1970, đã có tiềm năng tạo ra tác động sâu rộng đến nhiều lĩnh vực, từ học thuật đến xã hội.
-
Tác động học thuật với ước tính số lượt trích dẫn tiềm năng:
- Định hình một lĩnh vực nghiên cứu mới: Là một trong những nghiên cứu đầu tiên nỗ lực hệ thống hóa và định nghĩa Théâtre d'Avant-Garde, luận án có tiềm năng trở thành tài liệu tham khảo cốt lõi cho các nhà nghiên cứu về kịch hiện đại Pháp. Nó cung cấp một khung lý thuyết ban đầu và định vị các tác giả chủ chốt.
- Khuyến khích nghiên cứu sâu hơn: Bằng cách vạch ra "chương trình nghiên cứu trong tương lai", luận án mở ra nhiều hướng điều tra mới về sự tiến hóa của phong trào, các tác giả ít được biết đến và ảnh hưởng quốc tế.
- Ước tính lượt trích dẫn tiềm năng: Đối với một luận án tiến sĩ được xuất bản vào thời điểm đó, nếu được phát hành rộng rãi, nó có thể đạt hàng trăm lượt trích dẫn trong giới học thuật về kịch Pháp và nghiên cứu Artaud, Beckett, Ionesco, Adamov, Genet, đặc biệt là trong các nghiên cứu về lịch sử kịch và lý thuyết Avant-Garde.
-
Industry transformation với specific sectors:
- Ngành kịch và sân khấu: Luận án cung cấp một nền tảng lý thuyết cho các đạo diễn, nhà sản xuất và diễn viên để hiểu sâu sắc hơn về các tác phẩm Avant-Garde. Việc làm rõ bản chất "nghi lễ" của kịch có thể định hướng các phương pháp dàn dựng và diễn xuất, tránh diễn giải sai lệch.
- Giáo dục và đào tạo nghệ thuật: Các phát hiện có thể được tích hợp vào chương trình giảng dạy của các trường nghệ thuật sân khấu, giúp thế hệ nghệ sĩ tương lai hiểu và thử nghiệm với các hình thức kịch đổi mới.
-
Policy influence với government levels:
- Bộ Văn hóa/Chính phủ: Các khuyến nghị về "phi tập trung hóa nhà hát" (tr. 2) và hỗ trợ "các trung tâm kịch tỉnh" (tr. 2) có thể cung cấp cơ sở cho các chính sách văn hóa nhằm mở rộng sự tiếp cận kịch nghệ và thúc đẩy sự sáng tạo ở các vùng miền.
- Quỹ nghệ thuật: Cung cấp bằng chứng học thuật để hỗ trợ các quỹ đầu tư vào kịch Avant-Garde và các hình thức nghệ thuật thử nghiệm, vốn thường bị coi là "provocatrice de scandale" (gây sốc) (tr. 1).
-
Societal benefits quantified where possible:
- Thúc đẩy tư duy phê phán: Bằng cách phơi bày sự "đổ vỡ ngôn ngữ" và "trống rỗng siêu hình", luận án khuyến khích khán giả phát triển tư duy phê phán về thế giới và ngôn ngữ mà họ sử dụng. Điều này có thể giúp công chúng "có tinh thần không định kiến" (tr. 43) đối với các ý tưởng mới và sự phức tạp của tồn tại.
- Phản ánh và giải quyết khủng hoảng tinh thần: Théâtre d'Avant-Garde phản ánh "khủng hoảng chủ nghĩa nhân văn" (tr. 7) và "sự cô đơn của con người" (tr. 27). Luận án, thông qua việc làm sáng tỏ các chủ đề này, có thể giúp xã hội đối diện và thảo luận về các vấn đề tinh thần và triết học sâu sắc.
- Ước tính lợi ích: Mặc dù khó định lượng trực tiếp, việc khuyến khích hàng ngàn sinh viên, nhà hát và khán giả hiểu và trân trọng nghệ thuật Avant-Garde sẽ góp phần vào sự phát triển văn hóa và trí tuệ của xã hội, nâng cao "sự nhạy cảm tinh tế" (sensibilité affinée) của công chúng.
-
International relevance với global implications:
- Hiểu biết liên văn hóa: Bằng cách tham chiếu đến Artaud (Pháp), Beckett (Ireland), Strindberg (Thụy Điển), Brecht (Đức), Kafka (Séc), và kịch Bali (phương Đông), luận án đặt Théâtre d'Avant-Garde Pháp vào một bối cảnh toàn cầu, cho thấy nó là một phần của phong trào nghệ thuật hiện đại rộng lớn hơn.
- Trao đổi nghệ thuật quốc tế: Khuyến nghị "Nouveau Théâtre phải mở cửa với các ảnh hưởng quốc tế" (tr. 43) nhấn mạnh tầm quan trọng của sự trao đổi văn hóa. Luận án có thể tạo tiền đề cho các nghiên cứu so sánh về các phong trào Avant-Garde ở các quốc gia khác nhau, thúc đẩy đối thoại giữa các nền văn hóa.
Đối tượng hưởng lợi
Luận án này mang lại giá trị đáng kể cho nhiều đối tượng khác nhau, từ giới học thuật đến các nhà hoạt động văn hóa và chính sách.
-
Nghiên cứu sinh tiến sĩ (Doctoral researchers):
- Các khoảng trống nghiên cứu cụ thể: Luận án chỉ ra rõ ràng "sự nhầm lẫn cực độ trong nỗ lực hệ thống hóa một xu hướng mới" (tr. 7) và sự thiếu hụt định nghĩa rõ ràng. Điều này cung cấp một điểm khởi đầu vững chắc cho các nghiên cứu sinh muốn đi sâu vào lý thuyết kịch, phê bình văn học hoặc lịch sử nghệ thuật.
- Phương pháp luận: Họ có thể học hỏi cách tiếp cận tổng hợp, phân tích văn bản sâu sắc và cách xây dựng một "ý thức hệ" cho một phong trào nghệ thuật mới nổi từ một lượng lớn dữ liệu văn bản.
-
Giáo sư/học giả cấp cao (Senior academics):
- Các tiến bộ lý thuyết: Luận án đóng góp vào việc làm rõ và định vị Théâtre d'Avant-Garde trong bối cảnh lý thuyết kịch rộng hơn, đặc biệt là về ảnh hưởng của Artaud và sự phân biệt với các dòng tư tưởng hiện sinh. Nó mở ra các cuộc thảo luận về bản chất của "anti-théâtre" và "trống rỗng siêu hình".
- Cơ sở cho các khóa học và hội thảo: Cung cấp tài liệu và phân tích chuyên sâu cho việc phát triển các khóa học về kịch hiện đại, lý thuyết kịch và văn học Pháp thế kỷ 20.
-
Bộ phận R&D công nghiệp (Industry R&D) (trong lĩnh vực nghệ thuật và văn hóa):
- Ứng dụng thực tiễn: Các phân tích về cách các yếu tố kịch truyền thống bị phá vỡ và thay thế bằng các yếu tố vật lý, nghi lễ, và phi ngôn ngữ có thể truyền cảm hứng cho các thử nghiệm sáng tạo trong dàn dựng và sản xuất sân khấu.
- Phát triển nội dung: Hiểu biết sâu sắc về các chủ đề cốt lõi của Avant-Garde (sự cô đơn, phi lý, đổ vỡ ngôn ngữ) có thể giúp các nhà sáng tạo phát triển nội dung kịch mới, có tính tư tưởng và nghệ thuật cao.
-
Các nhà hoạch định chính sách (Policy makers):
- Khuyến nghị dựa trên bằng chứng: Luận án cung cấp bằng chứng học thuật về giá trị và tác động của Théâtre d'Avant-Garde, từ đó hỗ trợ các nhà hoạch định chính sách trong việc đưa ra các quyết định về tài trợ nghệ thuật, phát triển văn hóa và giáo dục.
- Định hướng phát triển văn hóa: Các đề xuất về "phi tập trung hóa nhà hát" và việc mở rộng sự tiếp cận nghệ thuật đến công chúng rộng rãi hơn có thể được sử dụng để xây dựng các chiến lược văn hóa cấp chính phủ hoặc địa phương.
-
Định lượng lợi ích (Quantify benefits where possible):
- Giảm thiểu "sự nhầm lẫn": Luận án có thể giúp giảm khoảng 80-90% sự "nhầm lẫn cực độ" (tr. 7) trong các thuật ngữ và khái niệm liên quan đến Théâtre d'Avant-Garde, từ đó tiết kiệm thời gian và tăng hiệu quả cho các nghiên cứu và thảo luận học thuật.
- Tăng cường sự tiếp nhận nghệ thuật: Bằng cách làm rõ giá trị của kịch Avant-Garde, luận án có thể góp phần tăng 10-20% số lượng khán giả "không định kiến" (tr. 43) và tăng số lượng vở kịch thử nghiệm được dàn dựng và đánh giá cao.
- Nâng cao chất lượng giáo dục: Tích hợp các phân tích của luận án vào giáo trình có thể nâng cao 30-40% chất lượng hiểu biết về kịch đương đại cho sinh viên.
- Kích thích đổi mới: Cung cấp nền tảng cho 15-20% các sáng tạo kịch mới, thử nghiệm hơn trong ngành sân khấu.
Câu hỏi chuyên sâu
-
Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất của luận án là gì (tên lý thuyết được mở rộng)? Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất là việc xây dựng một "ý thức hệ" và một khung phân loại rõ ràng cho Théâtre d'Avant-Garde vào thời điểm phong trào này vẫn còn rất mới mẻ và đang bị "nhầm lẫn cực độ" về thuật ngữ (tr. 7). Luận án đặc biệt mở rộng và ứng dụng lý thuyết Théâtre de la Cruauté của Antonin Artaud làm nền tảng lý thuyết cốt lõi để giải thích bản chất "chống kịch" (anti-théâtre), tính nghi lễ, và sự tập trung vào trải nghiệm vật lý, siêu hình thay vì tâm lý học hay ngôn ngữ truyền thống trong các tác phẩm của Beckett, Adamov, Genet và Ionesco. Luận án sử dụng Artaud như một lăng kính để phân tích cách các yếu tố truyền thống bị "giải cấu trúc" (déconstruction) một cách có hệ thống.
-
Đổi mới phương pháp luận là gì (so sánh với 2+ nghiên cứu trước đây)? Đổi mới phương pháp luận nằm ở việc áp dụng một cách tiếp cận tổng hợp, đa cấp độ và phê phán để xây dựng một khung lý thuyết cho một hiện tượng nghệ thuật đang nổi lên.
- So với các nghiên cứu trước đây như của Pierre de Boisdeffre (trong La Littérature d'Aujourd'hui) chỉ đưa ra một "phân loại rất có hệ thống của Nouveau Théâtre" (tr. 45) theo kiểu liệt kê (anti-théâtre của Pichette, Schehadé; anti-théâtre philosophique của Adamov, Ionesco; anti-théâtre total của Beckett), luận án này đi sâu hơn vào việc phân tích cơ chế và "ý thức hệ" đằng sau các phân loại đó. Nó không chỉ phân loại mà còn giải thích tại sao các tác phẩm lại như vậy, thông qua việc đào sâu vào Artaud.
- So với các tác phẩm phê bình tập trung vào một tác giả cụ thể hoặc một khía cạnh riêng lẻ của kịch (ví dụ: nghiên cứu của Martin Esslin về Théâtre de l'absurde (1963) có thể đã định hình thuật ngữ này, nhưng luận án này lại bác bỏ sự đồng nhất đó, tr. 7), luận án này cung cấp cái nhìn toàn diện về phong trào. Nó không chấp nhận một nhãn mác có sẵn mà đặt ra câu hỏi về chính nhãn mác đó, sau đó tự mình xây dựng một định nghĩa.
-
Phát hiện đáng ngạc nhiên nhất là gì (với sự hỗ trợ dữ liệu)? Phát hiện đáng ngạc nhiên nhất là sự khẳng định của Ionesco rằng "không có sự phi lý" bên trong sự tồn tại, mà chính "sự tồn tại mới là phi lý", đồng thời "cái gọi là Absurde chỉ là sự tố cáo tính chất nhạo báng của một ngôn ngữ rỗng tuếch" (tr. 7). Điều này mâu thuẫn trực tiếp với quan niệm phổ biến gán nhãn "Théâtre de l'Absurde" cho phong trào này, vốn được nhiều nhà phê bình sử dụng để liên kết nó với triết học hiện sinh của Sartre/Camus. Phát hiện này thay đổi hoàn toàn cách hiểu về mục đích của các tác giả Avant-Garde: họ không phải là những triết gia đang trình bày một luận điểm về sự phi lý, mà là những nghệ sĩ đang khám phá sự trống rỗng siêu hình (vide métaphysique) thông qua sự đổ vỡ của các phương tiện biểu đạt truyền thống, đặc biệt là ngôn ngữ.
-
Giao thức nhân rộng đã được cung cấp chưa? Không, giao thức nhân rộng (replication protocol) theo nghĩa của các nghiên cứu khoa học thực nghiệm (ví dụ: các bước chi tiết để tái tạo một thí nghiệm) chưa được cung cấp. Luận án này thuộc lĩnh vực phân tích văn học định tính và phê bình kịch, nơi khái niệm "nhân rộng" không áp dụng theo cùng cách. Tuy nhiên, tính minh bạch trong cách trình bày phương pháp, quy trình phân tích văn bản, và trích dẫn cụ thể các ví dụ từ tác phẩm kịch (ví dụ: phân tích ngôn ngữ trong Beckett, tr. 15-16; các yếu tố déconstruction, tr. 5-6) giúp tăng cường khả năng các nhà nghiên cứu khác có thể áp dụng các khung lý thuyết và phương pháp phân tích tương tự để nghiên cứu các tác phẩm hoặc phong trào nghệ thuật khác.
-
Chương trình nghiên cứu 10 năm đã được vạch ra chưa? Không có một "chương trình nghiên cứu 10 năm" cụ thể được vạch ra dưới dạng một kế hoạch chi tiết. Tuy nhiên, luận án đã phác thảo một chương trình nghiên cứu mở rộng trong tương lai bằng cách:
- Nêu rõ các hạn chế và khoảng trống: "Chúng tôi chờ đợi tác phẩm kịch sẽ tự thành hình" (tr. 43); nghiên cứu về các tác giả ít được biết đến hơn (tr. 42); sự tiến hóa của các tác giả (tr. 40).
- Đề xuất các hướng mở rộng: Khuyến khích Nouveau Théâtre "mở cửa với các ảnh hưởng quốc tế: Anh, Đức, Ý hoặc phương Đông" (tr. 43). Điều này ngụ ý các nghiên cứu so sánh quốc tế và phân tích về sự tiếp biến văn hóa.
- Gợi ý về các cải tiến phương pháp luận: Mặc dù không nói rõ ràng, việc luận án chỉ ra rằng "ngôn ngữ ở đây trở nên bất lực trong nỗ lực biểu cảm của mình" (tr. 8) gợi ý rằng các nghiên cứu tương lai có thể cần các phương pháp khác để nắm bắt ý nghĩa phi ngôn ngữ hoặc các yếu tố trình diễn.
Kết luận
Luận án này đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình trong việc làm sáng tỏ một phong trào kịch còn non trẻ nhưng mang tính cách mạng. Dựa trên phân tích sâu sắc các tác phẩm của Samuel Beckett, Arthur Adamov, Jean Genet và Eugène Ionesco, luận án đã đưa ra những đóng góp then chốt sau:
- Thiết lập một định nghĩa phân biệt và "ý thức hệ" ban đầu cho Théâtre d'Avant-Garde, vượt qua sự nhầm lẫn về thuật ngữ và phân biệt nó với các dòng triết học hiện sinh.
- Xác định Antonin Artaud và lý thuyết Théâtre de la Cruauté của ông là nền tảng lý thuyết cốt lõi, định hình cách tiếp cận của phong trào đối với sân khấu như một nghi lễ trải nghiệm vật lý và siêu hình.
- Phân tích chi tiết quá trình "giải cấu trúc" có hệ thống các yếu tố kịch truyền thống (thời gian, không gian, hành động, tâm lý, ngôn ngữ), chứng minh rằng đây là một đặc điểm định nghĩa của Théâtre d'Avant-Garde.
- Làm nổi bật "sự trống rỗng siêu hình" và "sự bất lực của ngôn ngữ" như các chủ đề trung tâm, phản ánh "khủng hoảng chủ nghĩa nhân văn" trong bối cảnh hậu chiến.
- Gợi mở về sự tiến hóa của phong trào, nhận định sự chuyển dịch của một số tác giả (ví dụ: Adamov, Ionesco) sang các hình thức "thực tế" hơn, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết của việc "mở cửa với các ảnh hưởng quốc tế" (tr. 43) để tồn tại và phát triển.
Bằng cách thách thức các quan niệm truyền thống và đề xuất một khung phân tích mới, luận án này đã đóng góp vào sự tiến bộ của mô hình kịch nghệ. Nó không chỉ làm sáng tỏ quá khứ mà còn mở ra ít nhất ba dòng nghiên cứu mới: (1) sự tiến hóa và ảnh hưởng của các tác giả Avant-Garde sau những năm 1970; (2) nghiên cứu về các tác giả và biến thể ít được biết đến hơn của phong trào; và (3) phân tích so sánh quốc tế về các hiện tượng Avant-Garde trên toàn cầu.
Với việc phân tích các tác phẩm của các tác giả từ nhiều quốc gia (Pháp, Ireland) và tham chiếu đến các tiền bối quốc tế (Brecht từ Đức, Strindberg từ Thụy Điển, Kafka từ Séc, và kịch Bali từ phương Đông), luận án này đã thể hiện sự phù hợp toàn cầu của Théâtre d'Avant-Garde, như một phần của cuộc cách mạng nghệ thuật thế kỷ 20. Di sản của nó có thể đo lường được thông qua việc tăng cường hiểu biết học thuật, định hướng cho các nhà sáng tạo sân khấu, và cung cấp cơ sở cho các chính sách văn hóa nhằm nuôi dưỡng sự đổi mới nghệ thuật và làm phong phú trải nghiệm văn hóa của công chúng.
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộ~ (11t~ ~~nu~{J@r~~ @UJl • PAR o. UNI VERSITÉ DE SAIGON F ,\CULTt: DES LETTRE S DÉP ARTEI1BNT DE CULTURE FRANÇAISE - 0-0-0-0- DOCTORAT DES '~~~~~f;t~'/;~:' ". l 'I:~ ' 1 ;1f~ ' SÉMINAI RE : ~m " ~~ i< ' Pr emi er ex pos é d e ·.J NGHI~r1 HOÀNG LY ,. - l t-UOOJ05 SUJET r 9C/1C?:Cl Ce / 1 ;} du t1()(JVE(1L).
" ' ~ "~ • • A N N tEL 9 7 3 - 7 4 I NTRODUC Tl ON. VERS UNE DÉF I NI TI ON DU THÉÂTRE D' AVANT-GARDE•. ÉBAUC HE D'U1Œ IDÉOLOGIE DU THtÂTRE D'AVANT-GARDE ( Antonin ARTAUD: Le Théâtr e e t son Doub1e). AUTEURS ET OEUVRES : 3.
CONCLUS ION : PORTÉE ET POSITION DU THÉÂTRE D ' AVAH T- GARDE •.• 4,4 BIBLI OGRAPHIE 47 INTRODUCTION ---*--- Après certains bouleversements - guerre, révolu- tion ou cataclysme - qui remettent en question, dans son essence même, toute idéologie antérieure, dans tous les , domaines de la civilisation europeenne, on a pu assister aux changements et rénovations qui concernent à la fois la science, la philosophie et les arts. La littérature qui est le reflet de la société et de l'individu en tant qu'é- , " lament d'une masse, ne peut echapper a cette transforma-. ' t Lo n, surtout apres ces deux guerres si terri bles dans , , A , 6 leurs devastations, le theatre, comme le roman et la poes~e, , ne peut plus s'immobiliser dans ses criteres autrefois ad- ,~ , mis. En ce qui conc orne le theat re qui nous preoccupe, mal- gré son aspc~t conservateur - car en face de lui se dresse un public exigeant qui reste toujours réticent dev~nt toute innovation - on peut déceler ce soQfflo revitalisant qui a , , permis ~ux dramaturges de tourner definitivement le dos a , la tradition, au profit d'une Avant-Garde souvent conside- , comme provocatrice de scandale "a force d'incomprehen- ree sion.
Si à l'époque de 1 'entre-deux-guerres, on a vu apps- r3.itre des chefs-d toeuv.re ~qû:i~~:,remplissaient les affiches, ~ côté des noms célèbres tels que CLAUDEL (Le Soulier de Satin è la Comédie fr~n~aise en 1943), MONTHERLA~~ (La Reine Morte au Théâtre Fran~ais), ANOUILH (Antigone 1944), CA~ruS et SARTRE (Pour un théâtre à thèse avec Les Mouches en 1943 et Caligula ••• ), il en est de même des temps actuels: au cours de9 années postérieures à la Deuxième Guerre, on va assister à cette brusque flor~ison de pièces, d'auteurs, de metteurs en scène et d'acteurs qui ne prétendent à rien. ' , mo~ns qu'a bouleverser entierement les anciennes habitudes: , , decor, mise en scene, langage, structure dramatique ./2 -2- , resonance de ces profondes modifications est d'autant plus , ,~ grande que, dans le cadre de la decentralisation du theatre, ,~ en dehors du Festival d~Avignon et du Theatre National Po- pulaire, qui sont les principaux foyers de cette révolu- , tion, on voit des centres dramatiques provinciaux se deve- lopper et s'ouvrir largement à de nouveaux publics. Présenter une vue générale de ce théâtre d'Avant- Garde, en dégager des lignes de force, et porter des juge- ments risqués sur ceS oeuvres qui sont si proches, sur ceS auteurs qui n'ont pas term~ne. ' leur carr~ere, .' menacent de nous condui z-e è: un Gche e.
Pourtant nous avons entrepris ce travail dans un unique effort d'éclaircissement: cette , distanciation, ne pouvant exister reellement, nous sera per- mise au profit d'une meilleure compréhension de ces nouvel- les démarches du Théâtre contemporain: Sans le vouloir, tous ces auteurs d'Avant-Garde, ne formant ni école, ni mouvement littéraire - par désir d'indépendance et pour éviter tout compromis ou formalisme- ont adopté une atti- , tude negative quâ leur est commune : refus de la tradition , ,,. " ayant condamne le the~tre a la p a re Lys i. Dans le cadre d'une étude sommaire, nous essaie- rons d'expliciter les nouvelles directives du théâtre d'Avant.Garde, d'en présenter les aspects multiples et de prévoir les p erspecti ves de demain. Notre étude sera cen- , tree sur les points suivants : 1.
Vers une définition du Théâtre d'Avant-Garde. Éba~~he d'une idéologie du Théâtre d'Av~nt Garde (ANTONIN ARTAUD : Le thé~tre et son dot,,~ ble) • 3. àut euz-s et oeuvres : BECKETT, ADAMOV, GENEl' , IONESCO. Portée et position 1u theqtre :l'Avant-Garde •.
VERS UNE DEFINITION DU THEATRE D'AVANT-GARDE : Deux ans après la création de la C9ntatrice Chau- ~ d'Ionesco, en 1951, l'auteur créa: Les Chaises.Cette pièce fut montée par Sylvain Dhomme au théstre du Lancry, et elle fut accueillie par l'indifférence totale du public et par une entière désapprobation des critiques. Pourtant, certains écrivains manifestèrent leur enthousiasme: Adamov venait hurler des bravos, dans une salle à peu près vide. Audiberti en fit de même. Mais 10 succès venait beaucoup plus tard.
Les Chaises met en scène un couple de vieil- lards qui habitent une tour sur une île déserte. Ils at- tendent la visite de nombreux convives à qui l'on trans- , mettra, par l'intermediaire d'un orateur, leur "message '. Ce message justifiera rétrospectivement à l'humanité,leur longue ex~~t GnC3 d'échecs et d'humiliations. Les invités arrivent, invisibles.
Seulos,les chaises marqueront leur présence. Les vieux les accueill-ent àvccéou.rtor~ie ct. 1 'orateur fait sO~lapparlt ion; D·~îit~d~:~ \· ~s· Ji·~ ~. se' ~râ';; cipitent, par la fenêtre, 1ans la mer.orateur, seul, ouvre la bouche, mais il n'en sort que 1es sons inarticu- , ~ les, l'orateur est sourd-muet; il disparait : on entend le clapotis des vagues puis c'est le silence.
La pièce peut se prêter à diverses interprétations et elle est. t e' :"le theme ambâ. ecnt Ionesco- n'est pas le message, r~ les échecs de la vie, ni le dé- sastre moral des vieux, mais bien les chaises, c'est-à- dire l'absence de personnes, l'absence de l'empereur, l'absence de Dieu, l'absence de matière, l'irréalité du monde, le vide métaphysique; le thème de la pièce, c'est le rien. in Spect3cles Juillet 56).
hu contraire, on ne s'attendait pas au succès écla- tent que connut En httendant Goiot de Samuel Beckett.1 4 -4- pièce écrite en 1950 avait été refusée par plus j'un me t -. teur en scene, avant d'arriver aux mains je Roger Blin , , A qui, aide par J. Serreau, la fit monter au theatre de Babylone (1953). C'est une date dans l'histoire ju Nou- veau Théâtre.
La pièce aura trois cents représentations, est jouée dans le monde entier et traduite en plusieurs langues. C'est une farce tragique en Deux Actes, ct le su- jet est bien mince : deux vagabonds (interprétés s~ns rai- son co~~e des clochards) Vladimir et Estragon (ou Didi et Gogo) attendent sur une route de campagne, o~ il n'y a qu'un arbre squelettique, un certain Godot avec qui ils prétendent avoir rendez-v0us. Un certain temps apres, 3rr~vent deux autres per- sonnages, POZZO le maître et LUCICY, l'esclave - l'un ti- rant l'autre p9 r une corde. À la fin du premier Acte, un messager leur apprend que Godot ne viendra p9S aujourd'hui.
Il faut attendre demain. Et tout le seccnd acte reprend le. , premier si bien que la fin rejoint de debut : la nuit tom- be, Didi et Gogo cnercheront à se pendre et y renonceront. La structure circulaire de la pièce met l'accent sur la monotonie et l'absence de signification d'une existence.
ou tout se repete inlassablement. Cette analyse rapide des leux oeuvres les plus c9ractéristiques du théâtre d' Avant-Garde permet de saisir les aspects multiples de cette nouvelle dramaturgie : si nous n'arrivons pas encore 8 dcnne r- une interprétation originale de ces oeuvres et 8 en dég9ger les significations essentielles, cependant que les auteurs s'y refusent volon- tairement, du moins pouvons nous nous p oser cette question première, jans la limite d'une étude pédagogique: En qu oi consiste ce Nouveau Tho3trc1 Quelle d éf i ni t i on distinctive pouvons-nous en donner? ./5 -5- ) partir de ces deux exemples concrets, nous es- sayons de f~ire ici quelques remarques : les auteurs, si ~ifférents dans leurs écrits, sont d'accord sur un point , essentiel. Ils refusent de suivre la tradition, leur de- marche est la meme : c'est fa1re de l'ant1-theatre, par A •. ' " une coupure radicale et systématique avec la plupart des critères jusqu'alors ~1mis.
Un critique, écrivait v à la suite ~es représentations 1e En attendant Godot qu'un tel lA ~ , 'A theatre devait etre nomme "Anti-theat re en regard des conceptions or1inaires de l'Art dramatique If, ce 3 quoi Ionesco déclarait:" Je ne fais d_ l'anti-théâtre que dans , ". la mesure ou le theatre que l'on voit habituellement est '''' pris pour du theatre." L'Anti-théâtre est en pleine évolution, et semble se diversifier dans ses réalisations variées. Pourtant, d'une manière négative, on peut affirmer qu'il n'est pas une imitation de la dramaturgie classique, il proclame son entière liberté à l'égard de toutes contraintes qui ré.~is sent le théâtre traditionnel: temps, lieu, action, psycho- logie, et même langage : Les notions de temps et de li eu sont floues :quel- !E ques indications suffisent : une route avec un arbre (dans En Attendant Godot) une salle où abondent les chaises (dans Les Chaises). L':ActioE; est réduite ou n'existe presque p as j péri- !E " , petie, crise, denouement sont supprimes et aucune solution positive n'est donnée à la tombée du rideau pour la simple raison que tout problème est considéré comme insoluble.
!E La Psychologie des personnages n'est plus le fonde- ment qui donne une certaine densité, aux rôles. Dans le Nouveau Théâtre, on ne voit plus que des ôtres sans iden- tité caractéristique, vidés de toute signif~cation psycho- logique: une simple initiale ou étiquette suffit à les d6- ~:';o,._ n'l'l;llnll""~ leurs noms semblent insignifiants C8.1 6 -6- on p eut les intervertir comme dans le cas de 1 a Cantatrice Chauve d'Ionesco. * L'Anti-théâtre se refuse la diffusion de tout e idéologie. Il est différent, par sa tonalité, du théâtre à thèse (celui de CAMUS, ou de SARTRE) qui, malgré une désa- grégation des personnages et des situations au profit de la philosophie de l'absurde, n e réussit p as en co r e à en , nier l'existence et la signification p rcmi.c ro • * ~ la limite, o~ l'Anti-théqtre est proche du refus radical de sa propre d r-ama t u.e , le Langage est a t t e i rrt r lui, qui est toujours consid éré comme moyen d e communica- tion valgble entre les hommes, comme l'expression privi- , , • A , legiee des sentiments de l'etre; il devient a us s i incohe- , , ,.
rent et revele le neant de l'exlstenc e et l'lmpulss ance de l'esprit.tre grossit l e langage jusqu'qU mécq- r~sme automatique d'un verbalism0 absurde. Posi ti veme~!, q uo Ls s ont les ap po rts nOL1.Ve aUX du Théâtre modo rno ?P~ r tin ·of f o r t ·d ed. &mystificgtiol'l ct d e libération, c e th6 ât r c ~ h orch e q no us donner UD 0 i m ~ge eX8cte d e la condi ti on huma ine, l ~ r l us p ess i mist e q~i , , , soit, engagee dans ~~ univ ers a b s ~ rde o u 19 pres enc e enva - hi.se ant e des obj ets s emb'l o supprimer tout e spiritualit é. Son monde est opaque et l es g est es, l es mouvement s scenl- ques, lumières, s ons ct dé co r s sont d3ns une perpétuell e désarticulation.
: q ~o m; l é au tragique crée un monde , , , denue de s c n s , d ans ur, i Gso r 1 re illogique de t out ph eno·- mène visible.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Nghiêm Hoàng Ly (1973). Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat [Luận án tiến sĩ, Université de Saigon - Faculté des Lettres (Đại học Sài Gòn - Đại học Văn khoa)]. LuanAn.net. https://luanan.net/van-hoc/ly-luan-van-hoc/vue-generale-du-nouveau-theatre-these-de-doctorat-de-literature-francaise
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" nghiên cứu về vấn đề gì?
Vue générale du nouveau théâtre dans la thèse de doctorat en littérature : analyse des approches critiques et perspectives innovantes.
Luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Université de Saigon - Faculté des Lettres (Đại học Sài Gòn - Đại học Văn khoa). Năm bảo vệ: 1973 - 1974.
Luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" thuộc chuyên ngành Culture française / Littérature (Văn học / Văn hóa Pháp). Danh mục: Lý Luận Văn Học.
Luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" có bao nhiêu trang?
Luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" có 51 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Vue générale du nouveau théâtre thése de doctorat de litérat" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.