Luận án Tiến sĩ: Fides trong Bellum Civile của Caesar - Nghiên cứu tư tưởng chính trị La Mã
Khám phá tư tưởng chính trị La Mã qua lăng kính Fides của Caesar trong Bellum Civile. Phân tích sâu sắc về niềm tin và nghĩa vụ trong thời kỳ nội chiến.
University of Maryland, College Park
Luan An
Luận án tiến sĩ
Năm xuất bản
Số trang
470
Thời gian đọc
1 giờ 11 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
60 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Fides La Mã: Nền tảng Đạo đức Chính trị Cộng hòa
- Số trang:
- 470 trang
- Trường:
- University of Maryland, College Park
- Chuyên ngành:
- History
- Tác giả:
- John Mannix Barry
- Năm:
- 2005
Tóm tắt nội dung luận án
I. Fides La Mã Nền tảng Đạo đức Chính trị Cộng hòa
Fides là khái niệm cốt lõi của đạo đức và chính trị La Mã. Nó đại diện cho sự trung thực, đáng tin cậy. Fides định hình hành vi cá nhân và công cộng. Đặc biệt, publica fides có vai trò quan trọng. Khái niệm này cho phép biện minh cho nhiều hành động. Nó là trụ cột của tư tưởng chính trị Cộng hòa La Mã. Julius Caesar đã khai thác triệt để khái niệm này. Ông dùng nó để hợp pháp hóa chiến tranh của mình. Sự hiểu biết về fides là chìa khóa để nắm bắt xung đột của ông.
1.1. Định nghĩa Fides trong Tư tưởng La Mã
Fides là một khái niệm nền tảng của La Mã cổ đại. Nó thể hiện sự trung thực, đáng tin cậy. Một người có fides luôn hành động đúng đắn. Việc này diễn ra tự nguyện, không bị áp lực. Người đó có thể thay đổi quan điểm về điều đúng. Tuy nhiên, họ không bao giờ theo đuổi mục đích cá nhân. Lợi ích công cộng luôn được ưu tiên hàng đầu. Fides rất quan trọng trong xã hội La Mã. Nó tạo dựng uy tín và sự tin cậy. Thiếu fides là một sự thiếu sót lớn. Nó phá vỡ các mối quan hệ xã hội. Đây là yếu tố sống còn cho bất kỳ chính trị gia nào. Việc thể hiện fides là một nghĩa vụ đạo đức.
1.2. Publica Fides và Quyền lợi Công chúng
Publica fides là khái niệm fides công cộng. Nó yêu cầu các quan chức ưu tiên phúc lợi công chúng. Lợi ích cá nhân không được phép xen vào. Đây là một tư tưởng sâu sắc trong chính trị La Mã. Nó biện minh cho những hành động chính trị, ngay cả khi chúng bất thường. Julius Caesar đã dựa vào publica fides. Ông giải thích hành động của mình trong Chiến tranh công dân Caesar. Các hành động của Caesar thường vượt ra ngoài luật pháp. Chúng không được Thượng viện phê duyệt. Tuy nhiên, chúng được coi là hợp pháp. Lý do là vì chúng phục vụ lợi ích công. Publica fides định nghĩa nghĩa vụ công của một nhà lãnh đạo.
1.3. Fides Của Caesar và Uy tín Chính trị
Caesar muốn thuyết phục công chúng. Hành động của ông là chính đáng. Ông dùng fides để đạt được điều này. Việc có fides mang lại uy tín chính trị. Điều này quan trọng trong một xã hội La Mã. Fides của Caesar đối lập với Pompey Đại đế. Caesar khẳng định fides của mình là tốt. Fides của Pompey lại bị chỉ trích. Uy tín cá nhân gắn liền với fides trong Cộng hòa La Mã. Chiến tranh công dân đặt ra thử thách này. Các chính trị gia phải chứng minh fides của mình. Uy tín là sức mạnh trong chính trường La Mã. Caesar đã sử dụng nó một cách chiến lược.
II. Caesar Legitimizes Chiến tranh công dân bằng Fides
Julius Caesar đã khéo léo sử dụng fides để biện minh cho cuộc chiến của mình. Ông định vị cuộc xung đột với Pompey và Cộng hòa La Mã là hợp pháp. Ông dựa vào các khái niệm về fides. Các hành động của ông, mặc dù bất thường, đã được trình bày là cần thiết. Chúng phục vụ lợi ích công cộng. Bellum Civile của Caesar không chỉ là một tài liệu lịch sử. Nó là một tác phẩm hùng biện mạnh mẽ. Nó nhằm mục đích giành được sự ủng hộ công chúng. Nền tảng của nó là sự khác biệt giữa fides tốt và fides xấu.
2.1. Biện minh Hành động Bất thường của Caesar
Caesar đã thực hiện nhiều hành động. Chúng nằm ngoài khuôn khổ luật pháp La Mã. Thượng viện không cho phép chúng. Tuy nhiên, Caesar cần biện minh cho những hành động đó. Ông viện dẫn publica fides. Ông muốn thể hiện sự quan tâm đến phúc lợi công. Điều này làm cho hành động của ông hợp pháp. Ngay cả khi chúng bất thường hoặc chưa từng có. Publica fides cho phép điều đó. Nó chỉ đúng khi người thực hiện được hướng dẫn bởi fides công. Khái niệm này cung cấp sự linh hoạt. Nó cho phép các nhà lãnh đạo thực hiện các biện pháp quyết liệt trong khủng hoảng. Caesar đã tận dụng điều này một cách triệt để.
2.2. Chiến lược Hùng biện của Caesar và Khán giả
Caesar viết Bellum Civile. Mục đích chính là để biện hộ cho các hành động của mình. Ông nhắm đến độc giả La Mã. Họ hiểu rõ tầm quan trọng của fides. Chiến lược hùng biện của ông xoay quanh fides. Ông so sánh fides của mình với Pompey. Ông cũng nói về fides của bạn bè. Fides của đối thủ bị đặt dấu hỏi. Ông muốn định hình nhận thức công chúng. Ông làm vậy qua lời văn của mình. Văn bản này là một công cụ chính trị. Nó cố gắng định nghĩa tư tưởng chính trị Cộng hòa La Mã từ góc nhìn của Caesar.
2.3. Fides trong Khủng hoảng Chính trị La Mã
Khủng hoảng chính trị La Mã rất nghiêm trọng. Fides đóng vai trò trung tâm trong đó. Các sự kiện tháng 12 năm 50 TCN rất quan trọng. Tháng 1 năm 49 TCN cũng vậy. Bạn bè của Caesar thể hiện fides tốt. Họ duy trì trung thành chính trị La Mã. Những người của Pompey lại thể hiện fides xấu. Điều này định hình cuộc đối đầu. Nó ảnh hưởng đến các bên tham chiến. Sự tin cậy bị phá vỡ trên diện rộng. Mâu thuẫn leo thang thành bạo lực. Sự thiếu fides đã đẩy Cộng hòa La Mã vào chiến tranh công dân.
III. So sánh Fides Caesar và Pompey Đại đế trong Bellum Civile
Một trong những chủ đề chính trong Bellum Civile là sự tương phản giữa fides của Caesar và Pompey. Caesar xây dựng hình ảnh mình là người có fides tốt. Ông hành động vì lợi ích công chúng. Ngược lại, Pompey bị miêu tả là thiếu fides. Các hành động của ông ta bị quy kết là vì lợi ích cá nhân. Cuộc đấu tranh này không chỉ là quân sự. Nó là một cuộc chiến về uy tín và đạo đức chính trị La Mã. Sự trung thành chính trị La Mã đã bị thử thách nghiêm trọng trong giai đoạn này.
3.1. Fides Tốt của Caesar và Fides Xấu của Pompey
Luận điểm chính của Caesar rất rõ ràng. Ông đối chiếu fides của mình với Pompey Đại đế. Caesar thể hiện fides tốt. Hành động của ông được cho là vì lợi ích công. Ông muốn bảo vệ Cộng hòa La Mã. Pompey bị cáo buộc thiếu fides. Hành động của ông ta là vì lợi ích cá nhân. Cuộc đối đầu này là trọng tâm của Bellum Civile. Nó định hình cách độc giả nhìn nhận cuộc chiến tranh công dân Caesar. Caesar cố gắng kiểm soát câu chuyện. Ông củng cố hình ảnh mình là người có đạo đức. Đây là một khía cạnh quan trọng của tư tưởng chính trị Cộng hòa La Mã.
3.2. Fides Của Bạn Bè và Các Chỉ Huy trong Chiến tranh
Fides không chỉ là về các nhà lãnh đạo cấp cao. Nó còn về những người ủng hộ họ. Bạn bè của Caesar thể hiện fides tốt. Họ trung thành trong khủng hoảng. Các chỉ huy của Caesar cũng vậy. Họ giữ vững lòng trung thành chính trị La Mã. Ngược lại, những người của Pompey thì khác. Fides của họ bị nghi ngờ. Họ bị cáo buộc phản bội. Sự khác biệt này là then chốt. Nó ảnh hưởng đến kết quả cuộc chiến. Quan hệ patron-client La Mã đóng vai trò quan trọng. Fides củng cố những mối quan hệ này. Sự vắng mặt của fides gây ra sự chia rẽ và phản bội.
3.3. Sự Phản bội và Hậu quả của Thiếu Fides
Thiếu fides dẫn đến phản bội. Điều này thấy rõ trong Chiến tranh công dân Caesar. Sự phản bội làm suy yếu các mối quan hệ xã hội và chính trị. Nó phá vỡ cấu trúc xã hội La Mã. Các đồng minh cũ trở thành kẻ thù. Điều này gây ra hỗn loạn chính trị. Nó cũng gây ra bạo lực lan rộng. Hậu quả của thiếu fides rất nghiêm trọng. Nó ảnh hưởng đến cả quân đội và dân thường. Xã hội La Mã bị tổn thương sâu sắc. Caesar đã sử dụng sự phản bội của đối thủ làm bằng chứng cho fides xấu của họ. Nó cũng củng cố tính chính đáng cho hành động của ông.
IV. Fides Công Cộng Giải pháp cho Hành động Bất thường La Mã
Publica fides là một khái niệm mạnh mẽ. Nó có khả năng biến các hành động bất thường thành hợp pháp. Điều này đúng ngay cả khi chúng không được pháp luật cho phép. Đây là một khía cạnh quan trọng của tư tưởng chính trị Cộng hòa La Mã. Publica fides cho phép các nhà lãnh đạo phản ứng linh hoạt trong khủng hoảng. Nó nhấn mạnh mục đích cuối cùng. Mục đích này là lợi ích công cộng. Khái niệm này được khám phá trong cả tác phẩm của Caesar và Cicero. Nó cung cấp một cái nhìn sâu sắc về đạo đức chính trị La Mã trong thời kỳ hỗn loạn.
4.1. Publica Fides trong Văn bản của Cicero và Caesar
Publica fides không chỉ có trong các ghi chép của Julius Caesar. Nó cũng xuất hiện trong các tác phẩm của Cicero. Khái niệm này bao trùm nhiều hành động khác nhau. Nó bao gồm cả những hành động thông thường. Quan trọng hơn, nó cũng bao gồm hành động bất thường. Những hành động này do các nhân vật công chúng thực hiện. Publica fides là một cơ chế biện minh mạnh mẽ. Nó cho phép vượt qua rào cản pháp lý khi cần thiết. Đây là một góc nhìn mới về đạo đức chính trị La Mã. Nó mở rộng định nghĩa về hành động chính đáng. Công lý không chỉ gói gọn trong luật pháp thành văn.
4.2. Khi Hành động Ngoài Vòng Pháp luật trở nên Chính đáng
Đôi khi, hành động vượt luật pháp là cần thiết. Chúng không được ủy quyền của Thượng viện. Chúng cũng không có tiền lệ trong Cộng hòa La Mã. Tuy nhiên, chúng có thể hợp pháp. Điều kiện là chúng được thúc đẩy bởi publica fides. Người thực hiện phải vì lợi ích công. Mục đích phải cao hơn luật lệ cứng nhắc. Đây là một nguyên tắc mạnh mẽ. Nó định hình lại đạo đức chính trị La Mã. Nó cho phép sự linh hoạt trong quản lý nhà nước. Caesar đã khai thác chính xác điều này. Ông lập luận rằng hành động của mình là vì sự tồn vong của Rome.
4.3. Công Lý và Sự Cần Thiết trong Khủng hoảng La Mã
Trong thời kỳ khủng hoảng nghiêm trọng, luật pháp có thể không đủ. Các biện pháp phi thường trở nên cần thiết. Publica fides cung cấp khuôn khổ để đánh giá. Nó biến sự cần thiết thành công lý. Ví dụ là các hành động của Caesar. Ông đã vượt qua ranh giới pháp lý. Ông khẳng định hành động của mình là chính đáng. Lý do là ông hành động vì Cộng hòa La Mã. Ông coi đó là bảo vệ phúc lợi chung. Điều này cho thấy tính thực dụng của tư tưởng chính trị La Mã. Sự cứu rỗi của nhà nước đôi khi đòi hỏi sự hy sinh luật pháp thông thường. Đây là một điểm gây tranh cãi nhưng mạnh mẽ.
V. Tác động của Fides lên Chiến trường và Xã hội La Mã
Fides có tác động sâu rộng. Nó không chỉ là một khái niệm trừu tượng. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến quân đội và cộng đồng dân sự. Fides quyết định lòng trung thành, sự đoàn kết. Nó định hình niềm tin trong Chiến tranh công dân Caesar. Sự hiện diện hay vắng mặt của fides có thể thay đổi kết quả chiến tranh. Nó cũng có thể định hình tương lai của Cộng hòa La Mã. Fides là một yếu tố then chốt. Nó cần được xem xét trong mọi khía cạnh của xung đột.
5.1. Ảnh hưởng của Fides lên Quân đội Các Bên
Fides có ảnh hưởng lớn đến quân đội. Fides tốt củng cố lòng trung thành chính trị La Mã. Binh lính tin tưởng vào chỉ huy của họ. Họ chiến đấu hiệu quả hơn với tinh thần cao. Fides xấu gây mất tinh thần. Quân lính có thể dao động trong chiến đấu. Họ có thể đào ngũ hàng loạt. Hoặc họ có thể phản bội lãnh đạo. Fides là yếu tố then chốt quyết định. Nó quyết định sự đoàn kết của quân đội. Cả quân đội của Julius Caesar và Pompey Đại đế đều bị ảnh hưởng. Sự tin tưởng giữa tướng lĩnh và binh sĩ là tối quan trọng để giành chiến thắng.
5.2. Fides và Cộng đồng Dân sự trong Chiến tranh
Fides không chỉ giới hạn trong quân đội. Nó lan rộng ra cộng đồng dân sự. Fides của các nhà lãnh đạo ảnh hưởng đến dân chúng. Fides tốt mang lại sự ổn định và niềm tin. Dân thường cảm thấy an toàn hơn. Fides xấu gây ra bất ổn và hoảng loạn. Nó tạo ra sự chia rẽ sâu sắc. Dân thường phải chọn bên. Quyết định của họ dựa trên niềm tin. Niềm tin này gắn với fides của các nhà lãnh đạo. Điều này làm cho Chiến tranh công dân Caesar trở nên phức tạp hơn. Xã hội bị phân hóa nặng nề dựa trên lòng tin.
5.3. Hậu quả của Sự Thiếu Fides trên Toàn Xã Hội
Sự thiếu fides gây ra hậu quả nghiêm trọng. Nó làm xói mòn niềm tin xã hội. Các mối quan hệ patron-client La Mã bị phá vỡ. Cộng hòa La Mã suy yếu từ bên trong. Điều này dẫn đến sự phân mảnh. Xã hội bị chia cắt sâu sắc thành các phe phái. Bạo lực trở nên phổ biến và khó kiểm soát. Thiếu fides là nguyên nhân gốc rễ. Nó thúc đẩy sự sụp đổ của Cộng hòa. Caesar đã sử dụng điều này làm luận điểm. Ông lập luận rằng ông đang khôi phục trật tự. Ông khôi phục fides cho nhà nước La Mã.
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (470 trang)Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộABSTRACT Title of Dissertation: FIDES IN JULIUS CAESAR’S BELLUM CIVILE: A STUDY IN ROMAN POLITICAL IDEOLOGY AT THE CLOSE OF THE REPUBLICAN ERA John Mannix Barry, Doctor of Philosophy, 2005 Dissertation directed by: Professor Arthur M. Eckstein Department of History In this dissertation, we show not only that Julius Caesar depicted his struggle with Pompey and the government of the Roman Republic as politically legitimate, but that he grounded this legitimacy primarily in notions of fides. Fides is a fundamental Roman notion. A man of fides always does the right thing of his own volition, not under pressure.
Such a man might change his mind about what is right, but he would never pursue his private aims at the expense of the public interest. It is crucial at Rome to be seen this way. Caesar wishes to persuade his audience that he has been justified in taking unusual action—action that is outside the law and has not been authorized by the senate or the people—in defense of his claims. Caesar bases his political case on publica fides, that is, on the ideologically deep-rooted Roman notion that concern for the public welfare must be an official’s paramount concern at all times.
It should always take precedence over private and personal interests. My hypothesis in this dissertation is that not just in Caesar’s BC but in the writings of Cicero, publica fides as a notion subsumes not merely the usual, but also some of the unusual actions that may be undertaken by public figures. We can infer from this that unusual, unauthorized, or unprecedented actions may sometimes be seen as legitimate at Rome if the people engaged in the activity are believed to be guided and motivated by publica fides. We show that Caesar defines the major political themes of the BC in 1.
They can be summed up as follows: (1) Caesar’s good fides vs. Pompey’s bad fides; (2) the good fides of Caesar’s friends vs. the bad fides of their Pompeian counterparts during the political crisis of December 50 and January 49 B.; (3) the good fides of Caesar’s friends and commanders vs. the bad fides of their Pompeian counterparts once violence was involved; (4) the impact of both good and bad fides on the respective armies and on the civilian community in each theater of battle.
FIDES IN JULIUS CAESAR’S BELLUM CIVILE: A STUDY IN ROMAN POLITICAL IDEOLOGY AT THE CLOSE OF THE REPUBLICAN ERA by John Mannix Barry Dissertation submitted to the Faculty of the Graduate School of the University of Maryland, College Park, in partial fulfillment of the requirements for the degree of Doctor of Philosophy 2005 Advisory Committee: Professor Arthur M. Eckstein, Chair Professor Saverio Giovacchini Professor Kenneth G. Holum Professor Hayim Lapin Professor Steven Rutledge © Copyright by John Mannix Barry 2005 This dissertation is dedicated to the memory of my father Thomas William Barry (1922–2005) ii ACKNOWLEDGMENTS First, I would like to thank my dissertation advisor, Professor Arthur M. I have benefitted tremendously from his advice and innumerable helpful comments on the various drafts of my work.
I would also like to thank the members of my committee: Professor Kenneth Holum, Professor Hayim Lapin, Professor Saverio Giovacchini, and Professor Steven Rutledge. Their insights and suggestions on how this dissertation might be improved are greatly appreciated. But my greatest debt is to my parents. Without their support, I would more than likely not have been able to complete my work.
iii TABLE OF CONTENTS INTRODUCTION. 1 CHAPTER ONE: THE IMPORTANCE OF FIDES. 12 The Date of Composition of the BC. 17 Other Literary Sources for the Ideology of Fides.
18 Camillus’s Fides, Rome’s Fides. 21 Amicitia Damaged or Broken, Amicitia Restored. 34 Fides and Imago: The Commentariolum Petitionis. 48 Was Caesar’s Fides an Issue in 50/49?.
56 CHAPTER TWO: PUBLICA FIDES IN CAESAR’S RHETORIC, IN POLITICS, AND IN THE SENATE. 61 Ancient Literacy, Caesar’s Audience. 63 Caesar’s Rhetorical Strategy. 66 Examples of Publica Fides in the Work of Valerius Maximus.
88 Publica Fides in Livy, Sallust, and Aulus Gellius: Three Selections. 98 The Fides of the Tribune P. Rutilius Lupus in December 57. 103 The Fides of the Consul-Elect Cn.
Cornelius Lentulus Marcellinus in December 57. 115 Violence in the Senate in December 57. 124 Publica Fides in the Egyptian Debates of January 56. 125 CHAPTER THREE: THE FIDES OF THE SENATE AND THE PAUCI IN BC 1.
139 Pompeian Suppression of the Senate on January 1, 49 (BC 1. 140 The Senate under Siege (BC 1. 167 Omnia Divina Humanaque Iura Permiscentur: When Unusual Action Is Righteous. 176 Pompeian Coup D’Etat and Passage of the Senatus Consultum Ultimum (BC 1.
181 The Privati Cum Imperio (BC 1. 185 CHAPTER FOUR: CAESAR’S DIGNITAS, CAESAR’S FIDES. 195 The Connection between Dignitas and Fides. 210 Caesar’s Dignitas and Fides.
224 Caesar’s Dignitas, Pompey’s Amicitia. 246 iv CHAPTER FIVE: CORFINIUM. 261 Fides Fails, Diplomacy Fails. 263 Caesar Finds Support in Italy.
271 Caesar Defines His Causa at Corfinium .23: Caesar’s Fides, Caesar’s Lenitas. 299 Caesar Again Discusses Peace. 305 Caesar at Rome. 316 CHAPTER SIX: FIDES IN A TIME OF WAR.
330 Examples of Fides in Books One and Two. 380 Examples of Fides in Book Three. 390 Greece (The Fides of M. 395 Greece (The Fides of T.
418 APPENDIX I: CAESAR’S DIGNITAS AND POPULAR LIBERTAS. 423 APPENDIX II: LABIENUS’S FIDES IN THE EIGHTH BOOK OF THE BG. 438 APPENDIX III: RAAFLAUB, CAESAR, AND THE MASSILIOTES. 454 v INTRODUCTION Communities obey their ideals; and an accidental success fixes an ideal, as an accidental failure blights it.
William James The purpose of this introduction is merely to inform the reader in succinct terms what my subject is, and what my hypothesis is about the subject. Caesar wrote the Bellum Civile for the purpose of justifying for a politically astute audience the unusual action that he took in January 49 B., when he left his Gallic province for the purpose of resisting certain measures that had been undertaken against him by the republican government at Rome.1 The English novelist Anthony Trollope neatly sums up the famous event: Caesar was, so to say, at home north of the Rubicon. He was in his own province, and had all things under his command. But he was forbidden by the laws to enter the territory of Rome proper while he was in command of a Roman province; and therefore, in crossing the Rubicon, he disobeyed the laws, and put himself in opposition to the constituted authorities of the city.2 So far, so good.
Caesar’s position was (for the time being) legal north of the Rubicon, but became illegal the moment that he moved south of it. Therefore he was an outlaw, a rebellious proconsul engaged in armed aggression against the legitimate government of the Roman state. Caesar’s opinion concerning that government (which clearly was that the government was bad), it would seem, could in no way serve to justify 1 That the audience is politically knowledgeable may easily be inferred from the contents of the BC itself. 2 Anthony Trollope, The Commentaries of Caesar, with an introduction by Ruth Roberts (New York: William Blackwood, 1870; reprint, New York: Arno, 1881), 119.
Trollope read Latin fluently. He also wrote a book on Cicero in two volumes. 1 what he did—either in the ancients’ eyes, or ours. It is a widely held belief today that people in politically free societies (for purposes of this discussion, the Roman republic circa 50/49 is counted as a politically free society) may disagree with their governments, but are not supposed to subvert them.
In a free republic, political competitors and citizens alike are supposed to be law-abiding. Political controversies should be resolved non- violently. If they are not, all people in the society suffer. Violence diminishes individual security, political rights usually go by the board, and the republic (in the extreme instance) fails altogether.
Therefore, Caesar can have had no putative right to rebel. He committed high treason when he left his province.3 The case seems open and shut. So why is there a problem? Or is there one? Let us see what more Trollope has to say about Caesar’s action: Of particular interest is his comment about how Caesar’s crossing of the Rubicon was perceived at the time: .but offers to treat with him on friendly terms were made by Pompey and his party after he had established himself on the Roman side of the river.4 Trollope grasps an important truth here. Caesar’s action, in fact, was not seen as irrevocable in its consequences at the time, and negotiations to end the crisis were ongoing for weeks after Caesar crossed the Rubicon and left his province.
We are in a position to compare Caesar’s statements and claims in the BC with Cicero’s contemporary observations preserved in his letters. Despite much typical Ciceronian hyperbole and 3 See, for example, Elizabeth Rawson, The Cambridge Ancient History, vol. Henceforth, the abbreviation CAH is used for The Cambridge Ancient History. 2 frequent prognostications of disaster, it is clear that Cicero remained hopeful for several weeks that the crisis could be resolved without irrevocable harm to the republic.
In late January 49, Cicero writes that Caesar’s conditions (for peace) had been accepted (by Pompey and the consuls), with the reservation that Caesar withdraw from the towns he had occupied outside his province.5 If Caesar complied, then they (Pompey, the consuls, Cicero and the rest of the senate) would return to Rome and work the thing out in the senate.6 Cicero still hopes for peace and believes that Caesar is sorry for his madness (Spero posse in praesentia pacem nos habere; nam et illum furoria.7 The next day, Cicero writes that he thinks Caesar will withdraw his forces from the towns he has occupied. He explains that Caesar (if he complies) will win (i., politically) if he is elected consul, and win less invidiously than if he continues down his present path (Vicerit enim, si consul factus erit, et minore scelere vicerit, quam quo ingressus est).8 For our purposes, there are two important points to note. One is that this shows that contemporaries did not perceive Caesar’s unusual action as irrevocable in its consequences. The other is that Cicero is well able to conceive of Caesar being elected legal consul for the next year in a normal election and working within the system to gain his political ends, despite the fact that what Caesar had just done amounted to high 5 See Att.: Id si fecisset, responsum est ad urbem nos redituros esse et rem per senatum confecturos.
Moreover, Cicero evinces no lingering sense of outrage at this, nor does he appear to have particular misgivings about it. It is business as usual. All sins are forgiven. This presents us with a problem, if we evaluate Roman political behavior according to conventional modern notions.
In the modern world, public officials who openly commit treasonable offenses are generally seen as utterly disqualified from public service ever after (if they do not incur the death penalty).9 Such a person would find it difficult, in a functioning democracy, to campaign for public office again, let alone do so just weeks after having committed his offense. Yet despite the fact that Cicero thinks Caesar has been acting disgracefully, he does not appear to feel that Caesar’s unusual action has disqualified him from public service in some indelible way. Nor, indeed, does Caesar himself. Therefore Cicero and Caesar share a thought-world, surprising as this may seem in view of their many differences in politics.
But the main point for us is that it is not our thought-world. This brings us to the point of this dissertation.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
John Mannix Barry (2005). Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã [Luận án tiến sĩ, University of Maryland, College Park]. LuanAn.net. https://luanan.net/lich-su/fides-trong-bellum-civile-cua-caesar-tu-tuong-chinh-tri-la-ma
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" nghiên cứu về vấn đề gì?
Khám phá tư tưởng chính trị La Mã qua lăng kính Fides của Caesar trong Bellum Civile. Phân tích sâu sắc về niềm tin và nghĩa vụ trong thời kỳ nội chiến.
Luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại University of Maryland, College Park. Năm bảo vệ: 2005.
Luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" thuộc chuyên ngành History. Danh mục: Lịch Sử.
Luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" có bao nhiêu trang?
Luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" có 470 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Fides trong Bellum Civile của Caesar: Tư tưởng chính trị La Mã" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.