Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa thiên huế
Khám phá nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số qua các địa danh Tây Thừa Thiên. Nghiên cứu chuyên sâu về văn hóa và lịch sử địa phương.
Luan An
Luận án tiến sĩ
Năm xuất bản
Số trang
215
Thời gian đọc
33 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- Khám phá Địa danh: Nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số
- Số trang:
- 215 trang
- Trường:
- Học viện Khoa học Xã hội
- Chuyên ngành:
- Lý luận ngôn ngữ
- Tác giả:
- Trần Văn Sáng
- Năm:
- 2013
Tóm tắt nội dung luận án
I.Khám phá Địa danh Nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở Tây Thừa Thiên Huế" của Trần Văn Sáng là công trình quan trọng. Nó tập trung nghiên cứu sâu rộng về hệ thống tên gọi địa lí tại khu vực miền núi phía Tây Thừa Thiên Huế. Công trình này khám phá những địa danh được hình thành từ ngôn ngữ của các dân tộc thiểu số. Nghiên cứu giải mã ý nghĩa tên gọi địa danh, đồng thời làm rõ cấu trúc và đặc điểm ngôn ngữ ẩn chứa. Mục tiêu là góp phần vào địa danh học Việt Nam. Nó cũng nhấn mạnh vai trò của địa danh trong việc bảo tồn văn hóa dân tộc thiểu số. Việc phân tích từ nguyên địa danh cung cấp cái nhìn độc đáo. Nó hé mở lịch sử và văn hóa phong phú của vùng đất này. Luận án mang ý nghĩa khoa học và thực tiễn sâu sắc. Nó là tài liệu quý giá cho các nghiên cứu tiếp theo về ngôn ngữ dân tộc thiểu số Việt Nam.
1.1. Tầm quan trọng của nghiên cứu từ nguyên địa danh.
Địa danh không chỉ là tên gọi đơn thuần. Chúng phản ánh lịch sử hình thành và phát triển của cộng đồng dân cư. Mỗi tên gọi chứa đựng thông tin văn hóa, xã hội phong phú. Từ nguyên địa danh giúp khám phá quá trình định cư của các dân tộc. Nghiên cứu này cung cấp cái nhìn sâu sắc về văn hóa dân tộc thiểu số. Địa danh học là một công cụ hữu ích. Nó giải mã ý nghĩa tên gọi địa danh. Điều này mở ra hiểu biết về mối quan hệ giữa con người và môi trường tự nhiên. Sự biến đổi của địa danh cũng tiết lộ dòng chảy lịch sử. Việc tìm hiểu nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số mang giá trị cao. Nó góp phần nhận diện bản sắc các nhóm dân cư. Công tác bảo tồn di sản ngôn ngữ, văn hóa được tăng cường. Từ đó, giá trị độc đáo của khu vực Tây Thừa Thiên Huế được tôn vinh.
1.2. Mục tiêu chính luận án về địa danh học.
Luận án tập trung khảo sát hệ thống địa danh tại Tây Thừa Thiên Huế. Mục tiêu chính là xác định nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số. Phân tích cấu trúc và ý nghĩa tên gọi địa danh được thực hiện chi tiết. Việc này góp phần vào lĩnh vực từ nguyên địa danh của Việt Nam. Đề tài hướng tới việc bảo tồn văn hóa dân tộc thiểu số. Luận án cũng hệ thống hóa các khái niệm địa danh học. Nó cung cấp cơ sở lý thuyết vững chắc. Các phương pháp nghiên cứu ngôn ngữ học được áp dụng. Công trình hướng đến việc làm rõ những đặc trưng riêng của địa danh vùng này. Đây là đóng góp thiết thực cho ngôn ngữ học Việt Nam. Nó nâng cao hiểu biết về địa danh học ứng dụng.
1.3. Phạm vi nghiên cứu ngôn ngữ dân tộc thiểu số.
Nghiên cứu giới hạn tại địa bàn hành chính các huyện miền núi phía Tây Thừa Thiên Huế. Đối tượng chính là các địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số. Các ngôn ngữ được khảo sát bao gồm tiếng Cơ-tu, tiếng Pa-cô, tiếng Tà-ôi và tiếng Bru-Vân Kiều. Phạm vi này giúp tập trung phân tích sâu vào các nhóm ngôn ngữ cụ thể. Kết quả phản ánh đặc thù về từ nguyên địa danh của khu vực. Việc nghiên cứu không mở rộng ra các dân tộc thiểu số khác như tiếng Tày, tiếng Nùng, tiếng Thái hay tiếng Mông, vốn chủ yếu ở Vùng Tây Bắc Việt Nam. Sự tập trung này đảm bảo tính chính xác và chiều sâu của phân tích ngôn ngữ. Nó giúp đạt được mục tiêu nghiên cứu cụ thể.
II.Địa danh học Cơ sở lý thuyết và tiếp cận ngôn ngữ
Phần này trình bày cơ sở lý thuyết nền tảng cho việc nghiên cứu địa danh học. Luận án khái quát các khái niệm cốt lõi của địa danh. Nó làm rõ chức năng đa dạng của tên gọi địa lí. Địa danh không chỉ là phương tiện định danh. Chúng còn phản ánh sâu sắc hiện thực văn hóa, lịch sử. Vị trí của địa danh học trong ngành ngôn ngữ học được xác định. Mối quan hệ giữa địa danh học và các phân ngành khác như từ vựng học, ngữ âm học được phân tích. Ngoài ra, mối liên kết của địa danh học với các ngành khoa học xã hội khác cũng được nhấn mạnh. Việc này đặt nghiên cứu vào một bối cảnh liên ngành rộng lớn. Nó làm tăng giá trị khoa học và ứng dụng của công trình. Cơ sở lý thuyết vững chắc là nền tảng cho phân tích địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số.
2.1. Khái niệm và chức năng của địa danh.
Địa danh là tên riêng dùng để gọi đối tượng địa lí cụ thể. Chúng có thể là tên sông, núi, làng mạc, hay các công trình nhân tạo. Chức năng cốt lõi của địa danh là định danh, giúp cá thể hóa từng đối tượng. Một chức năng quan trọng khác là phản ánh hiện thực. Địa danh chứa đựng thông tin về địa hình tự nhiên, lịch sử, văn hóa dân tộc thiểu số. Chúng cũng là một phương tiện bảo tồn văn hóa. Tên gọi truyền từ đời này sang đời khác. Nghiên cứu địa danh giúp nhận diện đặc điểm ngôn ngữ vùng miền. Nó còn làm rõ các đặc trưng của từ nguyên địa danh. Địa danh còn góp phần định hướng không gian. Chúng là cầu nối giữa con người và cảnh quan. Các tên gọi là kho tàng tri thức bản địa.
2.2. Vị trí địa danh học trong ngôn ngữ học.
Địa danh học là một nhánh chuyên sâu của danh xưng học. Ngành này có mối quan hệ chặt chẽ với các lĩnh vực khác trong ngôn ngữ học. Từ vựng học cung cấp nền tảng từ ngữ. Ngữ âm học giúp phân tích âm vị của tên gọi. Ngữ pháp học xem xét cấu trúc câu tạo nên địa danh. Địa danh học nghiên cứu sự hình thành và biến đổi của tên gọi. Nó cung cấp bằng chứng ngôn ngữ quan trọng. Điều này hỗ trợ việc tái tạo lịch sử ngôn ngữ. Địa danh học còn giúp hiểu rõ hơn về các quy luật đặt tên. Ngành này cũng là cầu nối giữa ngôn ngữ và văn hóa dân tộc thiểu số. Nó góp phần làm giàu lý thuyết ngôn ngữ học. Việc này khẳng định tầm quan trọng của địa danh học.
2.3. Mối quan hệ với các ngành khoa học khác.
Địa danh học không chỉ gói gọn trong ngôn ngữ học. Ngành này liên quan mật thiết đến nhiều lĩnh vực khác. Địa lí cung cấp bối cảnh không gian cho các tên gọi. Lịch sử giải thích sự hình thành và biến đổi của địa danh qua thời gian. Văn hóa dân tộc thiểu số được thể hiện rõ nét qua tên gọi. Chúng phản ánh tín ngưỡng, phong tục, tập quán. Nhân chủng học cũng hưởng lợi từ dữ liệu địa danh. Các tên gọi cung cấp thông tin về di cư, giao thoa văn hóa. Dân tộc học cũng sử dụng địa danh để nghiên cứu cộng đồng. Mối quan hệ đa ngành làm tăng giá trị và ý nghĩa của nghiên cứu địa danh. Nó tạo ra cái nhìn toàn diện về con người và vùng đất.
III.Địa danh DTTS Tây Thừa Thiên Huế Đặc điểm và phân loại
Chương này đi sâu vào đặc điểm cụ thể của địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Tây Thừa Thiên Huế. Luận án giới thiệu khái quát về địa bàn nghiên cứu. Nó mô tả lịch sử dân cư và đặc trưng ngôn ngữ các dân tộc Cơ-tu, Pa-cô, Tà-ôi, Bru-Vân Kiều. Sau đó, kết quả thu thập và phân loại địa danh được trình bày chi tiết. Các địa danh được phân loại dựa trên tiêu chí tự nhiên – phi tự nhiên và nguồn gốc ngôn ngữ. Việc phân tích này làm nổi bật những đặc trưng riêng của địa danh trong vùng. Nó cung cấp dữ liệu định lượng và định tính. Đây là bằng chứng quan trọng cho các luận điểm về từ nguyên địa danh. Chương này khẳng định Tây Thừa Thiên Huế là một kho tàng địa danh học quý giá. Nó phản ánh sự đa dạng của văn hóa dân tộc thiểu số.
3.1. Giới thiệu chung địa bàn Tây Thừa Thiên Huế.
Tây Thừa Thiên Huế là vùng đất có địa hình đa dạng. Nơi đây bao gồm núi non, sông suối chằng chịt, thung lũng sâu. Khu vực này có lịch sử hình thành dân cư đặc biệt, lâu đời. Các dân tộc thiểu số như Cơ-tu, Pa-cô, Tà-ôi, Bru-Vân Kiều sinh sống qua nhiều thế hệ. Môi trường tự nhiên phong phú ảnh hưởng sâu sắc đến cách đặt tên địa danh. Địa hình tự nhiên đóng vai trò quan trọng trong từ nguyên địa danh. Đây là trung tâm văn hóa của nhiều dân tộc anh em. Sự đa dạng văn hóa góp phần làm phong phú hệ thống địa danh. Khí hậu, hệ sinh thái cũng tạo nên những đặc điểm riêng. Toàn cảnh địa lí định hình tên gọi địa phương.
3.2. Kết quả thu thập và phân loại địa danh.
Luận án đã thu thập một lượng lớn địa danh gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số. Các địa danh này được thống kê kỹ lưỡng từ nhiều nguồn tư liệu. Sau đó, chúng được phân loại dựa trên nhiều tiêu chí khoa học. Một tiêu chí là dựa vào đặc điểm tự nhiên (sông, núi, suối) hay phi tự nhiên (làng, công trình) của đối tượng địa lí. Tiêu chí quan trọng khác là nguồn gốc ngôn ngữ cụ thể (tiếng Cơ-tu, tiếng Pa-cô, tiếng Tà-ôi, tiếng Bru-Vân Kiều). Đặc điểm cấu trúc và từ nguyên địa danh được ghi nhận chi tiết. Việc thống kê và phân loại giúp có cái nhìn toàn diện. Kết quả này là cơ sở vững chắc cho các phân tích sâu hơn. Nó cũng giúp làm rõ sự phân bố của địa danh theo từng loại hình.
3.3. Đặc điểm ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Huế.
Ngôn ngữ của các dân tộc Cơ-tu, Pa-cô, Tà-ôi, Bru-Vân Kiều tại Tây Thừa Thiên Huế có những nét riêng biệt. Chúng thuộc các ngữ hệ khác nhau, tạo nên sự đa dạng ngôn ngữ. Sự đa dạng này ảnh hưởng lớn đến việc hình thành địa danh. Từ vựng phong phú phản ánh đời sống sinh hoạt, tín ngưỡng, văn hóa. Các đặc điểm ngữ âm và ngữ pháp cũng được xem xét kỹ lưỡng. Việc hiểu rõ những đặc trưng này giúp giải mã ý nghĩa tên gọi địa danh một cách chính xác. Đây là chìa khóa để khám phá giá trị văn hóa ẩn chứa trong từng địa danh. Nó cũng cho thấy sự giao thoa ngôn ngữ giữa các cộng đồng. Nghiên cứu sâu về ngôn ngữ giúp làm rõ từ nguyên địa danh.
IV.Cấu trúc Địa danh gốc DTTS Mô hình phức thể tên gọi
Phần này tập trung phân tích cấu trúc ngôn ngữ của các địa danh gốc dân tộc thiểu số. Luận án làm rõ khái niệm yếu tố tổng loại và yếu tố loại biệt. Hai yếu tố này tạo nên mô hình phức thể của địa danh. Yếu tố tổng loại chỉ loại hình đối tượng địa lí chung. Yếu tố loại biệt mang ý nghĩa đặc trưng riêng biệt. Các mô hình cấu trúc phổ biến của địa danh được khảo sát. Việc này bao gồm cách kết hợp giữa yếu tố tổng loại và yếu tố loại biệt. Luận án cũng nghiên cứu đặc điểm của các yếu tố tổng loại. Số lượng, sự chuyển hóa, khả năng kết hợp của chúng được phân tích. Đây là một khía cạnh quan trọng của địa danh học. Nó giúp hiểu sâu sắc hơn về cách các dân tộc thiểu số đặt tên. Cấu trúc này phản ánh tư duy ngôn ngữ và văn hóa dân tộc thiểu số.
4.1. Khái niệm yếu tố tổng loại và loại biệt.
Phức thể địa danh thường được cấu thành từ hai yếu tố chính. Đó là yếu tố tổng loại và yếu tố loại biệt. Yếu tố tổng loại chỉ loại hình địa hình hoặc đối tượng địa lí chung. Ví dụ, "sông", "núi", "suối", "làng" là các yếu tố tổng loại. Yếu tố loại biệt là phần định danh cụ thể, đặc trưng cho từng đối tượng. Chúng thường mang ý nghĩa đặc điểm riêng của địa danh. Sự kết hợp giữa hai yếu tố này tạo nên tên gọi đầy đủ. Mối quan hệ giữa chúng mang tính quy luật trong địa danh học. Từ nguyên địa danh thường được tìm thấy trong yếu tố loại biệt. Sự phân biệt này là cơ sở để phân tích cấu trúc địa danh. Nó giúp hiểu rõ hơn ý nghĩa tên gọi địa danh.
4.2. Cấu trúc mô hình phức thể địa danh.
Luận án tiến hành phân tích các mô hình cấu trúc phổ biến. Mô hình điển hình là yếu tố tổng loại kết hợp với yếu tố loại biệt. Ví dụ: "sông A Ngo" hoặc "núi K'rong". Cấu trúc này phản ánh cách tư duy định danh của các dân tộc thiểu số. Sự đa dạng trong cấu trúc cho thấy sự phong phú của ngôn ngữ. Phân tích mô hình giúp hiểu cách các cộng đồng đặt tên cho môi trường sống của họ. Các quy tắc ngữ pháp ẩn chứa trong tên gọi cũng được làm rõ. Đây là một phần quan trọng của từ nguyên địa danh. Việc xác định các mô hình cấu trúc góp phần chuẩn hóa cách nghiên cứu địa danh. Nó còn cung cấp cái nhìn về sự tương tác ngôn ngữ.
4.3. Đặc điểm các yếu tố tổng loại.
Số lượng các yếu tố tổng loại trong địa danh rất đa dạng. Chúng có thể là từ đơn hoặc cụm từ. Yếu tố tổng loại có khả năng chuyển hóa ý nghĩa theo thời gian. Ví dụ, một từ ban đầu chỉ loại địa hình có thể trở thành tên riêng. Khả năng kết hợp của yếu tố tổng loại với yếu tố loại biệt cũng khác nhau. Một số yếu tố tổng loại phổ biến hơn. Chúng thường chỉ các đặc điểm địa hình tự nhiên quan trọng như "đồi", "thung lũng", "ghềnh". Nghiên cứu này giúp phân biệt các sắc thái nghĩa. Nó cũng làm rõ vai trò của yếu tố tổng loại trong việc hình thành ý nghĩa tên gọi địa danh. Điều này là nền tảng cho việc giải thích từ nguyên sâu sắc.
V.Ý nghĩa Địa danh Bảo tồn văn hóa dân tộc thiểu số Huế
Phần cuối cùng của luận án tổng kết ý nghĩa to lớn từ nghiên cứu địa danh. Nó khẳng định giá trị khoa học của công trình đối với địa danh học và ngôn ngữ học. Việc nghiên cứu các tên gọi có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số mở ra hướng đi mới. Công trình cũng nhấn mạnh ý nghĩa thực tiễn trong công tác bảo tồn văn hóa. Địa danh không chỉ là di sản ngôn ngữ. Chúng còn là kho tàng lịch sử và văn hóa sống động. Mỗi tên gọi kể một câu chuyện về con người và vùng đất Tây Thừa Thiên Huế. Việc bảo tồn các địa danh giúp gìn giữ bản sắc dân tộc. Nó thúc đẩy sự hiểu biết và tôn trọng đa dạng văn hóa. Luận án là một đóng góp thiết thực cho việc phát huy giá trị văn hóa dân tộc thiểu số. Nó cung cấp cơ sở cho các hoạt động giáo dục và du lịch bền vững.
5.1. Giá trị khoa học của việc nghiên cứu địa danh.
Nghiên cứu này đóng góp đáng kể vào lĩnh vực địa danh học Việt Nam. Nó cung cấp dữ liệu mới và sâu sắc về từ nguyên địa danh. Việc này thúc đẩy hiểu biết về ngôn ngữ dân tộc thiểu số Việt Nam. Đặc biệt là các ngôn ngữ Cơ-tu, Pa-cô, Tà-ôi, Bru-Vân Kiều. Luận án là nền tảng cho các nghiên cứu liên ngành khác. Nó giúp xây dựng hệ thống tri thức toàn diện về văn hóa dân tộc thiểu số. Giá trị khoa học còn nằm ở việc phát triển phương pháp luận nghiên cứu địa danh. Nó góp phần làm giàu lý thuyết ngôn ngữ học. Công trình là tài liệu tham khảo quý giá cho các nhà khoa học. Địa danh học trở nên vững chắc hơn nhờ những phân tích này.
5.2. Ý nghĩa thực tiễn bảo tồn văn hóa dân tộc thiểu số.
Việc ghi nhận, phân tích các địa danh giúp bảo tồn di sản ngôn ngữ quý giá. Tên gọi địa danh là một phần không thể tách rời của văn hóa. Hiểu rõ ý nghĩa tên gọi địa danh góp phần gìn giữ bản sắc dân tộc. Công trình này phát huy giá trị văn hóa dân tộc thiểu số tại địa phương. Nó còn tạo cơ sở cho việc giáo dục thế hệ trẻ về nguồn cội. Phát triển du lịch văn hóa cũng được hưởng lợi từ việc này. Địa danh trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Việc bảo tồn này đảm bảo sự tiếp nối các giá trị truyền thống. Nó góp phần vào sự phát triển bền vững của cộng đồng. Các tên gọi là chứng tích sống động.
5.3. Địa danh phản ánh văn hóa và lịch sử.
Mỗi địa danh mang trong mình một câu chuyện độc đáo. Chúng kể về sự kiện lịch sử đã diễn ra trong quá khứ. Địa danh còn phản ánh tín ngưỡng, phong tục, tập quán của cộng đồng dân tộc. Tên gọi cho thấy mối quan hệ sâu sắc giữa con người và thiên nhiên. Chúng là bằng chứng sống động về văn hóa dân tộc thiểu số. Từ nguyên địa danh mang thông điệp từ quá khứ đến hiện tại. Việc giải mã các tên gọi giúp tái hiện bức tranh văn hóa lịch sử. Địa danh là kho tàng tri thức vô giá về một vùng đất. Chúng là tài sản tinh thần vô cùng quý giá. Việc này thúc đẩy sự tự hào về nguồn gốc dân tộc.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (215 trang)Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộVIỆN HÀN LÂM KHOA HỌC XÃ HỘI VIỆT NAM HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI ----------------------------------------- TRẦN VĂN SÁNG ĐỊA DANH CÓ NGUỒN GỐC NGÔN NGỮ DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ LUẬN ÁN TIẾN SĨ NGỮ VĂN HÀ NỘI- 2013 VIỆN HÀN LÂM KHOA HỌC XÃ HỘI VIỆT NAM HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI ----------------------------------------- TRẦN VĂN SÁNG ĐỊA DANH CÓ NGUỒN GỐC NGÔN NGỮ DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ Chuyên ngành: Lý luận ngôn ngữ Mã số: 62 22 01 01 LUẬN ÁN TIẾN SĨ NGỮ VĂN NGƢỜI HƢỚNG DẪN KHOA HỌC: 1. NGUYỄN TƢƠNG LAI 2. ĐOÀN VĂN PHÚC HÀ NỘI- 2013 LỜI CAM ĐOAN Tôi xin cam đoan đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi. Các số liệu, kết quả nêu trong luận án là trung thực và chƣa từng đƣợc ai công bố trong bất kỳ công trình nào khác.
TÁC GIẢ LUẬN ÁN Trần Văn Sáng DANH MỤC CÁC TỪ VIẾT TẮT VÀ QUY ƢỚC TRÌNH BÀY 1. Danh mục các từ viết tắt Chữ viết tắt Chữ viết đầy đủ DTTS Dân tộc thiểu số Địa danh gốc DTTS Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở Tây Thừa Thiên Huế YTTL Yếu tố tổng loại YTLB Yếu tố loại biệt ĐHTN Địa hình tự nhiên ĐVHC Đơn vị hành chính CTNT Công trình nhân tạo CTGT Công trình giao thông T Gốc Tà-ôi K Gốc Cơ-tu P Gốc Pa-cô BĐ 1982 Bản đồ Quân sự 1982 BĐ 2007 Bản đồ Quân sự 2007 BĐ 2009 Bản đồ Địa lí tổng hợp Thừa Thiên Huế 2009 DMHC Danh mục hành chính 2. Quy ƣớc trình bày (1) Do cố gắng tránh trình bày dài dòng, lặp lại nhiều lần, trừ những lúc cần giải thích chi tiết, chúng tôi quy ƣớc cách viết cụm từ: “địa danh gốc DTTS” trong luận án đƣợc hiểu tƣơng đƣơng là “địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ DTTS ở Tây Thừa Thiên Huế”. (2) Chữ viết dùng để ghi các địa danh gốc DTTS trong luận án, chúng tôi sử dụng các quy định về mẫu chữ viết trong các tài liệu sau: + Chữ viết dùng để ghi địa danh gốc Cơ-tu theo “Tiếng Katu” của Nguyễn Hữu Hoành và Nguyễn Văn Lợi, Nxb Khoa học Xã hội, 1998.
+ Chữ viết dùng để ghi địa danh gốc Pa-cô, gốc Ta-ôi theo “Sách học tiếng Pa-cô Ta-ôi”, Nxb Thuận Hóa, Huế, 1986. + Chữ viết dùng để ghi địa danh gốc Bru-Vân Kiều theo, Tiếng Bru-Vân Kiều, Hoàng Văn Ma, Tạ Văn Thông, Nxb Khoa học Xã hội, Hà Nội, 1998. (3) Các ví dụ địa danh trình bày trong luận án đƣợc diễn giải nhƣ sau: cách ghi chữ Quốc ngữ - cách ghi chữ DTTS - ý nghĩa của các thành tố. Ví dụ: thôn A Ngo (veel Ango - thôn, cây thông) (4) Để ghi địa danh gốc DTTS theo kí hiệu phiên Quốc tế, luận án sử dùng bộ kí hiệu phiên âm SIL Doulos IPA.
Tên các tộc danh hiện có nhiều cách viết khác nhau, luận án thống nhất cách viết tên các tộc danh là Tà-ôi, Pa-cô, Cơ-tu, Bru-Vân Kiều. Cách viết này đƣợc chúng tôi sử dụng theo Danh mục các thành phần dân tộc Việt Nam do Tổng cục Thống kê ban hành ngày 02 tháng 3 năm 1979. MỤC LỤC MỞ ĐẦU. LÍ DO CHỌN ĐỀ TÀI.
LỊCH SỬ VẤN ĐỀ .Vấn đề nghiên cứu địa danh trên thế giới. Vấn đề nghiên cứu địa danh ở Việt Nam. Nghiên cứu địa danh từ cách tiếp cận địa lí - lịch sử - văn hoá. Nghiên cứu địa danh từ cách tiếp cận ngôn ngữ học .Vấn đề nghiên cứu địa danh ở Thừa Thiên Huế.
MỤC ĐÍCH VÀ NHIỆM VỤ CỦA LUẬN ÁN. PHẠM VI, ĐỐI TƢỢNG NGHIÊN CỨU. Ý NGHĨA CỦA ĐỀ TÀI. Về ý nghĩa khoa học.
Về ý nghĩa thực tiễn. TƢ LIỆU VÀ PHƢƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU. Nguồn tƣ liệu của luận án. Phƣơng pháp nghiên cứu.
Phƣơng phƣơng miêu tả. Phƣơng pháp ngôn ngữ học điền dã. CẤU TRÚC CỦA LUẬN ÁN. CƠ SỞ LÝ THUYẾT VỀ ĐỊA DANH HỌC VÀ VẤN ĐỀ ĐỊA DANH, ĐỊA BÀN Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ.
CƠ SỞ LÝ THUYẾT VỀ ĐỊA DANH HỌC. Khái niệm địa danh .Vấn đề xác định chức năng của địa danh .Chức năng cá thể hoá đối tƣợng .Chức năng định danh sự vật. Chức năng phản ánh hiện thực. Chức năng bảo tồn văn hóa .Vấn đề phân loại địa danh .Vị trí của địa danh học trong ngôn ngữ học .Quan hệ giữa địa danh học với ngữ âm học, từ vựng học, ngữ pháp học .Vị trí của địa danh học trong ngành danh xƣng học.
Mối quan hệ giữa địa danh học với các ngành khoa học khác. Các hƣớng tiếp cận địa danh từ góc độ ngôn ngữ học. VỀ ĐỊA BÀN, ĐỊA DANH TÂY THỪA THIÊN HUẾ. Giới thiệu chung về Thừa Thiên Huế .Về lịch sử .Về nguồn gốc dân cƣ.
Vài nét về địa bàn Tây Thừa Thiên Huế.Về các dân tộc thiểu số ở Tây Thừa Thiên Huế. Đặc điểm các ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở Tây Thừa Thiên Huế. TIỂU KẾT CHƢƠNG 1. ĐẶC ĐIỂM CẤU TRÚC CỦA ĐỊA DANH GỐC DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ.
KẾT QUẢ THU THẬP VÀ PHÂN LOẠI ĐỊA DANH. Nguyên tắc thống kê - thu thập địa danh. Kết quả thống kê - thu thập địa danh. Kết quả phân loại địa danh.
Phân loại địa danh dựa vào tiêu chí tự nhiên - không tự nhiên. Phân loại địa danh dựa vào tiêu chí nguồn gốc ngôn ngữ. CẤU TRÚC MÔ HÌNH PHỨC THỂ ĐỊA DANH. Về yếu tố tổng loại và yếu tố loại biệt trong phức thể địa danh.
Quan niệm yếu tố tổng loại. Quan niệm yếu tố loại biệt. Về mối quan hệ giữa yếu tố tổng loại với yếu tố loại biệt. Cấu trúc mô hình phức thể địa danh gốc DTTS ở Tây Thừa Thiên Huế 54 2.
CẤU TRÚC CỦA YẾU TỐ TỔNG LOẠI. Về số lƣợng các yếu tố tổng loại:. Về sự chuyển hóa của yếu tố tổng loại. Về khả năng kết hợp của yếu tố tổng loại với yếu tố loại biệt.
CẤU TRÚC CỦA YẾU TỐ LOẠI BIỆT. Về số lƣợng và hoạt động của YTLB trong các loại hình địa danh. Yếu tố loại biệt phức .Yếu tố loại biệt phức xét về mặt từ loại. Quan hệ ngữ pháp giữa các thành phần trong yếu tố loại biệt phức.
TIỂU KẾT CHƢƠNG 2. ĐẶC ĐIỂM ĐỊNH DANH, NGỮ NGHĨA VÀ ĐẶC TRƢNG VĂN HÓA CỦA ĐỊA DANH GỐC DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ. PHƢƠNG THỨC ĐỊNH DANH ĐỊA DANH. Vấn đề định danh trong ngôn ngữ.
Về khái niệm định danh (nomination). Về tính lí do của định danh. Phƣơng thức định danh tự tạo. Định danh dựa vào đặc điểm chính của bản thân đối tƣợng.
Định danh dựa vào các đặc điểm có liên quan đến đối tƣợng. Các phƣơng thức định danh theo lối chuyển hoá. Định danh theo lối chuyển hoá trong nội bộ một loại địa danh. Định danh theo lối chuyển hoá giữa các loại địa danh khác nhau.
ĐẶC ĐIỂM NGỮ NGHĨA CỦA CÁC YẾU TỐ CẤU TẠO ĐỊA DANH. Vấn đề ý nghĩa của địa danh. Đặc điểm ý nghĩa của các yếu tố trong địa danh. Tính rõ ràng về nghĩa của các yếu tố thể hiện qua nguồn gốc ngôn ngữ.
Vấn đề phân loại ý nghĩa địa danh gốc DTTS. ĐẶC TRƢNG VĂN HOÁ THỂ HIỆN TRONG ĐỊA DANH CÓ NGUỒN GỐC DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ. Mối quan hệ giữa văn hóa với ngôn ngữ trong nghiên cứu địa danh. Về khái niệm văn hoá.
Ngôn ngữ trong mối quan hệ với văn hoá. Đặc trƣng văn hóa thể hiện qua các thành tố ngôn ngữ. Đặc trƣng văn hóa thể hiện qua yếu tố tổng loại. Đặc trƣng văn hóa thể hiện qua các chế định ngôn ngữ - văn hóa.
Đặc trƣng văn hóa thể hiện qua ngữ nghĩa và sự phản ánh hiện thực của yếu tố loại biệt. Sự phản ánh phƣơng diện không gian văn hoá trong địa danh. Sự phản ánh các phƣơng diện văn hóa lịch sử trong địa danh. Sự phản ánh phƣơng diện văn hoá - tộc ngƣời của chủ thể định danh 108 3.
Sự phản ánh các phƣơng diện xã hội - ngôn ngữ học. TIỂU KẾT CHƢƠNG 3. VẤN ĐỀ CHUẨN HÓA CHÍNH TẢ ĐỊA DANH GỐC DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ TRONG TIẾNG VIỆT. THỰC TRẠNG CÁCH VIẾT ĐỊA DANH GỐC DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TÂY THỪA THIÊN HUẾ TRONG TIẾNG VIỆT.
Cách viết từ ngữ âm học không thống nhất. Viết rời các âm tiết của các địa danh có nhiều âm tiết. Viết liền các âm tiết của địa danh đa tiết. Cách viết các phụ âm không thống nhất.
Viết không thống nhất phụ âm và tổ hợp phụ âm đầu âm tiết. Viết không thống nhất phụ âm và tổ hợp phụ âm cuối âm tiết. Cách viết các nguyên âm không thống nhất. Chuyển tự không thống nhất.
Phiên âm kết hợp với sự chuyển dịch “trùng lặp về nghĩa”. CÁCH PHIÊN CHUYỂN ĐỊA DANH GỐC DTTS SANG TIẾNG VIỆT 134 4. Một số đặc điểm ngữ âm - chữ viết các DTTS ở Thừa Thiên Huế (so sánh với tiếng Việt và chữ Quốc ngữ). Những tƣơng đồng và khác biệt về ngữ âm.
Những tƣơng đồng và khác biệt về chữ viết. Cách phiên chuyển địa danh gốc DTTS sang tiếng Việt. Một số nguyên tắc khi phiên chuyển. Những giải pháp cụ thể.
TIỂU KẾT CHƢƠNG 4 .146 TÀI LIỆU THAM KHẢO .151 CÁC CÔNG TRÌNH ĐÃ CÔNG BỐ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN .166 PHỤ LỤC MỤC LỤC BIỂU BẢNG Trang Bảng 2.1: Kết quả thu thập địa danh gốc DTTS ở Tây Thừa Thiên Huế .2: Kết quả phân loại địa danh theo tiêu chí tự nhiên - không tự nhiên .3: Kết quả thống kê địa danh theo nguồn gốc ngôn ngữ của các yếu tố .4: Số lƣợng và tần số chuyển hóa của các yếu tố tổng loại .5: Thống kê địa danh theo số lƣợng các âm tiết của yếu tố loại biệt .6: Phân loại địa danh theo kiểu cấu tạo của yếu tố loại biệt .1: Thực trạng cách viết địa danh gốc DTTS ở Tây Thừa Thiên Huế .133 MỤC LỤC SƠ ĐỒ Trang Sơ đồ 1.1:Vị trí của địa danh học trong ngôn ngữ học .2: Mối quan hệ giữa địa danh học với các ngành khoa học khác .1: Cấu trúc phức thể địa danh nói chung .2: Cấu trúc phức thể địa danh gốc DTTS ở Tây Thừa Thiên Huế. LÍ DO CHỌN ĐỀ TÀI 1.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Trần Văn Sáng (2013). Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t [Luận án tiến sĩ, Học viện Khoa học Xã hội]. LuanAn.net. https://luanan.net/nghien-cuu-van-hoa/dan-toc-hoc/dia-danh-co-nguon-goc-ngon-ngu-dan-toc-thieu-so-o-tay-thua-thien-hue
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" nghiên cứu về vấn đề gì?
Khám phá nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số qua các địa danh Tây Thừa Thiên. Nghiên cứu chuyên sâu về văn hóa và lịch sử địa phương.
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Học viện Khoa học Xã hội. Năm bảo vệ: 2013.
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" thuộc chuyên ngành Lý luận ngôn ngữ. Danh mục: Dân Tộc Học.
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" có bao nhiêu trang?
Luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" có 215 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Địa danh có nguồn gốc ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở tây thừa t" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.