Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân và Lời hứa Bị Hạn chế của Cộng đồng Vô gia cư Tự quản

Khám phá "Tự do hóa Dân chủ": quyền tài sản, vai trò công dân và giải pháp cho cộng đồng vô gia cư. Hướng tới xã hội công bằng.

Trường ĐH
Syracuse University
Chuyên ngành

Geography

Tác giả

Luan An

Thể loại

Dissertation

Năm xuất bản

Số trang

243

Thời gian đọc

37 phút

Lượt xem

0

Lượt tải

0

Phí lưu trữ

50 Point

Tổng quan nhanh

Chủ đề:
Dân chủ hóa và Thách thức Cộng đồng Vô gia cư
Số trang:
243 trang
Trường:
Syracuse University
Chuyên ngành:
Geography
Tác giả:
Năm:

Tóm tắt nội dung luận án

I.Dân chủ hóa và Thách thức Cộng đồng Vô gia cư

Bối cảnh đô thị Mỹ chứng kiến sự gia tăng đáng kể các khu định cư của người vô gia cư không có nơi trú ẩn. Những khu định cư này trở nên phổ biến khắp các cảnh quan thành phố. Sự gia tăng này đi kèm với các yêu sách về quyền mới từ các cộng đồng vô gia cư. Các cộng đồng này yêu cầu quyền tổ chức trên tài sản công và tư. Đáp lại, nhiều thành phố bắt đầu hợp pháp hóa các khu định cư có tổ chức. Đây là một chiến lược để quản lý cuộc khủng hoảng vô gia cư hiện tại. Tuy nhiên, việc hợp pháp hóa này tiềm ẩn nhiều thách thức. Nó đặt ra câu hỏi về bản chất của dân chủ hóa trong bối cảnh bất bình đẳng xã hội. Nghiên cứu này phân tích cách quyền sở hữu ảnh hưởng đến cuộc sống của người vô gia cư. Nó tập trung vào những người sống trong các khu định cư tự quản ở Portland, Oregon. Các cuộc điều tra thực nghiệm cung cấp cái nhìn sâu sắc. Chúng tiết lộ cả lợi ích và hạn chế của các trại tạm trú. Bất chấp những nỗ lực tự quản, quyền công dân của cư dân vẫn bị hạn chế. Điều này do sự ưu tiên của quyền sở hữu trong mô hình dân chủ tự do. Nghiên cứu khẳng định sự cần thiết phải xem xét lại các khái niệm công lý. Nó hướng tới một sự chuyển đổi chính trị toàn diện hơn.

1.1. Thực trạng gia tăng cộng đồng vô gia cư không nơi trú ẩn

Số lượng người vô gia cư không có nơi trú ẩn tăng liên tục tại các thành phố lớn. Các khu định cư tự phát xuất hiện ngày càng nhiều. Đây là một vấn đề cấp bách, đòi hỏi sự chú ý của chính sách nhà ở. Nó cũng đặt ra thách thức cho hệ thống phúc lợi xã hội. Hiện tượng này phản ánh một lỗ hổng trong cấu trúc xã hội. Bất bình đẳng xã hội ngày càng trầm trọng. Các thành phố phải đối mặt với áp lực giải quyết.

1.2. Phản ứng đô thị Hợp pháp hóa các khu định cư tự quản

Nhiều đô thị bắt đầu chấp nhận việc các cộng đồng vô gia cư tự tổ chức. Họ xem đây là một cách để quản lý khủng hoảng. Các khu định cư được cấp phép là một giải pháp tạm thời. Tuy nhiên, chúng không giải quyết tận gốc vấn đề. Quyền sở hữu đất đai vẫn là rào cản lớn. Dân chủ hóa bị giới hạn trong khuôn khổ này. Nó tạo ra một hình thức công nhận không đầy đủ.

1.3. Mục tiêu nghiên cứu Hiểu về công lý dân chủ

Nghiên cứu tìm hiểu bản chất của công lý trong một nền dân chủ tự do. Nó tập trung vào những người bị loại trừ khỏi quyền sở hữu tài sản. Mục tiêu là phân tích mối quan hệ giữa tài sản và quyền công dân. Từ đó, xác định ranh giới của công lý có thể đạt được. Nó đặt ra câu hỏi về sự toàn vẹn của dân chủ hóa. Công lý xã hội cần được xem xét lại.

II.Quyền Sở hữu Quyền Công dân Bất bình đẳng Xã hội

Mối quan hệ biện chứng giữa quyền sở hữu và quyền công dân là nền tảng của dân chủ tự do. Tuy nhiên, mối quan hệ này đặt người vô gia cư vào một tình thế khó khăn. Người vô gia cư có quyền công dân chính trị bình đẳng với những người có nhà. Song, phương tiện ưu tiên tài sản thông qua các mối quan hệ xã hội, kinh tế, pháp lý và chính trị lại đảm bảo khác. Nó khiến người vô gia cư chỉ có vẻ ngoài của quyền công dân. Quyền sở hữu được ưu tiên tuyệt đối. Điều này tạo ra một rào cản lớn đối với sự tham gia đầy đủ vào xã hội. Bất bình đẳng xã hội ngày càng trầm trọng. Quyền sở hữu tài sản trở thành điều kiện tiên quyết ngầm cho quyền công dân thực sự. Điều này phản ánh một lỗ hổng trong hệ thống. Chính sách nhà ở hiện tại thường bỏ qua vấn đề này. Các cơ chế phúc lợi xã hội cũng không giải quyết triệt để. Quyền công dân bị giới hạn nghiêm trọng. Công lý xã hội trở thành một khái niệm xa vời. Kinh tế thị trường góp phần vào sự phân hóa này.

2.1. Ưu tiên quyền sở hữu trong mô hình dân chủ tự do

Trong các xã hội dân chủ tự do, quyền sở hữu thường được ưu tiên hàng đầu. Nó là nền tảng của nhiều quyền lợi khác. Điều này tạo ra một hệ thống nơi tài sản định hình quyền công dân. Người không sở hữu tài sản bị gạt ra lề. Họ gặp khó khăn trong việc tiếp cận các quyền cơ bản. Sự ưu tiên này làm trầm trọng thêm bất bình đẳng xã hội.

2.2. Hạn chế quyền công dân thực chất của người vô gia cư

Người vô gia cư có quyền công dân trên danh nghĩa. Tuy nhiên, họ thiếu quyền công dân thực chất. Khả năng tham gia vào đời sống chính trị, xã hội bị hạn chế. Việc thiếu địa chỉ cố định, tài sản cản trở nhiều khía cạnh. Nó ảnh hưởng đến việc bỏ phiếu, tiếp cận dịch vụ, và sự công nhận xã hội. Đây là một hình thức bất bình đẳng xã hội sâu sắc.

2.3. Bất bình đẳng xã hội xuất phát từ định nghĩa tài sản

Định nghĩa và ưu tiên tài sản góp phần tạo ra bất bình đẳng xã hội. Nó phân chia công dân thành những nhóm có và không có tài sản. Nhóm không có tài sản đối mặt với nhiều rào cản. Chính sách nhà ở và phúc lợi xã hội cần tái cấu trúc. Công lý xã hội đòi hỏi một cái nhìn rộng hơn. Sự chuyển đổi chính trị là cần thiết.

III.Chiến lược Tự quản Cộng đồng Vô gia cư ở Đô thị

Các khu định cư tự quản cung cấp một mô hình độc đáo. Chúng thể hiện khả năng tổ chức của cộng đồng vô gia cư. Nghiên cứu dân tộc học tại Portland, Oregon, cho thấy nhiều khía cạnh. Các cộng đồng như Hazelnut, Right 2 Dream Too, Dignity và Kenton Women’s Village là ví dụ. Chúng mang lại những lợi ích cụ thể. Người dân có nơi trú ẩn, cảm giác cộng đồng, và khả năng tự chủ. Tuy nhiên, mô hình này cũng đối mặt với nhiều hạn chế. Việc thiếu quyền sở hữu đất đai lâu dài là một vấn đề lớn. Điều này gây ra sự bất ổn. Các trại phải hoạt động trong khuôn khổ pháp lý và chính trị hiện có. Các hạn chế này làm suy yếu lời hứa về sự tự quản đầy đủ. Quyền công dân không thể được bảo vệ trọn vẹn. Ngay cả khi có sự cho phép của thành phố, tương lai của các trại vẫn không chắc chắn. Chính sách nhà ở cần cân nhắc những sáng kiến này. Phúc lợi xã hội cần được tái định nghĩa. Công lý xã hội yêu cầu sự thay đổi cấu trúc.

3.1. Nghiên cứu dân tộc học về các trại tự quản ở Portland

Nghiên cứu đã sử dụng các phương pháp định tính. Nó tập trung vào các cộng đồng tự quản ở Portland, Oregon. Nghiên cứu dân tộc học cung cấp dữ liệu trực tiếp. Nó khám phá kinh nghiệm sống của người vô gia cư. Các trại như Hazelnut và Right 2 Dream Too là trọng tâm. Điều này giúp hiểu sâu hơn về lợi ích và giới hạn của tự quản.

3.2. Lợi ích của sự tự tổ chức và cộng đồng

Các cộng đồng tự quản mang lại nhiều lợi ích. Chúng cung cấp nơi trú ẩn, an toàn và một cảm giác thuộc về. Người dân có thể tự quản lý và xây dựng các quy tắc. Điều này thúc đẩy sự tự chủ và phẩm giá. Nó cũng giúp giảm bớt áp lực từ việc vô gia cư. Mô hình này là một minh chứng cho khả năng phục hồi của con người.

3.3. Giới hạn của mô hình tự quản trong khuôn khổ pháp lý

Mặc dù có lợi ích, mô hình tự quản vẫn bị giới hạn. Đặc biệt là do thiếu quyền sở hữu đất đai. Các trại thường chỉ được cấp phép tạm thời. Chúng không có sự ổn định lâu dài. Điều này ảnh hưởng đến quyền công dân và công lý xã hội. Các chính sách nhà ở cần phải giải quyết vấn đề này. Sự chuyển đổi chính trị cần đảm bảo quyền lâu dài.

IV.Chính sách Nhà ở và Thực trạng Phúc lợi Xã hội

Các chính sách nhà ở hiện hành thường không đủ để giải quyết cuộc khủng hoảng vô gia cư. Nhiều chính sách tập trung vào các giải pháp ngắn hạn hoặc tạm thời. Chúng không giải quyết gốc rễ vấn đề quyền sở hữu và quyền công dân. Hệ thống phúc lợi xã hội hiện tại cũng đối mặt với nhiều áp lực. Nó khó có thể cung cấp sự hỗ trợ toàn diện. Người vô gia cư thường bị loại khỏi các hệ thống này. Họ thiếu các giấy tờ cần thiết hoặc địa chỉ cố định. Điều này tạo ra một vòng luẩn quẩn. Dân chủ hóa cần phải bao gồm tất cả công dân. Tuy nhiên, việc ưu tiên tài sản lại mâu thuẫn với nguyên tắc này. Kinh tế thị trường thúc đẩy sự phân hóa tài sản. Điều này làm trầm trọng thêm bất bình đẳng xã hội. Cần có một cách tiếp cận mới đối với chính sách nhà ở. Nó phải ưu tiên công lý xã hội và quyền của mọi công dân. Các giải pháp phải vượt ra ngoài việc quản lý khủng hoảng. Chúng phải tạo ra sự thay đổi cấu trúc.

4.1. Hạn chế của chính sách nhà ở hiện hành

Các chính sách nhà ở hiện tại thường không đáp ứng nhu cầu của người vô gia cư. Chúng thường tập trung vào giải pháp 'nhà ở trước tiên' nhưng thiếu nguồn lực. Quyền sở hữu bị nhấn mạnh. Điều này khiến những người không có tài sản gặp khó khăn. Các chính sách cần được xem xét lại. Chúng cần tích hợp công lý xã hội. Đây là một vấn đề cấp thiết.

4.2. Khó khăn trong tiếp cận phúc lợi xã hội

Người vô gia cư gặp nhiều rào cản khi tiếp cận phúc lợi xã hội. Yêu cầu giấy tờ, địa chỉ cư trú là những thách thức lớn. Hệ thống thường không linh hoạt. Nó không được thiết kế cho người không có nhà. Điều này làm gia tăng bất bình đẳng xã hội. Việc này ảnh hưởng đến quyền công dân của họ. Cần có sự thay đổi trong cách cung cấp dịch vụ.

4.3. Nhu cầu tái cấu trúc để đảm bảo công lý

Cần một sự tái cấu trúc toàn diện về chính sách nhà ở và phúc lợi xã hội. Các chính sách mới phải ưu tiên quyền của tất cả công dân. Nó không phân biệt tình trạng tài sản. Công lý xã hội phải là trung tâm của mọi quyết định. Sự chuyển đổi chính trị cần tạo ra các giải pháp bền vững. Kinh tế thị trường không thể là rào cản.

V.Công lý Xã hội trong Mô hình Dân chủ Hóa Hiện tại

Dân chủ hóa hứa hẹn công lý và bình đẳng cho tất cả công dân. Tuy nhiên, mô hình dân chủ tự do hiện tại lại tạo ra những rào cản đáng kể. Đặc biệt với những người không có tài sản. Khái niệm công lý bị bóp méo khi quyền sở hữu được đặt lên hàng đầu. Quyền công dân trở thành một trạng thái có điều kiện. Công lý xã hội yêu cầu sự công bằng trong phân phối tài nguyên. Nó cũng đòi hỏi sự công bằng trong việc tiếp cận các quyền. Nhưng khi tài sản là trung tâm, người vô gia cư bị thiệt thòi. Họ bị loại trừ khỏi các cơ chế bảo vệ đầy đủ. Điều này đặt ra câu hỏi về tính toàn vẹn của dân chủ. Có phải dân chủ hóa chỉ dành cho những người sở hữu tài sản? Nghiên cứu này khẳng định sự cần thiết phải thách thức giả định này. Nó kêu gọi một mô hình dân chủ bao trùm hơn. Một mô hình thực sự bảo vệ quyền của tất cả công dân. Bất kể tình trạng tài sản của họ là gì.

5.1. Khái niệm công lý bị hạn chế bởi quyền sở hữu

Trong một nền dân chủ ưu tiên quyền sở hữu, công lý trở nên có điều kiện. Công bằng không được áp dụng đồng đều. Những người không có tài sản bị tước đi quyền và cơ hội. Khái niệm công lý xã hội cần được mở rộng. Nó phải bao gồm tất cả các thành viên xã hội. Sự dân chủ hóa cần tái định nghĩa ý nghĩa của 'công bằng'.

5.2. Công lý xã hội cho người vô gia cư Một thách thức

Việc đảm bảo công lý xã hội cho người vô gia cư là một thách thức lớn. Nó đòi hỏi thay đổi cấu trúc pháp lý và xã hội. Quyền công dân của họ cần được bảo vệ đầy đủ. Chính sách nhà ở phải được xem xét lại. Phúc lợi xã hội cần được cải thiện. Đây là một vấn đề cấp bách. Nó đòi hỏi sự chuyển đổi chính trị.

5.3. Định nghĩa lại công lý trong bối cảnh dân chủ hóa

Cần định nghĩa lại công lý trong bối cảnh dân chủ hóa. Công lý không thể chỉ dựa trên quyền sở hữu. Nó phải bao gồm quyền được sống, quyền được có nhà ở. Mọi công dân cần được đối xử bình đẳng. Dân chủ hóa phải thực sự phục vụ tất cả mọi người. Điều này đòi hỏi một cam kết sâu sắc hơn về công bằng.

VI.Tác động Kinh tế Thị trường đến Quyền Dân chủ Hóa

Kinh tế thị trường có ảnh hưởng sâu sắc đến cấu trúc dân chủ và quyền công dân. Trong một nền kinh tế thị trường, tài sản là một yếu tố then chốt. Việc tập trung tài sản vào tay một số ít người làm gia tăng bất bình đẳng xã hội. Nó cũng làm suy yếu quyền công dân của những người bị loại trừ. Dân chủ hóa trong bối cảnh này trở nên phức tạp. Quyền sở hữu trở thành một công cụ quyền lực. Nó định hình các mối quan hệ xã hội, kinh tế và chính trị. Người vô gia cư, do thiếu tài sản, bị gạt ra rìa. Họ bị hạn chế khả năng tham gia đầy đủ vào các quá trình dân chủ. Các quyết định chính sách thường ưu tiên lợi ích của những người sở hữu tài sản. Điều này dẫn đến sự thiếu hụt các chính sách nhà ở công bằng. Nó cũng làm giảm phúc lợi xã hội. Cần có một cuộc đối thoại quan trọng. Cuộc đối thoại này phải xem xét lại vai trò của kinh tế thị trường. Nó phải đánh giá lại tác động của nó đối với công lý xã hội. Mục tiêu là một nền dân chủ hóa thực sự. Một nền dân chủ hóa không bị giới hạn bởi quyền sở hữu tài sản.

6.1. Kinh tế thị trường và sự phân hóa tài sản

Kinh tế thị trường thường dẫn đến sự phân hóa tài sản. Tài sản có xu hướng tập trung vào một nhóm nhỏ. Điều này tạo ra sự chênh lệch lớn về của cải. Nó làm trầm trọng thêm bất bình đẳng xã hội. Dân chủ hóa cần giải quyết vấn đề này. Nếu không, quyền công dân sẽ bị ảnh hưởng. Nó cần tạo ra một cơ chế công bằng hơn.

6.2. Ảnh hưởng đến quyền công dân và sự tham gia dân chủ

Sự phân hóa tài sản tác động trực tiếp đến quyền công dân. Người nghèo và vô gia cư có ít tiếng nói hơn trong chính trị. Họ bị hạn chế khả năng tham gia vào quá trình dân chủ. Quyền công dân trở nên kém hiệu quả. Công lý xã hội bị ảnh hưởng. Điều này đặt ra câu hỏi về tính đại diện của dân chủ hóa.

6.3. Tìm kiếm giải pháp bền vững cho bất bình đẳng

Cần tìm kiếm các giải pháp bền vững cho bất bình đẳng tài sản. Các chính sách phải điều chỉnh tác động của kinh tế thị trường. Chúng cần đảm bảo quyền sở hữu và quyền công dân cho tất cả. Chính sách nhà ở và phúc lợi xã hội cần được ưu tiên. Sự chuyển đổi chính trị là cần thiết. Nó phải hướng tới một xã hội công bằng hơn. Dân chủ hóa cần phải thực sự tự do cho mọi người.

Xem trước tài liệu
Tải đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Liberalizing democracy property citizenship and the constraine

Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung

Tải đầy đủ (243 trang)

Trích đoạn nội dung luận án

Tải xuống để đọc toàn bộ

Syracuse University SURFACE Dissertations - ALL SURFACE June 2020 Liberalizing Democracy: Property, Citizenship, and the Constrained Promise of Self-Governing Houseless Communities Stephen Przybylinski Syracuse University Follow this and additional works at: https://surface.edu/etd Part of the Social and Behavioral Sciences Commons Recommended Citation Przybylinski, Stephen, "Liberalizing Democracy: Property, Citizenship, and the Constrained Promise of Self- Governing Houseless Communities" (2020).edu/etd/1258 This Dissertation is brought to you for free and open access by the SURFACE at SURFACE. It has been accepted for inclusion in Dissertations - ALL by an authorized administrator of SURFACE. For more information, please contact surface@syr. Abstract As cities in the U.

continue to experience increases in unsheltered houselessness, houseless encampments are becoming far more common throughout urban landscapes. Along with the increase of encampments there has been new rights-claims by houseless communities, claims for rights to organize communities on public and private properties. As a result, cities are beginning to sanction organized encampments as a strategy for managing the current crisis of houselessness. Based on a combination of qualitative methods, this dissertation analyzes the ways in which property affects the lives of houseless people residing in self-governing encampments in Portland, Oregon.

It does so by drawing from ethnographic research with self- governing communities to examine the benefits and limitations of encampments. The experiences from Portland’s encampments are assessed by way of liberal-democratic procedures more generally to better understand the realm of justice available within democracy. What the dissertation seeks to show is that houseless encampment residents cannot have their rights of citizenship fully protected due to how property rights and relations are prioritized in the liberal model of propertied-citizenship. For, the dialectical relationship between property and citizenship, which liberal-democracy is premised upon, leave the houseless in a peculiar bind.

And that is, while houseless people hold equal political citizenship to that of the housed, the very means by which property is prioritized through social, economic, legal, and political relations all but assures that houseless people hold only the appearance of citizenship. The dissertation ends by addressing what sense of justice there is for a democracy produced by property as such. Liberalizing Democracy: Property, Citizenship, and the Constrained Promise of Self-Governing Houseless Communities by Stephen Przybylinski B., University of Minnesota, 2011 M., Portland State University, 2015 Dissertation Submitted in partial fulfillment of the requirements for the degree of Doctor of Philosophy in Geography. Syracuse University June 2020 Copyright © Stephen Przybylinski 2020 All Rights Reserved Acknowledgements In Portland, I have so many wonderful people to thank.

First and foremost there are many individuals in and affiliated with the encampments that really made an impact on me. At Hazelnut, Tequila, Meg, Bob, Josh, Jackie, Marvin, and DW always gave me great conversation from which I learned so much. So too were Toma and Vahid incredibly helpful throughout my research, always responding to my questions about this and that. At Right 2 Dream, I got to know Sarah, Michael, Rodney and Sean well.

I also owe so much to Trillium and Grant who have always answered my endless questions about everything related to R2DT. All the above model what I see as the true benefit of democratic self-organizing. At Dignity, Lisa and Scott were so supportive of my research and exemplified what I see as everything good about self- governance. And at Kenton Women’s Village, Bernadette, Donna, and Karen were so gracious about having me visit.

Finally, many thanks to those at the Village Coalition who shared with me everything related to the encampments that one could ask for. Also in Portland, I have an enormous amount gratitude for Judith Kenny and Tom Hubka (and “the boys”: Ari, Checkers, and Zachie). The two of you have been so supportive of my research and my life plans more generally. The support you gave me when I was in Portland was essential for helping me through my fieldwork and afterward.

In Syracuse there are many who have supported me and have been fantastic friends. My fellow graduates and friends Akemi, Tiago, Jared VR, Brian, Jared W, Maddy, Claudia, Carlo, James, Katie Mac, Sohrob, Pat, Emily, Rachelle, Jewell, Collin, Jesse Swann-Quinn and Jessie Speer have been supportive and generally wonderful people throughout my time at SU. Although he left SU by the time I got there, Kafui Attoh has come to be a cherished resource for me— iv someone holding the perfect balance between being critical of, and insistent about, the value of my research. The Geography staff at SU are essential to the functioning of the department and have been incredible getting to know.

Margie Johnson, Debbie Toole, Sarah Kondrk, and Joe Stoll have all provided needed support throughout the program and great conversation. Many faculty at Syracuse have been supportive and instructive during my time there. Tod Rutherford has been great to work with and for and holds conversation over dinner like no other. To John Western, who saw me as an equal and co-instructor.

Your positivity and enthusiasm for my teaching and research goals was so sincere and gratifying. Matt Huber has been supportive by pushing me to think through my ideas and to find a way to ground them, both through this work and in seminar. Jamie Winders has been a model for me in many ways. As an instructor, I learned so much about what it means to be fair and transparent and to pull the best out of students when teaching.

Her ability to run seminar is equally exemplary, extracting the best out of you. But perhaps most importantly was Jamie’s exacting attention to my work both in seminar and throughout my dissertation research. And finally, to Don Mitchell. His patience with me when coming into SU was like no other.

As an interested-in-everything student, Don pushed me to develop my arguments carefully, to get to and enjoy the real work of writing and the editing process, and above all, to absolutely model how an advisor ought to support a student. He epitomizes how one can engage carefully in critical scholarship. And to my family, whose endless support throughout the process I could not have gone without. To my mom, Victoria; my dad, John; and my brothers David and Shane.

You have always been there for me and I cannot express how much your encouragement has kept me going through the messiness. Much loveskis to each of you. v Table of Contents Acknowledgements. iv List of Figures.

viii List of Acronyms. 1 Portland and the Rise of Self-Organized Encampments. 5 Houselessness and the Model of Propertied-Citizenship. 18 Chapter 1: Property’s Relations: Beyond the Right to Exclude.

20 Property and the Right to Exclude. 22 Bundle of Rights. 25 Property as Relations. 27 Geographies of Property.

33 Geographies of Houselessness and Property. 38 Property’s Production Processes. 40 Chapter 2: Properties of Liberal-Democratic Citizenship. 42 The Dialectical Nature of Property and Citizenship.

45 Property, Liberalism, and Citizenship. 49 People as Property. 56 Homeownership as Proper Citizenship. 58 The Proper Social Order: Property as Propriety or Commodity.

64 Liberal or Democratic Propertied-Citizenship?. 71 From the Political to the Economic. 74 The (Negative) Right to Property Insecurity. 79 Houselessness and the Properties of Citizenship.

82 Chapter 3: Preserving the Values of Propertied-Citizenship. 89 vi Positioning Portland’s Encampments. 93 Delegitimizing Houseless Citizenship. 97 Institutionalizing Property’s Values.

102 Limiting Houseless Citizenship. 106 Balancing Rights of Property. 113 Chapter 4: A Possessory Interest: How Property Rights Shape Citizenship Rights for Portland’s Houseless Encampments. 116 The Benefits of Houseless Encampments.

119 Citizenship Through Self-Governance. 131 Limits to Self-Governing Encampments. 134 Removing, Not Evicting. 135 Delimiting Personal Rights Through Rights of Property.

143 Chapter 5: Before the “End of Politics:” The Injustice of Property in Democracy. 146 Situating Liberal Justice. 151 Rescaling Universal Identities. 159 After Post-Politics: Tracing a Geography of Democratic Injustice.

163 Ontologies of the Political. 169 Resituating Democratic Justice. 172 Why Democracy Needs the Demos. 175 Returning to Hazelnut Grove.

179 Propertied-Citizenship: Democracy For and Against the Demos. 190 Confronting the Limits of Propertied-Citizenship. 228 vii List of Figures Figure 1: Dignity Village facing the municipal composting facility. The site hosts a commons and restrooms (center picture) in additon to its many tiny houses .7 Figure 2: Second location of Right 2 Dream Too, pictured in exact center of photo highlighted with blue tarp .8 Figure 3: Front entrance of Hazelnut Grove, bound by a biking path and perimeter fencing .9 Figure 4: New Kenton Women's Village, with Columbia Boulevard.

at top of picture .10 Figure 5: Four of five sanctioned houseless encampments in Portland (May 2020) .11 Figure 6: Looking South over Hazelnut Grove from the top of the bluff .89 Figure 7: Centered in this picture is the H. commons, with a pantry and a tool shed to its sides, and tiny homes in the background .92 Figure 8: Security desk at front of R2DT. Those on security check in overnight sleepers and monitor the areas around the perimeter of the gate .121 Figure 9: Kenton Women's Village original location, summer 2018 .125 Figure 10: General Assembly at Hazelnut Grove, summer 2018 .210 viii List of Acronyms DV- Dignity Village HG- Hazelnut Grove JOHS- Joint Office of Homeless Services KWV- Kenton Women’s Village OKNA- Overlook Neighborhood Association R2DT- Right 2 Dream Too SOE- State of Emergency for Housing and Homelessness (City of Portland) ix Introduction On Tuesday, August 15, 2017, Portland, Oregon’s Overlook Neighborhood Association (OKNA) convened for their monthly general meeting. At the top of the list for this OKNA meeting was a vote to amend its bylaws.

The proposed amendment to the bylaws delineated who could and could not be members within the association. As one of two bylaw amendment votes scheduled for the meeting, “Revision B” laid out for neighbors what was at stake in the vote. The summary for the proposed amendment read: The second bylaws amendment for consideration on Tuesday clarifies who qualifies for membership in OKNA and therefore may vote and hold office. Under a city Office of Neighborhood Involvement interpretation of neighborhood bylaws, it is possible that anyone who happens to be in the neighborhood on the day of a meeting could be eligible to vote.

This includes houseless individuals camping illegally in Overlook or squatters occupying a vacant building. This revision reflects the view that a greater commitment to the neighborhood should be necessary to vote and serve on the board. To that end, this amendment would require residents to provide a legal home address to qualify for membership. That would exclude houseless campers and squatters in vacant buildings.

However, it would not preclude a houseless village that has [city- sanctioning] from receiving full membership privileges. A city-sanctioned and permitted houseless village would have a legal address, and its residents therefore would qualify for OKNA membership. Alternatively, a houseless village with a nonprofit component could have a designated representative member in OKNA. 1 Businesses and non-profits in the neighborhood would continue to be eligible to have a designated member in OKNA (OKNA 2017).

Cloaked in broad language, the amendment proposed denying membership for most houseless persons wanting to participate in the neighborhood organization.1 But for anyone who had been following OKNA’s politics regarding houselessness during the two years prior to the meeting knew to what this membership-restriction was specifically referring: Portland’s then- newest self-governing houseless encampment, Hazelnut Grove (HG). HG was an encampment that was never officially permitted by the City to operate. While the City’s government never issued an official land use permit to the encampment, HG was officially tolerated by the City. For OKNA members, this was the problem.

HG was there, in the Overlook neighborhood “illegally,” and the City was supporting the encampment.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Trích dẫn luận án này

Stephen Przybylinski (2020). Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư [Luận án tiến sĩ, Syracuse University]. LuanAn.net. https://luanan.net/chinh-tri-hoc/tu-do-hoa-dan-chu-tai-san-cong-dan-cong-dong-vo-gia-cu

Câu hỏi thường gặp

Luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" nghiên cứu về vấn đề gì?

Khám phá "Tự do hóa Dân chủ": quyền tài sản, vai trò công dân và giải pháp cho cộng đồng vô gia cư. Hướng tới xã hội công bằng.

Luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" được bảo vệ tại trường nào?

Luận án này được bảo vệ tại Syracuse University. Năm bảo vệ: 2020.

Luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" thuộc chuyên ngành gì?

Luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" thuộc chuyên ngành Geography. Danh mục: Chính Trị Học.

Luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" có bao nhiêu trang?

Luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" có 243 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.

Cách tải luận án "Tự do hóa Dân chủ: Tài sản, Công dân & Cộng đồng Vô gia cư" về máy như thế nào?

Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.

Luận án liên quan

Chia sẻ tài liệu: Facebook Twitter