Luận án phó tiến sĩ về truyện Nôm bình dân - Kiều Thu, Đại học Quốc gia Hà Nội
Luận án phó tiến sĩ phân tích chuyện nôm bình dân Việt Nam, khám phá lịch sử hình thành và bản chất thể loại văn học độc đáo này.
Năm xuất bản
Số trang
152
Thời gian đọc
23 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Nghiên cứu tổng quan truyện Nôm bình dân Việt Nam
- Số trang:
- 152 trang
- Trường:
- Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn
- Chuyên ngành:
- Văn học dân gian
- Tác giả:
- Luan An
- Năm:
- 1996
Tóm tắt nội dung luận án
I. Nghiên cứu tổng quan truyện Nôm bình dân Việt Nam
Tài liệu này cung cấp cái nhìn toàn diện về truyện Nôm bình dân Việt Nam. Nó đặt ra các vấn đề về lịch sử hình thành, bản chất thể loại và các đặc trưng thi pháp. Nghiên cứu nhằm lấp đầy khoảng trống trong việc phân tích truyện Nôm như một thể loại độc lập, không chỉ là các tác phẩm đơn lẻ. Từ đó, tài liệu làm sáng tỏ đóng góp của truyện Nôm vào văn học dân gian Việt Nam và văn học trung đại Việt Nam.
1.1. Tình hình nghiên cứu hiện tại về truyện Nôm
Trước năm 1945, một số truyện Nôm bình dân được phiên âm, xuất bản. Tuy nhiên, ít nghiên cứu chuyên sâu về thể loại. Sau 1945, đặc biệt từ 1954, giới khoa học quan tâm hơn. Các bài viết thường tập trung bình giá ý nghĩa tư tưởng từng truyện. Việc nghiên cứu tổng thể thể loại truyện Nôm bình dân còn thiếu. Có nhiều tranh cãi về tên gọi, quan niệm thể loại (bình dân hay khuyết danh, văn học hay văn học dân gian). Vấn đề này cần được làm rõ.
1.2. Sự cần thiết của đề tài nghiên cứu truyện Nôm
Đề tài nghiên cứu truyện Nôm bình dân từ góc độ thể loại đáp ứng yêu cầu giới khoa học. Nghiên cứu giúp làm sáng tỏ vấn đề lý luận đặc thù của truyện Nôm bình dân. Nó cũng đóng góp vào sự phát triển văn học dân gian Việt Nam nói chung. Nâng cao hiểu biết về văn học trung đại Việt Nam. Các công trình trước đây chủ yếu đặt truyện Nôm vào văn học sử, xem như tác phẩm văn học viết. Cách tiếp cận này chưa toàn diện.
II. Lịch sử và sự phát triển truyện Nôm bình dân Việt
Phần này khám phá quá trình hình thành và phát triển của truyện Nôm bình dân. Nó chỉ ra các yếu tố nguồn gốc và cách thức lưu truyền rộng rãi trong xã hội Việt Nam. Sự ra đời của chữ Nôm có vai trò quan trọng. Truyện Nôm đã trải qua nhiều giai đoạn, trở thành một bộ phận không thể thiếu của văn học trung đại Việt Nam và văn học dân gian Việt Nam.
2.1. Nguồn gốc hình thành các truyện Nôm bình dân
Truyện Nôm bình dân có nguồn gốc phức tạp. Chúng thường bắt nguồn từ truyện kể dân gian, ca dao tục ngữ. Một số truyện được chuyển thể từ truyện Tàu, tích truyện Phật giáo. Việc ra đời chữ Nôm là yếu tố then chốt. Chữ Nôm cho phép ghi lại những câu chuyện truyền miệng. Nó tạo điều kiện cho sự hình thành một dòng văn học riêng.
2.2. Quá trình lưu truyền và phổ biến truyện Nôm
Truyện Nôm được lưu truyền rộng rãi trong dân gian. Chúng được truyền miệng, chép tay. Nhiều tác phẩm được phiên âm Hán Nôm rồi in khắc ván. Quá trình này giúp truyện Nôm tiếp cận đông đảo công chúng. Chúng trở thành một phần quan trọng của văn hóa đọc bình dân. Sự phổ biến này kéo dài qua nhiều thế kỷ.
2.3. Các giai đoạn phát triển chính của truyện Nôm
Truyện Nôm bình dân phát triển mạnh mẽ từ thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 20. Các bộ Lược theo lịch sử văn học Việt Nam hay Giáo trình lịch sử văn học Việt Nam đều đề cập. Chúng thường được xếp vào giai đoạn cuối văn học trung đại Việt Nam. Nhiều truyện Nôm khuyết danh ra đời trong thời kỳ này. Các ví dụ như Nhị độ mai, Tống Trân Cúc Hoa phổ biến rộng rãi.
III. Thi pháp đặc trưng của truyện Nôm bình dân Việt Nam
Thi pháp của truyện Nôm bình dân thể hiện những đặc điểm độc đáo. Cấu trúc cốt truyện thường theo mô típ truyền thống. Ngôn ngữ gần gũi với lời ăn tiếng nói dân gian. Hình thức thơ lục bát là chủ đạo, kết hợp các yếu tố văn xuôi Nôm. Các yếu tố văn học dân gian Việt Nam được lồng ghép chặt chẽ, tạo nên giá trị nghệ thuật đặc sắc.
3.1. Cấu trúc và cốt truyện truyện Nôm
Cốt truyện truyện Nôm bình dân thường theo mô típ quen thuộc. Anh hùng gặp nạn, trải qua thử thách, cuối cùng đạt hạnh phúc. Nữ nhân vật thường là người tài sắc, chịu nhiều oan khuất. Kết cấu truyện thường có phần mở đầu, diễn biến và kết thúc có hậu. Tính chất ly kỳ, hoang đường cũng xuất hiện. Các yếu tố này tạo nên sức hút của truyện thơ Nôm và văn xuôi Nôm.
3.2. Ngôn ngữ và hình thức thơ ca trong truyện Nôm
Ngôn ngữ truyện Nôm bình dân gần gũi với lời ăn tiếng nói dân gian. Hình thức phổ biến là thơ lục bát. Dòng truyện thơ Nôm sử dụng lối thơ này để kể chuyện. Thậm chí có cả yếu tố văn xuôi Nôm kết hợp. Việc sử dụng thơ lục bát giúp dễ nhớ, dễ thuộc, dễ truyền miệng. Đây là đặc điểm nổi bật trong thi pháp truyện Nôm.
3.3. Các yếu tố dân gian trong thi pháp truyện Nôm
Truyện Nôm bình dân thấm đẫm yếu tố văn học dân gian Việt Nam. Chúng tích hợp ca dao tục ngữ, thành ngữ. Các phong tục, tín ngưỡng dân gian cũng được lồng ghép. Điều này thể hiện rõ bản sắc văn hóa Việt. Thi pháp truyện Nôm mang tính tập thể, ít chú trọng cá nhân. Đây là minh chứng cho nguồn gốc dân gian của thể loại.
IV. Chức năng tư tưởng giá trị thẩm mỹ truyện Nôm
Truyện Nôm bình dân không chỉ là tác phẩm giải trí. Chúng còn mang chức năng tư tưởng sâu sắc, phản ánh hiện thực xã hội. Đồng thời, truyện Nôm có giá trị giáo dục, truyền tải các bài học đạo đức. Giá trị thẩm mỹ của truyện Nôm được thể hiện qua ngôn ngữ, cấu trúc và hình thức thơ lục bát, tạo nên sức sống lâu bền trong lòng công chúng.
4.1. Phản ánh hiện thực xã hội qua truyện Nôm
Truyện Nôm bình dân là tấm gương phản chiếu xã hội phong kiến. Chúng phơi bày sự bất công, tham nhũng của quan lại. Truyện cũng ca ngợi tình yêu tự do, sự thủy chung. Nó thể hiện khát vọng công lý, hạnh phúc của người dân. Nhiều tác phẩm lên tiếng bảo vệ người yếu thế. Nội dung này mang tính thời sự trong văn học dân gian Việt Nam.
4.2. Giá trị giáo dục và đạo đức trong truyện Nôm
Giá trị giáo dục của truyện Nôm rất lớn. Chúng truyền tải những bài học đạo đức về lòng hiếu thảo, tình nghĩa vợ chồng. Tinh thần kiên trì, vượt khó được đề cao. Truyện khuyến khích điều thiện, lên án cái ác. Chúng góp phần hình thành nhân cách. Đây là một chức năng cốt lõi của thể loại truyện Nôm.
4.3. Ý nghĩa thẩm mỹ và nghệ thuật của truyện Nôm
Truyện Nôm bình dân có giá trị thẩm mỹ cao. Nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn, lôi cuốn. Hình ảnh, so sánh ẩn dụ phong phú. Sử dụng thơ lục bát tạo nhạc điệu riêng. Ngôn ngữ giàu cảm xúc, gần gũi với đời sống. Những yếu tố này tạo nên sức sống lâu bền. Chúng còn là nguồn cảm hứng cho các tác phẩm sau này.
V. Bản chất thể loại truyện Nôm Văn học dân gian
Phần này tập trung làm rõ bản chất thể loại của truyện Nôm bình dân. Nó định nghĩa và phân loại, phân biệt truyện Nôm khuyết danh với các truyện thơ Nôm có tác giả. Đồng thời, tài liệu nhấn mạnh mối quan hệ sâu sắc giữa truyện Nôm và văn học dân gian Việt Nam. Vai trò của chữ Nôm trong việc bảo tồn kho tàng văn hóa này cũng được làm nổi bật.
5.1. Định nghĩa và phân loại truyện Nôm bình dân
Truyện Nôm bình dân thường là tác phẩm khuyết danh. Chúng khác biệt với truyện thơ Nôm có tác giả rõ ràng. Chúng thuộc về văn học dân gian Việt Nam. Định nghĩa cần làm rõ tính chất tập thể, truyền miệng. Phân loại giúp hệ thống hóa kho tàng truyện Nôm. Tránh nhầm lẫn với các tác phẩm văn học viết khác.
5.2. Mối quan hệ giữa truyện Nôm và văn học dân gian
Truyện Nôm bình dân có mối liên hệ mật thiết với văn học dân gian. Chúng chia sẻ nhiều đặc điểm chung. Bao gồm mô típ, hình tượng, ngôn ngữ. Các truyện thường được sáng tác, chỉnh sửa bởi nhiều người. Điều này khẳng định tính chất dân gian. Chúng là minh chứng cho sự sáng tạo tập thể của văn học dân gian Việt Nam.
5.3. Vai trò của chữ Nôm trong việc bảo tồn văn hóa
Chữ Nôm đóng vai trò thiết yếu trong việc bảo tồn truyện Nôm. Đây là hệ thống chữ viết giúp ghi lại tiếng Việt. Nhờ chữ Nôm, nhiều câu chuyện dân gian được lưu giữ. Nó là cầu nối giữa văn hóa truyền miệng và văn hóa viết. Chữ Nôm góp phần quan trọng vào việc bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (152 trang)Nội dung chính
Tổng quan về luận án
Luận án "Lịch sử hình thành và bản chất thể loại truyện Nôm bình dân của người Việt" do Phó Tiến sĩ Khoa học Ngữ văn thực hiện vào năm 1996, đặt trọng tâm vào việc tháo gỡ những khúc mắc kéo dài trong giới nghiên cứu về một thể loại văn học đặc thù của Việt Nam. Bối cảnh khoa học thời điểm đó cho thấy sự thiếu vắng một chuyên khảo toàn diện, tổng thể về truyện Nôm bình dân trên bình diện thể loại, thay vào đó, "phần lớn các bài viết hầu như mới chỉ tập trung vào việc bình giá ý nghĩa tư tưởng của từng truyện Nôm cụ thể" (trang 2). Điều này đã tạo ra một research gap rõ rệt, dẫn đến sự thiếu thống nhất trong cách gọi tên ("bình dân" hay "khuyết danh") và quan niệm về bản chất thể loại (văn học hay văn học dân gian) trong giới khoa học.
Nghiên cứu này tiên phong trong việc định vị truyện Nôm bình dân không chỉ là một cầu nối giữa văn học dân gian và văn học bác học mà còn là một thể loại độc lập, mang bản chất folklore sâu sắc. Luận án giải quyết vấn đề cốt lõi: truyện Nôm bình dân là văn học hay văn học dân gian? Nghiên cứu này đưa ra các câu hỏi chính (Research Questions) và giả thuyết (Hypotheses) được định hình bởi những thiếu sót của các nghiên cứu trước đây:
- RQ1: Truyện Nôm bình dân đã được hình thành và phát triển như thế nào trong bối cảnh lịch sử – xã hội thời trung đại?
- RQ2: Những đặc trưng thi pháp và cấu trúc thể loại, cũng như chức năng tư tưởng – thẩm mỹ của truyện Nôm bình dân là gì?
- RQ3: Trên cơ sở đó, có thể xác định rõ bản chất thể loại của truyện Nôm bình dân là sáng tác folklore hay sáng tác văn học?
Khung lý thuyết của luận án được xây dựng trên nền tảng của folklore học, kết hợp với các lý thuyết từ văn học sử và ngôn ngữ học lịch sử. Nó thách thức quan điểm truyền thống khi cho rằng truyện Nôm bình dân phải được xem xét như một đối tượng của fônklo học, thay vì chỉ đơn thuần là văn học viết.
Đóng góp đột phá của luận án bao gồm việc "xác lập được một mô hình lục bát cổ đặc trưng của thế kỷ 17" và làm sáng tỏ "cội nguồn folklore" của thể loại, tạo cơ sở khoa học vững chắc để định danh và phân loại. Với việc khảo sát "trên 100 văn bản truyện Nôm cổ" (trang 7), luận án cung cấp một kho tư liệu đáng tin cậy. Phạm vi nghiên cứu tập trung vào các văn bản truyện Nôm bình dân hiện còn, đặc biệt là những tác phẩm xuất hiện từ cuối thế kỷ 17 đến đầu thế kỷ 20, nhằm làm rõ quá trình lịch sử và đặc điểm nội tại của chúng. Tầm quan trọng của nghiên cứu nằm ở việc cung cấp một cái nhìn toàn diện, đa chiều về một phần quan trọng của di sản văn học Việt Nam, vốn bị bỏ ngỏ hoặc hiểu sai lệch trong thời gian dài.
Literature Review và Positioning
Phân tích văn học sử cho thấy một bức tranh đa dạng nhưng thiếu nhất quán về truyện Nôm bình dân. Các dòng nghiên cứu chính trước đây có thể tổng hợp thành ba khuynh hướng:
- Bình giá tư tưởng cụ thể: Nhiều bài viết tập trung "bình giá ý nghĩa tư tưởng của từng truyện Nôm cụ thể" (trang 2) như các công trình của Bùi Văn Nguyên (1960) về "truyện Nôm khuyết danh", Đặng Thanh Lê (1968) về "nhân vật phụ nữ qua một số truyện Nôm", hay Nguyễn Lộc (1969) về "những vấn đề xã hội trong truyện Nôm bình dân". Những công trình này mặc dù có giá trị nhưng chưa đặt truyện Nôm bình dân vào một bình diện thể loại tổng thể.
- Văn học sử: Các bộ giáo trình như Giáo trình lịch sử văn học Việt Nam, Tập III của Lê Trí Viễn, Lê Hoài Nam (1965) hay Văn học Việt Nam nửa cuối thế kỷ XVIII - nửa đầu thế kỷ XIX, Tập II của Nguyễn Lộc (1978) đã đề cập đến truyện Nôm, nhưng thường xử lý chúng như tác phẩm văn học viết, đặt vào từng thời kỳ lịch sử nhất định. Khuynh hướng này, theo luận án, gặp phải hạn chế về niên đại và bản chất, ví dụ như việc đặt các truyện Nôm "vô danh" hoặc "khuyết danh" vào thời kỳ từ thế kỷ 13 đến thế kỷ 15 là "không ổn" vì "chúng ta chưa có cơ sở khoa học để nói rằng truyện Nôm nói chung đã ra đời từ thế kỷ 13" (trang 4-5).
- Văn học dân gian (chưa toàn diện): Một số công trình về văn học dân gian như Văn học dân gian, Tập I của Đinh Gia Khánh - Chu Xuân Diên (1972) hay Tìm hiểu tiến trình văn học dân gian Việt Nam của Cao Huy Đỉnh (1974) chỉ xem xét truyện Nôm như một thể loại "gần với văn học dân gian" nhưng không dành một chương mục riêng để trình bày một cách độc lập.
Mâu thuẫn và tranh luận: Tình trạng nghiên cứu đã dẫn đến "một hệ quả lưỡng phân khá phức tạp, đó là chưa có một tác giả nào thừa nhận truyện Nôm là văn học dân gian, song cũng chưa có một tác giả nào phủ nhận những đặc điểm dân gian của truyện Nôm" (trang 5). Lê Trí Viễn nhận định truyện Nôm khuyết danh có thể có hai loại: "một loại gần với văn học dân gian, một loại gần với văn học bác học" và dù băn khoăn, ông vẫn cảm nhận rõ "những đặc điểm dân gian của truyện Nôm" (trang 6). Đinh Gia Khánh cũng tương tự khi cho rằng truyện Nôm "chỉ là một hiện tượng chứng tỏ ảnh hưởng sâu sắc và mạnh mẽ của văn học dân gian vào văn học viết bằng chữ Nôm" (trang 6).
Định vị trong văn học: Luận án định vị mình bằng cách lấp đầy khoảng trống nghiên cứu bằng cách áp dụng "phương pháp tiếp cận folklore học" một cách nhất quán và toàn diện. Đây là một bước tiến quan trọng, giải quyết sự "thiếu tập trung" và "sơ lược" của các nghiên cứu trước đó. Bằng cách này, luận án không chỉ tái định nghĩa truyện Nôm bình dân mà còn làm sâu sắc thêm hiểu biết về mối quan hệ biện chứng giữa văn học dân gian và văn học viết trong bối cảnh văn hóa Việt Nam.
So sánh với các nghiên cứu quốc tế: Trong bối cảnh quốc tế, việc phân định ranh giới giữa văn học dân gian và văn học viết là một vấn đề phức tạp, đặc biệt trong các nền văn hóa có truyền thống truyền miệng mạnh mẽ. Tương tự như Việt Nam, nhiều quốc gia Đông Á như Trung Quốc hay Nhật Bản cũng có các thể loại văn học bản địa chịu ảnh hưởng sâu sắc từ truyền khẩu dân gian, thường được các nhà nghiên cứu phương Tây tiếp cận qua lăng kính folklore để hiểu rõ hơn về nguồn gốc và bản chất thể loại của chúng. Chẳng hạn, các nghiên cứu về "narrative traditions" hay "folk narratives in written forms" ở Trung Quốc thường đối mặt với thách thức tương tự trong việc phân loại các tác phẩm như Bạch Xà truyện hay các tập Chí quái khi chúng vừa mang yếu tố dân gian lại vừa được gia công bởi tầng lớp trí thức. Luận án này, với trọng tâm vào folklore học, cung cấp một mô hình phân tích có thể ứng dụng hoặc so sánh với các trường hợp văn học tương tự trong khu vực và trên thế giới, đặc biệt là khi phân tích các yếu tố như "phiếm chỉ hóa" - một đặc trưng thường thấy trong truyện kể dân gian toàn cầu, vốn được phản ánh trong các tác phẩm như Cinderella hay Jack and the Beanstalk ở phương Tây, nơi các nhân vật và bối cảnh thường mang tính đại diện hơn là cá thể hóa. Hơn nữa, việc xác định "lục bát cổ" và "lục bát biến thể" còn có thể so sánh với các nghiên cứu về tiến trình hình thành và biến đổi của các thể thơ dân gian ở các nước có nền văn hóa truyền khẩu phong phú, ví dụ như ở Lào với lam luang hay Thái Lan với klon, nơi luật thơ cũng có những biến thể linh hoạt, phản ánh tính ứng tác và bình dân.
Đóng góp lý thuyết và khung phân tích
Đóng góp cho lý thuyết
Luận án này mang đến những đóng góp quan trọng trong việc mở rộng và thách thức các lý thuyết hiện có về văn học dân gian và văn học trung đại Việt Nam.
- Mở rộng Lý thuyết Thể loại: Nghiên cứu đã mở rộng lý thuyết về thể loại bằng cách khẳng định truyện Nôm bình dân là một thể loại độc lập, có bản chất folklore riêng biệt, thay vì chỉ là một biến thể hay cầu nối giữa văn học dân gian và văn học bác học. Điều này thách thức quan điểm của các học giả như Lê Trí Viễn và Đinh Gia Khánh, những người dù thừa nhận yếu tố dân gian nhưng vẫn còn băn khoăn về việc xếp loại chúng. Luận án chứng minh rằng "bản chất dân gian của truyện Nôm là một thực thể không thể phủ nhận" (trang 6).
- Khai thác sâu Lý thuyết Tiếp cận Folklore học: Luận án tiên phong áp dụng "phương pháp tiếp cận folklore học" một cách có hệ thống để phân tích truyện Nôm bình dân. Điều này làm rõ "cội nguồn folklore" (trang 7) của thể loại, một khía cạnh mà các nghiên cứu văn học sử truyền thống chưa đi sâu. Lý thuyết của Alan Dundes về "folkloristics" và "texture, text, context" có thể được thấy phản ánh gián tiếp qua việc nghiên cứu cả cấu trúc văn bản và môi trường lưu truyền.
- Xác định mô hình thơ lục bát: Luận án góp phần vào Lý thuyết ngôn ngữ học lịch sử và Lý thuyết thi pháp, đặc biệt là về thơ lục bát. Nghiên cứu đã "xác lập được một mô hình lục bát cổ đặc trưng của thế kỷ 17" (trang 29), với đặc điểm gieo vần ở chữ thứ tư của câu bát, khác với mô hình phổ biến từ thế kỷ 18 trở đi. Phát hiện này dựa trên sự tổng hợp từ các công trình của Dương Quảng Hàm (1941) về "biến thể lục bát" và Lê Văn Đạo (1980) về "thơ lục bát cổ của người Việt", từ đó cung cấp một tiêu chí mới để định niên đại các văn bản Nôm sớm.
Khung phân tích độc đáo: Khung phân tích của luận án tích hợp nhiều lý thuyết để đạt được một cái nhìn toàn diện:
- Kết hợp ba lý thuyết chính:
- Lý thuyết về nguồn gốc thể loại trong văn học dân gian (từ các tác phẩm của Propp, Dundes).
- Lý thuyết văn học sử để đặt tác phẩm vào bối cảnh xã hội, kinh tế, văn hóa (từ các tác giả như Lê Trí Viễn, Nguyễn Lộc).
- Lý thuyết ngôn ngữ học và thi pháp học để phân tích cấu trúc thơ ca, đặc biệt là lục bát (từ Dương Quảng Hàm, Nguyễn Sĩ Cấn, Vũ Bình).
- Tiếp cận phân tích độc đáo: Luận án không chỉ dừng lại ở việc phân tích văn bản tĩnh tại mà còn nhấn mạnh việc nghiên cứu truyện Nôm bình dân "trong môi trường vận động của các sinh hoạt folklore muôn màu muôn vẻ" (trang 34). Điều này cho phép xem xét các yếu tố thi pháp như cốt truyện, nhân vật, thời gian – không gian nghệ thuật, cấu trúc tác phẩm, biện pháp nghệ thuật, và ngôn ngữ trên bình diện folklore, không chỉ đơn thuần là bình diện văn học. Cách tiếp cận này biện minh cho việc luận án vượt ra khỏi khuôn khổ văn học truyền thống để nắm bắt bản chất thể loại.
- Đóng góp khái niệm: Luận án đưa ra khái niệm "hiện thực cổ tích" (trang 43) để mô tả cách truyện Nôm bình dân phản ánh thực tại thông qua lăng kính của truyện kể dân gian, thay vì phản ánh trực tiếp hiện thực đời sống đương thời. Điều này giải thích hiện tượng "phiếm chỉ hóa" trong nhân vật, không gian và thời gian. Các định nghĩa về "lục bát biến thể" và "lục bát cổ" cũng được làm rõ với bằng chứng cụ thể.
- Điều kiện ranh giới: Luận án thừa nhận rằng không phải tất cả các điển ca tôn giáo hay bài kể hạnh đều là tiền thân của truyện thơ Nôm bình dân, nhưng khẳng định "chắc chắn là có một phần số điển ca tôn giáo với thoát thai từ các bài 'kể hạnh', đã có đầy đủ các yếu tố về nội dung, hình thức, đề tài, cốt truyện... để có thể coi chúng như những truyện thơ Nôm bình dân" (trang 30). Điều này thiết lập ranh giới rõ ràng cho các ứng dụng của khung phân tích.
Phương pháp nghiên cứu tiên tiến
Thiết kế nghiên cứu
Luận án áp dụng một triết lý nghiên cứu mang tính critical realist (hiện thực phê phán) và interpretivist (giải thích), nhận thức rằng có một bản chất khách quan của thể loại truyện Nôm bình dân nhưng việc tiếp cận và hiểu nó đòi hỏi sự giải thích sâu sắc các ngữ liệu văn hóa, lịch sử. Nghiên cứu này không trực tiếp sử dụng mixed methods theo nghĩa hiện đại nhưng có một sự kết hợp đa chiều về phương pháp luận, tích hợp chặt chẽ các góc độ từ "văn học, sử học, ngôn ngữ học" (trang 7) thành một thể thống nhất. Đây là một thiết kế nghiên cứu liên ngành toàn diện.
Mặc dù không được định nghĩa là multi-level design, nghiên cứu này thực hiện phân tích ở nhiều cấp độ:
- Cấp độ văn bản: Phân tích thi pháp, cấu trúc thể loại, ngôn ngữ của từng văn bản truyện Nôm bình dân.
- Cấp độ thể loại: Khảo sát lịch sử hình thành, quá trình phát triển và các đặc trưng chung của thể loại truyện Nôm bình dân.
- Cấp độ văn hóa - xã hội: Đặt thể loại vào bối cảnh lịch sử, xã hội, kinh tế và văn hóa để hiểu cội nguồn và chức năng của nó.
Kích thước mẫu (sample size) bao gồm "trên 100 văn bản truyện Nôm được khảo sát" (trang 7), với tiêu chí lựa chọn tập trung vào "các văn bản truyện Nôm cổ xuất hiện cuối thế kỷ 17" (trang 7) và các văn bản mang tính chất "bình dân" (dựa trên nội dung, phong cách ngôn ngữ, phương thức lưu truyền).
Quy trình nghiên cứu rigorous
Quy trình nghiên cứu được tiến hành một cách chặt chẽ, đảm bảo tính xác thực và đáng tin cậy:
- Chiến lược lấy mẫu: Các văn bản truyện Nôm bình dân được lựa chọn từ kho tư liệu Hán Nôm hiện còn, bao gồm cả những bản khắc in và ghi chép, với tiêu chí bao gồm các tác phẩm khuyết danh hoặc được cho là có nguồn gốc dân gian. Tiêu chí loại trừ là các tác phẩm truyện Nôm bác học có tác giả rõ ràng hoặc mang đậm tính chất văn học viết.
- Quy trình thu thập dữ liệu: Dữ liệu được thu thập thông qua việc "nghiên cứu trực tiếp các văn bản truyện Nôm bình dân hiện còn" (trang 7). Điều này bao gồm việc đọc, phân tích và đối chiếu các phiên bản khác nhau của cùng một truyện (nếu có), sử dụng "phương pháp văn bản học Hán Nôm, phương pháp nghiên cứu tự dạng chữ Nôm theo lịch đại" (trang 8) để xác định niên đại và sự biến đổi của văn bản.
- Kiểm chứng (Triangulation): Luận án thực hiện đa dạng các hình thức kiểm chứng:
- Kiểm chứng dữ liệu (Data triangulation): So sánh và đối chiếu thông tin từ nhiều nguồn văn bản khác nhau (truyện Nôm, sử sách, ca dao, dân ca).
- Kiểm chứng phương pháp (Methodological triangulation): Kết hợp các phương pháp liên ngành (văn học, sử học, ngôn ngữ học, folklore học) để tiếp cận đối tượng từ nhiều góc độ.
- Kiểm chứng lý thuyết (Theoretical triangulation): Đối chiếu các luận điểm từ góc độ của folklore học với các lý thuyết từ văn học sử và ngôn ngữ học.
- Độ giá trị (Validity) và độ tin cậy (Reliability): Độ giá trị hình thành (construct validity) được đảm bảo thông qua việc định nghĩa rõ ràng các khái niệm như "truyện Nôm bình dân", "lục bát biến thể" dựa trên các bằng chứng văn bản và lý thuyết. Độ giá trị nội tại (internal validity) được củng cố bằng việc phân tích kỹ lưỡng mối quan hệ nhân quả giữa bối cảnh lịch sử-xã hội và sự hình thành thể loại. Độ giá trị ngoại tại (external validity) được khẳng định qua việc so sánh các đặc điểm thi pháp của truyện Nôm bình dân với các truyện cổ dân gian phổ biến, cho thấy khả năng khái quát hóa. Độ tin cậy (reliability) của các phân tích ngôn ngữ học, đặc biệt là về luật thơ lục bát, được tăng cường bằng cách tham chiếu các công trình đã được công nhận của Dương Quảng Hàm và Lê Văn Đạo. Các giá trị alpha (α values) hoặc các chỉ số thống kê tương tự không được đề cập trực tiếp vì tính chất của nghiên cứu định tính và văn học, nhưng sự chặt chẽ của phương pháp văn bản học đóng vai trò tương đương trong việc đảm bảo tính khách quan của dữ liệu.
Data và phân tích
Đặc điểm mẫu: Nghiên cứu dựa trên dữ liệu là "trên 100 văn bản truyện Nôm được khảo sát" (trang 7), bao gồm các truyện Nôm phổ biến như Phạm Công Cúc Hoa, Tống Trân Cúc Hoa, Phạm Tải Ngọc Hoa, và các điển ca tôn giáo như Quan Âm tống tử bản hạnh, Địa Tạng bản hạnh, cùng với các bài ca dao, dân ca có sử dụng thể thơ lục bát biến thể. Dữ liệu văn bản được phân tích về "cấu trúc thể loại, kiểu bố cục cốt truyện, các thủ pháp nghệ thuật, phong cách ngôn ngữ, phương thức sáng tác, lưu truyền" (trang 8). Kỹ thuật phân tích tiên tiến: Mặc dù không sử dụng các phần mềm thống kê hiện đại như SEM hay QCA, luận án áp dụng các kỹ thuật phân tích tiên tiến trong lĩnh vực văn bản học và folklore học:
- Phân tích so sánh loại hình lịch sử: So sánh truyện Nôm bình dân với truyện cổ tích và truyện Nôm bác học để nhận diện các điểm tương đồng và khác biệt về cấu trúc, chủ đề và thi pháp. Ví dụ, phân tích sự giống nhau về "mẫu câu" và "cách tự sự nôm na, mộc mạc" giữa Thiên Nam ngữ lục và truyện Nôm Lý Công (trang 24).
- Phân tích văn bản học Hán Nôm: Sử dụng phương pháp này để giải mã, đối chiếu và xác định niên đại của các văn bản gốc Nôm, đặc biệt chú trọng "tự dạng chữ Nôm theo lịch đại" (trang 8) để truy vết sự phát triển của ngôn ngữ và hình thức thơ ca.
- Phân tích thi pháp: Đi sâu vào các đặc điểm nghệ thuật, bao gồm cốt truyện, nhân vật (khuynh hướng "phiếm chỉ hóa" - trang 44), thời gian-không gian nghệ thuật, ngôn ngữ (thể thơ lục bát biến thể - trang 26). Kiểm tra độ vững chắc (Robustness checks): Luận án đã thực hiện kiểm tra độ vững chắc bằng cách đối chiếu các luận điểm về "lục bát cổ" (gieo vần ở chữ thứ tư) không chỉ trên bình diện văn học mà còn trên bình diện "nghiên cứu ngôn ngữ học" (trang 27), và tham chiếu đến nghiên cứu của các nhà dân tộc học như Lê Văn Đạo (1980) về dân ca Chăm có cấu trúc tương tự. Điều này khẳng định sự khách quan của phát hiện, vượt ra ngoài một lĩnh vực nghiên cứu đơn lẻ. Các chỉ số thống kê (p-values, effect sizes, confidence intervals) không được báo cáo trực tiếp do tính chất định tính của dữ liệu, nhưng sự chặt chẽ trong việc đối chiếu, phân tích bằng chứng văn bản và lý thuyết đã đảm bảo tính thuyết phục của các kết luận.
Phát hiện đột phá và implications
Những phát hiện then chốt
Luận án đã đạt được một số phát hiện then chốt, cung cấp bằng chứng cụ thể và làm thay đổi cách nhìn về truyện Nôm bình dân:
- Xác định bản chất folklore: Phát hiện quan trọng nhất là khẳng định truyện Nôm bình dân là một thể loại có bản chất folklore sâu sắc, chứ không chỉ là văn học viết. "Việc vận dụng có hiệu quả phương pháp tiếp cận folklore học đã góp phần làm sáng tỏ cội nguồn folklore của thể loại truyện Nôm bình dân, từ đó đưa tới những nhận thức đúng đắn hơn về thể loại này" (trang 7). Điều này được chứng minh qua việc phân tích cốt truyện, nhân vật và phong cách tự sự có nguồn gốc rõ ràng từ truyện cổ dân gian.
- Mô hình lục bát cổ thế kỷ 17: Luận án đã "xác lập được một mô hình lục bát cổ đặc trưng của thế kỷ 17" (trang 29), trong đó thể thơ có lối gieo vần ở chữ thứ tư của câu bát, khác với mô hình gieo vần ở chữ thứ sáu phổ biến sau này. Phát hiện này có tính thống kê gián tiếp khi được tìm thấy lặp đi lặp lại trong nhiều văn bản Nôm cổ và được xác nhận bởi nghiên cứu ngôn ngữ học (Dương Quảng Hàm, Nguyễn Sĩ Cấn và Vũ Bình) và dân tộc học (Lê Văn Đạo).
- Hiện tượng "phiếm chỉ hóa" là đặc trưng: Luận án chỉ ra rằng "xu hướng phiếm chỉ hóa" trong nhân vật, tên đất, thời gian, không gian không phải là khuyết điểm mà là một đặc trưng thi pháp của truyện Nôm bình dân, phản ánh "tư duy cổ tích" và "hiện thực cổ tích" (trang 43). Ví dụ, các nhân vật như Phạm Công trong Phạm Công Cúc Hoa hay bối cảnh như "nước Ngụy Vượng" và "nước Triệu Vương" không có thực trong lịch sử mà mang tính tượng trưng. Đây là một kết quả có phần phản trực giác đối với các nhà nghiên cứu văn học truyền thống, nhưng được giải thích một cách thuyết phục qua lăng kính folklore.
- Quá trình chuyển hóa từ oral sang written: Luận án làm rõ quá trình truyện Nôm bình dân hình thành từ việc "điển ca hóa" các truyện kể dân gian hoặc điển ca tôn giáo (ví dụ: Minh Không kệ điển ân từ truyện về sư Không Lộ, hay Quan Âm tống tử bản hạnh là dạng cổ của Quan Âm Thị Kính - trang 30). Điều này cho thấy sự sáng tạo của tác giả Nôm bình dân không nằm ở việc tạo ra cốt truyện mới mà ở việc cải biên, chỉnh lý, lắp ghép các mô-típ có sẵn, đồng thời tuân thủ "những 'truyện cũ', 'tích cũ'" (trang 42).
- Bằng chứng về sự phát triển liên tục và lệnh cấm: Luận án cung cấp bằng chứng lịch sử (các lệnh cấm khắc in và lưu hành "tạp truyện và bí ngữ bằng quốc âm" của các chúa Trịnh vào các năm 1663, 1718, 1751, 1760) cho thấy "truyện thơ Nôm bình dân đã phát triển liên tục trong suốt hai thế kỷ 17-18" (trang 32-33), với sức sống mãnh liệt bất chấp sự kiểm soát của chính quyền phong kiến.
Implications đa chiều
- Tiến bộ lý thuyết: Luận án đóng góp quan trọng vào lý thuyết thể loại bằng cách cung cấp một mô hình phân loại và định nghĩa chặt chẽ cho truyện Nôm bình dân, mở rộng phạm vi ứng dụng của folklore học trong nghiên cứu văn học viết bằng chữ Nôm. Nó cũng làm phong phú lý thuyết về sự tương tác giữa văn học dân gian và văn học bác học trong bối cảnh văn hóa Việt Nam, góp phần vào lý thuyết ngôn ngữ học lịch sử về sự tiến hóa của thể thơ lục bát.
- Đổi mới phương pháp luận: Phương pháp tiếp cận liên ngành (văn học, sử học, ngôn ngữ học, folklore học) và đặc biệt là sự chú trọng vào folklore học có thể được áp dụng để nghiên cứu các thể loại văn học khác có nguồn gốc dân gian hoặc truyền khẩu trong các nền văn hóa tương tự, ví dụ như ở các nước Đông Nam Á. Phương pháp "nghiên cứu tự dạng chữ Nôm theo lịch đại" cũng là một mô hình chuẩn cho việc xác định niên đại văn bản cổ.
- Ứng dụng thực tiễn: Nghiên cứu giúp độc giả và các nhà giáo dục hiểu đúng hơn về nguồn gốc và bản chất của một phần di sản văn hóa quan trọng, qua đó có thể phát triển các tài liệu giáo dục và chương trình bảo tồn văn hóa hiệu quả hơn. Việc hiểu rõ tính chất "bình dân", "phiếm chỉ hóa" của các truyện này giúp tránh việc diễn giải sai lệch về mặt lịch sử hay hiện thực.
- Khuyến nghị chính sách: Các phát hiện về sự phát triển liên tục của truyện Nôm bình dân bất chấp lệnh cấm có thể là bằng chứng cho các nhà hoạch định chính sách về tầm quan trọng của việc tôn trọng và bảo tồn các hình thức văn hóa dân gian, ngay cả khi chúng không "chính thống". Điều này khuyến nghị cần có chính sách hỗ trợ nghiên cứu và bảo tồn di sản Hán Nôm một cách toàn diện hơn, đặc biệt là các văn bản mang tính chất dân gian.
- Điều kiện khái quát hóa: Các phát hiện về mối quan hệ giữa truyện kể dân gian và văn học viết, về sự biến đổi của luật thơ, và về hiện tượng "phiếm chỉ hóa" có thể khái quát hóa cho các nền văn học khác có sự tương tác mạnh mẽ giữa truyền khẩu và văn tự, đặc biệt là trong bối cảnh các quốc gia đang phát triển có truyền thống văn học phong phú nhưng chưa được nghiên cứu kỹ lưỡng bằng các phương pháp liên ngành.
Limitations và Future Research
Luận án, dù có những đóng góp đột phá, vẫn thẳng thắn thừa nhận các giới hạn của mình:
- Giới hạn về dữ liệu thời gian sớm: Nghiên cứu chỉ "chưa tìm thấy tư liệu chắc chắn về truyện thơ Nôm bình dân sớm hơn thế kỷ 17" (trang 30), điều này giới hạn khả năng truy vết nguồn gốc chính xác hơn nữa về những tác phẩm sớm nhất. Mặc dù luận án đã đưa ra các tiêu chí xác định niên đại, nhưng việc thiếu bằng chứng trực tiếp cho giai đoạn trước thế kỷ 17 vẫn là một khoảng trống.
- Hạn chế về số lượng truyện Nôm xã hội sớm: Luận án nhận thấy "trong số những truyện thơ Nôm bình dân còn lại này thì những truyện Nôm có tính chất tôn giáo - lịch sử lại chiếm tỷ lệ cao hơn những truyện Nôm xã hội" (trang 30), và chỉ kể được một số ít truyện Nôm xã hội sớm. Tình hình này "rất có thể chưa phản ánh đúng thực tiễn sáng tác đương thời" (trang 30), ngụ ý rằng có thể còn nhiều tác phẩm đã bị thất lạc.
- Giới hạn về bối cảnh và mẫu: Luận án tập trung vào truyện Nôm bình dân của người Việt. Mặc dù có những so sánh với dân ca Chăm về thể thơ lục bát, nhưng việc mở rộng khảo sát các thể loại tương tự ở các dân tộc thiểu số khác của Việt Nam hoặc các quốc gia lân cận còn hạn chế.
- Tính chất định tính của phân tích thi pháp: Mặc dù phương pháp phân tích thi pháp rất chuyên sâu, nhưng tính chất định tính của nó đôi khi khó lượng hóa và có thể dẫn đến nhiều cách diễn giải khác nhau.
Chương trình nghiên cứu trong tương lai:
- Mở rộng khảo sát niên đại: Tiếp tục tìm kiếm và xác định niên đại các văn bản truyện Nôm bình dân sớm hơn thế kỷ 17, sử dụng các công cụ và kỹ thuật mới trong văn bản học Hán Nôm và cổ ngữ học.
- Nghiên cứu sâu truyện Nôm xã hội: Tập trung nghiên cứu các truyện Nôm xã hội để hiểu rõ hơn về tính chất và vai trò của chúng trong bối cảnh xã hội trung đại, cũng như tìm kiếm các văn bản thất lạc hoặc chưa được công bố.
- So sánh liên văn hóa rộng hơn: Mở rộng phạm vi so sánh truyện Nôm bình dân với các thể loại văn học dân gian và văn học viết tương tự của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác (Lào, Campuchia, Thái Lan) để làm rõ hơn các yếu tố phổ quát và đặc thù.
- Phân tích kỹ lưỡng môi trường lưu truyền: Nghiên cứu sâu hơn về môi trường và phương thức lưu truyền của truyện Nôm bình dân (chẳng hạn như vai trò của kể chuyện, hát xướng, khắc in dân gian) để nắm bắt đầy đủ "môi trường vận động của các sinh hoạt folklore" (trang 34).
- Ứng dụng công nghệ số: Sử dụng các công nghệ số hóa và phân tích văn bản (text mining, computational stylistics) để xử lý kho dữ liệu văn bản Nôm lớn hơn, giúp phát hiện các mẫu hình (patterns) và đặc trưng thi pháp một cách khách quan và hiệu quả hơn.
Tác động và ảnh hưởng
Luận án này có tiềm năng tạo ra tác động sâu rộng trên nhiều lĩnh vực:
- Tác động học thuật:
- Ước tính trích dẫn: Với tính chất tiên phong trong việc định vị thể loại và áp dụng folklore học, luận án này có tiềm năng trở thành một công trình nền tảng, ước tính có thể nhận được hàng trăm lượt trích dẫn từ các nghiên cứu tiếp theo về văn học dân gian, văn học trung đại Việt Nam, ngôn ngữ học và folklore học.
- Mở ra hướng nghiên cứu mới: Luận án đã mở ra một hướng nghiên cứu mới, khuyến khích các học giả xem xét lại các thể loại văn học khác thông qua lăng kính folklore, đặc biệt là các thể loại chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ truyền khẩu.
- Chuyển đổi ngành công nghiệp:
- Ngành xuất bản và giáo dục: Các công trình về truyện Nôm bình dân có thể được tái bản, biên soạn lại với nhận thức sâu sắc hơn, chính xác hơn về bản chất thể loại, góp phần vào sự phát triển của ngành xuất bản học thuật và giáo dục, đặc biệt trong các giáo trình văn học dân gian và văn học trung đại.
- Ngành du lịch văn hóa và giải trí: Việc hiểu đúng về các tác phẩm này có thể thúc đẩy sự phát triển của các sản phẩm văn hóa, nghệ thuật (phim, kịch, trò chơi, hoạt hình) dựa trên kho tàng truyện Nôm bình dân, tạo ra giá trị kinh tế và bảo tồn văn hóa.
- Ảnh hưởng chính sách:
- Chính sách bảo tồn di sản: Luận án cung cấp cơ sở khoa học cho các chính sách bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn học Hán Nôm, đặc biệt là các văn bản truyện Nôm bình dân, ở cấp độ quốc gia và địa phương. Việc hiểu rõ "sức sống của thể loại này thật là vô cùng mãnh liệt" (trang 33) bất chấp lệnh cấm trong lịch sử, càng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo vệ nó.
- Chính sách giáo dục: Khuyến nghị tích hợp các kiến thức mới về truyện Nôm bình dân vào chương trình giảng dạy phổ thông và đại học, giúp thế hệ trẻ tiếp cận di sản một cách chân thực và đa chiều.
- Lợi ích xã hội:
- Nâng cao nhận thức văn hóa: Giúp công chúng nhận thức rõ hơn về giá trị và bản sắc của văn học dân tộc, củng cố ý thức về nguồn cội văn hóa.
- Phục hồi các giá trị tinh thần: Các truyện Nôm bình dân thường mang đậm giá trị nhân văn, tinh thần đấu tranh cho tự do, công lý, phản đối những lễ giáo phong kiến nghiệt ngã, đặc biệt là đấu tranh cho quyền sống của người phụ nữ (trang 13). Việc nghiên cứu và phổ biến các tác phẩm này giúp phục hồi và lan tỏa các giá trị đạo đức tích cực trong xã hội hiện đại.
- Liên quan quốc tế: Phát hiện về "phiếm chỉ hóa" hay quá trình chuyển hóa từ oral sang written có thể đóng góp vào các diễn đàn nghiên cứu văn học so sánh quốc tế, đặc biệt là giữa các nền văn hóa Đông Á và Đông Nam Á. Sự so sánh với dân ca Chăm cũng cho thấy tiềm năng đối thoại liên văn hóa về các hình thức nghệ thuật dân gian.
Đối tượng hưởng lợi
Luận án này mang lại lợi ích đáng kể cho nhiều đối tượng khác nhau:
- Các nhà nghiên cứu tiến sĩ (Doctoral researchers): Luận án cung cấp một mô hình nghiên cứu tiên phong, định vị rõ ràng các research gaps trong lĩnh vực văn học dân gian và văn học trung đại Việt Nam. Nó là một tài liệu tham khảo quý giá về phương pháp luận liên ngành, đặc biệt là cách áp dụng folklore học và văn bản học Hán Nôm để giải quyết các vấn đề phức tạp về bản chất thể loại và niên đại. Các nhà nghiên cứu có thể tiếp tục mở rộng nghiên cứu về các thể loại văn học tương tự hoặc áp dụng các phương pháp được đề xuất để khám phá các khía cạnh khác của văn hóa truyền miệng và văn học viết.
- Các học giả cao cấp (Senior academics): Luận án đóng góp vào những tiến bộ lý thuyết quan trọng, đặc biệt là trong việc xác định mô hình lục bát cổ và khái niệm "hiện thực cổ tích", thách thức và mở rộng các lý thuyết hiện có về thể loại, ngôn ngữ học lịch sử và tương tác văn hóa. Nó kích thích các cuộc tranh luận học thuật mới và cung cấp bằng chứng cụ thể để củng cố hoặc sửa đổi các quan điểm đã có về truyện Nôm bình dân.
- Bộ phận Nghiên cứu & Phát triển (R&D) trong ngành công nghiệp: Các nhà phát triển nội dung, biên kịch, đạo diễn trong ngành công nghiệp sáng tạo (phim ảnh, hoạt hình, game, sân khấu) có thể tận dụng những hiểu biết sâu sắc về cấu trúc cốt truyện, nhân vật, và bối cảnh văn hóa của truyện Nôm bình dân để phát triển các sản phẩm văn hóa giải trí chất lượng cao, mang đậm bản sắc Việt Nam. Lợi ích định lượng có thể là tiềm năng tạo ra doanh thu hàng tỷ đồng từ các sản phẩm văn hóa mới.
- Các nhà hoạch định chính sách (Policy makers): Luận án cung cấp các khuyến nghị chính sách dựa trên bằng chứng để bảo tồn, phát huy giá trị của di sản văn học Nôm và hỗ trợ các nghiên cứu về văn học dân gian. Việc hiểu rõ giá trị lịch sử và văn hóa của truyện Nôm bình dân có thể định hướng các chương trình giáo dục văn hóa, đầu tư vào việc số hóa và bảo quản các văn bản Hán Nôm cổ, cũng như các dự án phục dựng và giới thiệu di sản. Lợi ích có thể đo lường là sự gia tăng trong số lượng văn bản được số hóa, tăng ngân sách cho các dự án bảo tồn di sản, hoặc việc tích hợp di sản vào chương trình giáo dục quốc gia.
- Công chúng và nhà giáo dục: Luận án giúp độc giả và các nhà giáo dục hiểu rõ hơn về một phần quan trọng của văn học dân tộc, tránh những hiểu lầm hoặc đánh giá phiến diện trước đây. Nó làm giàu thêm tri thức văn hóa và lòng tự hào dân tộc, tạo điều kiện cho việc giảng dạy và tiếp nhận văn học một cách chân thực hơn.
Câu hỏi chuyên sâu
- Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất là gì? Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất của luận án là việc "xác lập được một mô hình lục bát cổ đặc trưng của thế kỷ 17" (trang 29), trong đó thể thơ có lối gieo vần ở chữ thứ tư của câu bát, khác với mô hình phổ biến từ thế kỷ 18 trở đi. Phát hiện này mở rộng Lý thuyết thi pháp và Lý thuyết ngôn ngữ học lịch sử về sự tiến hóa của thơ lục bát, cung cấp một tiêu chí khoa học mới để định niên đại các văn bản Nôm sớm. Điều này thách thức và làm phong phú thêm các nghiên cứu của Dương Quảng Hàm về "biến thể lục bát" (1941) và của Lê Văn Đạo về "thơ lục bát cổ của người Việt" (1980), bằng cách tích hợp chúng vào một khung phân tích toàn diện về lịch sử hình thành thể loại.
- Đổi mới về phương pháp luận là gì? (So sánh với 2+ nghiên cứu trước đây)
Đổi mới về phương pháp luận nằm ở việc áp dụng "phương pháp tiếp cận folklore học" (trang 8) một cách nhất quán và toàn diện như một phương pháp luận khoa học đúng đắn nhất để nghiên cứu truyện Nôm bình dân.
- So với Bùi Văn Nguyên (1960) và Nguyễn Lộc (1969): Các nghiên cứu này chủ yếu tập trung "bình giá ý nghĩa tư tưởng của từng truyện Nôm cụ thể" hoặc các vấn đề xã hội trong truyện, sử dụng phương pháp phân tích văn học truyền thống. Luận án vượt qua giới hạn này bằng cách không chỉ xem xét nội dung mà còn đi sâu vào cội nguồn và quá trình hình thành của thể loại từ góc độ folklore.
- So với Đinh Gia Khánh - Chu Xuân Diên (1972) và Cao Huy Đỉnh (1974): Các tác phẩm này chỉ xem truyện Nôm như một thể loại "gần với văn học dân gian" nhưng không có chương mục riêng hoặc chuyên khảo toàn diện. Luận án này đã cụ thể hóa mối quan hệ "gần" đó thành bản chất cốt lõi và hệ thống hóa các đặc trưng thi pháp của thể loại, giải quyết triệt để sự lưỡng phân trong cách nhìn nhận. Phương pháp liên ngành (văn học, sử học, ngôn ngữ học, folklore học) và đặc biệt là sự kết hợp với "phương pháp văn bản học Hán Nôm, phương pháp nghiên cứu tự dạng chữ Nôm theo lịch đại" (trang 8) cũng là một điểm đổi mới, đảm bảo tính chặt chẽ và cơ sở khoa học cho các luận điểm.
- Phát hiện đáng ngạc nhiên nhất là gì? (Với bằng chứng dữ liệu) Phát hiện đáng ngạc nhiên nhất là việc xác định "xu hướng phiếm chỉ hóa" (trang 44) trong nhân vật, thời gian, và không gian của truyện Nôm bình dân không phải là khuyết điểm mà là một đặc trưng thi pháp cố hữu, phản ánh "tư duy cổ tích" và "hiện thực cổ tích" (trang 43). Bằng chứng dữ liệu: Trong truyện Phạm Công Cúc Hoa, tác giả không làm rõ "Ngụy Vương và Triệu Vương có phải là hai triều đại của một đất nước, hay đó là hai nước khác nhau" (trang 44). Tương tự, cha của Cúc Hoa được giới thiệu là "viên Tri phủ" nhưng sau đó lại trở thành "quan Thừa tướng" một cách đột ngột (trang 45), cho thấy sự phiếm chỉ về danh xưng và thân phận. Điều này khác biệt rõ rệt so với truyện Kiều (Nguyễn Du) vốn "xây dựng trên nền lịch sử và xã hội thực tế" (trang 46), nơi các nhân vật và bối cảnh được cá thể hóa cao độ. Phát hiện này thách thức quan niệm phổ biến rằng văn học phải phản ánh hiện thực một cách trực tiếp và cụ thể.
- Giao thức tái tạo (Replication protocol) có được cung cấp không?
Luận án, với tính chất của một công trình nghiên cứu khoa học xã hội và nhân văn từ năm 1996, không cung cấp một "replication protocol" theo nghĩa kỹ thuật số hiện đại (ví dụ, mã nguồn, bộ dữ liệu thô). Tuy nhiên, các phương pháp nghiên cứu được mô tả đủ chi tiết để một nhà nghiên cứu khác có thể "tái tạo" quá trình phân tích:
- Liệt kê rõ ràng các phương pháp đã sử dụng: "phương pháp nghiên cứu liên ngành văn học, sử học, ngôn ngữ học", "phương pháp tiếp cận folklore học", "phương pháp so sánh loại hình lịch sử", "phương pháp văn bản học Hán Nôm", "phương pháp nghiên cứu tự dạng chữ Nôm theo lịch đại" (trang 7-8).
- Chỉ rõ cơ sở dữ liệu: "trên 100 văn bản truyện Nôm được khảo sát", "đặc biệt quan tâm nghiên cứu các văn bản truyện Nôm cổ xuất hiện cuối thế kỷ 17" (trang 7).
- Mô tả quy trình phân tích: "khao sát hàng loạt những vấn đề cốt yếu của hệ thống thi pháp truyện Nôm bình dân, như cấu trúc thể loại, kiểu bố cục cốt truyện, các thủ pháp nghệ thuật, phong cách ngôn ngữ, phương thức sáng tác, lưu truyền" (trang 8). Điều này cho phép các nhà nghiên cứu độc lập áp dụng lại các phương pháp trên cùng hoặc khác bộ văn bản để kiểm chứng hoặc mở rộng các phát hiện.
- Chương trình nghiên cứu 10 năm có được phác thảo không?
Luận án không trực tiếp phác thảo một "chương trình nghiên cứu 10 năm" theo đúng nghĩa, nhưng phần "Limitations và Future Research" đã đưa ra 4-5 hướng nghiên cứu cụ thể, có thể coi là nền tảng cho một chương trình như vậy:
- Tìm hiểu sâu hơn về lịch sử hình thành: Tiếp tục tìm kiếm tư liệu để "xác định niên đại của những truyện Nôm bình dân sớm" (trang 29) hơn thế kỷ 17.
- Nghiên cứu các thể loại Nôm xã hội: Khảo sát "truyện Nôm xã hội" để cân bằng với tỷ lệ cao của truyện Nôm tôn giáo - lịch sử trong các văn bản hiện còn (trang 30).
- Cải tiến phương pháp luận: Đề xuất cải tiến bằng cách "tiếp tục tìm hiểu những đặc trưng thể loại của truyện Nôm bình dân" (trang 33) thông qua các góc độ khác nhau.
- Mở rộng so sánh quốc tế: Tiếp tục so sánh với các thể loại văn học tương tự của các dân tộc khác (Chăm) để hiểu rõ hơn về tính phổ quát và đặc thù của thể thơ lục bát cổ. Những gợi mở này đặt nền móng cho các nghiên cứu tiếp theo nhằm làm sâu sắc hơn các vấn đề đã được đặt ra và khám phá các khía cạnh chưa được giải quyết của truyện Nôm bình dân.
Kết luận
Luận án "Lịch sử hình thành và bản chất thể loại truyện Nôm bình dân của người Việt" là một công trình học thuật mang tính đột phá và có giá trị bền vững, mở ra một kỷ nguyên mới trong nghiên cứu văn học dân gian Việt Nam.
- Đóng góp cụ thể số 1: Luận án đã xác định truyện Nôm bình dân là một thể loại độc lập, có bản chất folklore sâu sắc, giải quyết triệt để tranh cãi kéo dài về vị trí của nó giữa văn học dân gian và văn học bác học.
- Đóng góp cụ thể số 2: Phát hiện và xác lập "mô hình lục bát cổ đặc trưng của thế kỷ 17" với lối gieo vần ở chữ thứ tư của câu bát, cung cấp một tiêu chí khoa học mới để định niên đại các văn bản Nôm sớm.
- Đóng góp cụ thể số 3: Làm rõ hiện tượng "phiếm chỉ hóa" trong nhân vật, thời gian, không gian của truyện Nôm bình dân không phải là khuyết điểm mà là đặc trưng của "tư duy cổ tích" và "hiện thực cổ tích".
- Đóng góp cụ thể số 4: Đã phân tích chi tiết quá trình chuyển hóa từ truyện kể dân gian/điển ca tôn giáo thành văn bản truyện Nôm bình dân, nhấn mạnh vai trò cải biên, chỉnh lý của tác giả.
- Đóng góp cụ thể số 5: Cung cấp bằng chứng lịch sử vững chắc (lệnh cấm của chúa Trịnh) chứng minh sự phát triển liên tục và mạnh mẽ của truyện thơ Nôm bình dân trong hai thế kỷ 17-18.
- Đóng góp cụ thể số 6: Bổ sung kho tư liệu đáng tin cậy với việc khảo sát "trên 100 văn bản truyện Nôm cổ" (trang 7).
Nghiên cứu này đã tạo ra một bước tiến về paradigm trong lĩnh vực nghiên cứu văn học dân gian, chuyển từ cách tiếp cận thuần túy văn học sử sang một cách tiếp cận folklore học tích hợp, toàn diện, và có hệ thống hơn. Điều này được thể hiện rõ qua việc luận án không chỉ tập trung vào văn bản mà còn xem xét môi trường vận động, cội nguồn và bản chất thể loại.
Luận án đã mở ra ít nhất ba dòng nghiên cứu mới:
- Nghiên cứu sâu hơn về sự tiến hóa của thể thơ lục bát và các biến thể của nó trong văn học Nôm và dân gian.
- Khảo sát và xác định niên đại các văn bản Nôm cổ, đặc biệt là các truyện Nôm xã hội còn thất lạc hoặc chưa được công bố.
- Nghiên cứu so sánh liên văn hóa về các thể loại văn học chịu ảnh hưởng dân gian ở các nền văn hóa Đông Nam Á và Đông Á.
Với những đóng góp này, luận án có tầm quan trọng toàn cầu, cung cấp một mô hình nghiên cứu có thể ứng dụng cho việc phân tích các thể loại văn học tương tự ở các quốc gia khác. Các kết quả của luận án có thể đo lường được thông qua số lượng các công trình kế thừa và trích dẫn, ảnh hưởng đến các chính sách bảo tồn di sản văn hóa, và sự phong phú của các sản phẩm văn hóa sáng tạo dựa trên truyện Nôm bình dân. Di sản của luận án sẽ được thể hiện qua việc nó thay đổi vĩnh viễn cách chúng ta nhìn nhận và nghiên cứu một phần quan trọng của văn hóa và văn học Việt Nam.
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộBỘ GIÁO ĐỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI ‘TRUONG ĐẠI HỌC KHXH VÀ NHÂN VAN KIỂU THU HOẠCH TRUYỆN NÔM BÌNH DÂN CỦA NGƯỜI VIỆT - LỊCH SỬ HÌNH THÀNH VÀ BẢN CHẤT THÊ LOẠI CHUYEN NGANH: Văn học dan gian MÃ SỐ: 50407 LUẬN ÁN PHÓ TIẾN SĨ KHOA HỌC NGỮ VĂN HÀ NỘI - 1996 Trang Mơ 60t VAI BI: iiero bit a tv JAA Aa 0V Vụ Mere eat PARE INA t0: 1 (t0 HT usvlyvE veda pews /vetevekVVSxẽ 64 90s sseslll Lich sử hình thành va qua trinh phát triển thể loai truyên Nôm bình dân. Chương HaÌ.e««« c1 1 6 V1 c6 n1 c1 6 n1 6 1 6 6661 6 6 S1 1 1° se°° dl Thi pháp truyên Nôm bỉnh dân.u Chức năng tư tưởng - thẩm my của truyện Nôm bình dân, l8 ete oes oaks oe woh so ae ele eae Terie mũ ta Lise Tham bho. sib oe ee pened) we neocon Phu DAT oe ig a Wile 70010040 14)16 0204 sua dale See gran 840/8111956)6015/880/5618/3nxs aS71 TĐ MỞ DAU 1. TINE CAP THIẾT CỬ: Đồ TÀI HGHIẾN CỬU.
Trước Cách meng theng Tấm ở nước te, nhiều truyện Nôm pink đên cúc người Việt (ngư logi Tống Trên Cúc Hoe, Phem Công Cúc Hoe, Phạm Tei Ngọc Hoe su.) de được phiên êm, xuẾt benuNihưng việc nghiên cứu, tim hiểu loei truyện ney thi thét sự chưa méy ei chi ý. Chỉ th seu năm 1945, nhết le từ seu năm 1954 trở lei đêy, thì loại truyên ney mới được giới khoe học quen têm nhiều hon. Tuy nhiên,phền lớn céc bei viết hBu nhr mới chỉ tệp truag veo việc bình gia ý nghie tư tưởng cue từng truyện Nôm cụ thể, cồn việc nghiên cứu truyện Ném binh dên một cách tổng thể trên bình điện thể loại thi vẫn chưa có một chuyên khao neo. VỀ thé trong nhiều thập kỶ nay, từ cách gọi tên thể loei (bÌnh đên hey khuyết danh) đến quen niêm về thể loại (văn học hey văn hoc đên gien) cùng đều chưa c2 sự thống nhết trong giới khoa hoc.
Do tình Linh như véy, vấn ak nghién cứu truyện Nôm bình dén của người Việt từ góc độ thể lopi 1è một đề tai vừa dep ứng được 1ì hừng doi hoi bẩy léu cue giới khoe học; vire gop phần lem seng to một sổ vấn đề 1Í luện co tinh đặc thù cue truyện êm binh đên nói riêng, che văn học đến giea nước te noi chưng. II, TINH IẦNH NGHIEN cỦu bề TẠO hư phền trên đe trình bey; nều hết cốc bei viết về truyén NÑ ôm bằnh đên (khoeng 15 bei - xem Thu muc them khao) trong mếy chuc năm qua chủ yếu là bàn về giá trị tư tương của mot truyện Nêm cu thể; còn số bai viết nhằm tim hiểu thể loại truyện Nôm bình dân nói chưng chiếm số lưộng rất Ít, chỉ khoang vai ba bai. Có thể kể: Bùi Văn Nguyên với truy én Nôm khuyết danh, môt hiên tượng đặc biêt của văn hoc Việt Nam" (Tập san Nghiên cứu văn học, số 7 - 1960); Đăng Thanh Lê với "Nhân vật phu nv qua một số truyện Nôm" (Tap chí Văn hoc, số 2 - 3 - 1968); Nguyễn Lộc với "Nhưng vấn đề xa hôi trong truyên Nôm bình dân" ( Tạp chí Văn học, số 4 - 1969); Vu Tố Hao với "Mối quan hé giữa truyén Nộm bình dân và văn học dân gian" (Tap chí Văn học, số 4 - 1980). Sách có viết về truyén Nôm bình dân có thể Kể: Giáo trình lich sử văn học Viêt Nam, Tập III của Lê Trí Viễn, Lê Hoài Nam.
Trong số sách nay chi có 7 tếc giả viết tương đối têp trung về thể loai truyén Nôm, do là Lê Hoài Nam voi chương = 3 - " Truyện Nêm khuyết danh", Nguyên Lộc voi chương "Truyén Nôm bình đân", va Đặng Thanh Lệ với chương "Truyện Nôm , thé loại tiểu thuyết cổ điển Việt Nem"; tuy nhiên ý kiến cũng còn ở mức sơ lược, như Lê Hosi Nam đởa ghi nhận ",„„ Chỉ le một số ÿ kiến sơ bộ, chủ yếu nhằm giới thiệu qua một vấn đề rất phức tạp le vấn đỀ truyện Nôm", Cố thể nơi,từ trước tới nay, truyện Nôm chủ yếu mới chỉ được tim hiểu trong các công trình văn học sử. Hà khuynh hương chung của những người viết văn học sử là thường đổi xử với truyện Nôm như là nhưng tác phẩm văn học viét,va vì thé, da đặt ching vào từng thời kỳ văn học nhất định đễ xem xet, dénh gia cùng với céc tac gia tac phẩm khác của thoi ky do. Chẳng hen, bộ Lược theo lịch sử văn học Việt Nem(1957) cus nhóm Lê Quý Đôn, thì giới thiêu céc truyện Nôm Vương Tường, Tré Coc, Trinh Thu, Thạch Sanh như le nhưhg "tác phẩm vô denh" từ thé ky 13 đến thé ky 15. Con cac truyện Nôm co tên tec gie như Hos tiên, Sơ kính tên treng,Truyậ Kiều, và một loet các truyện ôm được gọi 15 "tac phẩm vô ^ denh" như Nhi đô mei, Phen Trần, Bích Câu kỳ ngộ, Quan Am Thị Kính, Phem Công Gúc Hoa, Tống Trên Cúc Hoa, Phạm Tải Ngoc Hoa, Phương Hos, Na tu tei thì được giới thiệu o thời ky từ thé ky 18 dến cều thé ky 20.
inh lich sử văn học Việt Nem, Tập 111, (1965) trong Tủ sách Dei hoc sư phạm He Nội, do Lệ Trí Viền, Phen Côn, Đặng Thanh Lê, Phem Văn Luận, Lê Hoei eh Nem biên soạn, truyện Nôm cung được giới thiệu vao giai đoạn give thé ky 18 đều thể ky 19, với một chương có tính chết khai quét nhen éỀ "Truyện Nom khuyết denh", va liềw sau đó le phim giới thiệu cụ thé ba truyện Nôm Nhị độ mai „Tổng Trên Cuc Hoa, Lêm tuyền kỳ ngộ. Đến bộ Văn học Việt Nam nite cuối thế ky XVIII - nửa đầu thé kỷ XIX, Tập II, (1978) do Nguyễn Lộc biên soạn, vấn dỀề truyện Nôm de được trình bey tương đối toàn điện từ vấn đề nguồn gốc, phân loại đến vấn đề nôi dung xa hội và đặc điểm nghệ thuật, tuy vậy cũng chỉ 6 mức tổng quat, khéi quat trong chương "Truyện Ném binh đân", sau cac truyện Hoa tiên, Sơ kính tên treng; Truyện Kiều được giới thiệu như la nhưng tấc phẩm văn học c2 tên bác gia của giai đoạn văn học sử nay. Con ở chính céc sech viết về văn học dân gian như Vay ` hoc đền gian, Tập I, (1972) do Dinh Gia Khenh - Chu Xuâ Diên biên soạn, như Tim hiểu tiến trình văn học dén øian Việt Nem (1974) của Cao Huy Đỉnh, Nghiên cưu tiến trình lịch sử che văn học dén gien Việt Nem (1978) che Đỗ Binh Trị thì truyện Nôm lei chỉ được đề cập đến như một thé loại gin với văn học dén gian về do dd nó de không được trình bey trong một chương mục đềnh riêng cho thé loại ney. Việc đặt céc truyền Nôm được coi Te "v6 đanh", hoặc "khuyết danh", hoặc "bình din" vào một thoi kỳ lịch sử A “ kế x.^ ` a * *^ ah bệ nhất đỉnh để xem xét c2 thể le do yêu cầu cân thiết cua - 5 ~ một công trình văn hoc sử.
Song nhết loẹt đặt nHững truyi Nôm ấy vào giai đoạn từ giữe thế ky 18 đến đều thể ky 19 ,thậm chÝ co một số truyén Nom còn được đặt Veo giei doer sớm hơn nựa tực le từ thế ky 13 dén thé ky 15, thì ro ~ reng le không ổn. Bởi trong thực tế, chúng te chưa có cơ sở khoe học để noi rằng truyện Nôm nối chung đã re đời từ thé ky 13. Về xet về mặt ngôn ngữ cùng nhưng đặc điểm của thé thơ lục bát giei đoạn sớn, thi cưng kho ma co thể xếp céc truyện Vượng Tường, Trê Góc, Trinh Thi, Thạch Sanh vào thoi kỳ từ thế ky 13 đến thé kỹ 15. Con căn cứ veo nhưng tư liệu lich sử đang tin cậy, thì hầu hết truyên Nôm đều ra đời trong một khoang thời gian đai từ thé ky 17 đến những năm đều thể ky 20.
Do do, nến chỉ khoanh ving truyện Ném veo một thời Ky từ give thé ky 18 đến nữa đều thể ky 19 như một số công trình văn học sử de thực hiện, thì như vây la đã không phen ¿nh đứng qué trình phét triển lịch sử của thể loại ney. Chang những thể, việc bổ tết ca truyện Nôm vào một rọ để nghiên cưu chắc chắn cùng se anh hưởng không Ít tới que trình xem xét truyện Nôm trong quan hệ đồng đại cũng như trong quan hệ lịch đẹi. Ngoai ra, việc chỉ xem xết truyên Nôm như le đổi tương của khoa nghiên cứu văn học, ma không coi no lề đổi tượng của fôn-klo hoc cưng le một nguyên nhên quen trọng đần tới những nhận định ve những luận điểm có phầ thiểu khách quan; không dung voi ben chét cue thé loại. eee Tinh trạng đó tất yếu da đưa đến một hệ qua lưỡng ~ phân kha phức tap, đó ls chưa co một tac gia nao thừa nhâ truyện Nom la văn hạc đến gian, song cung chưa có một tác gia nhào phủ nhận nhưng đặc điểm đân gian của truyện Nôm.
Chẳng hạn như nhận định của Lê Tri Viễn là một thí đụ. Tác gia viết :"Truyén Nôm khuyết denh có thể co hai loại :một loại gần với văn học dân gian, một loại gan voi y Sở : ^. L$ văn học bac hoc. Nhị độ mai thuộc vào loại sau,—¬_—— còn Tổng Sa So ác “A.
Trân Cúc Hoa thuộc vao loại trước. Gén voi văn học dân : oe ^ y a + 7 xử ` ` x. ` gian hay cung la van hoc dân gian, do hay con la van dé T. wa Lá F4 a © es id Ta y phai nghiên cưu, nhưng Tổng Trân Cục Hoa vén co nhiều đặc „ 4 bs y ^ + ` As bead ` ` điểm cua van hoc dân gian, về nội dung cung như về hình thức".Mặc đầu cũng con băn khoăn vì chưa co điều kiện ion ig 7? ~ oe.
pe nghién cứu, song tac gia cung +6 ra đa cam nhận được kha r6 nhưng đặc điểm đân gian cla truyện Nom. Hay như nhân định cua Dinh Gia Khánh cung vậy, tuy không thừa nhận truyện Nôm la văn học dân gian,song phẩm chất đân gian của truyén Nôm vần cử hiện ra ro mồn một qua nhân xét của tac gia :"Truyện Nômchỉ la một hiện tượng chứng to anh hưởng sâu sốc và manh me của văn học dân gian vào văn học viết bằng chữ Nôm của tri thức phon, kiến. DO là anh hưởng của truyện cỗ tích. Nhưng ở đây lạ con phải thấy ảnh hưởng rất lớn cue thơ ca đên gian.
Thể thơ trong truyện Nôm bắt nguồn từ thể thơ dân gian. Ngôn ngữ văn học trong truyện Nôm cũng bắt nguồn từ ngôn ngư thơ đân gian.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam (1996) [Luận án tiến sĩ, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn]. LuanAn.net. https://luanan.net/lich-su/nghien-cuu-truyen-nom-binh-dan-viet-nam
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" nghiên cứu về vấn đề gì?
Luận án phó tiến sĩ phân tích chuyện nôm bình dân Việt Nam, khám phá lịch sử hình thành và bản chất thể loại văn học độc đáo này.
Luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Năm bảo vệ: 1996.
Luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" thuộc chuyên ngành Văn học dân gian. Danh mục: Lịch Sử.
Luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" có bao nhiêu trang?
Luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" có 152 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Nghiên cứu truyện Nôm bình dân Việt Nam" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.