Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ và giảng dạy nghệ thuật: Một Lắp ghép Deleuzo-Guattarian

Luận án: Osጹ617524. Xem tóm tắt và tải về tại LuanAn.net

Chuyên ngành

Art Education

Tác giả

Luan An

Thể loại

Luận án tiến sĩ

Năm xuất bản

Số trang

286

Thời gian đọc

43 phút

Lượt xem

0

Lượt tải

0

Phí lưu trữ

50 Point

Tổng quan nhanh

Chủ đề:
1. Giáo dục Nghệ thuật Ấn Độ: Định hình Bản sắc
Số trang:
286 trang
Trường:
The Ohio State University
Chuyên ngành:
Art Education
Tác giả:
Năm:

Tóm tắt nội dung luận án

I. Giáo dục Nghệ thuật Ấn Độ Định hình Bản sắc

Tài liệu này xem xét bản sắc của các nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ, cùng với giáo dục nghệ thuật Ấn Độ. Bản sắc này được coi là một lắp ghép phức tạp. Nó hình thành từ kinh nghiệm và ảnh hưởng văn hóa xã hội, cùng với các ý thức hệ khác nhau. Nghiên cứu cũng xem xét sự vượt ranh giới kỷ luật vào các vùng biên giới sư phạm. Mục tiêu là phân tích cách các yếu tố này định hình giáo dục nghệ thuật. Bối cảnh hậu thực dân và toàn cầu hóa đóng vai trò then chốt. Luận án đặt ra câu hỏi về cách giáo dục nghệ thuật có thể được tiếp cận theo những cách 'khác'. Nó cung cấp một cái nhìn sâu sắc về sự hình thành bản sắc trong một môi trường đa dạng và đang thay đổi nhanh chóng. Việc hiểu bản sắc giáo viên giúp cải thiện thực tiễn giảng dạy. Nghiên cứu cũng xem xét chính sách và chương trình giảng dạy. Các phát triển trong chương trình giảng dạy và sư phạm nghệ thuật cũng được đưa vào phân tích.

1.1. Khái niệm Bản sắc và Giáo dục Nghệ thuật

Bản sắc của các nghệ sĩ giáo dục Ấn Độ và giáo dục nghệ thuật Ấn Độ được phân tích dưới góc độ lắp ghép. Lắp ghép này được tạo nên từ nhiều yếu tố. Chúng bao gồm kinh nghiệm văn hóa xã hội và các ảnh hưởng tư tưởng. Sự vượt ra ngoài các ranh giới kỷ luật vào các lĩnh vực sư phạm cũng góp phần. Điều này có nghĩa là bản sắc không phải là một thực thể cố định. Thay vào đó, nó là một cấu trúc động, liên tục thay đổi. Nó chịu tác động của nhiều lực lượng bên trong và bên ngoài. Nghiên cứu xác định các thành phần của lắp ghép bản sắc. Nó cung cấp một khung nhìn mới. Khung nhìn này giúp hiểu rõ hơn về các tác nhân trong giáo dục nghệ thuật. Đặc biệt, nó khám phá cách các giáo dục nghệ thuật viên định hình vai trò của mình. Điều này diễn ra trong một bối cảnh giáo dục và xã hội cụ thể. Sự phức tạp của bản sắc cá nhân được lồng ghép trong thực tiễn nghề nghiệp. Điều này tạo nên một cái nhìn toàn diện về lĩnh vực này.

1.2. Ảnh hưởng Hậu Thực dân trong Giáo dục

Nghiên cứu nhấn mạnh bối cảnh hậu thực dân trong giáo dục nghệ thuật Ấn Độ. Bối cảnh này ảnh hưởng sâu sắc đến sự hình thành bản sắc. Toàn cầu hóa hậu thực dân là một yếu tố quan trọng. Nó định hình cách các nhà giáo dục nghệ thuật nhận thức về bản thân. Đồng thời, nó cũng ảnh hưởng đến thực tiễn giảng dạy của họ. Luận án đặt mình vào diễn ngôn này. Nó khám phá khái niệm ambivalence. Khái niệm này liên quan đến bản sắc trong một thế giới ngày càng kết nối. Các nhà giáo dục phải đối mặt với những căng thẳng. Chúng phát sinh từ việc dung hòa di sản thực dân và bản sắc hiện đại. Điều này tạo ra một thách thức độc đáo. Thách thức này đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về lịch sử và văn hóa. Mục tiêu là tìm cách tiếp cận giáo dục nghệ thuật một cách sáng tạo hơn. Cách tiếp cận này phải phù hợp với bối cảnh đặc thù của Ấn Độ. Nó cũng cần phản ánh các xu hướng toàn cầu.

II. Lắp ghép Deleuze Guattari Khung Lý thuyết Chính

Khái niệm lắp ghép của Deleuze và Guattari là nguồn chính cho nghiên cứu này. Nó cung cấp một khung lý thuyết mạnh mẽ. Khung này giúp phân tích bản sắc như một thực thể năng động. Luận án sử dụng các khái niệm này để hiểu rõ hơn về các yếu tố. Chúng tạo nên bản sắc của các nhà giáo dục nghệ thuật. Cụ thể, các khái niệm như lắp ghép, rhizome và không gian được áp dụng. Chúng được sử dụng để khám phá sự phức tạp của bản sắc. Đồng thời, nó cũng phân tích các thực tiễn giáo dục. Khung lý thuyết này cho phép một cách tiếp cận đa chiều. Nó vượt ra ngoài các phân loại truyền thống. Thay vào đó, nó tập trung vào các kết nối và dòng chảy. Nghiên cứu cũng phát triển một khung khái niệm lai tạo về bản thể luận. Khung này kết hợp triết học Vedanta của Ấn Độ. Nó được lồng ghép vào các khái niệm của Deleuze và Guattari. Sự kết hợp này tạo ra một lăng kính độc đáo. Lăng kính này giúp hiểu sâu hơn về bản sắc trong bối cảnh Ấn Độ.

2.1. Tiếp cận Assemblage và Triết học

Nghiên cứu áp dụng khái niệm lắp ghép từ Deleuze và Guattari. Khái niệm này giúp phân tích bản sắc của các nhà giáo dục nghệ thuật. Lắp ghép là một tập hợp các yếu tố phi tuyến tính. Chúng bao gồm các thành phần xã hội, văn hóa, tư tưởng và thực tiễn. Chúng tương tác với nhau để tạo ra một thực thể phức tạp. Tiếp cận này cho phép xem bản sắc không phải là một bản chất cố định. Thay vào đó, nó là một quá trình hình thành liên tục. Nó chịu ảnh hưởng của nhiều lực lượng và sự kết nối. Việc sử dụng lắp ghép giúp nắm bắt sự đa dạng. Đồng thời, nó cũng nắm bắt các mâu thuẫn trong bản sắc. Nó cung cấp một công cụ mạnh mẽ. Công cụ này giúp hiểu được cách các yếu tố khác nhau liên kết với nhau. Chúng tạo ra một ý nghĩa tổng thể. Đặc biệt, cách các nhà giáo dục nghệ thuật định hình bản sắc của mình. Điều này được thể hiện trong môi trường chuyên môn và cá nhân.

2.2. Ontological Hybridity và Vedanta Ấn Độ

Một khung khái niệm lai tạo về bản thể luận được sử dụng. Khung này kết hợp triết học Vedanta của Ấn Độ. Nó được tích hợp với các khái niệm của Deleuze và Guattari. Các khái niệm đó bao gồm lắp ghép, rhizome và không gian. Sự kết hợp này tạo ra một góc nhìn độc đáo. Nó giúp khám phá bản sắc trong bối cảnh Ấn Độ. Triết học Vedanta cung cấp một nền tảng sâu sắc. Nền tảng này liên quan đến bản chất của tồn tại và nhận thức. Khi kết hợp với các khái niệm của Deleuze và Guattari, nó cho phép một phân tích phong phú hơn. Phân tích này về cách bản sắc được xây dựng. Nó cũng xem xét cách nó vận hành trong giáo dục nghệ thuật. Đặc biệt, nó xem xét các phát triển trong chương trình giảng dạy và sư phạm. Điều này diễn ra ở cả cấp độ kỷ luật và xã hội. Cách tiếp cận này khẳng định sự đa dạng của các nguồn tri thức. Nó cũng thể hiện khả năng tạo ra các ý tưởng mới. Những ý tưởng này vượt qua ranh giới văn hóa và triết học.

III. Phân tích Bản sắc Hậu Thực dân và Tổ chức

Luận án xác định và phân tích ba lắp ghép bản sắc chính. Chúng bao gồm tự ý thức hậu thực dân, tổ chức kỷ luật và tổ chức xã hội. Việc phân tích này xem xét cách các lắp ghép này ảnh hưởng đến giáo dục nghệ thuật. Nó cũng xem xét cách nó có thể được tiếp cận một cách 'khác'. Phân tích dựa trên các câu chuyện về học tập, giảng dạy và ý thức hệ. Những câu chuyện này đến từ các nhà giáo dục nghệ thuật đô thị ở Ấn Độ. Chúng được kết hợp với các tiếng nói về chính sách và chương trình giảng dạy. Điều này cung cấp một cái nhìn đa chiều về bản sắc. Nó cũng cho thấy cách bản sắc được hình thành trong thực tiễn. Mục tiêu là hiểu rõ hơn về sự phức tạp. Nó cũng giúp nhận diện các cơ hội. Cơ hội này để đổi mới trong giáo dục nghệ thuật. Phân tích này là quan trọng. Nó giúp khám phá các động lực xã hội và văn hóa. Những động lực này định hình bản sắc giáo viên.

3.1. Các Lắp ghép Bản sắc được Phân tích

Ba lắp ghép bản sắc chính được nhận diện và phân tích. Đầu tiên là tự ý thức hậu thực dân. Lắp ghép này phản ánh những tác động của lịch sử thuộc địa. Nó cũng phản ánh những thách thức của một xã hội đang phát triển. Thứ hai là tổ chức kỷ luật. Lắp ghép này liên quan đến cấu trúc và thực tiễn của giáo dục nghệ thuật. Nó bao gồm chương trình giảng dạy, phương pháp sư phạm và quy tắc nghề nghiệp. Thứ ba là tổ chức xã hội. Lắp ghép này đề cập đến các mối quan hệ xã hội rộng lớn hơn. Nó bao gồm các cộng đồng, gia đình và các định chế văn hóa. Các lắp ghép này không tồn tại độc lập. Chúng tương tác và ảnh hưởng lẫn nhau. Việc phân tích chúng giúp hiểu rõ hơn. Nó giúp hiểu được sự phức tạp của bản sắc giáo viên nghệ thuật. Đồng thời, nó cũng cung cấp cái nhìn sâu sắc. Nó cho thấy cách các yếu tố này định hình giáo dục nghệ thuật trong thực tế.

3.2. Thực tiễn và Chính sách Giáo dục Nghệ thuật

Phân tích các lắp ghép bản sắc hướng tới việc thay đổi cách tiếp cận giáo dục nghệ thuật. Nó tập trung vào cả lý thuyết và thực tiễn. Nghiên cứu xem xét cách giáo dục nghệ thuật có thể được thực hiện một cách 'khác'. Điều này có thể đòi hỏi sự vượt ranh giới tư duy và thực hành truyền thống. Các tiếng nói của chính sách và chương trình giảng dạy được tích hợp. Chúng được lồng ghép vào các câu chuyện của các nhà giáo dục. Điều này tạo ra một bức tranh toàn diện. Bức tranh này về các lực lượng định hình lĩnh vực này. Mục tiêu là tạo ra những cải tiến có ý nghĩa. Những cải tiến này phù hợp với bối cảnh văn hóa và xã hội của Ấn Độ. Nó cũng xem xét vai trò của chương trình giảng dạy và sư phạm. Đặc biệt, nó nhấn mạnh sự cần thiết của các cách tiếp cận linh hoạt. Các cách tiếp cận này phải phù hợp với sự phát triển hiện tại. Những phát triển này diễn ra trong giáo dục nghệ thuật. Phân tích này cũng tìm cách thúc đẩy các cuộc đối thoại. Những cuộc đối thoại này giữa các nhà hoạch định chính sách, học giả và nhà giáo dục.

IV. Phương pháp Nghiên cứu Đa dạng và Sâu sắc

Luận án sử dụng một phương pháp luận đa dạng và sáng tạo. Nó được định vị ở vùng biên giới của nghiên cứu tường thuật và lý thuyết nền. Cách tiếp cận này cho phép một sự hiểu biết sâu sắc. Nó giúp hiểu về các câu chuyện và kinh nghiệm của các nhà giáo dục nghệ thuật. Phương pháp này đặc biệt phù hợp. Nó phù hợp với việc khám phá các khái niệm phức tạp như bản sắc và lắp ghép. Nó cho phép dữ liệu nổi lên từ các câu chuyện. Sau đó, các khái niệm lý thuyết được xây dựng dựa trên đó. Việc này đảm bảo tính xác thực và chiều sâu của phân tích. Phương pháp này cũng giúp thu thập các giọng nói đa dạng. Những tiếng nói này từ các nhà giáo dục nghệ thuật đô thị ở Ấn Độ. Điều này làm phong phú thêm dữ liệu nghiên cứu. Nó cung cấp cái nhìn chân thực về thực tiễn. Đồng thời, nó cũng hiểu về ý thức hệ của họ. Mục tiêu là tạo ra một nghiên cứu có căn cứ thực nghiệm. Đồng thời, nó cũng có tính lý thuyết chặt chẽ.

4.1. Tiếp cận Narrative Inquiry và Grounded Theory

Phương pháp luận của nghiên cứu nằm ở ranh giới giữa nghiên cứu tường thuật và lý thuyết nền. Nghiên cứu tường thuật tập trung vào các câu chuyện của con người. Nó giúp khám phá ý nghĩa và kinh nghiệm. Lý thuyết nền cho phép các khái niệm và lý thuyết nổi lên từ dữ liệu. Sự kết hợp này tạo ra một phương pháp mạnh mẽ. Nó giúp phân tích các câu chuyện về học tập, giảng dạy và ý thức hệ. Điều này mang lại sự linh hoạt. Nó giúp thu thập và giải thích dữ liệu phức tạp. Đồng thời, nó cũng đảm bảo một quá trình xây dựng lý thuyết có hệ thống. Nó giúp khám phá các mô hình và chủ đề quan trọng. Những chủ đề này liên quan đến bản sắc và thực tiễn của các nhà giáo dục nghệ thuật. Cách tiếp cận này cũng cho phép một sự hiểu biết sâu sắc. Nó giúp hiểu được các sắc thái của kinh nghiệm cá nhân. Đồng thời, nó cũng liên kết chúng với các cấu trúc xã hội rộng lớn hơn.

4.2. Phân tích Dữ liệu và Giọng nói Giáo viên

Phân tích dữ liệu dựa trên các câu chuyện phong phú. Những câu chuyện này từ các nhà giáo dục nghệ thuật đô thị ở Ấn Độ. Chúng bao gồm các trải nghiệm về học tập, giảng dạy và ý thức hệ. Các giọng nói tổng hợp của những giáo viên này được thu thập. Chúng được phân tích để phát hiện các chủ đề nổi bật. Điều này được thực hiện thông qua phân tích nội dung. Quá trình này giúp giải thích dữ liệu. Nó cũng giúp xây dựng các khái niệm lý thuyết. Các câu chuyện cung cấp một cái nhìn trực tiếp. Nó giúp hiểu về thực tiễn hàng ngày của các nhà giáo dục. Chúng cũng làm nổi bật những thách thức. Đồng thời, nó cũng cho thấy các cơ hội trong giáo dục nghệ thuật Ấn Độ. Việc này giúp 'lập bản đồ' bối cảnh. Bối cảnh này là của giáo dục nghệ thuật và bản sắc giáo viên. Nó cũng tích hợp các tiếng nói về chính sách và chương trình giảng dạy. Điều này đảm bảo một phân tích toàn diện. Phân tích này kết nối kinh nghiệm cá nhân với các cấu trúc lớn hơn.

V. Giáo dục Nghệ thuật Ấn Độ Bối cảnh Toàn cầu

Luận án đặt mình trong diễn ngôn của lý thuyết toàn cầu hóa hậu thực dân. Điều này có ý nghĩa quan trọng. Nó giúp hiểu rõ hơn về các lực lượng ảnh hưởng đến giáo dục nghệ thuật Ấn Độ. Nó không chỉ xem xét các yếu tố nội tại. Nó còn nhìn vào các động lực toàn cầu. Điều này giúp mở rộng phạm vi phân tích. Nó cũng cho phép một cái nhìn toàn diện hơn. Nghiên cứu khám phá khái niệm ambivalence. Khái niệm này liên quan đến bản sắc trong bối cảnh này. Toàn cầu hóa hậu thực dân tạo ra một môi trường phức tạp. Trong đó, bản sắc được hình thành từ sự tương tác. Nó tương tác giữa truyền thống và hiện đại. Đồng thời, nó cũng tương tác giữa địa phương và toàn cầu. Điều này đặc biệt phù hợp với Ấn Độ. Ấn Độ là một quốc gia có lịch sử thuộc địa. Nó đang trải qua quá trình hiện đại hóa nhanh chóng. Nghiên cứu này cung cấp cái nhìn sâu sắc. Nó giúp hiểu về các thách thức và cơ hội. Những thách thức và cơ hội này dành cho giáo dục nghệ thuật trong một thế giới kết nối.

5.1. Bối cảnh Toàn cầu hóa Hậu Thực dân

Luận án được đặt trong diễn ngôn của lý thuyết toàn cầu hóa hậu thực dân. Bối cảnh này rất quan trọng. Nó cung cấp một lăng kính để phân tích giáo dục nghệ thuật Ấn Độ. Nó xem xét các tác động của chủ nghĩa thực dân và quá trình toàn cầu hóa. Những yếu tố này định hình bản sắc và thực tiễn giáo dục. Nó giúp hiểu được cách các yếu tố lịch sử và kinh tế toàn cầu. Những yếu tố này ảnh hưởng đến sự phát triển của giáo dục nghệ thuật. Đặc biệt, cách chúng tạo ra những căng thẳng và cơ hội mới. Bối cảnh này cho phép một sự hiểu biết sâu sắc hơn. Nó giúp hiểu về các cấu trúc quyền lực. Đồng thời, nó cũng hiểu về các diễn ngôn văn hóa. Những điều này định hình lĩnh vực giáo dục nghệ thuật. Nó cũng nhấn mạnh sự cần thiết của một cách tiếp cận. Cách tiếp cận này có ý thức về lịch sử và văn hóa. Nó cũng phải phản ứng với các xu hướng toàn cầu.

5.2. Khái niệm Ambivalence và Bản sắc

Nghiên cứu khám phá khái niệm ambivalence. Khái niệm này liên quan đến bản sắc. Ambivalence mô tả sự tồn tại đồng thời của các cảm xúc đối lập. Nó cũng mô tả các thái độ mâu thuẫn. Điều này đặc biệt phù hợp với các nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ. Họ điều hướng giữa các truyền thống văn hóa. Đồng thời, họ cũng phải thích nghi với các xu hướng giáo dục toàn cầu. Khái niệm này giúp phân tích sự phức tạp của bản sắc. Nó không phải là một thực thể đơn nhất. Thay vào đó, nó là một sự kết hợp của nhiều yếu tố đối lập. Việc khám phá ambivalence cung cấp cái nhìn sâu sắc. Nó giúp hiểu về những căng thẳng nội tại. Những căng thẳng này tồn tại trong việc định hình bản sắc chuyên nghiệp và cá nhân. Nó cũng mở ra những cách 'khác' để tiếp cận giáo dục nghệ thuật. Các cách tiếp cận này tôn trọng sự phức tạp và đa dạng của trải nghiệm con người. Nó cho phép một sự hiểu biết tinh tế hơn. Nó giúp hiểu về cách bản sắc được xây dựng và tái xây dựng liên tục.

Xem trước tài liệu
Tải đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Osጹ617524

Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung

Tải đầy đủ (286 trang)

Trích đoạn nội dung luận án

Tải xuống để đọc toàn bộ

Indian Art Education and Teacher Identity as Deleuzo-Guattarian Assemblage: Narratives in A Postcolonial Globalization Context Dissertation Presented in Partial Fulfillment of the Requirements for the Degree Doctor of Philosophy in the Graduate School of The Ohio State University By Manisha Sharma Graduate Program in Art Education. The Ohio State University 2012 Dissertation Committee: Kevin Tavin: Advisor Sydney Walker Christine Ballengee-Morris Deborah Smith-Shank                                 Copyright by Manisha Sharma 2012             Abstract This dissertation examines the idea that the identity of Indian artist educators and consequently Indian art education is an assemblage of socio-cultural and ideological experience and influence, and of disciplinary transgressions into pedagogical borderlands. The primary source for the concept of assemblage as employed in this study is the writing of Deleuze and Guattari. I identify and analyze three assemblages of identity, namely: a) postcolonial self- consciousness, b) disciplinary organization, and c) social organization, to consider how art education might be approached ‘other’wise in theory and practice.

This analysis is based on narratives of learning, teaching and ideology that emerge in engaging composite voices of urban Indian art educators on their practice, with articulations of policy and curriculum voices. I employ a conceptual framework of ontological hybridity that folds Indian Vedanta philosophy onto concepts of Deleuze and Guattari, such as assemblage, rhizome, and space. I do so in context of developments in curriculum and pedagogy in art education on disciplinary and social levels. I place my dissertation within the discourse of postcolonial globalization theory, exploring the concept of ambivalence in relation to identity.

I employ a methodology located in the borderlands of narrative inquiry and grounded theory. ii For my Gods, Gurus and Family and the Spirit that drives us to the quest for knowledge. iii Acknowledgments First and foremost, I thank the divinity that led me to and guides me on the path to seeking knowledge. I give thanks to my parents and my family for giving me both the freedom and trust to find my own way and the tools do so with care and thoughtfulness.

I am blessed to have a support system that backs me no matter what. Tandons and Jyoti Gupta, that means you too. I owe thanks to the teachers, colleagues, and friends who engage me in conversations and questions, both frustrating and rewarding, on what it means to be an artist, art educator, Indian and simply, a good person. Without you I would not have had the drive and perhaps the courage to actively pursue these questions within me.

Of these many positive influences, I must name with special consideration the wisdom, guidance and constant attitude of encouragement of Dr. Kevin Tavin and Dr. Sydney Walker, and to Dr. Christine Ballengee-Morris, and Dr.

Deborah Smith-Shank inspirational people all, for forming my committee. You have nurtured my mind and my spirit and made this a very rewarding process-for that I give you heartfelt thanks. I am very conscious of my good fortune in becoming part of the tradition of excellent scholarship embodied by the OSU Art Education department; for me, it has opened wide doors of access to intellectual and professional opportunity.A (Applied Art) College of Art, Delhi 2003 .A Art Education, The School of the Art Institute of Chicago 2004-2006 .Art Educator, NIJHS, Nagoya 2006-2009 .F School, Mexico City 2009 to present .Graduate Teaching Associate, Department of Art Education, The Ohio State University Publications Sharma, M. Navjot Altaf: What Public, Whose Art? In T.), Art and Social Justice Education: Culture as Commons (pp.

Fields of Study Major Field: Art Education Minor Field: Comparative Studies v Table of Contents Abstract…………………………………………………………………………………… ii Dedication………………………………………………………………………………… iii Acknowledgements…………………………………………………………………….… v List of Figures……………………………………………………………………………. viii Chapter One: Introduction Building inquiry from within and without……………………………………………. 2 Creating context……………………………………………………………………… 4 Conditions of change………………………………………………………………… 12 Primary question……………………………………………………………………… 16 Supporting questions………………………………………………………………….… 19 Recapitulation………………………………………………………………………… 23 Chapter Two: A Review of Literature Introduction…………………………………………………………………………. 25 Constructions of Indian art and visual culture……………………………………….

27 Desegregating postcolonial and globalization theory………………………. 65 In Summation………………………………………………………………………… 84 Chapter Three: Constructing the Study Introduction…………………………………………………………………. 86 Entering the study with narrative inquiry………………………………….……… 88 Defining the study………………………………………………………….………… 96 vi Content analysis………………………………………………………………………. 101 Interpreting data and building theoretical concepts………………….

106 Formatting the Presentation of data or mapping the landscape…. 108 In review……………………………………………………………………………… 121 Chapter Four: Presentation of the Data Proem…………………………………………………………………………………. 122 Art education in India: Lay of the land………………………………………………. 123 Teaching across space and place: introductory overviews……………………….

123 A narrative of learning……………………………………………………………. 128 A narrative of teaching……………………………………………………………. 139 A narrative of ideological contemplation…………………………………………. 172 In summary…………………………………………………………………………… 176 Chapter Five: Analysis and Interpretation A reflection…………………………………………………………………………… 178 Vedanta, and Deleuze & Guattari: The role of assemblage in understanding what Indian art education is.… 180 Assemblages of identity………………………………….… 181 Assemblage of postcolonial self-consciousness………………………………….… 181 Assemblage of disciplinary organization.… 190 Assemblage of social organization.… 196 Ontological hybridity and pedagogical negotiation………………………………….

204 Personal and composite narratives: Re-placing research…………………………… 210 Conclusion………………………………………………………………………………. 255 Appendix A: IRB Protocol: Form of exemption……………………………………… 256 Appendix B: Research Invitation………………………………………………………. 257 Appendix C: Consent Forms…………………………………………………………… 259 Appendix D: Appendix to Chapter Four………………………………………………. 260 vii List of Figures Figure 1:Research Organizations overview……….110 Figure 2:Teacher Training programming…………………….111 Figure 3:Structure of composites-overview………………….115 Figure 4: Structure of composites-Vidya ……………………….116 Figure 5: Structure of composites-Shakti ……………………….117 Figure 6: Structure of composites-Neeta.

118 viii Chapter One: Introduction Scene: A social gathering somewhere in urban India. Polite conversation ensues between an acquaintance and myself. Acquaintance: So what is it that you do again? You are into art right? Me: Yes, I am an art educator. Acquaintance: So you teach art? Me: Yes.

Acquaintance: What kind of art do you teach? Me: Visual art and design; some photography, some art history. Acquaintance: So are you are a painter or a teacher? Are you a schoolteacher? Me: Err… not a painter exactly. I do make my own art, but I mostly teach. I have taught in schools but I also teach those who want to become art teachers…and artists.

The acquaintance looks more confused and unimpressed by the minute. Acquaintance: Oh, so you are not really an artist then? I sense a familiar feeling of frustration creep in. I smile politely and let the matter drop with a non-committal shrug and quickly switch topics with a brief, “It’s complicated. 1 Building Inquiry From Within and Without My encounter with art education as a discipline of study focusing on pedagogical concerns began with my enrollment in a master’s program in art education in the United States.

As an international student from India I was often asked about what art education was like back home. I found myself ill equipped to respond adequately to this question since the form of art education in my home country was not the same as in the culture I now lived in. Back home I knew of no one form of teacher licensure or training program for teachers of art. I had to think carefully about how to convey my understanding of this term that demanded clarification of how I understood terms such as Indian, Indian art, and Indian culture in context of art education.

As my own teaching practice developed across multiple physical and work cultures my distance from the world of Indian art education grew wider. However, the questioning of the form and functioning of art education in India followed me and I felt driven by the question of how to understand and represent it. As I began my investigation it became evident that it is unrealistic to talk in singular definitions of India as a nation, a culture, or review Indian art, and of Indian education as a singular entity. A literature review revealed that perspectives on Indian art education are mostly presented from the viewpoint of practitioners identifying themselves as art historians, art critics, and artists.

In this study I present a perspective on the field revealed in narratives of those who identify themselves initially as Indian art educators and through the process of the data collection, as artist educators. In this inquiry that began with my own personal narrative, I came to understand my position as that of an insider-outsider in 2 Indian art education, and that the location of the identity of Indian art educators lies within borderlands of disciplinarity as well as in the discourses of culture, politics and economics therein. This made postcolonial discourse fundamental to the construction of the study. Beginning from my studies and practice as artist in India, and my development as an art educator outside of it, I became more aware of my responsibility to represent Indian art education in a fair and equitable way and not as “other” in a paradigm privileging western discourse as normative.

This led to globalization concepts and contexts entering the development of my primary research question, the construction of the study and my interpretation of the literature and data that forms it. In this chapter, I introduce the background or context within which my research is formed, and explain the lacuna that this research hopes to fill. This includes an introduction to 1) my employment of postcolonial globalization as entwined theories to approach both the construction and analysis of the data I study, and 2) my quest to articulate the hybrid identity of my worldview as an art educator using the concepts of French thinkers Deleuze and Guattari (D&G) alongside those intrinsic to Vedanta ontology. The Deleuzoguattarian concept of assemblage is prominent in my research and indicates a machine or structure containing many parts that work together to perform a particular function.

They (D&G) postulate that it is in realizing its function that the machine can be named or its form made visible. With this explanation, I present the primary question of this study, which asks: How might we understand Indian art education and teacher identity as assemblage through narratives in the context of postcolonial globalization 3 discourse? I then explain the intended contribution of the research to the field after articulating the sub questions that direct this study, namely: • How might ontological hybridity in Indian art education be employed in conceptualizing pedagogies of art education? • How do postcolonial perspectives of emerging narratives of Indian art education based on personal narratives of artist educators, inform a globalized discourse of art education? Finally, in this chapter, I acknowledge the limitations and boundaries of the study before providing an overview of the conceptual and methodological framework of narrative inquiry and grounded theory that brings it to fruition. Creating Context I spent my formative years as a person, and as an artist in my home country of India. I grew up all over the country.

I was born in the metropolitan city of Mumbai located on the western coast at the cusp of northern and southern India then moved at a young age to my ancestral home, an old city called Lucknow in the northern heartland. The beginning of high school for me dawned on the Southeastern coast, in the city of Chennai and life as an undergraduate college student was spent in the capital city of New Delhi, back in the northern plains. These urban centers are very different places, geographically, linguistically, artistically and culturally. My schooling drew from diverse influences as well, from a Catholic convent school to a Hindu Vedic school, with a few others in between.

My experience of art in school was also sporadic, ranging from 4 lackluster drawing assignments given by other subject teachers who happened to be interested in art, to western academy style art lessons at school, to folk and traditional Indian craft in non-formal venues. My understanding of the term art education as being concerned with the philosophy and purpose of teaching art within larger social contexts, however, came from my higher education and practice in the United States and my experience teaching art in International schools in Japan and Mexico.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Trích dẫn luận án này

Manisha Sharma (2012). Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari [Luận án tiến sĩ, The Ohio State University]. LuanAn.net. https://luanan.net/giao-duc-hoc/os-617524

Câu hỏi thường gặp

Luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" nghiên cứu về vấn đề gì?

Luận án: Osጹ617524. Xem tóm tắt và tải về tại LuanAn.net

Luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" được bảo vệ tại trường nào?

Luận án này được bảo vệ tại The Ohio State University. Năm bảo vệ: 2012.

Luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" thuộc chuyên ngành gì?

Luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" thuộc chuyên ngành Art Education. Danh mục: Giáo Dục Học.

Luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" có bao nhiêu trang?

Luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" có 286 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.

Cách tải luận án "Bản sắc nhà giáo dục nghệ thuật Ấn Độ & Deleuze-Guattari" về máy như thế nào?

Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.

Luận án liên quan

Chia sẻ tài liệu: Facebook Twitter