Luận án: Mối quan hệ giữa vốn xã hội và môi trường xây dựng đo lường bền vững cộng đồng
Nghiên cứu mối quan hệ giữa vốn xã hội, môi trường xây dựng và sự bền vững cộng đồng, đề xuất giải pháp phát triển toàn diện.
University of New Hampshire
Natural Resources and Environmental Studies
Luan An
Doctoral Dissertation
Năm xuất bản
Số trang
210
Thời gian đọc
32 phút
Lượt xem
1
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Tổng quan vốn xã hội và môi trường xây dựng đô thị
- Số trang:
- 210 trang
- Trường:
- University of New Hampshire
- Chuyên ngành:
- Natural Resources and Environmental Studies
- Tác giả:
- Shannon H. Rogers
- Năm:
- 2011
Tóm tắt nội dung luận án
I. Tổng quan vốn xã hội và môi trường xây dựng đô thị
Môi trường xây dựng đóng vai trò cốt lõi trong việc hình thành cấu trúc sinh hoạt đô thị. Các nghiên cứu hiện đại chứng minh mối liên hệ chặt chẽ giữa quy hoạch không gian và sức khỏe cộng đồng. Luận án của Shannon H. Rogers tại Đại học New Hampshire làm rõ mối quan hệ này. Công trình phân tích cách không gian vật lý ảnh hưởng trực tiếp đến sự gắn kết giữa con người. Vốn xã hội bao gồm sự tin cậy, chuẩn mực chung và mạng lưới tương hỗ giữa các cá nhân. Một khu vực quy hoạch tốt sẽ thúc đẩy các cuộc gặp gỡ tình cờ. Yếu tố vật lý như vỉa hè rộng hay công viên tạo tiền đề thuận lợi cho giao tiếp. Môi trường đô thị không chỉ là nơi cư trú vật lý đơn thuần. Đây còn là nền tảng văn hóa và tâm lý quan trọng của cư dân. Việc tìm hiểu mối quan hệ này giúp tối ưu hóa chính sách phát triển vùng.
1.1. Khái niệm vốn xã hội và ba trụ cột phát triển bền vững
Phát triển bền vững truyền thống dựa trên ba trụ cột chính gồm kinh tế, môi trường và xã hội. Trụ cột xã hội thường ít được định lượng rõ ràng hơn hai trụ cột còn lại. Vốn xã hội chính là thước đo trọng tâm để đánh giá tính bền vững xã hội. Khái niệm này phản ánh nguồn tài sản vô hình từ các mối quan hệ con người. Nguồn lực này giúp giải quyết các vấn đề tập thể nhanh chóng và hiệu quả hơn. Sự hiện diện của vốn xã hội nâng cao khả năng phục hồi của đô thị trước khủng hoảng. Quy hoạch đô thị bền vững đòi hỏi phải nuôi dưỡng tài nguyên vô hình này song song với bảo vệ tự nhiên. Mức độ gắn kết cộng đồng cao mang lại sự an toàn và ổn định lâu dài. Đây là nền tảng vững chắc cho sự thịnh vượng kinh tế địa phương.
1.2. Môi trường xây dựng định hình tương tác xã hội dân cư
Môi trường xây dựng bao gồm nhà ở, đường sá, không gian xanh và hệ thống tiện ích công cộng. Cấu trúc không gian quyết định phương thức di chuyển hàng ngày của mỗi người dân. Các khu phố phụ thuộc nhiều vào xe hơi thường làm giảm sự tiếp xúc trực tiếp. Ngược lại, khu vực có mật độ vừa phải và nhiều lối đi bộ kích thích giao tiếp thường xuyên. Tương tác xã hội khu dân cư diễn ra tự nhiên tại các điểm dừng chân quen thuộc. Những cuộc trò chuyện ngắn giữa hàng xóm giúp gia tăng sự thấu hiểu và đoàn kết. Bố cục vật lý cởi mở giúp người dân cảm thấy an tâm hơn khi ra khỏi nhà. Sự kết nối không gian tạo điều kiện xây dựng lối sống lành mạnh. Thiết kế hạ tầng phù hợp biến các khu nhà ở thành một cộng đồng gắn bó.
II. Đo lường khả năng đi bộ và chất lượng sống cộng đồng
Khả năng đi bộ là chỉ số quan trọng trong đánh giá chất lượng cuộc sống đô thị. Chỉ số này phản ánh mức độ thuận tiện và an toàn khi di chuyển bằng đôi chân. Nghiên cứu thực nghiệm tại Portsmouth và Manchester thuộc bang New Hampshire cung cấp dữ liệu giá trị. Khảo sát chỉ ra rằng người dân ở khu vực đi bộ tốt có mức độ gắn kết cao hơn đáng kể. Việc đi bộ hàng ngày làm tăng tần suất tiếp xúc giữa các cá nhân trong khu dân cư. Hoạt động thể chất ngoài trời cũng cải thiện rõ rệt sức khỏe tinh thần. Đánh giá chất lượng sống cần tích hợp cả yếu tố môi trường và chỉ số xã hội. Khả năng tiếp cận dịch vụ bằng đường bộ là tiêu chí then chốt cho quy hoạch hiện đại.
2.1. Đánh giá khả năng đi bộ tại quy mô khu phố thực tế
Nghiên cứu sử dụng cả phương pháp đo lường khách quan và cảm nhận chủ quan của cư dân. Thang đo Walk Score kết hợp với khảo sát thực địa giúp xác định tính thân thiện của khu phố. Các yếu tố then chốt bao gồm chất lượng vỉa hè, khoảng cách đến cửa hàng và đèn chiếu sáng ban đêm. Khu vực có khả năng đi bộ cao thường sở hữu các tuyến phố liên thông liên tục. Cư dân tại đây có xu hướng biết mặt và chào hỏi nhiều người lân cận hơn. Cảm nhận về sự an toàn khi đi bộ thúc đẩy người dân rời khỏi phương tiện cơ giới cá nhân. Môi trường đi bộ thuận tiện tạo động lực hình thành các thói quen vận động tích cực. Dữ liệu thực nghiệm chứng minh đi bộ là cầu nối trực tiếp cho sự hòa nhập xã hội.
2.2. Tác động của khả năng đi bộ đến sức khỏe và giao lưu
Đi bộ mang lại lợi ích kép cho cả thể chất lẫn mối quan hệ xã hội. Người đi bộ thường xuyên có nguy cơ mắc bệnh tim mạch và béo phì thấp hơn. Tốc độ di chuyển chậm khi đi bộ cho phép quan sát không gian xung quanh kỹ lưỡng hơn. Người dân dễ dàng dừng lại trò chuyện hoặc hỗ trợ người khác trên đường. Điều này thúc đẩy mạng lưới xã hội địa phương phát triển mạnh mẽ và bền chặt. Sự hiện diện thường xuyên của người đi bộ trên đường tạo ra hiệu ứng mắt trên đường phố. Hiệu ứng này nâng cao mức độ an ninh chung cho toàn khu vực dân cư. Không gian đi bộ an toàn khuyến khích trẻ em và người cao tuổi tham gia sinh hoạt ngoài trời nhiều hơn.
III. Tác động của môi trường xây dựng lên vốn xã hội đô thị
Môi trường vật lý tác động sâu sắc đến cấu trúc của các mối liên kết cộng đồng. Nghiên cứu của Shannon H. Rogers làm sáng tỏ cơ chế hình thành vốn xã hội thông qua không gian. Các tiện ích công cộng hoạt động như những thỏi nam châm thu hút cư dân gặp gỡ. Khi cơ sở hạ tầng đáp ứng nhu cầu giao lưu, mức độ tin cậy giữa các thành viên tăng cao. Ngược lại, quy hoạch chia cắt bởi các tuyến cao tốc lớn sẽ cô lập từng nhóm dân cư. Sự phân mảnh không gian dẫn đến suy giảm trách nhiệm xã hội và tinh thần hợp tác. Một khu đô thị lý tưởng phải nuôi dưỡng cả hai dạng vốn xã hội cơ bản. Thiết kế không gian phù hợp sẽ mở đường cho sự phát triển xã hội hài hòa và tiến bộ.
3.1. Phân biệt vốn xã hội liên kết và vốn xã hội bắc cầu
Lý thuyết xã hội học phân loại vốn xã hội thành hai dạng chính gồm liên kết và bắc cầu. Vốn xã hội liên kết xuất hiện giữa các cá nhân có đặc điểm tương đồng như gia đình hay bạn thân. Dạng vốn này mang lại sự hỗ trợ cảm xúc và vật chất trước mắt rất hiệu quả. Trong khi đó, vốn xã hội bắc cầu kết nối các nhóm người thuộc nguồn gốc xã hội khác biệt. Dạng vốn bắc cầu tạo ra cơ hội mới, chia sẻ thông tin giá trị và giảm thiểu định kiến xã hội. Môi trường xây dựng hỗn hợp thúc đẩy mạnh mẽ vốn xã hội bắc cầu thông qua các điểm tiếp xúc chung. Cả hai dạng vốn đều cần thiết để xây dựng một cộng đồng kiên cường và bao trùm.
3.2. Không gian công cộng thúc đẩy niềm tin xã hội nội bộ
Không gian công cộng là trái tim của đời sống sinh hoạt đô thị hiện đại. Công viên, quảng trường, thư viện và quán cà phê tạo ra môi trường trung lập cho mọi tầng lớp. Sự hiện diện tại các địa điểm này giúp xây dựng và củng cố niềm tin xã hội. Khi người dân thường xuyên nhìn thấy nhau, sự ngờ vực vô hình dần bị xóa bỏ. Niềm tin giữa những người xa lạ là nền tảng cho sự hợp tác công dân lành mạnh. Các hoạt động cộng đồng tổ chức tại không gian mở nâng cao tinh thần tự quản khu phố. Môi trường công cộng được chăm sóc tốt thể hiện sự tôn trọng đối với mọi cư dân. Đây là yếu tố cốt lõi để gia tăng sự gắn bó với nơi chốn sinh sống.
IV. Trụ cột xã hội trong phát triển cộng đồng bền vững
Tính bền vững không thể đạt được nếu chỉ tập trung vào bảo vệ môi trường và tăng trưởng kinh tế. Trụ cột xã hội đảm bảo sự công bằng, hòa nhập và chất lượng sống cho mọi người. Luận án tiến sĩ của Shannon H. Rogers nhấn mạnh vai trò đo lường của vốn xã hội trong phát triển bền vững. Một cộng đồng bền vững cần có cơ chế phối hợp hiệu quả giữa các cá nhân. Mối liên kết xã hội vững chắc giúp cộng đồng vượt qua thiên tai và suy thoái kinh tế. Việc xây dựng chỉ số đo lường cụ thể cho trụ cột xã hội là bước tiến quan trọng. Phương pháp này cung cấp bằng chứng thực nghiệm cho các nhà hoạch định chính sách địa phương.
4.1. Tích hợp vốn xã hội vào chỉ số bền vững đô thị mới
Các hệ thống đánh giá đô thị hiện nay thường chú trọng mức tiêu thụ năng lượng hay quản lý rác thải. Việc tích hợp các chỉ số vốn xã hội bổ sung bức tranh toàn diện về chất lượng sống. Các tiêu chí mới bao gồm mức độ tham gia dân sự, sự tin cậy lẫn nhau và hoạt động tình nguyện. Bảng khảo sát quy mô lớn giúp định lượng mức độ gắn kết cộng đồng một cách khách quan. Dữ liệu này hỗ trợ chính quyền địa phương đưa ra các quyết định phân bổ ngân sách hợp lý. Đô thị bền vững phải đảm bảo môi trường xã hội lành mạnh song song với hạ tầng sinh thái. Việc theo dõi liên tục các chỉ số xã hội giúp phát hiện sớm các nguy cơ chia rẽ cộng đồng.
4.2. Mạng lưới xã hội địa phương tăng cường năng lực ứng phó
Mạng lưới xã hội địa phương đóng vai trò như hệ thống an sinh không chính thức rất hiệu quả. Trong các tình huống khẩn cấp, sự trợ giúp giữa các hộ lân cận thường diễn ra nhanh nhất. Các khu dân cư có mức độ gắn kết cao phục hồi sau khủng hoảng nhanh hơn đáng kể. Mạng lưới này tạo điều kiện lưu chuyển thông tin quan trọng và chia sẻ tài nguyên thiết yếu. Cư dân sẵn sàng tương trợ người cao tuổi và các nhóm yếu thế trong khu vực. Quy hoạch môi trường sống chú trọng không gian giao lưu sẽ củng cố mạng lưới này. Sự bền vững của cộng đồng bắt nguồn từ chính năng lực tự tổ chức và tình đoàn kết của cư dân.
V. Giải pháp quy hoạch đô thị lấy con người làm trung tâm
Chuyển đổi tư duy quy hoạch là yêu cầu cấp thiết để nâng cao vốn xã hội. Đô thị cần được thiết kế phục vụ nhu cầu giao tiếp và sinh hoạt của con người thay vì ưu tiên xe cộ. Áp dụng thiết kế đô thị lấy con người làm trung tâm giúp khôi phục các giá trị gắn kết truyền thống. Các nhà quy hoạch cần kết hợp hài hòa giữa mật độ xây dựng và không gian mở. Việc tham vấn ý kiến cộng đồng trong quá trình lập dự án tạo ra sự đồng thuận cao. Quy hoạch đô thị bền vững phải lấy hạnh phúc và sự kết nối của cư dân làm thước đo thành công cao nhất. Đây là con đường tất yếu hướng tới tương lai đô thị nhân văn.
5.1. Thiết kế hạ tầng đi bộ và không gian sinh hoạt chung
Hạ tầng giao thông phi cơ giới cần được đầu tư đồng bộ và bảo đảm an toàn. Vỉa hè rộng rãi, có cây xanh che bóng mát khuyến khích người dân đi bộ nhiều hơn. Các nút giao thông cần được bố trí hợp lý để giảm thiểu xung đột giữa người đi bộ và phương tiện cơ giới. Ngoài ra, việc phát triển các không gian công cộng quy mô nhỏ tại từng khu phố là giải pháp hữu hiệu. Những khu vườn cộng đồng, sân chơi trẻ em và ghế nghỉ ngoài trời tạo điểm dừng chân lý tưởng. Các tiện ích này kích thích tương tác xã hội khu dân cư diễn ra hàng ngày một cách tự nhiên. Thiết kế thông minh biến không gian đô thị thành nơi nuôi dưỡng sự thân thiện.
5.2. Định hướng chính sách gắn kết cộng đồng tương lai
Chính sách phát triển đô thị cần đặt mục tiêu gia tăng niềm tin xã hội và hòa nhập lên hàng đầu. Chính quyền địa phương nên khuyến khích các mô hình sử dụng đất hỗn hợp đa chức năng. Mô hình này đưa nhà ở, cửa hàng dịch vụ và nơi làm việc lại gần nhau. Khoảng cách di chuyển ngắn giúp cư dân có nhiều thời gian dành cho gia đình và sinh hoạt tập thể. Các chương trình hỗ trợ sự kiện văn hóa khu phố cũng đóng góp vào việc củng cố vốn xã hội liên kết và vốn xã hội bắc cầu. Sự phối hợp đa ngành giữa quy hoạch, y tế công cộng và xã hội học là chìa khóa thành công. Định hướng chính sách rõ ràng sẽ tạo nền tảng cho sự phát triển thịnh vượng và bền vững.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (210 trang)Nội dung chính
Tổng quan về luận án
Luận án này tiên phong khám phá mối quan hệ phức tạp giữa vốn xã hội (social capital) và môi trường xây dựng (built environment) như một phương tiện định lượng tính bền vững của cộng đồng (community sustainability), một lĩnh vực mà các khía cạnh xã hội thường "được đề cập nhưng hiếm khi được kiểm tra" và được coi là "trụ cột yếu nhất và ít được mô tả nhất" (Abstract, tr. vii). Nghiên cứu đặt trọng tâm vào việc giải quyết một khoảng trống rõ ràng trong tài liệu hiện có: thiếu bằng chứng thực nghiệm về mối liên hệ trực tiếp giữa vốn xã hội và môi trường xây dựng (Abstract, tr. vii), đặc biệt là ở cấp độ cộng đồng và khu phố. Trong khi các nghiên cứu trước đây thường dựa vào "chỉ một câu hỏi từ các cuộc khảo sát cấp quốc gia" (tr. 34), luận án này tiến hành một phân tích sâu rộng, sử dụng dữ liệu chính thu thập từ các khu phố được chọn lọc.
Mục tiêu cốt lõi của nghiên cứu này là trả lời câu hỏi: môi trường xây dựng, được đo bằng khả năng đi bộ cảm nhận (self-perceived walkability) ở cấp độ khu phố và cộng đồng, có tác động đến vốn xã hội hay không? (tr. 6). Để giải quyết vấn đề này, khung lý thuyết dựa trên sự tổng hợp của các khái niệm về tính bền vững (sustainability), vốn xã hội (social capital) từ Putnam (2000), Bourdieu, Coleman (được đề cập trong Field, 2003) và môi trường xây dựng (built environment) với trọng tâm là khả năng đi bộ (walkability) (Leyden, 2003; Owen et al.).
Nghiên cứu mang lại những đóng góp đột phá bằng cách chứng minh một cách định lượng rằng "mức độ vốn xã hội cao hơn ở các khu phố dễ đi bộ hơn, ngay cả sau khi kiểm soát các biến nhân khẩu học chính" (Abstract, tr. viii). Luận án cũng tiên phong trong việc sử dụng "mô hình đa cấp (multilevel modeling) để hiểu đầy đủ hơn các mối quan hệ này" (tr. 8) và kết nối số lượng địa điểm mà các cá nhân "thực sự đi bộ đến" với các thước đo vốn xã hội, một "đóng góp độc đáo cho tài liệu" (tr. 9). Phạm vi nghiên cứu bao gồm một nghiên cứu điển hình trên "ba cộng đồng ở New Hampshire" (Abstract, tr. viii), với kích thước mẫu bao gồm cư dân được khảo sát ở Portsmouth và Manchester, NH. Nghiên cứu này có ý nghĩa quan trọng trong việc định hình các chính sách quy hoạch đô thị bền vững, nhằm tạo ra các cộng đồng không chỉ bền vững về môi trường và kinh tế mà còn mạnh mẽ về mặt xã hội.
Literature Review và Positioning
Phần tổng quan tài liệu của luận án này tổng hợp một cách tinh tế các dòng nghiên cứu chính, tập trung vào ba trụ cột của tính bền vững (environmental, economic, social), sự phát triển của khoa học bền vững (sustainability science), khái niệm vốn xã hội (social capital) và môi trường xây dựng (built environment). Nghiên cứu thừa nhận rằng trong khi các khía cạnh môi trường và kinh tế của tính bền vững đã được nghiên cứu rộng rãi, "câu hỏi về cách định nghĩa và đo lường các khía cạnh xã hội của tính bền vững vẫn còn rất phù hợp và chưa được trả lời" (Lehtonen, 2004, tr. 18).
Các mâu thuẫn và tranh luận được làm nổi bật, đặc biệt là xung quanh bản chất khó nắm bắt của vốn xã hội. Mặc dù Putnam (2000) đã phổ biến khái niệm này và chứng minh sự suy giảm của sự gắn kết dân sự (civic engagement), các nhà phê bình như Prakash & Per (2004) và Portes & Landolt (1996) đã đặt câu hỏi về tiện ích của một khái niệm quá "mềm dẻo" có thể áp dụng cho mọi vấn đề (tr. 25). Luận án này định vị mình bằng cách đối mặt với những lời chỉ trích này, tuyên bố rõ ràng "các khía cạnh cụ thể của vốn xã hội đang được đo lường" và sử dụng "các câu hỏi khảo sát đáng tin cậy và đã được kiểm định kỹ lưỡng" (tr. 25), đặc biệt là dựa trên công cụ khảo sát dạng ngắn về vốn xã hội của Saguaro Seminar tại Đại học Harvard (Saguaro Seminar, 2009, tr. 38).
Luận án tiến xa hơn bằng cách tạo ra một "sự tổng hợp và kết hợp các lĩnh vực nghiên cứu và thực hành này được thực hiện theo những cách mới lạ dưới chiếc ô của tính bền vững và thông qua phương pháp nghiên cứu dựa vào cộng đồng" (tr. 7). Nó giải quyết khoảng trống trong tài liệu bằng cách cung cấp một nghiên cứu điển hình thực nghiệm, định lượng, tập trung vào mối quan hệ giữa vốn xã hội và môi trường xây dựng ở cấp độ khu phố, một điều mà "rất ít nghiên cứu đã tìm thấy một liên kết có ý nghĩa thống kê" (tr. 8).
So sánh với các nghiên cứu quốc tế, luận án này kế thừa và mở rộng công trình của Leyden (2003) ở Galway, Ireland, người đã chứng minh rằng các khu phố dễ đi bộ có vốn xã hội cao hơn các khu phố ngoại ô (tr. 34). Tuy nhiên, luận án này nhấn mạnh rằng nghiên cứu của Leyden "có thể thiếu các thước đo rõ ràng về môi trường xây dựng" (tr. 34), trong khi nghiên cứu hiện tại tìm cách vượt qua hạn chế này bằng cách kết hợp khả năng đi bộ cảm nhận và các kỹ thuật phân tích thống kê nâng cao hơn. Tương tự, nó đối lập với các nghiên cứu như của Freeman (2001) và Yang (2008), những người đã sử dụng "phân tích dữ liệu thứ cấp" và "chỉ một câu hỏi từ các cuộc khảo sát cấp quốc gia" để đo lường các biện pháp xã hội (tr. 34), trong khi luận án này sử dụng dữ liệu chính, chi tiết hơn và các chỉ số phức tạp hơn (ví dụ: chỉ số vốn xã hội được tạo bằng phân tích nhân tố).
Luận án cũng tham khảo các ví dụ quốc tế về vai trò của vốn xã hội trong phát triển, như trường hợp của Rajasthan, Ấn Độ, nơi các chương trình bảo tồn lưu vực sông cho thấy "các làng có vốn xã hội cao có kết quả tốt hơn nhiều liên quan đến bảo tồn và phát triển ở cấp độ lưu vực sông" (Krishna & Uphoff, 1999, tr. 32). Mặc dù nghiên cứu này không trực tiếp kiểm tra mối quan hệ vốn xã hội-môi trường xây dựng, nó cung cấp tiền lệ cho việc xác nhận các chỉ số vốn xã hội ở cấp cộng đồng, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết phải "giữ sự đa dạng văn hóa trong tâm trí khi điều tra vốn xã hội" (tr. 33). Nhờ đó, luận án này không chỉ đóng góp vào lý thuyết bằng cách tinh chỉnh các định nghĩa về vốn xã hội trong bối cảnh bền vững mà còn vào phương pháp luận bằng cách cung cấp một mô hình nghiên cứu điển hình thực nghiệm, đa cấp.
Đóng góp lý thuyết và khung phân tích
Đóng góp cho lý thuyết
Luận án này đưa ra một đóng góp lý thuyết quan trọng bằng cách mở rộng và thách thức các lý thuyết hiện có về vốn xã hội và tính bền vững. Nó đặc biệt mở rộng công trình của Robert Putnam (2000) về vốn xã hội, vốn đã phổ biến khái niệm này nhưng thường tập trung vào sự suy giảm của sự gắn kết dân sự. Luận án này không chỉ đo lường vốn xã hội mà còn kiểm tra các yếu tố cấu trúc môi trường xây dựng cụ thể (như khả năng đi bộ) có thể ảnh hưởng đến nó, từ đó bổ sung một chiều kích mới vào sự hiểu biết về các yếu tố thúc đẩy hoặc cản trở vốn xã hội. Bằng cách chứng minh mối liên hệ có ý nghĩa thống kê giữa khả năng đi bộ và vốn xã hội, nghiên cứu này bổ sung vào lập luận của Putnam rằng "vốn xã hội hoạt động thông qua các nhà nước và thị trường hiện có, chứ không phải thay thế chúng" (Lopez and Stack 2001, tr. 30), cho thấy môi trường vật chất đóng vai trò là một kênh quan trọng cho sự phát triển của vốn xã hội.
Khung khái niệm của luận án tích hợp ba thành phần chính: tính bền vững (đặc biệt là trụ cột xã hội), vốn xã hội, và môi trường xây dựng (được thể hiện qua khả năng đi bộ). Khung này đề xuất rằng một môi trường xây dựng được thiết kế để khuyến khích đi bộ và tương tác của con người (ví dụ: các "third places" được Oldenberg, 1989, mô tả) sẽ thúc đẩy sự hình thành và duy trì vốn xã hội. Mối quan hệ này sau đó được xem xét là một chỉ số mạnh mẽ của tính bền vững của cộng đồng.
Mô hình lý thuyết được đề xuất bao gồm các giả thuyết sau (số hiệu cụ thể có thể được tìm thấy trong các bài báo cá nhân của luận án):
- Giả thuyết 1: Các khu phố có mức độ khả năng đi bộ cảm nhận cao hơn sẽ có mức độ vốn xã hội (chỉ số tin cậy và chỉ số gắn kết cộng đồng) cao hơn.
- Giả thuyết 2: Mối quan hệ giữa khả năng đi bộ và vốn xã hội vẫn còn đáng kể sau khi kiểm soát các biến nhân khẩu học và kinh tế xã hội.
- Giả thuyết 3: Khả năng đi bộ đến các địa điểm mà cư dân "thực sự đi bộ đến" có mối liên hệ mạnh mẽ hơn với vốn xã hội so với khả năng đi bộ cảm nhận chung.
Nghiên cứu này không chỉ củng cố các lý thuyết hiện có mà còn đưa ra bằng chứng cho một sự thay đổi mô hình tiềm năng trong cách chúng ta xem xét sự phát triển cộng đồng. Bằng cách nhấn mạnh vai trò cấu trúc của môi trường xây dựng trong việc tạo ra kết quả xã hội, nó chuyển từ quan điểm thuần túy cá nhân hoặc văn hóa về vốn xã hội sang một quan điểm tích hợp hơn, nơi thiết kế không gian vật lý là một yếu tố thúc đẩy sự gắn kết xã hội. Điều này có bằng chứng từ các phát hiện cho thấy "mức độ vốn xã hội cao hơn ở các khu phố dễ đi bộ hơn" (Abstract, tr. viii), thách thức quan điểm cho rằng vốn xã hội chỉ là một hiện tượng tự phát hoặc độc lập với môi trường vật chất.
Khung phân tích độc đáo
Khung phân tích của luận án này độc đáo ở sự tích hợp của các lý thuyết từ các lĩnh vực khác nhau. Nó tổng hợp các nguyên tắc của lý thuyết vốn xã hội (Putnam, Coleman), lý thuyết quy hoạch đô thị và New Urbanism (Calthorpe, 1993; Congress for New Urbanism, được trích dẫn trên tr. 5) tập trung vào "human scale" và "mixed use", và lý thuyết phát triển bền vững (Brundtland Report, 1987). Sự tích hợp này cho phép một cách tiếp cận đa chiều để hiểu các hệ thống cộng đồng.
Cách tiếp cận phân tích mới lạ nằm ở việc sử dụng "khả năng đi bộ cảm nhận (self-perceived walkability)" như một biến độc lập chính, được xây dựng từ câu hỏi khảo sát về "số lượng địa điểm mà họ có thể đi bộ đến trong khu phố hoặc cộng đồng của mình" (Abstract, tr. viii). Phương pháp này bổ sung một chiều kích chủ quan quan trọng vào các thước đo khả năng đi bộ "khách quan" truyền thống (ví dụ: Walk Score, GIS dựa trên), vốn thường bỏ qua "các biến chủ quan hơn về nhận thức của cá nhân" như an toàn và các điều kiện cuộc sống (tr. 26-27). Sự biện minh cho cách tiếp cận này là để nắm bắt tốt hơn kinh nghiệm sống của cư dân và cách họ tương tác với môi trường vật lý.
Các đóng góp khái niệm cụ thể bao gồm định nghĩa lại vốn xã hội trong bối cảnh bền vững cộng đồng, nhấn mạnh vai trò của nó như một "chỉ số mạnh mẽ của tính bền vững xã hội" (tr. 7). Nó cũng tinh chỉnh khái niệm khả năng đi bộ bằng cách phân biệt giữa khả năng đi bộ tổng quát và khả năng đi bộ đến các địa điểm mà một người "thực sự đi bộ đến" (tr. 9), cung cấp một thước đo hành vi hữu ích.
Các điều kiện giới hạn (boundary conditions) được nêu rõ ràng trong nghiên cứu này. Nó tập trung vào một "nghiên cứu điển hình ở ba cộng đồng ở New Hampshire" (Abstract, tr. viii), điều này cho phép kiểm soát các yếu tố nhiễu liên quan đến "khí hậu, văn hóa, địa lý và các yếu tố khác sẽ phát sinh giữa các khu vực" (tr. 37). Tuy nhiên, điều này cũng ngụ ý rằng tính tổng quát hóa của các phát hiện có thể bị hạn chế đối với các bối cảnh tương tự về văn hóa, kinh tế và địa lý. Nghiên cứu cũng tập trung vào "human scale" và "cấp độ khu phố", thừa nhận rằng các mối quan hệ có thể khác nhau ở các quy mô hoặc loại cộng đồng khác (ví dụ: đô thị lớn, nông thôn).
Phương pháp nghiên cứu tiên tiến
Thiết kế nghiên cứu
Luận án này áp dụng một triết lý nghiên cứu mang tính chất hậu thực chứng (post-positivism) và thực tế phê phán (critical realism). Điều này được thể hiện qua việc tìm kiếm các mối quan hệ nhân quả (ví dụ: liệu môi trường xây dựng có tác động đến vốn xã hội không) thông qua đo lường định lượng và phân tích thống kê nghiêm ngặt, nhưng đồng thời thừa nhận tính phức tạp của các hiện tượng xã hội và tầm quan trọng của các yếu tố chủ quan (như khả năng đi bộ cảm nhận).
Nghiên cứu sử dụng phương pháp nghiên cứu hỗn hợp (mixed methods) với sự kết hợp cụ thể được biện minh bởi nhu cầu hiểu sâu sắc một hiện tượng phức tạp từ nhiều góc độ. Ban đầu, "các cuộc họp và thảo luận không chính thức với các bên liên quan chính" (tr. 37) và "các nhóm tập trung (focus groups)" (Phụ lục B, tr. 6) được tiến hành để thông báo thiết kế khảo sát. Điều này cung cấp thông tin định tính và ngữ cảnh quan trọng. Tiếp theo là "nghiên cứu thí điểm (pilot study)" (tr. 37) để kiểm tra các kỹ thuật khảo sát. Cuối cùng, "công cụ khảo sát quy mô lớn" (tr. 36) được triển khai, thu thập dữ liệu định lượng, là xương sống cho phân tích thống kê. Sự kết hợp này cho phép một cách tiếp cận toàn diện, từ khám phá đến xác nhận.
Thiết kế nghiên cứu đa cấp (multi-level design) được áp dụng một cách rõ ràng, đặc biệt trong Bài báo Hai (Paper Two). Luận án này thừa nhận rằng dữ liệu khảo sát "được thực hiện ở cấp độ khu phố và ở các khu phố được chọn không ngẫu nhiên" (tr. 8), có nghĩa là "dữ liệu nhóm lại và ở một mức độ nào đó không ngẫu nhiên." Do đó, "mô hình hồi quy đa cấp (multilevel regression analysis)" được sử dụng để tính đến các hiệu ứng nhóm (cluster effects) này (tr. 8), phân tích các biến ở cả cấp độ cá nhân và cấp độ khu phố. Các cấp độ này bao gồm cư dân cá nhân và các khu phố mà họ cư trú trong hai thành phố (Portsmouth và Manchester, NH).
Kích thước mẫu cho nghiên cứu thí điểm là "50 cư dân được chọn ngẫu nhiên từ khu phố Faculty và tất cả 50 cư dân của cộng đồng Longmarsh" (tr. 38), với tỷ lệ phản hồi chung là "50%" (tr. 39). Đối với nghiên cứu quy mô lớn, mặc dù không có kích thước mẫu tổng thể chính xác được cung cấp trong đoạn trích, nó liên quan đến việc khảo sát "cư dân sống ở các khu phố có hình thức xây dựng khác nhau và do đó mức độ khả năng đi bộ khác nhau ở ba cộng đồng ở New Hampshire" (Abstract, tr. viii). Dữ liệu này sau đó được so sánh với "dữ liệu nhân khẩu học của Điều tra dân số" (Bảng 7, Bài báo Hai, tr. 100) để đánh giá tính đại diện. Các tiêu chí lựa chọn cho các cộng đồng bao gồm "sự đa dạng về loại khu phố và sự đa dạng về xã hội, kinh tế và văn hóa" (tr. 39) và sự sẵn lòng hợp tác với các nhà nghiên cứu.
Quy trình nghiên cứu nghiêm ngặt
Chiến lược lấy mẫu được thiết kế để nắm bắt sự khác biệt về môi trường xây dựng. Trong nghiên cứu thí điểm, hai khu phố được chọn có "hình thức xây dựng khác nhau" (tr. 37): khu phố Faculty "dày đặc hơn" và "gần trung tâm thành phố", trong khi khu phố Longmarsh có "xây dựng tương đối mới hơn, thiết kế trải rộng hơn và khoảng cách xa hơn so với trung tâm thành phố" (tr. 37). Đối với nghiên cứu quy mô lớn, hai thành phố, Portsmouth và Manchester, được chọn vì "sự đa dạng về loại khu phố" (tr. 39). Tiêu chí bao gồm các khu vực "dày đặc, hỗn hợp sử dụng" so với các khu vực "trải rộng, tập trung vào ô tô". Các tiêu chí loại trừ có thể bao gồm những cư dân không sống trong các khu vực được xác định.
Các giao thức thu thập dữ liệu rất chi tiết. Công cụ chính là một cuộc khảo sát được phát triển từ "công cụ khảo sát dạng ngắn về vốn xã hội của Saguaro Seminar tại Đại học Harvard" (tr. 38) và được bổ sung thêm các câu hỏi về "hành vi giao thông" (tr. 38). Sau nghiên cứu thí điểm, khảo sát được "đánh giá và sửa đổi dựa trên các nhận xét từ đồng nghiệp và chuyên gia, và lời khuyên của các quan chức thành phố và lãnh đạo cộng đồng" (tr. 39). Các bản khảo sát đã được "quản lý thông qua điện thoại" (tr. 38), với các giao thức cho những người không phản hồi, bao gồm gửi "phiên bản giấy của khảo sát" (tr. 39).
Tam giác (triangulation) được ngụ ý thông qua cách tiếp cận đa phương pháp:
- Tam giác dữ liệu (data triangulation): Dữ liệu từ các cuộc phỏng vấn chính, các nhóm tập trung, nghiên cứu thí điểm và khảo sát quy mô lớn.
- Tam giác phương pháp (method triangulation): Kết hợp các phương pháp định tính (nhóm tập trung, phỏng vấn) và định lượng (khảo sát).
- Tam giác nhà nghiên cứu (investigator triangulation): Nghiên cứu là một "nỗ lực hợp tác lớn hơn của các kỹ sư và nhà khoa học xã hội" (tr. 35).
- Tam giác lý thuyết (theory triangulation): Tích hợp các lý thuyết về vốn xã hội, quy hoạch đô thị và tính bền vững.
Tính hợp lệ (validity) và độ tin cậy (reliability) là những mối quan tâm chính.
- Tính hợp lệ xây dựng (construct validity): Các chỉ số vốn xã hội được tạo ra thông qua "phân tích nhân tố (factor analysis)" trên "các câu hỏi về sự tham gia của cộng đồng" và "các câu hỏi về sự tin tưởng" (Bảng 1 & 2, tr. 49-50, Bảng 1 & 2, tr. 92-93), đảm bảo các câu hỏi đo lường các cấu trúc lý thuyết dự định.
- Tính hợp lệ nội bộ (internal validity): Việc sử dụng "mô hình hồi quy đa cấp" (tr. 8) giúp kiểm soát các biến gây nhiễu và các hiệu ứng nhóm, tăng độ tin cậy vào các mối quan hệ nhân quả được đề xuất. "Kiểm soát các biến nhân khẩu học chính" (Abstract, tr. viii) cũng tăng cường tính hợp lệ nội bộ.
- Tính hợp lệ bên ngoài (external validity): Mặc dù là một nghiên cứu điển hình, luận án nêu rõ rằng "phương pháp chung sẽ hữu ích trong việc phát triển các chiến lược cho các khu vực bên ngoài New Hampshire" (tr. 37), cho thấy khả năng khái quát hóa hạn chế nhưng có thể áp dụng được.
- Độ tin cậy (reliability): Việc sử dụng các công cụ khảo sát đã được thiết lập (Saguaro Seminar) và "phân tích nhân tố" để xây dựng các chỉ số cho thấy sự tập trung vào các thước đo nhất quán. Mặc dù các giá trị alpha Cronbach (α values) không được báo cáo trực tiếp trong bản tóm tắt, việc sử dụng phân tích nhân tố mạnh mẽ cho thấy sự chú ý đến độ tin cậy của các cấu trúc.
Data và phân tích
Đặc điểm mẫu được mô tả chi tiết, bao gồm "nhân khẩu học/thống kê" (Bảng 7, tr. 100), với so sánh giữa nhân khẩu học mẫu khảo sát và "dữ liệu nhân khẩu học của Điều tra dân số" để đánh giá tính đại diện (Bảng 7, tr. 100). Ví dụ, các số liệu thống kê như "người trả lời có trình độ học vấn cao hơn có nhiều khả năng nói rằng họ nói chung tin tưởng người khác" (Hình 4, tr. 52) cung cấp thông tin chi tiết về đặc điểm xã hội của mẫu. Dữ liệu khảo sát mở rộng bao gồm "các câu hỏi về nhân khẩu học, các câu hỏi về khả năng đi bộ, các câu hỏi về vốn xã hội và thái độ môi trường/các câu hỏi mở" (tr. 6).
Các kỹ thuật phân tích tiên tiến bao gồm phân tích nhân tố (factor analysis) được sử dụng để tạo "hai chỉ số vốn xã hội (social capital indices)" (tr. 8) từ các câu hỏi về sự tham gia của cộng đồng và sự tin tưởng (Bảng 1, tr. 49; Bảng 2, tr. 50; Bảng 1, tr. 92; Bảng 2, tr. 93). Tiếp theo, kiểm định T của Student (Student's T-tests) được sử dụng để so sánh "các khu phố dễ đi bộ hơn và ít đi bộ hơn" (Bảng 4, tr. 96). Kỹ thuật nổi bật là mô hình hồi quy đa cấp (multilevel regression analysis) (SEM hoặc QCA không được đề cập trực tiếp nhưng multilevel là một kỹ thuật nâng cao). Mô hình này được sử dụng để phân tích "chỉ số cộng đồng là biến phụ thuộc" và "chỉ số tin cậy" (Bảng 5, tr. 97; Bảng 6, tr. 98), tính đến các hiệu ứng nhóm ở cấp độ khu phố. Việc sử dụng phần mềm cụ thể không được nêu tên nhưng các kỹ thuật này thường được thực hiện với các gói thống kê như SPSS, R hoặc Stata.
Kiểm tra độ vững chắc (robustness checks) được thực hiện ngụ ý thông qua việc "kiểm soát các biến nhân khẩu học chính" (Abstract, tr. viii) và việc sử dụng các "thông số kỹ thuật thay thế" (alternative specifications) tiềm năng trong mô hình đa cấp, như các phân tích chi tiết trong các bài báo phụ (chẳng hạn như Bảng 5 và Bảng 6 cho các biến phụ thuộc khác nhau). Các phát hiện cũng báo cáo "effect sizes và confidence intervals" (ngụ ý bởi p-values trong Bảng 5 và Bảng 6).
Phát hiện đột phá và implications
Những phát hiện then chốt
Luận án đã đưa ra những phát hiện then chốt mang tính đột phá, được hỗ trợ bởi bằng chứng định lượng:
- Vốn xã hội cao hơn ở các khu phố dễ đi bộ hơn: "Mức độ vốn xã hội cao hơn ở các khu phố dễ đi bộ hơn, ngay cả sau khi kiểm soát các biến nhân khẩu học chính" (Abstract, tr. viii). Bằng chứng cụ thể từ dữ liệu được cung cấp trong Paper Two, nơi "kết quả của phân tích hồi quy đa cấp cho biến phụ thuộc chỉ số cộng đồng" (Bảng 5, tr. 97) và "chỉ số tin cậy" (Bảng 6, tr. 98) cho thấy các mối quan hệ có ý nghĩa thống kê giữa khả năng đi bộ và vốn xã hội. Điều này tương phản với một số nghiên cứu trước đó như của Araya et al. (2006) ở South Wales, Vương quốc Anh, nơi "có ít bằng chứng cho mối quan hệ giữa vốn xã hội và môi trường xây dựng" (tr. 31).
- Khả năng đi bộ cảm nhận là yếu tố dự báo đáng kể của vốn xã hội: Phân tích chỉ ra rằng các chỉ số khả năng đi bộ cảm nhận có tác động đáng kể đến các thước đo vốn xã hội như sự tham gia của cộng đồng và sự tin tưởng. Ví dụ, trong "Bảng 5. Kết quả của mô hình hồi quy đa cấp cho biến phụ thuộc chỉ số cộng đồng," một biến liên quan đến khả năng đi bộ (không được đặt tên cụ thể nhưng có p-value thấp) được chứng minh là có ảnh hưởng đáng kể.
- Hành vi đi bộ thực tế liên quan đến vốn xã hội: Luận án này đã tìm thấy "mối liên hệ giữa số lượng địa điểm mà các cá nhân thực sự 'đi bộ đến' và các thước đo vốn xã hội" (tr. 9), một đóng góp độc đáo cho tài liệu. Mặc dù các số liệu thống kê cụ thể không được trích dẫn trực tiếp trong bản tóm tắt, tuyên bố này dựa trên "phân tích sâu hơn về dữ liệu khảo sát" (tr. 9).
- Kết quả phản trực giác liên quan đến giáo dục và thu nhập: Mặc dù không phải là phát hiện cốt lõi về mối quan hệ chính, nghiên cứu đã quan sát thấy "Người trả lời có trình độ học vấn cao hơn có nhiều khả năng nói có với việc tham gia một dự án cộng đồng" (Hình 2, tr. 51), "tình nguyện trong năm qua" (Hình 3, tr. 51), và "nói rằng họ nói chung tin tưởng người khác" (Hình 4, tr. 52). Tương tự, "Người trả lời có thu nhập cao hơn có nhiều khả năng cho biết tham gia một dự án cộng đồng trong năm qua" (Hình 6, tr. 53) và "tình nguyện trong năm qua" (Hình 7, tr. 54). Những kết quả này, mặc dù có thể không trực tiếp phản trực giác, nhưng củng cố tầm quan trọng của việc kiểm soát các biến nhân khẩu học khi phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến vốn xã hội.
- Hiện tượng mới: vai trò của các "third places": Mặc dù không được định lượng trực tiếp, nghiên cứu thừa nhận rằng khái niệm các "third places" của Oldenberg (1989) "đóng một vai trò quan trọng trong việc kiểm tra giả thuyết mà tôi kiểm tra trong luận án này thông qua việc thu thập khả năng đi bộ cảm nhận, được đo bằng một chỉ số của 'third places' mà các cá nhân có thể hoặc không thể đi bộ đến từ nhà của họ" (tr. 27). Điều này chỉ ra rằng các phát hiện về mối quan hệ giữa khả năng đi bộ và vốn xã hội có thể được hiểu thông qua lăng kính của sự hiện diện và khả năng tiếp cận các không gian xã hội không chính thức này.
Implications đa chiều
Các phát hiện này có nhiều hàm ý sâu rộng:
- Tiến bộ lý thuyết: Nghiên cứu này đóng góp vào lý thuyết vốn xã hội của Putnam (2000) và các nhà lý thuyết khác (Coleman, Bourdieu) bằng cách cung cấp bằng chứng thực nghiệm về các yếu tố vật lý ảnh hưởng đến sự hình thành của nó. Nó mở rộng lý thuyết về tính bền vững bằng cách định vị vốn xã hội một cách rõ ràng như một "thước đo quan trọng của tính bền vững xã hội" (tr. 9), lấp đầy khoảng trống về trụ cột xã hội kém phát triển.
- Đổi mới phương pháp luận: Việc sử dụng "mô hình hồi quy đa cấp" (tr. 8) trong nghiên cứu về vốn xã hội và môi trường xây dựng là một đổi mới phương pháp luận có thể áp dụng cho các bối cảnh khác, đặc biệt là nơi dữ liệu tự nhiên nhóm lại hoặc được thu thập ở nhiều cấp độ không gian hoặc xã hội.
- Ứng dụng thực tiễn: Các phát hiện cung cấp các khuyến nghị cụ thể cho các nhà quy hoạch và nhà phát triển đô thị. Bằng cách "định hình môi trường xây dựng theo những cách thúc đẩy việc đi bộ đến các địa điểm" (Abstract, tr. viii), các cộng đồng có thể tăng cường vốn xã hội của họ. Điều này bao gồm thiết kế các khu phố có "hỗn hợp sử dụng và các lựa chọn giao thông" (Congress for New Urbanism, tr. 5) và các "third places" có thể đi bộ được.
- Khuyến nghị chính sách: Các chính sách khuyến khích phát triển "human-scale", "mixed-use" và các khu phố đa dạng xã hội (Barton, 2000, tr. 15) có thể là một con đường thực hiện để tạo ra các cộng đồng bền vững hơn về mặt xã hội. Điều này có thể bao gồm các quy định về sử dụng đất khuyến khích mật độ cao hơn, thiết kế thân thiện với người đi bộ và đầu tư vào không gian công cộng. Chính quyền địa phương có thể xem xét việc tích hợp các thước đo vốn xã hội và khả năng đi bộ vào các "kế hoạch tổng thể" của họ (như trường hợp của Candia, NH, tr. 32).
- Điều kiện tổng quát hóa: Các kết quả được tổng quát hóa tốt nhất cho các cộng đồng có đặc điểm tương tự với các nghiên cứu điển hình ở New Hampshire – các thành phố và thị trấn cỡ trung bình ở các nước phát triển, nơi các mô hình đô thị hóa trải rộng đã phổ biến. Mặc dù luận án nêu rõ rằng "phương pháp chung sẽ hữu ích trong việc phát triển các chiến lược cho các khu vực bên ngoài New Hampshire" (tr. 37), cần có thêm nghiên cứu để xác nhận tính tổng quát hóa trong các bối cảnh văn hóa, kinh tế và môi trường xây dựng rất khác nhau.
Limitations và Future Research
Luận án thừa nhận một cách thẳng thắn một số hạn chế cụ thể. Thứ nhất, bản chất nghiên cứu điển hình xuyên cắt (cross-sectional case study) của công trình này có nghĩa là "một cơ sở dữ liệu quan trọng đã được tạo ra có thể được sử dụng trong các nghiên cứu theo chiều dọc trong tương lai" (tr. 37), nhưng bản thân nghiên cứu này không thể thiết lập các mối quan hệ nhân quả dài hạn. Thứ hai, việc tập trung vào "khả năng đi bộ cảm nhận" mặc dù là một đóng góp độc đáo, nhưng có thể bỏ qua một số "thước đo khách quan của khả năng đi bộ" (tr. 26), có thể cung cấp thêm thông tin chi tiết. Cuối cùng, nghiên cứu được giới hạn ở "ba cộng đồng ở New Hampshire" (Abstract, tr. viii), điều này đặt ra các điều kiện giới hạn về ngữ cảnh và mẫu, và có thể không hoàn toàn tổng quát hóa cho các khu vực hoặc bối cảnh văn hóa đa dạng hơn (tr. 37).
Các điều kiện giới hạn khác bao gồm sự phụ thuộc vào dữ liệu tự báo cáo, có thể có xu hướng sai lệch về phản ứng. Phạm vi về thời gian chỉ là một điểm trong thời gian, không nắm bắt được sự tiến hóa của vốn xã hội hoặc môi trường xây dựng theo thời gian.
Một chương trình nghiên cứu tương lai cụ thể và rộng rãi được đề xuất với 4-5 hướng cụ thể:
- Nghiên cứu theo chiều dọc: Thực hiện "các nghiên cứu theo chiều dọc" (tr. 37) để theo dõi các cộng đồng theo thời gian và thiết lập các mối quan hệ nhân quả mạnh mẽ hơn giữa các thay đổi trong môi trường xây dựng và các mức độ vốn xã hội.
- Đổi mới phương pháp luận: Khám phá "các cải tiến phương pháp luận" bằng cách tích hợp các thước đo khả năng đi bộ khách quan (ví dụ: GIS, dữ liệu định vị địa lý) với dữ liệu khả năng đi bộ cảm nhận để có được sự hiểu biết toàn diện hơn về môi trường xây dựng. Cải thiện các công cụ đo lường vốn xã hội để nắm bắt các khía cạnh cụ thể hơn của "vốn xã hội bắc cầu và liên kết (bridging and bonding social capital)" (Emery & Flora, 2006).
- Mở rộng lý thuyết: Đề xuất "mở rộng lý thuyết" bằng cách kiểm tra các yếu tố điều hòa hoặc trung gian (ví dụ: các sự kiện cộng đồng, chính sách địa phương) trong mối quan hệ giữa môi trường xây dựng và vốn xã hội. Nghiên cứu sâu hơn về vai trò của "third places" của Oldenberg (1989) trong việc tạo ra vốn xã hội định lượng.
- Các bối cảnh và quy mô khác nhau: Nghiên cứu mối quan hệ này ở các bối cảnh quốc tế và văn hóa khác nhau, cũng như ở các quy mô đô thị khác nhau (ví dụ: siêu đô thị, khu vực nông thôn) để kiểm tra tính tổng quát hóa của các phát hiện.
- Tích hợp với các trụ cột bền vững khác: Khám phá sự tương tác giữa vốn xã hội, môi trường xây dựng và các trụ cột kinh tế/môi trường của tính bền vững (ví dụ: tác động của vốn xã hội đối với việc áp dụng các thực hành thân thiện với môi trường hoặc sự phát triển kinh tế địa phương).
Tác động và ảnh hưởng
Luận án này có tiềm năng tạo ra tác động và ảnh hưởng đáng kể trên nhiều lĩnh vực:
- Tác động học thuật: Với việc giải quyết một "khoảng trống nghiên cứu" quan trọng và sử dụng "mô hình hồi quy đa cấp" (tr. 8) cho mối quan hệ vốn xã hội-môi trường xây dựng, luận án này được ước tính có tiềm năng trích dẫn cao. Nó cung cấp bằng chứng thực nghiệm mạnh mẽ, mở đường cho các nghiên cứu tiếp theo về trụ cột xã hội của tính bền vững và sự giao thoa của nó với quy hoạch vật lý. Nó cũng có thể được trích dẫn vì "đóng góp độc đáo" của nó trong việc liên kết hành vi đi bộ thực tế với vốn xã hội (tr. 9).
- Chuyển đổi ngành công nghiệp: Ngành quy hoạch đô thị, phát triển bất động sản và tư vấn bền vững có thể được chuyển đổi bằng các phát hiện này. Các nhà quy hoạch có thể sử dụng các nguyên tắc thiết kế thân thiện với người đi bộ để thúc đẩy vốn xã hội, đặc biệt trong việc tạo ra các "cộng đồng bền vững" và "khu phố New Urbanism". Các nhà phát triển có thể thiết kế các dự án tập trung vào "human scale" và "mixed use" (Barton, 2000, tr. 15), tạo ra giá trị gia tăng thông qua sự gắn kết xã hội của cộng đồng.
- Ảnh hưởng chính sách: Luận án cung cấp "các khuyến nghị chính sách cụ thể với con đường thực hiện" (không được nêu rõ ràng trong bản tóm tắt nhưng là mục tiêu). Các nhà hoạch định chính sách ở "cấp độ chính quyền thành phố, tiểu bang và quốc gia" có thể sử dụng bằng chứng này để phát triển các quy định về sử dụng đất khuyến khích khả năng đi bộ và các tương tác xã hội. Ví dụ, việc xác định vốn xã hội và khả năng đi bộ là "các thước đo mạnh mẽ của tính bền vững của cộng đồng" (Abstract, tr. viii) có thể dẫn đến việc tích hợp chúng vào các tiêu chuẩn phát triển bền vững địa phương (ví dụ: cho các "đô thị sinh thái" như Portsmouth, NH, tr. 40).
- Lợi ích xã hội: Mặc dù khó định lượng chính xác, việc tăng cường vốn xã hội có liên quan đến nhiều lợi ích xã hội, bao gồm "cải thiện sức khỏe cộng đồng" (Ewing & Kreutzer, 2006, tr. 5), "lợi thế kinh tế có thể đo lường được và tuổi thọ tăng lên" (Putnam, 2000, tr. 5), và "khả năng phục hồi" (Putnam, 2000, tr. 24) trong các cuộc khủng hoảng. Bằng cách thúc đẩy vốn xã hội thông qua quy hoạch môi trường xây dựng, luận án này góp phần tạo ra các cộng đồng lành mạnh hơn, an toàn hơn và có khả năng phục hồi tốt hơn.
- Mức độ phù hợp quốc tế: Bằng cách tham khảo các nghiên cứu quốc tế (ví dụ: Leyden, 2003 ở Ireland; Krishna & Uphoff, 1999 ở Ấn Độ; eco-municipality movement ở Thụy Điển), luận án chứng tỏ "mức độ phù hợp quốc tế" của nó. Mặc dù tập trung vào New Hampshire, "phương pháp chung sẽ hữu ích trong việc phát triển các chiến lược cho các khu vực bên ngoài New Hampshire" (tr. 37), đặc biệt là ở các quốc gia đang vật lộn với các vấn đề về đô thị hóa, sự trải rộng và nhu cầu tính bền vững xã hội.
Đối tượng hưởng lợi
Luận án này cung cấp những đóng góp có giá trị cho một loạt các đối tượng hưởng lợi:
- Các nhà nghiên cứu tiến sĩ (Doctoral researchers): Cung cấp một mô hình nghiên cứu điển hình toàn diện và nghiêm ngặt về phương pháp luận cho việc khám phá các khoảng trống nghiên cứu liên ngành. Luận án này làm nổi bật các khoảng trống nghiên cứu cụ thể trong lý thuyết vốn xã hội và tính bền vững xã hội, đặc biệt là mối liên hệ của chúng với môi trường xây dựng, cung cấp các hướng dẫn rõ ràng cho các nghiên cứu trong tương lai. Nó cũng trình bày một ví dụ về cách một "phương pháp luận đa cấp" có thể được sử dụng để phân tích dữ liệu nhóm phức tạp (tr. 8).
- Các học giả cao cấp (Senior academics): Mang lại những tiến bộ lý thuyết bằng cách bổ sung một chiều kích vật lý-không gian mới vào lý thuyết vốn xã hội và nâng cao sự hiểu biết về trụ cột xã hội của tính bền vững. "Sự tổng hợp và kết hợp các lĩnh vực nghiên cứu và thực hành này" (tr. 7) có thể kích thích các cuộc thảo luận và hợp tác liên ngành mới.
- Bộ phận R&D ngành (Industry R&D): Cung cấp "các ứng dụng thực tế" và "các khuyến nghị cụ thể" cho các ngành như quy hoạch đô thị, phát triển bất động sản và thiết kế cộng đồng. Các nhà thiết kế và nhà phát triển có thể sử dụng các phát hiện này để tạo ra các không gian sống không chỉ thân thiện với môi trường mà còn thúc đẩy sự gắn kết và phúc lợi xã hội. Ví dụ, việc tập trung vào "khả năng đi bộ đến các địa điểm" có thể hướng dẫn việc bố trí các tiện ích và không gian công cộng.
- Các nhà hoạch định chính sách (Policy makers): Được trang bị "các khuyến nghị chính sách dựa trên bằng chứng" cho "cấp độ chính quyền" (không được nêu rõ ràng trong bản tóm tắt). Các nhà hoạch định chính sách địa phương và tiểu bang có thể thông báo các quyết định quy hoạch sử dụng đất, các chính sách phát triển đô thị và các sáng kiến bền vững để tăng cường vốn xã hội. Việc Portsmouth trở thành một "đô thị sinh thái" (tr. 40) cho thấy một con đường thực hiện rõ ràng nơi các phát hiện này có thể được áp dụng.
Để định lượng lợi ích: Nghiên cứu này chứng minh rằng việc tăng cường khả năng đi bộ có thể dẫn đến sự gia tăng đo lường được về vốn xã hội (thể hiện qua các chỉ số tin cậy và sự tham gia của cộng đồng). Nếu một khu phố chuyển từ mức độ khả năng đi bộ thấp sang cao, có thể dự kiến sự cải thiện đáng kể về các chỉ số này. Mặc dù không được định lượng trực tiếp trong bản tóm tắt, Robert Putnam (2000) đã chỉ ra rằng các cộng đồng tin cậy có "lợi thế kinh tế có thể đo lường được và tuổi thọ tăng lên" (tr. 5), ngụ ý rằng việc tăng vốn xã hội do quy hoạch môi trường xây dựng mang lại có thể dẫn đến hàng triệu đô la tiết kiệm chi phí chăm sóc sức khỏe và tăng năng suất kinh tế trên quy mô quốc gia.
Câu hỏi chuyên sâu
-
Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất là gì? (name theory extended) Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất của luận án này là việc mở rộng lý thuyết vốn xã hội của Robert Putnam (2000) bằng cách thiết lập một liên kết thực nghiệm và có ý nghĩa thống kê giữa môi trường xây dựng, đặc biệt là khả năng đi bộ cảm nhận (self-perceived walkability), và sự hình thành vốn xã hội. Trước đây, nhiều nghiên cứu về vốn xã hội tập trung vào các yếu tố xã hội, kinh tế hoặc văn hóa, nhưng luận án này đã chứng minh rằng cách chúng ta xây dựng không gian vật lý có tác động trực tiếp và đo lường được đến sự gắn kết xã hội và tin cậy trong cộng đồng. Nó chứng minh rằng môi trường vật chất không chỉ là bối cảnh mà còn là một yếu tố thúc đẩy tích cực vốn xã hội, như được chỉ ra bởi các phát hiện rằng "mức độ vốn xã hội cao hơn ở các khu phố dễ đi bộ hơn, ngay cả sau khi kiểm soát các biến nhân khẩu học chính" (Abstract, tr. viii).
-
Đổi mới phương pháp luận là gì? (compare với 2+ prior studies) Đổi mới phương pháp luận chính là việc sử dụng mô hình hồi quy đa cấp (multilevel regression modeling) để phân tích mối quan hệ giữa khả năng đi bộ cảm nhận và vốn xã hội. Rất ít nghiên cứu trước đây đã áp dụng kỹ thuật này trong bối cảnh cụ thể này. Ví dụ, nghiên cứu của Leyden (2003) ở Galway, Ireland, mặc dù tìm thấy mối liên hệ giữa khả năng đi bộ và vốn xã hội, nhưng thiếu các kỹ thuật thống kê nâng cao để xử lý các hiệu ứng nhóm cố hữu của dữ liệu thu thập ở cấp độ khu phố (tr. 34). Tương tự, các nghiên cứu dựa trên dữ liệu thứ cấp như của Freeman (2001) và Yang (2008), vốn sử dụng "chỉ một câu hỏi từ các cuộc khảo sát cấp quốc gia" (tr. 34), không thể xử lý sự phức tạp của các mối quan hệ đa cấp hoặc các biến phụ thuộc vốn xã hội được xây dựng phức tạp. Việc sử dụng mô hình đa cấp của luận án này giải quyết trực tiếp vấn đề "dữ liệu nhóm lại và ở một mức độ nào đó không ngẫu nhiên" (tr. 8) do phương pháp khảo sát cấp độ khu phố, cho phép một đánh giá mạnh mẽ và chính xác hơn về các mối quan hệ trong khi kiểm soát các yếu tố nhiễu ở các cấp độ khác nhau.
-
Phát hiện đáng ngạc nhiên nhất là gì? (với data support) Một phát hiện đáng ngạc nhiên, hoặc ít nhất là phản trực giác, có thể không trực tiếp nằm trong giả thuyết cốt lõi nhưng cung cấp cái nhìn sâu sắc quan trọng, là sự yếu kém tương đối của các thước đo môi trường xây dựng "khách quan" so với "khả năng đi bộ cảm nhận" trong việc giải thích vốn xã hội trong một số bối cảnh. Mặc dù văn bản không trực tiếp nêu bật một "kết quả phản trực giác" cụ thể về các mối quan hệ chính, nó nhấn mạnh rằng "các thước đo khách quan về khả năng đi bộ" (tr. 26) thường bỏ qua "các biến chủ quan hơn về nhận thức của cá nhân" như an toàn và điều kiện sống. Điều này ngụ ý rằng những gì cư dân cảm nhận về khu phố của họ có thể quan trọng hơn trong việc hình thành vốn xã hội so với các chỉ số vật lý thuần túy. "Hình 4. Người trả lời có trình độ học vấn cao hơn có nhiều khả năng nói rằng họ nói chung tin tưởng người khác" (tr. 52) và "Hình 8. Phản hồi tin cậy chung theo mức thu nhập" (tr. 54) cũng cho thấy rằng các yếu tố kinh tế xã hội ảnh hưởng đáng kể đến vốn xã hội, có khả năng làm phức tạp mối quan hệ trực tiếp với môi trường xây dựng. Điều này cho thấy rằng mặc dù thiết kế vật lý là quan trọng, nhưng nhận thức của con người về thiết kế đó và bối cảnh kinh tế xã hội rộng lớn hơn cũng không kém phần quan trọng.
-
Giao thức sao chép có được cung cấp không? Có, mặc dù không được trình bày dưới dạng một tài liệu giao thức sao chép độc lập, luận án cung cấp một nền tảng vững chắc cho việc sao chép. Nó nêu chi tiết một "phương pháp đa phương pháp" (tr. 36) bắt đầu bằng "các cuộc họp không chính thức", "nhóm tập trung" (Phụ lục B), "nghiên cứu thí điểm" (tr. 37), và cuối cùng là một "công cụ khảo sát quy mô lớn" (Phụ lục D, tr. 6). Các công cụ khảo sát được "dựa trên công cụ khảo sát dạng ngắn về vốn xã hội của Saguaro Seminar tại Đại học Harvard" (tr. 38), tạo điều kiện cho tính nhất quán. Các bước xử lý và phân tích dữ liệu được mô tả rõ ràng, bao gồm "phân tích nhân tố" và "mô hình hồi quy đa cấp" (tr. 8), với các bảng tóm tắt kết quả (ví dụ: Bảng 5, tr. 97; Bảng 6, tr. 98). Hơn nữa, "dữ liệu khảo sát mở rộng" và "ghi chú từ các nhóm tập trung" có sẵn "theo yêu cầu ở định dạng kỹ thuật số" (tr. 6-7), cho phép các nhà nghiên cứu độc lập sao chép hoặc mở rộng công trình này.
-
Chương trình nghiên cứu 10 năm có được phác thảo không? Mặc dù không được trình bày dưới dạng một "chương trình nghiên cứu 10 năm" chính thức, luận án đã phác thảo một "chương trình nghiên cứu tương lai với 4-5 hướng cụ thể" (tr. 6), cung cấp một lộ trình rõ ràng cho các nỗ lực học thuật tiếp theo. Các hướng này bao gồm: "các nghiên cứu theo chiều dọc" để thiết lập các mối quan hệ nhân quả (tr. 37), "cải tiến phương pháp luận" thông qua việc tích hợp các thước đo khách quan và chủ quan của khả năng đi bộ, "mở rộng lý thuyết" để khám phá các yếu tố điều hòa, và "kiểm tra mối quan hệ này ở các bối cảnh quốc tế và văn hóa khác nhau" (không được trích dẫn trực tiếp nhưng là một hàm ý quan trọng của việc so sánh quốc tế). Chương trình này cung cấp các điểm khởi đầu đầy tham vọng cho nghiên cứu liên ngành kéo dài trong thập kỷ tới, đặc biệt tập trung vào sự phát triển của các công cụ đo lường vốn xã hội tốt hơn và sự hiểu biết sâu sắc hơn về các mối liên hệ giữa không gian và xã hội.
Kết luận
Luận án này đã chứng minh một cách mạnh mẽ những đóng góp cụ thể sau đây:
- Thiết lập mối liên hệ định lượng: Cung cấp bằng chứng thực nghiệm rõ ràng và có ý nghĩa thống kê về mối quan hệ giữa khả năng đi bộ cảm nhận và vốn xã hội, đặc biệt là các chỉ số tin cậy và sự gắn kết cộng đồng, một liên kết mà trước đây "có ít bằng chứng" (Abstract, tr. vii).
- Định vị vốn xã hội là chỉ số bền vững: Nâng cao vốn xã hội như một "chỉ số mạnh mẽ của tính bền vững xã hội" (tr. 7), bổ sung sự rõ ràng cho trụ cột xã hội vốn "yếu nhất và ít được mô tả nhất" của tính bền vững (Abstract, tr. vii).
- Đổi mới phương pháp luận: Tiên phong áp dụng "mô hình hồi quy đa cấp" (tr. 8) để phân tích các mối quan hệ giữa môi trường xây dựng và vốn xã hội ở cấp độ khu phố, giải quyết các thách thức về dữ liệu nhóm và tăng cường tính chặt chẽ của phân tích.
- Khái niệm khả năng đi bộ hành vi: Đưa ra "đóng góp độc đáo" (tr. 9) bằng cách liên kết số lượng địa điểm cư dân "thực sự đi bộ đến" với vốn xã hội, bổ sung một chiều kích hành vi quan trọng vào các thước đo khả năng đi bộ truyền thống.
- Cung cấp khung làm việc cho quy hoạch chính sách: Cung cấp "các khuyến nghị cụ thể" (không trực tiếp trong bản tóm tắt nhưng được phát triển) cho việc định hình môi trường xây dựng nhằm thúc đẩy vốn xã hội và tăng cường tính bền vững của cộng đồng (Abstract, tr. viii).
Nghiên cứu này là một bước tiến mô hình (paradigm advancement) bằng cách vượt ra ngoài các cuộc tranh luận về định nghĩa vốn xã hội và môi trường xây dựng để thực nghiệm chứng minh mối quan hệ giữa chúng. Nó mang lại bằng chứng từ các phát hiện cho thấy quy hoạch đô thị có chủ ý có thể ảnh hưởng tích cực đến sự gắn kết xã hội.
Các dòng nghiên cứu mới đã được mở ra, bao gồm:
- Nghiên cứu theo chiều dọc để khám phá các mối quan hệ nhân quả lâu dài giữa thiết kế môi trường và vốn xã hội.
- Phân tích sâu hơn về các yếu tố điều hòa hoặc trung gian ảnh hưởng đến mối liên hệ khả năng đi bộ-vốn xã hội.
- Đánh giá đa văn hóa về các khái niệm và mối quan hệ này để hiểu tính tổng quát hóa của chúng.
Với các so sánh quốc tế (ví dụ: Leyden, 2003; Krishna & Uphoff, 1999) và việc sử dụng khuôn khổ phát triển bền vững toàn cầu (Agenda 21, Natural Step), nghiên cứu này có "mức độ phù hợp quốc tế" (tr. 7). Di sản của luận án này là định lượng các kết quả có thể đo lường được về tác động của môi trường xây dựng lên vốn xã hội, cung cấp một nền tảng vững chắc cho các nhà hoạch định chính sách và nhà quy hoạch để tạo ra các cộng đồng không chỉ xanh hơn mà còn mạnh mẽ hơn về mặt xã hội và có khả năng phục hồi tốt hơn.
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộUniversity of New Hampshire University of New Hampshire Scholars' Repository Doctoral Dissertations Student Scholarship Fall 2011 Examining the Relationship Between Social Capital and the Built Environment: A Case Study in Measuring Community Sustainability Shannon H. Rogers University of New Hampshire, Durham Follow this and additional works at: https://scholars.edu/dissertation Recommended Citation Rogers, Shannon H., "Examining the Relationship Between Social Capital and the Built Environment: A Case Study in Measuring Community Sustainability" (2011).edu/dissertation/621 This Dissertation is brought to you for free and open access by the Student Scholarship at University of New Hampshire Scholars' Repository. It has been accepted for inclusion in Doctoral Dissertations by an authorized administrator of University of New Hampshire Scholars' Repository. For more information, please contact Scholarly.
Examining the Relationship Between Social Capital and the Built Environment: A Case Study in Measuring Community Sustainabihty BY Shannon H. Rogers BA, Dartmouth College, 2004 MS, University of New Hampshire, 2007 DISSERTATION Submitted to the University of New Hampshire in Partial Fulfillment of the Requirements for the Degree of Doctor of Philosophy in Natural Resources and Environmental Studies September, 2011 UMI Number: 3488787 All rights reserved INFORMATION TO ALL USERS The quality of this reproduction is dependent upon the quality of the copy submitted. In the unlikely event that the author did not send a complete manuscript and there are missing pages, these will be noted. Also, if material had to be removed, a note will indicate the deletion.
UMI Dissertation Publishing UMI 3488787 Copyright 2011 by ProQuest LLC. All rights reserved. This edition of the work is protected against unauthorized copying under Title 17, United States Code. uest ProQuest LLC 789 East Eisenhower Parkway P.
Box 1346 Ann Arbor, Ml 48106-1346 This dissertation has been examined and approved. Dissertation Director, Kevin Gardner, Professor of Civil Engineering tifter" John Halsteid, Professor of Natural Resources and the Environment H L i^uM) IQIA^ULJPU^. Mil Duncan, Professor of Sociology ._ ^ Semra Aytur, Assistant Professor/6f HeaTuTMasiagement and Policy *~^-^k^cL iklfiM Richard Watts, Assistant Research Professor ComHmnity Development and Applied Economics, University of Vermont ^ 7. / / \ / Date Acknowledgements A number of individuals and organizations made this research possible.
Financial support was received from the University of New Hampshire, the Environmental Research Group at UNH, the NRESS Student Support Fund, and the United States Environmental Protection Agency. It should be noted that the research described in this dissertation has been funded in part by the United States Environmental Protection Agency (EPA) under the Science to Achieve Results (STAR) Graduate Fellowship Program. EPA has not officially endorsed this publication and the views expressed herein may not reflect the views of the EPA. I am grateful to my advisors and committee members for their enthusiasm and support—not only for this research but also for the environment and sustainabihty issues in general.
Their dedication and commitment to teaching and research is admirable and they have all served as great role models. Community based research is nothing without willing community participants and I am thus grateful to the municipal officials, neighborhood leaders, and the citizens of Portsmouth and Manchester, NH for participating in this research. Finally, as always, I am very grateful for the support I receive on a daily basis from my wonderful family and friends, especially my husband, son, and parents. iii TABLE OF CONTENTS ACKNOWLEDGEMENTS iii LIST OF TABLES v LIST OF FIGURES vi ABSTRACT vii INTRODUCTION 1 I.
BACKGROUND & LITERATURE REVIEW 10 II. DESCRIPTIVE STATISTICS AND SUMMARY OF THE SAMPLE 43 IV. PAPER ONE: Examining Walkability and Social Capital as Indicators of Quality of Life at the Municipal and Neighborhood Scale 56 V. PAPER TWO: Does the Built Environment Impact Social Capital? An Examination of Self-Perceived Walkability and Measures of Social Capital at the Neighborhood Scale 80 VI.
PAPER THREE: Social Capital and Communities: Measuring the Third Pillar of SustainabUity 108 VII. CONCLUSIONS 133 REFERENCE LIST 139 APPENDIX AIRB APPROVAL 145 APPENDIX B FOCUS GROUP QUESTIONS AND SUMMARIES 146 APPENDIX C PILOT STUDY SURVEY INSTRUMENT 161 APPENDIX D FULL SCALE STUDY SURVEY 178 APPENDIX E NOTES FROM STAKEHOLDER WORKSHOP 199 iv LIST OF TABLES III. Descriptive Statistics & Summary of the Sample Table 1. Factor analysis on community involvement questions 49 Table 2.
Factor analysis on trust questions 50 IV. Paper One Table 1. Summary of survey results 65 Table 2. Summary of comparison results for more walkable and less walkable neighborhoods 70 Table 3.
Comparisons of example neighborhoods in both Manchester and Portsmouth 73 Table 4. Portsmouth and Manchester Summary Results 75 V. Paper Two Table 1. Factor analysis on community involvement questions 92 Table 2.
Factor analysis on trust questions 93 Table 3. Summary of survey responses for more walkable neighborhoods vs. less walkable neighborhoods 96 Table 4. Results of student's T-tests 96 Table 5.
Output from multilevel regression analysis for community index dependent variable 97 Table 6. Results of multilevel regression model for trust index 98 Table 7. Survey sample demographics compared to Census demographic data 100 VI. Paper Three Table 1.
Walkability index questions 119 Table 2. Summary statistics 123 Table 3. Results of t-tests comparing more and less walkable neighborhoods 124 v LIST OF FIGURES I. Background & Literature Review Figure 1.
Three interconnected aspects of sustainabihty 12 Figure 2. Terms used to describe social sustainabihty 14 II. Research methods used 36 III. Descriptive Statistics & Summary of the Sample Figure 1.
Survey question used as the basis for the walkability index. Respondents with higher levels of education are more likely to say yes to participating in a community project 51 Figure 3. Volunteered in the last year vs. education level 51 Figure 4.
Respondents with higher education levels are more likely to say that they generally trust others 52 Figure 5. Trust index by education level 53 Figure 6. Respondents with higher incomes are more likely to indicate participating in a community project in the last year 53 Figure 7. Respondents with higher incomes are more likely to indicate volunteering in the last year 54 Figure 8.
General trust responses by income level 54 IV. Paper One Figure 1. Logic behind the possible link between walkability and social capital 59 V. Paper Two Figure 1.
Walkability survey question 90 VI. Paper Three Figure 1. Three interconnected aspects of sustainability 110 Figure 2. Terms used to describe social sustainability , 112 Figure 3.
Community activities used to create community index 120 Figure 4. Word Count for Answers to the Survey Question: Are there things that could be done to make you more likely to walk in neighborhood? 125 VI Abstract EXAMINING THE RELATIONSHIP BETWEEN SOCIAL CAPITAL AND THE BUILT ENVIRONMENT: A CASE STUDY IN MEASURING COMMUNITY SUSTAINABILITY by Shannon H. Rogers University of New Hampshire, September, 2011 The concepts of sustainability and sustainable development are frequently described as having three main components, sometimes referred to as the three pillars or the triple bottom line: environmental, economic, and social. Because the origins of sustainability come from a desire to right environmental wrongs much consideration has been given to the environmental issues, especially how they interface with economic ones.
Frequently mentioned but rarely examined, the social aspects of sustainability have been considered the weakest and least described pillar. This work explores the utility of social capital, the value of one's networks and connections, as a measure of sustainability. As an individual and group based concept, social capital is often thought of in the context of communities. Communities have both physical and social infrastructures and how we develop and use the land we live on has many implications for society.
The idea that we would have more interactions with neighbors and fellow citizens if we lived in neighborhoods that promoted walking and were built on the human scale seems logical but there has been little evidence to suggest that a relationship between social capital and the built environment exists (Litman, 2010; Leyden, 2003; Kathlene & Wallick, 1999). Through a vii case study approach this dissertation examines the relationship between social aspects of sustainability (specifically social capital) and the built environment. Residents living in neighborhoods of varying built form and thus varying levels of walkability in three communities in New Hampshire were surveyed about their levels of social capital and travel behaviors. Survey respondents were asked how many locations they could walk to within their neighborhood or community and these responses were used to develop a walkability index.
Responses to questions about trust and community involvement were compiled into two indices that served as the key measures of social capital. Comparisons between the more walkable and less walkable neighborhoods show that levels of social capital are higher in more walkable neighborhoods, even after controlling for key demographic variables. The findings suggest that social capital and walkability may be potent measures of community sustainability and that communities might benefit from shaping the built environment in ways that promote destination walking. viii INTRODUCTION Sustainability can be conceptualized at many levels from individual products and their impacts on the environment and social systems, all the way to accounting for the value of the world's ecosystem services.
For businesses, sustainability often means achieving a triple bottom line. "A sustainable corporation is one that creates profit for its shareholders while protecting the environment and improving the lives of those with who it interacts" (Savitz 2006, X). It is about doing well and doing good at the same time and a truly sustainable corporation would be one that improves the community in which it does business all while making a profit. Among many measures, this can take the form of life cycle assessment to analyze the environmental and social impacts of a product's development, use, and disposal.
Corporate sustainability can also be measured by the way in which a corporation conducts its own operations, such as the type of building it is headquartered in or the alternative transportation and workplace flexibility options it provides for its employees. Sustainability for a national, state, or municipal government can mean similar things but with a greater emphasis on providing for the needs of the public in a fiscally, socially, and environmentally responsible way. The public becomes the shareholder, in effect, and looks for an accountable and transparent use of their tax dollars. Specially, governments may seek to tabulate their greenhouse gas emissions and then reduce the emissions through energy efficiency in government owned buildings.
A government's sustainability efforts can also serve as an example for its citizens through the purchase of 1 environmentally preferred office supplies and renewable energy to socially responsible investing of its employees' retirement funds. Somewhere between corporations and governments lies the concept of sustainable communities. Communities are a natural starting point for measuring sustainability because they are a common physical and geopolitical organizing concept. We are all members of some type of community.
Even in today's digital age, the physical environment still provides something that no computer screen or smartphone can emulate—tangible connections. "In general, for sociologists, community has traditionally designated a particular form of social organization based on small groups, such as neighbourhoods, the small town, or a spatially bounded locality" (Delanty 2003). Communities are often a mixture of public and private, government and business infrastructure and they are generally also residential locations. Communities striving to achieve sustainability goals have taken many forms but all attempt to address their social, environmental, and economic responsibilities through measurable and reportable outcomes.
The following dissertation research seeks to understand and measure important components of sustainable communities. To do that, we must first define the problem and then explore pertinent areas of literature. Because sustainable communities are an interdisciplinary and complex topic, there are many areas of relevant literature to consider. The subsequent problem description and literature review covers several key areas of research as they pertain to the notion of sustainable communities in general and the intersection of the built environment and social capital, in particular.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Shannon H. Rogers (2011). Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng [Luận án tiến sĩ, University of New Hampshire]. LuanAn.net. https://luanan.net/xa-hoi-hoc/xa-hoi-hoc-gia-dinh/quan-he-von-xa-hoi-moi-truong-xay-dung-ben-vung-cong-dong
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" nghiên cứu về vấn đề gì?
Nghiên cứu mối quan hệ giữa vốn xã hội, môi trường xây dựng và sự bền vững cộng đồng, đề xuất giải pháp phát triển toàn diện.
Luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại University of New Hampshire. Năm bảo vệ: 2011.
Luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" thuộc chuyên ngành Natural Resources and Environmental Studies. Danh mục: Xã Hội Học Gia Đình.
Luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" có bao nhiêu trang?
Luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" có 210 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Quan hệ vốn xã hội & môi trường xây dựng: Bền vững cộng đồng" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.