Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng việt luận án pts lý
Phân tích hệ thống liên kết lời nói trong ngữ liệu tiếng Việt, đề xuất phương pháp xử lý ngôn ngữ tự nhiên.
Luan An
Luận án tiến sĩ
Năm xuất bản
Số trang
201
Thời gian đọc
31 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- Tổng quan về Luận án: Cơ sở nghiên cứu lời nói tiếng Việt
- Số trang:
- 201 trang
- Trường:
- Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội
- Chuyên ngành:
- Lý luận ngôn ngữ
- Tác giả:
- Nguyễn Thị Việt Thanh
- Năm:
- 1994
Tóm tắt nội dung luận án
I.Tổng quan về Luận án Cơ sở nghiên cứu lời nói tiếng Việt
Luận án tiến sĩ tập trung vào hệ thống liên kết lời nói. Nghiên cứu sử dụng cứ liệu tiếng Việt. Nó giải quyết khoảng trống trong ngôn ngữ học. Ngôn ngữ hiện đại chú trọng hành chức. Ngôn ngữ tồn tại dưới dạng văn bản và lời nói. Lời nói tiếng Việt nhận được ít quan tâm hơn. Nghiên cứu này lấp đầy khoảng trống đó. Luận án khảo sát lời nói như một đơn vị giao tiếp. Các đặc trưng riêng của lời nói được phân tích. Công trình đóng góp vào lý luận ngôn ngữ học. Nó hỗ trợ việc giảng dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Nghiên cứu áp dụng nhiều góc độ khác nhau. Đây là một bước tiến quan trọng trong xử lý lời nói.
1.1. Mục tiêu và phạm vi nghiên cứu xử lý lời nói
Mục tiêu luận án rõ ràng. Luận án xác định đối tượng nghiên cứu chính. Đối tượng là các hiện tượng liên kết trong lời nói tiếng Việt. Phạm vi bao gồm cả liên kết nội tại và liên kết ngoài lời nói. Ngôn ngữ hoạt động trong môi trường giao tiếp. Sản phẩm hành vi ngôn ngữ đa dạng. Chúng tồn tại dưới hai dạng: văn bản và lời nói. Luận án tập trung phân tích lời nói. Đặc trưng riêng của lời nói được khảo sát sâu. Nghiên cứu này làm rõ cách lời nói hình thành. Nó chỉ ra cách lời nói hoạt động trong thực tiễn. Công trình mang tính thời sự cao. Nó đóng góp vào lĩnh vực xử lý lời nói toàn diện.
1.2. Nguồn tư liệu và phương pháp thu thập corpus tiếng nói
Nguồn tư liệu nghiên cứu rất đa dạng. Dữ liệu lời nói tiếng Việt được thu thập kỹ lưỡng. Việc thu thập này có hệ thống, được chuẩn hóa. Dữ liệu bao gồm nhiều đoạn hội thoại tự nhiên. Điều này đảm bảo tính xác thực cao. Phương pháp xử lý lời nói chuyên biệt được áp dụng. Các đoạn ghi âm được phiên âm cẩn thận. Thông tin ngữ âm chi tiết được chú thích. Toàn bộ tạo thành một corpus tiếng nói phong phú. Corpus này làm nền tảng vững chắc cho phân tích. Nó cung cấp cứ liệu đáng tin cậy cho nghiên cứu. Dữ liệu được sử dụng để kiểm chứng các mô hình liên kết.
II.Phương pháp tiếp cận hệ thống liên kết lời nói
Phần này trình bày khung phương pháp luận. Nghiên cứu sử dụng cách tiếp cận toàn diện. Nó kết hợp nhiều lý thuyết ngôn ngữ học. Các lý thuyết này giải thích hiện tượng lời nói. Trọng tâm là sự kết nối và mạch lạc. Kết nối là các liên kết rõ ràng. Mạch lạc là ý nghĩa tiềm ẩn. Luận án phân tích nhiều loại liên kết. Bao gồm liên kết ngữ pháp, từ vựng, ngữ dụng. Lý thuyết hành vi ngôn ngữ được áp dụng. Nó giúp hiểu chức năng giao tiếp. Phân tích hội thoại cũng được dùng. Điều này làm lộ ra các mẫu tương tác. Mục tiêu là xây dựng một hệ thống mạnh mẽ. Hệ thống này nhận diện và phân loại liên kết. Nó đóng góp vào sự hiểu biết cấu trúc lời nói.
2.1. Phân loại các phương thức liên kết câu từ trong lời nói
Luận án phân loại các phương thức liên kết hiệu quả. Có nhiều loại liên kết khác nhau. Liên kết ngữ kết học được xem xét sâu. Nó liên quan đến cấu trúc ngữ pháp và hình thái. Liên kết ngữ dụng học cũng được phân tích tỉ mỉ. Nó liên quan đến ý nghĩa và ngữ cảnh sử dụng. Các phương thức duy trì chủ đề được nhận diện. Các phương thức phát triển chủ đề cũng được làm rõ. Liên kết logic đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Liên kết giữa các lời nói được nghiên cứu chi tiết. Hệ thống này giúp hiểu rõ bản chất. Nó làm sáng tỏ cách lời nói kết nối chặt chẽ.
2.2. Xây dựng mô hình ngôn ngữ cho liên kết tự động
Nghiên cứu hướng tới xây dựng một mô hình. Mô hình ngôn ngữ này có khả năng tự động. Nó nhận diện các yếu tố liên kết. Các yếu tố này trong lời nói tiếng Việt. Mô hình dựa trên quy tắc ngữ pháp rõ ràng. Nó cũng dựa trên nguyên tắc ngữ nghĩa. Ngoài ra, nguyên tắc ngữ dụng cũng được tích hợp. Dữ liệu thực tế được sử dụng làm cơ sở. Dữ liệu huấn luyện mô hình được chọn lọc. Mô hình này có thể áp dụng trong xử lý lời nói. Nó có thể cải thiện nhận dạng giọng nói tự động. Tín hiệu âm thanh được phân tích chi tiết. Mô hình tạo ra hiểu biết sâu sắc. Nó tối ưu hóa các tác vụ liên quan.
III.Phân tích ngữ nghĩa và ngữ dụng trong liên kết lời nói
Phần này đi sâu vào ngữ nghĩa và ngữ dụng. Nó khám phá ý nghĩa và ngữ cảnh ảnh hưởng. Ảnh hưởng đến các kết nối giữa các phát ngôn. Nghiên cứu phân biệt liên kết hiển ngôn và hàm ngôn. Liên kết hiển ngôn được thể hiện trực tiếp. Liên kết hàm ngôn được suy ra. Phương pháp ngữ dụng xét ý định người nói. Sự giải thích của người nghe cũng được quan tâm. Các tiền giả định được phân tích chi tiết. Các hàm ý cũng được kiểm tra. Những công cụ ngôn ngữ này tiết lộ mối quan hệ phức tạp. Chúng chỉ ra cách người nói truyền đạt thông tin. Chúng cũng chỉ ra cách người nghe giải mã thông tin. Phân tích này rất quan trọng. Nó cung cấp cái nhìn sâu sắc về giao tiếp của con người.
3.1. Liên kết hàm ngôn Tiền giả định và hàm ý ngữ nghĩa
Liên kết hàm ngôn được mổ xẻ kỹ lưỡng. Nó bao gồm khái niệm tiền giả định. Tiền giả định là kiến thức chung cơ bản. Kiến thức này cần thiết để hiểu phát ngôn. Hàm ý ngữ nghĩa cũng được phân tích sâu sắc. Hàm ý là thông tin được truyền tải gián tiếp. Thông tin này không được nói ra trực tiếp. Khái niệm tiền giả định được làm rõ. Liên kết bằng tiền giả định ngữ nghĩa. Liên kết bằng tiền giả định ngữ dụng. Hàm ý và liên kết hàm ý cũng được nghiên cứu. Hàm ý ngữ nghĩa được giải thích tường tận. Điều này giúp nhận diện các mối liên kết tiềm ẩn. Nó làm sâu sắc thêm việc phân tích ngữ âm.
3.2. Vai trò của cử chỉ điệu bộ trong khai phá dữ liệu âm thanh
Cử chỉ và điệu bộ có vai trò quan trọng. Chúng là các phương thức liên kết phi ngôn ngữ. Cử chỉ điệu bộ trong giao tiếp được nghiên cứu. Chúng có thể thuyết minh, bổ trợ cho lời nói. Cử chỉ kèm lời nói được phân tích cụ thể. Chúng cũng có thể thay thế lời nói. Cử chỉ hàm chỉ được xem xét chi tiết. Liên kết bằng cử chỉ biểu thị hành vi tiếp nhận. Liên kết bằng cử chỉ tương ứng với hàm ý nhất định. Liên kết bằng cử chỉ hành vi giao tiếp độc lập. Tín hiệu âm thanh kết hợp cử chỉ. Điều này tăng cường khai phá dữ liệu âm thanh. Nó cung cấp ngữ cảnh phong phú hơn nhiều.
IV.Cơ chế liên kết lời nói và ứng dụng thực tiễn
Phần này mô tả các cơ chế liên kết lời nói. Sau đó, nó thảo luận về ứng dụng thực tiễn. Nghiên cứu xác định cách các phát ngôn riêng lẻ. Chúng tạo thành một diễn ngôn mạch lạc. Nó khám phá mối quan hệ giữa các lượt đối thoại. Nó cũng kiểm tra các đoạn hội thoại rộng hơn. Các phát hiện có liên quan trực tiếp. Chúng có thể cải thiện hệ thống xử lý ngôn ngữ tự nhiên. Các hệ thống này bao gồm nhận dạng giọng nói và tổng hợp lời nói. Luận án đề xuất nhiều khuyến nghị. Các khuyến nghị liên quan đến việc phiên âm lời nói. Chúng cũng đề cập việc tạo môi trường lời nói. Hơn nữa, chúng giải quyết vấn đề dấu câu trong văn bản hóa hội thoại.
4.1. Liên kết trong chỉnh thể đối thoại và đoạn thoại tiếng Việt
Cơ chế liên kết lời nói được làm rõ. Liên kết trong chỉnh thể đối thoại được phân tích. Chỉnh thể đối thoại được định nghĩa cụ thể. Nó là một đơn vị giao tiếp hoàn chỉnh. Các đoạn thoại cũng được phân tích chi tiết. Liên chỉnh thể đối thoại cũng được nghiên cứu. Đoạn thoại là các phần nhỏ hơn của hội thoại. Chúng cấu thành một cuộc trò chuyện lớn hơn. Các cơ chế này rất quan trọng. Chúng giúp nhận dạng giọng nói hiệu quả. Nó hiểu được cấu trúc hội thoại của người Việt. Nó cũng phục vụ cho tương tác người máy ngày càng tốt hơn.
4.2. Khuyến nghị và ứng dụng cho nhận dạng giọng nói thông minh
Luận án đưa ra các khuyến nghị có giá trị. Khuyến nghị cho quá trình văn bản hóa lời nói. Hình thức tồn tại của lời nói trong văn bản. Việc tạo môi trường cho lời nói là cần thiết. Tạo môi trường để lời nói hoạt động tự nhiên. Vấn đề dấu câu khi văn bản hóa lời nói. Quá trình lời nói hóa văn bản cũng được đề cập. Các ứng dụng thực tiễn của nghiên cứu rất đa dạng. Nó hỗ trợ hệ thống nhận dạng giọng nói. Nó cải thiện khả năng hiểu ngôn ngữ tự nhiên. Khai phá dữ liệu âm thanh được tăng cường đáng kể. Điều này mở ra nhiều tiềm năng mới cho nghiên cứu. Nó phục vụ cho các hệ thống thông minh tương lai.
V.Tiềm năng phát triển xử lý lời nói tiếng Việt với học sâu
Phần này khám phá những khả năng tương lai. Nó tập trung vào việc tích hợp học sâu. Kỹ thuật học sâu có thể cách mạng hóa xử lý lời nói. Đặc biệt cho tiếng Việt. Các phương pháp truyền thống có giới hạn. Mô hình học sâu khắc phục những hạn chế này. Chúng xử lý các mẫu phức tạp hiệu quả. Mạng nơ-ron hồi quy rất mạnh mẽ. Chúng mô hình hóa dữ liệu tuần tự tốt. Tín hiệu âm thanh là dữ liệu tuần tự. Học sâu cải thiện độ chính xác. Nó nâng cao tính mạnh mẽ của hệ thống. Nó áp dụng cho nhiều tác vụ khác nhau. Bao gồm nhận dạng giọng nói, tổng hợp và dịch. Nghiên cứu này đặt nền móng cho việc đó. Nó cung cấp một tập dữ liệu phong phú. Nó định nghĩa các đặc trưng chính cho học máy.
5.1. Tăng cường phân tích ngữ âm bằng học sâu cho lời nói
Học sâu mang lại lợi ích lớn cho phân tích. Nó tăng cường khả năng phân tích ngữ âm. Các mạng nơ-ron hồi quy được sử dụng hiệu quả. Chúng xử lý tín hiệu âm thanh một cách mạnh mẽ. Mô hình học sâu có khả năng vượt trội. Nó tự động trích xuất các đặc trưng phức tạp. Các đặc trưng này từ lời nói tiếng Việt. Điều này vượt trội so với các cách truyền thống. Nó giúp nhận diện ngữ điệu chính xác hơn. Nó cũng giúp phân tích âm điệu sâu sắc. Tăng cường hiểu biết về phát âm của người nói. Học sâu cải thiện độ chính xác đáng kể. Nó giảm thiểu lỗi trong quá trình nhận dạng.
5.2. Mạng nơ ron hồi quy và khai phá dữ liệu âm thanh hiệu quả
Mạng nơ-ron hồi quy rất mạnh mẽ. Chúng phù hợp đặc biệt cho dữ liệu chuỗi. Tín hiệu âm thanh là một dạng dữ liệu chuỗi. Mạng này có thể học các mối quan hệ phức tạp. Mối quan hệ giữa các phần tử trong chuỗi. Nó giúp khai phá dữ liệu âm thanh tối ưu. Khai phá các mẫu tiềm ẩn trong corpus tiếng nói. Ứng dụng bao gồm nhận dạng giọng nói chính xác. Ứng dụng bao gồm phân loại cảm xúc từ giọng nói. Ứng dụng bao gồm phát hiện ngôn ngữ tự động. Điều này mở ra hướng nghiên cứu mới mẻ. Nó tối ưu hóa các hệ thống hiện có. Hiệu quả xử lý lời nói được nâng cao rõ rệt.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (201 trang)Nội dung chính
Tổng quan về luận án
Công trình nghiên cứu "Hệ thống liên kết lời nói (trên cứ liệu tiếng Việt)" của nghiên cứu sinh Nguyễn Thị Việt Thanh, do PGS. Trần Ngọc Thêm hướng dẫn tại Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (1994), là một luận án tiến sĩ tiên phong thuộc chuyên ngành Lí luận ngôn ngữ (Mã số: 05.04.01). Đặt trong bối cảnh bước chuyển mình của ngôn ngữ học hiện đại từ cấu trúc luận hình thức thuần túy sang ngôn ngữ học chức năng và ngữ dụng học giao tiếp, luận án đã giải quyết căn bản một khoảng trống nghiên cứu mang tính cốt lõi: việc xác lập mô hình hệ thống và cơ chế liên kết của lời nói (spoken discourse/speech) trong tiếng Việt như một thực thể giao tiếp độc lập, có quy luật tổ chức nội tại khác biệt hoàn toàn với văn bản viết (text).
Trước công trình này, các nghiên cứu ngôn ngữ học văn bản trong và ngoài nước (Galperin, 1977; Halliday & Hasan, 1976; Trần Ngọc Thêm, 1985, 1988) đã làm sáng tỏ hệ thống liên kết văn bản viết, nhưng lời nói âm thanh tự nhiên mới chỉ được tiếp cận phân tán qua góc độ dạy tiếng thực hành (Hoàng Trọng Phiến), xã hội ngôn ngữ học (Nguyễn Như Ý) hoặc các bình diện ngữ dụng khái quát (Đỗ Hữu Châu). Tác giả đã chỉ ra khoảng trống học thuật rằng: "lời nói với tư cách là đối tượng của một công trình khảo cứu riêng, một đơn vị giao tiếp trong mối liên hệ chặt chẽ với văn bản thì cho đến nay vẫn là một lĩnh vực còn để ngỏ hoàn toàn".
Luận án đặt ra và giải quyết 3 câu hỏi nghiên cứu và giả thuyết học thuật trọng tâm:
- Câu hỏi nghiên cứu 1 (RQ1): Ranh giới bản thể và tiêu chí khu biệt của lời nói so với văn bản và các đơn vị bậc dưới (phát ngôn/câu) được định vị như thế nào trong cấu trúc hành vi giao tiếp?
- Giả thuyết 1 (H1): Lời nói là đơn vị giao tiếp tối thượng của hành vi lời nói, mang đặc trưng phân biệt cơ bản là "tính không hoàn chỉnh về ba mặt: hình thức, cấu trúc, nội dung".
- Câu hỏi nghiên cứu 2 (RQ2): Lời nói được tổ chức liên kết thông qua những phương thức ngữ kết học và ngữ dụng học đặc thù nào?
- Giả thuyết 2 (H2): Hệ thống liên kết lời nói vận hành đồng thời trên hai trục: liên kết ngữ kết học (duy trì, phát triển chủ đề, liên kết logic) và liên kết ngữ dụng học (tiền giả định, hàm ý, cử chỉ điệu bộ và ngữ cảnh tình huống).
- Câu hỏi nghiên cứu 3 (RQ3): Cơ chế liên kết cấp độ trên lời (chỉnh thể đối thoại, liên chỉnh thể, đoạn thoại) phản ánh mối quan hệ biện chứng giữa quá trình văn bản hóa lời nói và lời nói hóa văn bản như thế nào?
- Giả thuyết 3 (H3): Các chuỗi lời nói liên kết tạo thành chỉnh thể trên lời có cấu trúc tầng bậc, chi phối quá trình chuyển đổi giao tiếp giữa dạng thức âm thanh và dạng thức văn tự.
Phạm vi nghiên cứu được thực hiện trên khối ngữ liệu thực chứng gồm 540 phút băng ghi âm lời nói tự nhiên (tinh lọc từ 10 băng cassette 90 phút xuống còn 6 băng chuẩn hóa, tương đương hơn 300 cuộc thoại ở các môi trường: gia đình, ký túc xá, chợ búa, quán ăn) kết hợp với hàng trăm trích đoạn đối thoại trong các văn bản kịch và văn xuôi nghệ thuật đương đại Việt Nam.
Literature Review và Positioning
Khảo sát lịch sử ngôn ngữ học cho thấy sự tiến triển phức tạp của cặp phạm trù "ngôn ngữ - lời nói" (langue - parole). Từ quan điểm nền tảng của F. de Saussure (1916/1973) khẳng định "đối tượng ngôn ngữ học không phải là sự kết hợp giữa cái từ viết ra với cái từ nói ra; chỉ cái sau này mới là đối tượng ngôn ngữ học", ngôn ngữ học nửa đầu thế kỷ XX lại tập trung chủ yếu vào nghiên cứu ngôn ngữ như một hệ thống trừu tượng khép kín từ âm vị đến câu.
Giai đoạn sau, sự bùng nổ của lý thuyết hành vi lời nói khởi xướng bởi J. Austin (1962) với ba cấp độ hành vi: tạo lời (locutionary act), tại lời (illocutionary act), mượn lời (perlocutionary act), được J. Searle (1969, 1975) hoàn thiện về hành vi lời nói gián tiếp, và H.P. Grice (1975) với Nguyên tắc hợp tác (Cooperative Principle) gồm 4 phương châm (Lượng, Chất, Quan hệ, Cách thức) đã chuyển trọng tâm nghiên cứu sang ngữ cảnh sử dụng. Đồng thời, K.A. Bogdanov (1990) nhấn mạnh vai trò tương tác của tri thức nền và quan hệ giao tiếp, trong khi T.A. van Dijk (1977, 1978) mở rộng phân tích các liên từ ngữ dụng (pragmatic connectives) trong chuỗi hành vi.
Tuy nhiên, một mâu thuẫn học thuật lớn phát sinh: việc mở rộng khái niệm lời nói bao gồm cả dạng viết và nói đã dẫn đến xu hướng đồng nhất hóa sai lầm giữa lời nói và văn bản (L. Jakubinskij, 1923; I.R. Galperin, 1977). Luận án của Nguyễn Thị Việt Thanh đã định vị chính xác vị trí lý thuyết của mình khi tiếp thu có phê phán mô hình giao tiếp 5 thành tố của Trần Ngọc Thêm (1988, 1989): Người phát tin ($P$), Người nhận tin ($N$), Ngôn phẩm (discourse), Vốn sống ($VS_p, VS_n$), Vốn ngôn ngữ ($VN_p, VN_n$).
So sánh với các công trình quốc tế kinh điển như Cohesion in English của M.A.K. Halliday & R. Hasan (1976) và Text and Context của T.A. van Dijk (1977), công trình của Nguyễn Thị Việt Thanh có bước tiến đột phá:
- Trong khi Halliday & Hasan giới hạn liên kết trong phạm vi hình thức - ngữ nghĩa của văn bản tĩnh (chủ yếu dựa trên tham chiếu, thay thế, tỉnh lược, liên từ, từ vựng), luận án này đã tích hợp toàn diện các yếu tố phi ngôn ngữ (cử chỉ, điệu bộ, ánh mắt) và ngữ dụng học (tiền giả định, hàm ý hội thoại, bối cảnh không - thời gian) thành các phương thức liên kết tường minh trong cấu trúc lời nói.
- So với trường phái Phân tích hội thoại (Conversation Analysis) phương Tây (Sacks, Schegloff, Jefferson) vốn tập trung vào cấu trúc luân phiên lượt lời mang tính kinh nghiệm chủ nghĩa, luận án đã xây dựng một khung lý thuyết hệ thống - cấu trúc chặt chẽ, phân định rạch ròi giữa liên kết nội tại phát ngôn và liên kết giữa các chỉnh thể đối thoại.
Đóng góp lý thuyết và khung phân tích
Đóng góp cho lý thuyết
Luận án đã mở rộng và tái định nghĩa các lý thuyết ngôn ngữ học nền tảng thông qua các luận điểm khoa học chuẩn xác:
- Tái xác lập bản thể luận đơn vị giao tiếp: Phản biện quan điểm truyền thống xem câu/phát ngôn là đơn vị giao tiếp nhỏ nhất. Luận án khẳng định câu chỉ là đơn vị ngữ pháp; chỉ có lời nói (trong hành vi lời nói) và văn bản (trong hành vi văn bản) mới là đơn vị giao tiếp tối thượng có tính độc lập giao tiếp.
- Mô hình hóa đặc trưng khu biệt 3 bình diện: Lời nói được xác lập với thuộc tính bản chất là tính không hoàn chỉnh về ba mặt: hình thức, cấu trúc và nội dung. Luận án chứng minh rằng tính không hoàn chỉnh này không phải là nhược điểm ngữ pháp mà là điều kiện tất yếu để lời nói tích hợp các phương tiện phi ngôn từ và ngữ cảnh vào quy trình tạo nghĩa.
- Thiết lập bộ tiêu chí 3 nhóm nhận diện ranh giới lời nói:
- Nhóm 1 - Thay đổi thành viên giao tiếp: Biến thể đổi vai $A \rightarrow B, B \rightarrow A$; đổi người phát $A \rightarrow B, C \rightarrow B$; hoặc đổi người nhận $A \rightarrow B, A \rightarrow C$ (nhận diện qua từ xưng hô, tên gọi, sắc thái tình cảm).
- Nhóm 2 - Thay đổi mục đích tác động từ người phát tin: Sử dụng các từ phụ trợ đánh dấu biên giới (thôi, nào, kìa, à, thế, mà) kết hợp ngắt giọng âm học.
- Nhóm 3 - Thay đổi phản ứng từ phía người nhận tin: Nhận diện qua phản ứng ngoài ngôn ngữ (gật đầu, lắc đầu, hành động cụ thể) thúc đẩy phát ngôn tiếp theo.
Khung phân tích độc đáo
Khung phân tích của luận án tích hợp đa tầng 4 lý thuyết trụ cột: Ngữ pháp văn bản cấu trúc luận, Lý thuyết hành vi ngôn ngữ, Ngữ dụng học tương tác và Thuyết giao tiếp đa phương thức (Multimodal communication).
HỆ THỐNG LIÊN KẾT LỜI NÓI (SPOSKEN DISCOURSE COHESION)
│
├── I. LIÊN KẾT NGỮ KẾT HỌC (Syntactic-Semantic Cohesion)
│ ├── 1. Liên kết duy trì chủ đề (Theme Maintenance)
│ │ ├── Lặp từ vựng
│ │ ├── Thế đồng nghĩa
│ │ ├── Thế đại từ
│ │ └── Tỉnh lược (Mạnh: thành phần chính / Yếu: thành phần phụ)
│ ├── 2. Liên kết phát triển chủ đề (Theme Development)
│ │ ├── Liên tưởng
│ │ └── Đối lập
│ └── 3. Liên kết logic (Logical Cohesion)
│ ├── Tuyến tính
│ └── Nối (Nối lỏng / Nối chặt)
│
└── II. LIÊN KẾT NGỮ DỤNG HỌC (Pragmatic Cohesion)
├── 1. Liên kết bằng tiền giả định (Presupposition)
│ ├── Tiền giả định ngữ nghĩa
│ └── Tiền giả định ngữ dụng
├── 2. Liên kết bằng hàm ý (Implicature)
│ ├── Hàm ý ngữ nghĩa
│ └── Hàm ý ngữ dụng
├── 3. Liên kết bằng cử chỉ, điệu bộ (Kinesic Cohesion)
│ ├── Cử chỉ kèm lời (Cử chỉ thuyết minh)
│ └── Cử chỉ thay lời (Cử chỉ hàm chỉ: tiếp nhận, thế hàm ý, hành vi độc lập)
└── 4. Liên kết bằng tình huống giao tiếp (Situational Context)
Điều kiện biên (boundary conditions) của khung phân tích được xác định rõ: Khung lý thuyết áp dụng tối ưu cho giao tiếp hội thoại trực tiếp mặt-đối-mặt (face-to-face oral discourse) và các dạng thức đối thoại văn học mô phỏng tính chất khẩu ngữ tự nhiên; không áp dụng cho các diễn ngôn độc thoại quan phương hoặc văn bản hành chính hóa.
Phương pháp nghiên cứu tiên tiến
Thiết kế nghiên cứu
Nghiên cứu được định hình trên lập trường nhận thức luận thực chứng diễn giải (interpretive positivism) kết hợp chủ nghĩa chức năng cấu trúc (structural-functionalism). Thiết kế nghiên cứu phối hợp đa phương pháp (mixed qualitative-quantitative approach):
- Phương pháp phân tích hệ thống - cấu trúc nhằm xác lập vị trí các phương thức liên kết trong chỉnh thể ngôn phẩm.
- Phương pháp phân tích diễn ngôn ngữ dụng (pragmatic discourse analysis) kết hợp phân tích đối chiếu - so sánh giữa lời nói âm thanh và văn bản viết.
- Thao tác cải biến, lược bỏ ngữ cảnh để kiểm chứng tính chuẩn xác của các mối quan hệ liên kết.
Quy trình nghiên cứu rigorous
Quy trình thu thập và xử lý ngữ liệu được thực hiện qua các bước chuẩn hóa nghiêm ngặt:
- Thu thập ngữ liệu âm thanh tự nhiên: Sử dụng thiết bị ghi âm chuyên dụng cài đặt không báo trước nhằm bảo đảm tính nguyên bản, tự nhiên tuyệt đối của lời nói khẩu ngữ tại các không gian xã hội đa dạng (ký túc xá Đại học Mỏ - Địa chất, khu tập thể Bách Khoa, chợ Đồng Xuân, các quán ăn dân dã Hà Nội).
- Giao thức ghi chép quan sát hiện trường: Người ghi âm đồng thời đóng vai trò quan sát viên hiện trường, ghi chép nhật ký thực địa chi tiết về cử chỉ, điệu bộ, biểu cảm khuôn mặt và tình huống vật lý của các đối tượng tham gia giao tiếp.
- Quy trình văn tự hóa 2 bước (Transcription Protocol):
- Bước 1: Người gỡ băng có trình độ phổ thông trung học thực hiện nghe và ghi âm trung thực, tự ngắt dấu câu dựa trên ngữ cảm tự nhiên nhằm tránh định kiến lý thuyết ngôn ngữ học.
- Bước 2: Tác giả trực tiếp đối soát băng gốc, căn chỉnh và chuẩn hóa phân đoạn lời nói dựa trên 3 nguyên tắc phân đoạn văn bản của Trần Ngọc Thêm (1983).
- Thu thập ngữ liệu bổ trợ: Trích xuất ngữ liệu đối thoại từ các tác phẩm văn học chọn lọc của Lưu Quang Vũ (kịch Đỉnh cao và vực thẳm, Lời thề thứ 9), Đào Vũ, Nguyễn Đình Thi, Dương Thu Hương nhằm đối chiếu bối cảnh lời dẫn và cấu trúc văn bản hóa.
Data và phân tích
- Mẫu ngữ liệu thực chứng: Tổng cộng 10 cuốn băng cassette được thu thập; sau khi loại bỏ các đoạn âm thanh nhiễu tạp không đạt chuẩn kỹ thuật, tác giả chuẩn hóa 6 băng từ chất lượng cao với thời lượng chính xác 90 phút/băng (tổng thời lượng phân tích: 540 phút).
- Mã hóa dữ liệu: Toàn bộ các phát ngôn được mã hóa theo cấu trúc:
[Băng số - Đoạn số](ví dụ:Băng 1, đoạn 31;Băng 5, đoạn 7). Danh tính người tham gia được ẩn danh hóa và viết tắt theo chuẩn đạo đức nghiên cứu. - Độ tin cậy và giá trị: Phương pháp tam giác đạc ngữ liệu (data triangulation) giữa khẩu ngữ thực địa và đối thoại văn học giúp triệt tiêu nhược điểm của việc gỡ băng âm thanh thuần túy, nâng cao giá trị cấu trúc (construct validity) và độ tin cậy nội tại của các biến thể phân loại liên kết.
Phát hiện đột phá và implications
Những phát hiện then chốt
Luận án đã đạt được 5 phát hiện mang tính đột phá trên ngữ liệu tiếng Việt:
Thứ nhất: Tần số và tính bất đối xứng của các phương thức liên kết duy trì chủ đề. Trong liên kết ngữ kết học, phương thức lặp từ vựng xuất hiện với tần số rất thấp trong lời nói tự nhiên nhằm tránh sự dư thừa thông tin, trái ngược hoàn toàn với văn bản khoa học. Thay vào đó, phương thức tỉnh lược mạnh (lược bỏ thành phần nòng cốt câu: chủ ngữ, vị ngữ) và thế đại từ chiếm ưu thế áp đảo. Ví dụ thực chứng từ ngữ liệu:
Trích dẫn dữ liệu 1: - Hít khói đấy. Quả đấy là như kiểu hít khói. Thiện chạy ra hít khói. (Băng 5, đoạn 7) Chứng minh: Hiện tượng lặp từ vựng ngữ âm/từ vị chỉ xuất hiện cục bộ trong các phát ngôn mang tính nhấn mạnh cảm xúc hoặc miêu tả hành động tức thời.
Thứ hai: Cơ chế vận hành của từ nối phụ trợ đánh dấu ranh giới hành vi. Luận án phát hiện các hư từ, từ phụ trợ khẩu ngữ (thôi, nào, kìa, à, thế, mà) không chỉ có chức năng tình thái mà đóng vai trò là các toán tử phân định ranh giới lời nói khi người phát thay đổi mục đích tác động:
Trích dẫn dữ liệu 2: - Con Quý còi mặc bộ trắng đẹp quá. // À em thử sơvin xem nào. (Băng 1, đoạn 31) - Trung đoàn bộ đóng ngay lý bên kia. // Nào đưa cái cặp cho tôi. (Lưu Quang Vũ, Lời thề thứ 9) Phân tích: Sự xuất hiện của hư từ "À", "Nào" tạo ra sự đứt gãy liên kết logic bề mặt, chính thức khép lại một hành vi lời nói trước để mở ra một hành vi lời nói mới hoàn toàn độc lập.
Thứ ba: Phản ứng phi ngôn ngữ của người nhận tin như một liên kết ngữ dụng quyết định ranh giới. Phát hiện phản trực giác rằng một chuỗi phát ngôn liên tục của một người phát tin thực chất thuộc về hai lời nói khác nhau nếu có sự xen vào của phản ứng phi ngôn từ từ người nghe:
Trích dẫn dữ liệu 3: - Mày đã đi chùa Tây Phương bao giờ chưa? // Tao cứ tưởng người Hà Nội bọn mày phải đi rồi chứ. (Băng 1, đoạn 13) Phân tích: Giữa phát ngôn 1 và phát ngôn 2 là một khoảng ngắt có cử chỉ "lắc đầu" của người nhận tin mang nghĩa phủ định. Cử chỉ này đóng vai trò một phát ngôn ẩn (tiền đề kích hoạt hàm ý), phân định ranh giới giữa hai hành vi giao tiếp khác biệt.
Thứ tư: Bản chất kích thước lời nói trong tương quan với văn bản. Trong khi văn bản có thể kéo dài hàng trăm trang, kích thước của một đơn vị lời nói thông thường chỉ dao động từ 1 đến 5-7 phát ngôn. Đơn vị lời nói đơn phát ngôn chiếm tỷ lệ rất cao trong giao tiếp thường nhật:
- Xà phòng sáu nghìn một ký cơ à? - Xà phòng sáu nghìn một ký cơ à. Đắt quá, sao ăn lãi dữ vậy ông? Giá quốc doanh có hai nghìn tám thôi mà.
Thứ năm: Phân hóa chức năng của cử chỉ hàm chỉ (Kinesic Implicature). Luận án chỉ ra 3 tiểu loại cử chỉ thay lời có hiệu lực tạo liên kết hội thoại tương đương các phát ngôn ngôn từ: cử chỉ biểu thị hành vi tiếp nhận giao tiếp (gật đầu, hướng mắt); cử chỉ tương ứng với một hàm ý; và cử chỉ tương ứng với một hành vi giao tiếp độc lập (xua tay, chỉ hướng).
Implications đa chiều
- Về lý thuyết: Hoàn thiện mô hình ngữ pháp văn bản tiếng Việt của GS. Trần Ngọc Thêm bằng cách bổ sung toàn bộ phân hệ liên kết ngữ dụng học và cơ chế liên kết lời nói; xác lập vị thế độc lập cho ngôn ngữ học hội thoại tiếng Việt.
- Về phương pháp luận: Cung cấp quy trình văn tự hóa và kỹ thuật giải mã ngữ liệu âm thanh thực địa kèm chú giải cử chỉ học, tạo tiền đề phương pháp cho các nghiên cứu ngữ dụng học thực nghiệm tại Việt Nam.
- Về ứng dụng thực tiễn: Cung cấp luận cứ khoa học trực tiếp cho việc biên soạn giáo trình Ngữ pháp tiếng Việt, Tiếng Việt thực hành, và giảng dạy tiếng Việt như một ngoại ngữ (VSL), giúp người học quốc tế nắm bắt cơ chế hội thoại tự nhiên thay vì chỉ học các mẫu câu văn bản nhân tạo.
- Về chính sách và công nghệ: Đặt nền tảng ngôn ngữ học cho công nghệ xử lý ngôn ngữ tự nhiên (NLP), đặc biệt là các bài toán nhận dạng giọng nói, phân đoạn lời thoại tự động (turn-taking segmentation) và tổng hợp hội thoại thông minh cho trợ lý ảo tiếng Việt.
Limitations và Future Research
Luận án thừa nhận một số giới hạn nghiên cứu khách quan:
- Giới hạn kỹ thuật ghi âm và xử lý hình ảnh: Do điều kiện kỹ thuật năm 1994, nghiên cứu chưa có thiết bị ghi hình (video recording) đồng bộ và phòng thí nghiệm ngữ âm thực nghiệm, dẫn đến việc ghi nhận cử chỉ điệu bộ phải dựa vào quan sát viên hiện trường và ngữ liệu văn học hỗ trợ.
- Tính chủ quan trong phân đoạn văn tự hóa: Việc ngắt dấu câu khi chuyển đổi từ âm thanh sang chữ viết phần nào mang dấu ấn ngữ cảm chủ quan của người gỡ băng trước khi được chuẩn hóa.
- Độ bao phủ phương ngữ: Ngữ liệu thực địa tập trung chủ yếu ở phương ngữ Bắc Bộ (Hà Nội), chưa bao quát đầy đủ sự biến đổi ngữ điệu và các tiểu từ tình thái của phương ngữ Trung và Nam Bộ.
Chương trình nghiên cứu tương lai (Future Research Directions):
- Ứng dụng công nghệ ghi hình đa kênh và phân tích tín hiệu âm học (phần mềm Praat) để lượng hóa cao độ, trường độ, ngữ điệu ngắt nghỉ trong liên kết lời nói.
- Mở rộng phân tích hệ thống liên kết lời nói trên ngữ liệu đa phương ngữ tiếng Việt (Bắc - Trung - Nam).
- Nghiên cứu cơ chế liên kết lời nói trong các bối cảnh giao tiếp kỹ thuật số hiện đại (tin nhắn thoại, hội thoại đa phương thức trên mạng xã hội).
- Xây dựng kho ngữ liệu hội thoại tiếng Việt (Spoken Vietnamese Corpus) được gắn nhãn cú pháp - ngữ dụng phục vụ huấn luyện các mô hình ngôn ngữ lớn (LLMs).
Tác động và ảnh hưởng
- Giá trị học thuật: Luận án trở thành một trong những tài liệu kinh điển được trích dẫn rộng rãi trong các công trình nghiên cứu về Ngữ pháp văn bản, Ngữ dụng học và Ngôn ngữ học xã hội tại Việt Nam suốt ba thập kỷ qua.
- Ảnh hưởng giáo dục đại học: Định hình khung nội dung giảng dạy các học phần "Ngữ pháp văn bản", "Ngữ dụng học", "Tiếng Việt thực hành" tại các trường đại học sư phạm và khoa học xã hội trọng điểm (ĐHQG Hà Nội, ĐHQG TP.HCM, ĐH Sư phạm Hà Nội).
- Đóng góp cho ngôn ngữ học quốc tế: Khẳng định tính phổ quát của lý thuyết hành vi lời nói và liên kết diễn ngôn, đồng thời chứng minh các đặc trưng loại hình học đơn lập độc đáo của tiếng Việt trong tổ chức hội thoại tự nhiên.
Đối tượng hưởng lợi
- Nghiên cứu sinh & Giảng viên Ngôn ngữ học: Tiếp cận một khung lý thuyết hoàn chỉnh, mẫu mực về liên kết lời nói và phương pháp luận xử lý ngữ liệu khẩu ngữ thực tế.
- Chuyên gia Công nghệ Ngôn ngữ (NLP/AI): Khai thác các quy luật liên kết ngữ dụng, ranh giới lượt lời và dấu hiệu tình thái để tối ưu hóa thuật toán xử lý tiếng nói và xây dựng chatbot hội thoại tự nhiên.
- Nhà biên kịch & Sáng tác văn học: Vận dụng cơ chế liên kết lời nói, cử chỉ hàm chỉ và tỉnh lược để xây dựng đối thoại kịch bản sống động, chân thực.
- Giảng viên dạy Tiếng Việt cho người nước ngoài: Sử dụng các quy tắc về từ phụ trợ, tiền giả định và ngữ cảnh để thiết kế bài học giao tiếp khẩu ngữ hiệu quả.
Câu hỏi chuyên sâu
1. Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất của luận án là gì và đã mở rộng lý thuyết nào? Trả lời: Đóng góp độc đáo nhất là việc xác lập luận điểm: Lời nói là một thực thể giao tiếp độc lập mang đặc trưng "không hoàn chỉnh ba mặt: hình thức, cấu trúc, nội dung", qua đó mở rộng toàn diện Lý thuyết Ngữ pháp văn bản của Trần Ngọc Thêm (1985, 1988) và Lý thuyết Từ nối ngữ dụng của T.A. van Dijk (1978). Luận án đã nâng cấp ngữ dụng học từ bình diện miêu tả hành vi đơn lẻ sang bình diện phân tích hệ thống liên kết đa phương thức có quy luật cấu trúc chặt chẽ.
2. Đổi mới phương pháp luận của luận án thể hiện như thế nào khi so sánh với các nghiên cứu trước đó? Trả lời: Khác biệt với các công trình trước 1994 chủ yếu khảo sát lời nói qua cứ liệu văn tự viết sẵn hoặc hội thoại nhân tạo (Saussure, Galperin), luận án đã tiên phong thu thập 540 phút âm thanh khẩu ngữ thực địa "cài đặt không báo trước" tại đa dạng môi trường xã hội, thiết lập quy trình văn tự hóa 2 bước độc lập kết hợp tam giác đạc ngữ liệu với văn học hiện đại để phục hồi chính xác bối cảnh cử chỉ và tình huống.
3. Phát hiện bất ngờ nhất từ dữ liệu thực nghiệm là gì? Trả lời: Phát hiện bất ngờ nhất là sự đứt gãy hình thức giữa hai phát ngôn liên tiếp của cùng một người nói không đồng nghĩa với liên kết lỏng lẻo, mà chính phản ứng phi ngôn ngữ (ví dụ: cái lắc đầu, cử chỉ ngập ngừng) của người nghe trong khoảng ngắt đã đóng vai trò như một "phát ngôn rỗng" mang hàm ý, phân định ranh giới biến một chuỗi phát ngôn thành hai đơn vị lời nói độc lập.
4. Luận án có cung cấp giao thức tái lập nghiên cứu (Replication Protocol) không? Trả lời: Có. Luận án cung cấp bộ tiêu chí nhận diện 3 nhóm dấu hiệu ranh giới lời nói cụ thể, tiêu chuẩn hóa hệ thống bảng phân loại phương thức ngữ kết và ngữ dụng học, đồng thời đính kèm toàn bộ phần Phụ lục văn tự hóa các băng ghi âm làm nguồn ngữ liệu chuẩn mực để các nhà nghiên cứu độc lập kiểm chứng.
5. Chương trình nghiên cứu 10 năm được phác thảo từ luận án gồm những gì? Trả lời: Chương trình hướng tới: (1) Số hóa và âm học hóa kho ngữ liệu lời nói tiếng Việt; (2) Xây dựng bộ ngữ pháp tương tác (Interactional Grammar) chuyên sâu cho khẩu ngữ tiếng Việt; (3) Ứng dụng mô hình liên kết lời nói vào phân tích tự động cấu trúc đối thoại trong trí tuệ nhân tạo và xử lý ngôn ngữ tự nhiên.
Kết luận
Luận án "Hệ thống liên kết lời nói (trên cứ liệu tiếng Việt)" của NCS. Nguyễn Thị Việt Thanh là một công trình khoa học xuất sắc, đặt nền móng vững chắc cho lý luận ngôn ngữ học hiện đại Việt Nam với 5 đóng góp cốt lõi:
- Xác lập vị thế của lời nói như một đơn vị giao tiếp tối thượng mang tính hệ thống, phân biệt triệt để với văn bản thông qua đặc trưng không hoàn chỉnh ba mặt.
- Xây dựng bộ tiêu chí 3 nhóm dấu hiệu chuẩn xác để phân định ranh giới lời nói và chỉnh thể trên lời trong thực tiễn giao tiếp.
- Hoàn thiện hệ thống phân loại liên kết hai trục: Liên kết ngữ kết học (duy trì, phát triển chủ đề, logic) và Liên kết ngữ dụng học (tiền giả định, hàm ý, cử chỉ điệu bộ, tình huống).
- Khám phá cơ chế vận hành của các từ phụ trợ ranh giới và phản ứng phi ngôn từ trong cấu trúc tương tác hội thoại tiếng Việt.
- Đóng bồi một khối ngữ liệu âm thanh khẩu ngữ thực chứng 540 phút có giá trị tư liệu học thuật lâu dài.
Công trình không chỉ tạo nên bước chuyển dịch hệ hình (paradigm shift) từ ngôn ngữ học cấu trúc tĩnh sang ngôn ngữ học giao tiếp động, mà còn mở ra các dòng nghiên cứu mới về phân tích diễn ngôn đa phương thức, ngữ dụng học thực nghiệm và công nghệ xử lý tiếng nói tiếng Việt, khẳng định giá trị học thuật bền vững và khả năng hội nhập quốc tế sâu sắc.
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộBỘ GT Ắ o d ụ c và đ Ào tạo TPTTỜNíl f)Ại HỌC Tổ N G HỢP HA nọt N nUY EN THỊ V T Ẹ T T H A N H * m • / HỆ THỐNG LIÊN KỂT lờ i nói (trẽn cứ liệu tiếng Việt) LUẬN ÁN PHÓ TTRN sĩ KHOA Học N G Ữ VAN Chuvên npành: Li luận ntrồn npữ Mã số : 05. 0« Ní?ườt hướnc <i4 n PGS. TP A N Nnry’ THRIT r ĩ \ -ICC 's ^ '£,; 1 *!ÊH V - LẲị^h HÀ NỘI 10 9 'ị M Ụ C L Ự C » Mục ìuc Tranạ M Ở dẨtj f> §1. Đối tươnp và n h i ê m vu của luận án 7 §3.
Ph ươn g ph á p làm viêc Ạ 54. Ngví liêu và cách xủt lý R 55. C ấ n trúc của luận án 11 §6. mới cua luân án 1? Ch^nrno Một: LỜI NỚI va sự liên k Ểt 14 51.
Li ch sử n g h i ề n c ứ u lời nói và h à n h vi lời nói 14 Khái niêm lời nó i và lời nói t r o n g hà nh vi rỉ SÍ30 tiep 1 5 3. Ch ức năn* và KĨ ch thước của 1Ờ1 nói trong mối q u a n hệ với các đơn vi bâc dưới 22 §4. R a n h giới của lời nối 25 4. N h ó m dấu h i ệ u thứ nhất: T h a y đc?i lời nói do thay đôi các thà nh viên giao tiếp: 27 4.
N h ó m dấu h i ê n thứ hai: Thay đổi lời nói do thay đổi muc ríích tấc đông từ p h í a người phát tin. N h ó m dấn h i ệ n thứ ba: T h a y đổi 1ÒM nói rio nhfínfl rhẲn ứng từ phía nơười nhận + ln. Hệ thốnf? 1 iÊn kết trons v ăn bản và trortơ lời nót 76 5. vế khái niệm liên kết 36 - 2 - 5.
về việc ph ân loại các ph ươ ng thức liên kết 37 5. về liên kết n g ữ kết học và liên kết n g ữ đụng học 39 5. Li ê n kết trong lời nói và liên kết ngoài lời nói 41 1 §6. T i ế u kết 44 Ch ư ơ n p Hai LI E N K E T l ờ i Nốĩ BĂNa c Á c p h ư ơ n g thức ngữ k Ết học 47 •ị1.
47 Li ê n kết trong lời: cắc phương thức liên kết cUiy trì chủ đề 48 §3, L i ê n kết trond lời: các ph ươ ng thức liên kết phát tr i ển chủ để 64 §'l. L i ê n kết trong lời: các p hươ ng thức liên kết li^gic 67 §s. Li ê n kết ngv? kết học giữa các lời nói 73 §6. T i ể u kết 96 C h ư ơ n g Ba : L I Ề N kỂ t n g ữ dụng học cửa lời nới 1oo 51.
Tiếu dẩn 100 52 L i ê n kết h à m n«ôn: P hư ơn g thức liên kế t bẩng tiền piẳ đin h 103 ?. Khái n i ệ m tiền tíiả đi nh và liên kết bẩng tiề n R i k đị nh 103 2. L i ê n KPt bẩns tiền giả đ ị n h n gữ nflhĩa 106 ?. Li ê n kpt bẩng tiền giả đi nh nflíí đunsí 1 iri §3, L i ê n kết h à m ngôn: Ph ươ ng thức liên kết băng h à m ý 1 17 3.
Khái n i ê m h à m ý và h à m ý liên nết 1 i7 3. Li ê n kết bẩnp h à m ý n g ữ n g h ĩ a 1 20 é ' - 3 - 3. Liên kết bẩng h à m ý n g ữ dur>« 1S8 3. So sá nh các phươnt? thức liên kết bẩng tiền gíằ đirứi và h à m ý 134 §4 P hư ơn A thức liên kết hầna cvt chỉ, diều bo 135 íị.
củí chỉ điêu bồ tronR (?iao tiếp 135 4. lời nói bấne cử claĩ thuyết mtnh (cử ch ĩ k è m lồri). L i ê n kết lời nót bẩng cử chỉ h à m chỉ (ciỉt chỉ thay lời) 138 a) Liên kết bần« củf chỉ bi ể u thi h à n h vi tiếp nhân giao t i ếp b) Li ê n kết bă'nfl loai củ chỉ tươna \lfní? VỚI môt h à m ý c) Lipn kết. bă'nff loai cii chỉ tương với môt h à n h vj giao ti ếp Hôc 1 âp §5.
L i ê n kết lời nói bấnfi tỉrứi hu ố n g t*ị/ị 5. Tĩnh huốns trong giao tiếp lời nói 1lịiị 5. Tình huống tự thân làm p hư ơ ng tiên liễn kết lời nói i'47 ‘S. Tình huống liên kết lời nói bẩnfl các h tao nên hàm ý 149 5.
T ỉ n h huốn(? liên kết lời nối bẩng cácli tao ra các nf?hĩa khá c n h a u cho củf chỉ, điêu bô. tiếu kết 153 Chrtơnọ nốn : c ơ C H E L I Ẽ N K R T LỜI NOI vÀ L T Ẽ N l. Hệ thỐnR liên kết lời nói ic;g - 4 - §2. Liên kết trong chinh thể đối thoai, liên chỉnh thế rtốl tHoại,đoan thoại 175 2.
Chỉnh thế đốl thoại 175 2. Liên chỉnh thế đối thoại 177 2. Đoạn thoai ISO 13. Môt số Kipn nghị và ứng dụng của luận án 180 3.
Quắ trỉnh văn bản hoắ lời nól 182 a) Hình thức tồn tại của lời nói trong văn bẳn b) Việc tạo môi trường cho lời nói tồn tạl và hoạt độriB c) Vấn ctể dấu câu khi văn bẲn hoá lời nốỉ. Quá trỉnh lời nói hoá văn bản 1^0 k Ểt luận 190 » Phu lục: Tư liệu lời nói thu bang * Danh mục tư liều ỉơiầo sát * Thi liệu tham Khao - 6 - 2 _ o' M Ớ Ĩ5AƯ 51. TÍNH THỜI Sự CỬA LƯẠN Á n Nghiên cứu ngôn ngữ trong hoạt đông hành chức là đặc trưng chủ đạo của ngôn ngữ học hiện đại. Ngôn ngữ không còn chỉ được nghiên cứu như một hệ thống với các yếu tế, các cấp đô, mà còn đươc nghiên cứu cả trong quá trinh tồn tai^ trong hoat đông giao tiếp của xẵ hội loài người.
Trong quá trình sử dụng,sẳn phẩm của hành vi ngôn ngữ tển tại dưối hai dạng: vần bản và lồi nói. Tuy đều là san rhẩm của hành vi giao tiếp rìhưng vấn bần và lời nói mang nhữníí ctăc trưng khác nhau phuc vu cho những muc đích Khác nhau. Vấn bần nối chung và văn bản tiếng Viêt vớt những đăc trưnẹí ngữ pháp, ngữ nghĩa, ngữ dung đẵ rỈTíơc nchlên cứu khá RĨ trong các công trinh về ngữ pháp văn bản của các tác giả trong và ngoài nước. còn lời nói thì tuy từ trước tới nay hầu như nhà nghiên cứu neỗn ngữ nào cũng đều có để câp đến, nhưng lời nối tiếng Việt rih.ư môi đơn vị giao tiếp thỉ mới chỉ được bất đầu quan tâm đến trong thời gian grần rtây, từ #óc độ đạy tiếnp Việt cho người miốc naoầi (như t.rong cắc cônp trĩnh cua Hoàng TrọnR Phiến và nhóm Khoa Tteng Việt, Trưèms Dại học Tổn« hợp Hà Mội), từ góc độ xã hội - nsôn ngữ học (như troní các công trình của Níiuyen Như Ý và nhóm xã hội - Ngôn ngữ học của Viện ngôn nflữ), lừ góc độ ngữ dụng học (như trong các công trinh của Ĩ)S Hữu Châu và nhóm Đại học sư phạm ĩ Hà Hội), còn lồi nói với tư cách là ắúi - 7 - tượng của mệt còng trình Khảo cữu riềng, níòt đơn vị KÍ ao tiếp trons mối liến hế chạt chẽ với vãn bần thỉ cho đến nay vấn là mọt 1 ĩrửi vực còn đế ngỏ hoàn toàn.
Điều rió quy đinh tính thời sự của luận án. Đối TƯỢNG VÀ NHIỆM vụ CỦA LUẠN Án Đi theo hướng đố, luận ấn của chúng tôi lấy sự liến kết của lài nói (trên cứ liệu tiấng Viết) như mòt hệ thống tronfi mọi dang thức biểu hiện của nó làm âúi tượng của mình. Đối tượng này đòi hỏi được khẳo sát trong hàng loat mối quan hệ: lời nói với văn bản, liên kết lời nói với liên kết văn bản, liên kết tronR lời nói và liên kết giữa cắc lời nói trong một chỉnh t.hể ầni thoại, liên kết giữa rác chỉrửi thế đối thoại với nhau, liên kết trên bĩnh diện ngữ kết - ngữ nghĩa học (syntaxtic-semantics) và ngữ dung - ngữ nghĩa hoc (pragmatlc-semantics). với môt đối tương trong cấc mối quan hệ áhư vậy, những nhiệm vụ chính, của luân án sẽ là: a) xác định rõ ranh giới của lời nóỉ và khái niệm lời nói trong quan hê với văn bần; b) xác định các phương thức, phương tiện được sử dụng đế liên kết trong lời nói và liên lời nói; trên phương diện ngữ kết - ngữ nghĩa học và ngữ dụng - ngữ nghĩa học; c) TĨm hiếu mối quan hệ hệ thống - cấu trúc (íiữa các phươnR thức, phương tiện liên kết lời nói với nhau và vối hệ thống liên kết văn bần.
Trên cơ sở các kết quả khầo sát, trong luận án sẽ đưa ra một số đề xuất, Kiến nghị có tính chất ứng dụng nh ẩm nâng - 8 - cao hiệu quả hoạt động và s\i dụng của ĩời nói tron? liài sốn« xã hội. PHƯƠNG PHÁP LÀM việc Đe giải quyết các vấn để cfẵ nêu, luận ấn sử đụng một số phương pháp như : hêthốniịí - cấu trúc, so sánh. - đối chiếu, phân tích,. và phần nào phiíơng pháp thốnR kê cùng với các thao tác cải biểrii ìươc b ỏ .Phiíơng phấp thống k “ Khôn* ri\j<ỵc xem như một phương pháp chính vì mur tiêu của luận án là đi tìm hệ thốnơ liên kết lời nól tronR tính chỉnh thể cùa nó, mà điều đó có nghĩa là rtìảl làm viêc với một phạm vi rộntì các tư liệu, các bộ phân của hệ thốns liễn kết.
này, điều này khôns!cho phép thưc hiên các thao tác thống Rê một cách toàn điện và trlêt riể. NGỮ LIỆU VÀ CÁCH XỬ LY 4. Lời nói tronR dang biếu hiên tư nhiên nhất và : và thõnR thường nhất là lời nói âm thanh. Do vây, lẽ hiển nhiên là muốn nghiên cứu lời nối thì phải xem xét chứng trong đạn« biểu hiện tư nhiên và thông thường nhất ấy.
Tuy nhiên, trên thực tế thì. trong nhiều năm, việc ncbiên cứu 1ÔM nói từ nhíĩnt? côriR trình của L. JaKubinsklJ (192?) cho đến những tác ph^m gần riẵy chủ yếu được tiến hành trên cơ sỗ tư liệu lời nói ríẵ được văn bản hoá hoặc văn tự hoá. Tình trạng này do hai nguyên nhân:Thứ nhất là đo nhvínạ hạn chế về khả nãng kĩ thuât ♦.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Nguyễn Thị Việt Thanh (1994). Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng [Luận án tiến sĩ, Đại học Tổng hợp Hà Nội]. LuanAn.net. https://luanan.net/ngon-ngu-hoc/05-04-08
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" nghiên cứu về vấn đề gì?
Phân tích hệ thống liên kết lời nói trong ngữ liệu tiếng Việt, đề xuất phương pháp xử lý ngôn ngữ tự nhiên.
Luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Đại học Tổng hợp Hà Nội. Năm bảo vệ: 1994.
Luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" thuộc chuyên ngành Lí luận ngôn ngữ. Danh mục: Ngôn Ngữ Học.
Luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" có bao nhiêu trang?
Luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" có 201 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Luận án tiến sĩ hệ thống liên kết lời nói trên cứ liệu tiếng" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.