Luận án: Quyền tự chủ chính quyền cấp tỉnh trong phân cấp, phân quyền Việt Nam
Quyền tự chủ cấp tỉnh trong phân cấp, phân quyền Việt Nam: phân tích tác động, đề xuất giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước.
Luan An
Luận án
Năm xuất bản
Số trang
193
Thời gian đọc
29 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Mục lục chi tiết
Tóm tắt nội dung
I.Quyền tự chủ cấp tỉnh Sự cần thiết phân cấp phân quyền
Nhà nước Việt Nam đang trải qua quá trình chuyển đổi mạnh mẽ. Từ cơ chế kế hoạch hóa tập trung, kinh tế thị trường được thúc đẩy. Hội nhập quốc tế trở thành xu thế tất yếu. Bối cảnh này yêu cầu đổi mới tổ chức, thực thi quyền lực nhà nước. Phân quyền cho địa phương là giải pháp trọng tâm. Điều này nhằm trao thêm quyền chủ động cho các cấp hành chính địa phương. Mục tiêu là nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước. Phân cấp, phân quyền giúp tinh gọn thủ tục. Chính quyền địa phương được tăng cường chủ động. Việc giải quyết các vấn đề tại địa phương trở nên linh hoạt hơn. Chính sách phân cấp giữa Chính phủ và chính quyền cấp tỉnh được đẩy mạnh liên tục. Nhiều nghị quyết quan trọng đã được ban hành, thể hiện cam kết này. Các chính sách đặc thù cũng được áp dụng cho một số địa phương. Điều này tạo ra những bước đột phá về mặt thể chế. Nó giúp tháo gỡ khó khăn, vướng mắc. Nguồn lực địa phương được huy động hiệu quả. Những cải cách này góp phần tạo biến đổi tích cực cho chính quyền cấp tỉnh.
1.1. Bối cảnh toàn cầu hóa và phân tán quyền lực
Toàn cầu hóa định hình lại các mối quan hệ kinh tế, chính trị. Nó tác động mạnh mẽ đến mọi quốc gia. Xu thế dân chủ hóa cũng thúc đẩy việc phân tán quyền lực. Nhà nước trung ương cần đẩy mạnh phân quyền cho địa phương. Điều này giúp ứng phó với cơ hội và thách thức mới. Phân tán quyền lực là đòi hỏi tất yếu trong chính trị hiện đại. Nó tăng cường khả năng thích ứng của chính quyền địa phương. Khối lượng công việc tại trung ương được giảm tải. Các quyết sách mang tính địa phương được xử lý kịp thời. Điều này tạo điều kiện cho chính quyền địa phương phát huy vai trò chủ động.
1.2. Chủ trương đổi mới phân cấp phân quyền tại Việt Nam
Việt Nam đã có nhiều đổi mới trong tổ chức chính quyền địa phương. Tinh thần đổi mới được thể hiện rõ từ Đại hội VI của Đảng. Nguyên tắc tập trung dân chủ luôn được nhấn mạnh. Nghị quyết 27-NQ/TW năm 2022 tiếp tục khẳng định. Phân cấp, phân quyền phải khoa học, hợp lý. Điều này nhằm phát huy vai trò chủ động, sáng tạo. Trách nhiệm tự chịu của từng địa phương, các bộ được đề cao. Chủ trương này từng bước được thể chế hóa. Đây là nội dung trọng tâm trong cải cách hành chính. Luật Tổ chức chính quyền địa phương cũng phản ánh tinh thần này. Việc phân cấp hành chính là nền tảng để chính quyền địa phương phát triển.
1.3. Chính sách đặc thù cho các địa phương trọng điểm
Một số địa phương được áp dụng cơ chế, chính sách đặc thù. Các tỉnh, thành phố như Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng, Thanh Hóa, Nghệ An, Thừa Thiên Huế, Khánh Hòa nằm trong số đó. Các cơ chế này tạo đột phá về chính sách. Chúng giúp địa phương tháo gỡ vướng mắc thể chế. Khả năng huy động thêm nhiều nguồn lực được tăng cường. Những chính sách này thúc đẩy tự quản địa phương. Chúng cũng góp phần vào sự phát triển chung của đất nước. Đây là minh chứng cho sự linh hoạt trong quản lý. Vai trò của chính quyền địa phương được đề cao.
II.Cơ sở lý luận quyền tự chủ chính quyền địa phương
Quyền tự chủ cấp tỉnh là nội dung cốt lõi của cải cách hành chính. Để đảm bảo hiệu quả, cần có cơ sở lý luận vững chắc. Tài liệu tập trung làm rõ các khái niệm. Bản chất của quyền tự chủ được phân tích sâu sắc. Nó đặt trong bối cảnh phân cấp, phân quyền của Việt Nam. Điều này giúp hiểu rõ phạm vi, giới hạn của quyền lực. Các yếu tố ảnh hưởng cũng được nghiên cứu kỹ lưỡng. Đây là nền tảng để xây dựng chính sách phù hợp. Mục tiêu là phát huy tối đa tiềm năng của chính quyền địa phương. Việc xác định rõ thẩm quyền cấp tỉnh là rất quan trọng. Nó giúp tránh chồng chéo, mâu thuẫn trong quản lý nhà nước. Sự tự quản địa phương cũng cần được đảm bảo.
2.1. Định nghĩa bản chất tự chủ chính quyền địa phương
Quyền tự chủ của chính quyền địa phương là khả năng tự quyết. Nó cho phép địa phương tự chủ động trong các vấn đề thuộc phạm vi quản lý. Điều này bao gồm tự chủ về tổ chức, nhân sự, tài chính địa phương. Quyền tự chủ không có nghĩa là độc lập hoàn toàn. Nó diễn ra trong khuôn khổ pháp luật. Chính quyền trung ương vẫn có vai trò định hướng, giám sát. Bản chất của tự chủ là tăng cường trách nhiệm. Nó thúc đẩy tính sáng tạo của cấp tỉnh. Điều này giúp cải thiện chất lượng dịch vụ công. Phân cấp hành chính là điều kiện tiên quyết cho tự chủ.
2.2. Các yếu tố ảnh hưởng tự chủ cấp tỉnh
Nhiều yếu tố ảnh hưởng đến quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh. Các yếu tố pháp lý đóng vai trò nền tảng. Luật Tổ chức chính quyền địa phương quy định thẩm quyền. Các yếu tố kinh tế cũng rất quan trọng. Ngân sách địa phương, khả năng tạo nguồn thu ảnh hưởng lớn. Yếu tố chính trị, xã hội tác động đến quá trình thực thi. Năng lực cán bộ, bộ máy hành chính là điều kiện cần. Sự tham gia của người dân cũng là yếu tố quan trọng. Các yếu tố này đan xen, tạo nên bối cảnh phức tạp. Chính quyền địa phương cần quản lý tổng thể để nâng cao tự chủ.
III.Thực trạng quyền tự chủ cấp tỉnh trong phân cấp hành chính
Việt Nam đã nỗ lực cải cách tổ chức chính quyền địa phương. Quyền tự chủ cấp tỉnh được thể hiện rõ trên phương diện pháp lý. Hệ thống văn bản quy phạm pháp luật đã được ban hành. Các quy định về thẩm quyền, trách nhiệm ngày càng được cụ thể hóa. Tuy nhiên, thực tiễn triển khai còn tồn tại những vấn đề. Một số quy định chưa thực sự đi vào cuộc sống. Sự chồng chéo, thiếu đồng bộ vẫn còn. Việc phân cấp hành chính đôi khi chưa rõ ràng. Năng lực thực thi của chính quyền địa phương cần được nâng cao. Ngân sách địa phương còn phụ thuộc vào trung ương. Điều này ảnh hưởng đến khả năng tự chủ tài chính địa phương. Trách nhiệm giải trình cần được tăng cường hơn nữa. Cải cách hành chính là nhiệm vụ thường xuyên.
3.1. Khung pháp lý về tự chủ chính quyền địa phương
Khung pháp lý về quyền tự chủ cấp tỉnh đã được xây dựng. Hiến pháp năm 2013 đặt nền tảng cho chính quyền địa phương. Luật Tổ chức chính quyền địa phương năm 2015 (sửa đổi, bổ sung) cụ thể hóa các quy định. Các nghị quyết của Chính phủ cũng chi tiết hóa việc phân cấp. Tuy nhiên, một số văn bản còn thiếu đồng bộ. Phạm vi thẩm quyền cấp tỉnh cần được làm rõ hơn. Điều này giúp chính quyền địa phương tự tin thực hiện nhiệm vụ. Nó cũng là cơ sở để đánh giá trách nhiệm giải trình. Khung pháp lý phải liên tục được hoàn thiện.
3.2. Thực tiễn thực hiện và vấn đề đặt ra hiện nay
Thực tiễn thực hiện quyền tự chủ cấp tỉnh có nhiều chuyển biến. Một số địa phương đã phát huy tốt tính chủ động. Họ đã đạt được nhiều thành tựu trong phát triển kinh tế - xã hội. Tuy nhiên, vẫn còn những vấn đề cần giải quyết. Sự phụ thuộc vào ngân sách trung ương vẫn cao. Năng lực quản lý, điều hành của cán bộ địa phương còn hạn chế. Quy trình phối hợp giữa các cấp chưa thực sự hiệu quả. Việc phân quyền địa phương cần rõ ràng hơn. Trách nhiệm giải trình chưa được đảm bảo đầy đủ. Cải cách hành chính cần tiếp tục đẩy mạnh. Các vấn đề này đặt ra thách thức lớn.
IV.Định hướng giải pháp tăng cường tự chủ cấp tỉnh
Để bảo đảm quyền tự chủ cấp tỉnh, cần có định hướng rõ ràng. Các giải pháp phải đồng bộ và hiệu quả. Mục tiêu là phát huy tối đa vai trò của chính quyền địa phương. Phân cấp, phân quyền phải được tiếp tục đẩy mạnh. Điều này nhằm nâng cao năng lực tự quản địa phương. Các định hướng chiến lược cần được cụ thể hóa. Các giải pháp phải mang tính thực tiễn, khả thi. Ngân sách địa phương cần được tự chủ hơn. Cơ chế kiểm soát, giám sát phải được tăng cường. Trách nhiệm giải trình là yếu tố không thể thiếu. Cải cách hành chính đóng vai trò then chốt. Việc này nhằm xây dựng một chính quyền địa phương vững mạnh, hiệu quả.
4.1. Định hướng bảo đảm tự chủ cấp tỉnh giai đoạn 2021 2030
Giai đoạn 2021-2030 tập trung hoàn thiện thể chế. Luật Tổ chức chính quyền địa phương sẽ tiếp tục được rà soát. Định hướng là phân cấp, phân quyền mạnh mẽ hơn. Các địa phương sẽ được tăng cường quyền tự chủ trong các lĩnh vực. Bao gồm quản lý đất đai, đầu tư, ngân sách địa phương, nhân sự. Mục tiêu là tạo động lực phát triển. Đồng thời, tăng cường kiểm soát, giám sát. Nâng cao trách nhiệm giải trình của chính quyền địa phương. Các định hướng này nhằm xây dựng một hệ thống chính quyền tinh gọn, hiệu quả.
4.2. Giải pháp nâng cao quyền tự chủ trách nhiệm giải trình
Các giải pháp bao gồm hoàn thiện pháp luật. Cụ thể hóa thẩm quyền cấp tỉnh. Tăng cường khả năng tự chủ tài chính địa phương. Đào tạo, nâng cao năng lực cán bộ địa phương. Phát triển nguồn thu bền vững cho ngân sách địa phương. Thiết lập cơ chế giám sát, đánh giá hiệu quả. Thúc đẩy công khai, minh bạch trong quản lý. Nâng cao trách nhiệm giải trình của lãnh đạo địa phương. Đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin trong cải cách hành chính. Đây là những bước đi quan trọng để củng cố tự quản địa phương.
V.Tác động của chính sách đặc thù tới tự quản địa phương
Chính sách đặc thù là một công cụ quan trọng. Nó thúc đẩy quyền tự chủ cấp tỉnh tại Việt Nam. Các cơ chế này tạo điều kiện thuận lợi. Chúng giúp một số địa phương trọng điểm phát huy tiềm năng. Chính sách đặc thù được thiết kế để giải quyết vấn đề riêng. Nó cho phép áp dụng các quy định linh hoạt hơn. Điều này vượt ra ngoài khuôn khổ chung. Mục tiêu là tạo động lực tăng trưởng. Các địa phương có điều kiện phát triển bứt phá. Điều này góp phần vào sự phát triển chung của cả nước. Nó cũng thể hiện sự linh hoạt trong quản lý nhà nước. Tự quản địa phương được nâng cao. Khả năng thích ứng với điều kiện cụ thể từng vùng được cải thiện.
5.1. Cơ chế đặc thù thúc đẩy phát triển kinh tế
Các cơ chế đặc thù đã chứng minh hiệu quả. Chúng giúp các đô thị lớn như Hà Nội, TP.HCM tăng trưởng. Các chính sách này cho phép địa phương có quyền tự quyết lớn hơn. Điều này bao gồm thu hút đầu tư, quản lý quy hoạch. Đồng thời, chúng cũng tạo ra lợi thế cạnh tranh. Các địa phương có thể chủ động triển khai các dự án. Điều này phù hợp với đặc điểm kinh tế địa phương. Ngân sách địa phương được hưởng lợi từ các cơ chế tài chính linh hoạt. Phát triển kinh tế là mục tiêu hàng đầu của các chính sách này.
5.2. Huy động nguồn lực và tháo gỡ vướng mắc thể chế
Chính sách đặc thù giúp huy động đa dạng nguồn lực. Nguồn lực tài chính, nhân lực được tận dụng. Nó cũng giúp tháo gỡ các vướng mắc về mặt thể chế. Những rào cản pháp lý được loại bỏ hoặc điều chỉnh. Điều này tạo không gian rộng hơn cho địa phương. Họ có thể chủ động thực hiện các giải pháp. Nó cũng giảm bớt sự phụ thuộc vào trung ương. Tăng cường tự chủ tài chính địa phương là một lợi ích. Khả năng tự quản địa phương được củng cố. Các chính sách này mang lại hiệu quả rõ rệt.
VI.Thẩm quyền trách nhiệm giải trình của cấp tỉnh
Phân cấp, phân quyền đòi hỏi làm rõ thẩm quyền. Thẩm quyền cấp tỉnh cần được xác định cụ thể. Điều này liên quan đến các lĩnh vực quản lý nhà nước. Từ kinh tế, xã hội đến môi trường, quốc phòng an ninh. Mục tiêu là nâng cao hiệu quả hoạt động. Tránh tình trạng chồng chéo hoặc bỏ sót nhiệm vụ. Đồng thời, trách nhiệm giải trình phải được đảm bảo. Mỗi cấp chính quyền phải chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Điều này giúp tăng cường tính minh bạch. Nó cũng thúc đẩy sự tham gia của người dân. Cải cách hành chính là quá trình liên tục. Nó nhằm hoàn thiện cơ chế phân công, phối hợp. Luật Tổ chức chính quyền địa phương là nền tảng quan trọng.
6.1. Phân định rõ thẩm quyền quản lý nhà nước cấp tỉnh
Việc phân định thẩm quyền cần rõ ràng, minh bạch. Chính quyền cấp tỉnh phải biết rõ giới hạn quyền lực. Điều này bao gồm quyền quyết định, quyền thực hiện và quyền kiểm tra. Thẩm quyền quản lý đất đai, quy hoạch, đầu tư được ưu tiên. Các lĩnh vực dịch vụ công cũng cần được phân cấp mạnh mẽ. Điều này giúp chính quyền địa phương chủ động giải quyết vấn đề. Nó cũng giảm gánh nặng cho chính quyền trung ương. Việc này góp phần vào việc tinh gọn bộ máy. Tăng cường hiệu quả quản lý hành chính công. Phân cấp hành chính là chìa khóa để đạt được điều này.
6.2. Tăng cường trách nhiệm giải trình và tài chính địa phương
Trách nhiệm giải trình là yếu tố cốt lõi của quản trị tốt. Chính quyền cấp tỉnh cần chịu trách nhiệm trước người dân. Họ phải giải trình về các quyết định, kết quả hoạt động. Điều này giúp nâng cao lòng tin của công chúng. Tự chủ tài chính địa phương là một phần quan trọng. Ngân sách địa phương cần có cơ chế thu, chi rõ ràng. Khả năng tự cân đối nguồn lực cần được cải thiện. Nó giúp địa phương chủ động hơn trong phát triển. Việc này thúc đẩy sự minh bạch, hiệu quả. Cải cách hành chính liên tục củng cố trách nhiệm giải trình.
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (193 trang)Nội dung chính
Context length exceeded. Your messages contain 139051 characters (approximately 34762 tokens), but the maximum allowed is 128000 characters (32000 tokens). Please reduce your message length or upgrade to a plan with the Full Context addon. discord.gg/airforce
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộOÀ ẢO YỀ Ự Ủ Ủ YỀ ẤP Ỉ O B Ả P Â ẤP, P Â YỀ Ở Y L Ậ Á Ế SĨ À À - 2024 OÀ ẢO YỀ Ự Ủ Ủ YỀ ẤP Ỉ O B Ả P Â ẤP, P Â YỀ Ở Y L Ậ Á Ế SĨ À 931 02 01 gười hướng dẫn khoa học: 1. BÙ ƯƠ À - 2024 LỜ ĐO Tôi xin cam đoan đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi. Các số liệu và kết quả nêu trong luận án là trung thực; có nguồn gốc rõ ràng và được trích dẫn đầy đủ theo quy định. ác giả luận án oàng hị hảo Ụ LỤ Trang Ở ĐẦ.
Các công trình nghiên cứu về quyền tự chủ của chính quyền địa phương. Các công trình nghiên cứu về quyền tự chủ của chính quyền địa phương ở Việt Nam. Đánh giá tổng quan về các công trình nghiên cứu. 33 hương 2: Ơ SỞ LÝ L Ậ Ề YỀ Ự Ủ Ủ YỀ ẤP Ỉ O B Ả P Â ẤP, P Â YỀ Ở.
Cơ sở lý luận về quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh ở Việt Nam. Các yếu tố ảnh hưởng đến quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong thực thi quyền lực nhà nước ở Việt Nam. 63 hương 3 Ự Ạ YỀ Ự Ủ Ủ YỀ ẤP Ỉ O B Ả P Â ẤP, P Â YỀ Ở Y. Thực trạng quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trên phương diện pháp lý.
Thực trạng thực hiện quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh và những vấn đề đặt ra hiện nay. 87 hương 4: Đ ƯỚ À Ả P ÁP BẢO ĐẢ YỀ Ự Ủ Ủ YỀ ẤP Ỉ O B Ả P Â ẤP, P Â YỀ Ở ĐOẠ 2021-2030. Một số định hướng bảo đảm quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền ở Việt Nam giai đoạn 2021-2030. Một số giải pháp bảo đảm quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền ở Việt Nam giai đoạn 2021-2030.
163 D Ụ Á Ữ Ế Ắ HĐND : Hội đồng nhân dân NSNN : Ngân sách nhà nước QLNN : Quản lý nhà nước UBND : Uỷ ban nhân dân 1 Ở ĐẦ 1. ính cấp thiết của đề tài Nhà nước là thiết chế đặc biệt gắn liền với lãnh thổ mỗi quốc gia. Việc phân chia lãnh thổ và thiết lập bộ máy để quản lý là nội dung chủ đạo của quá trình tổ chức và thực thi quyền lực nhà nước. Do đó, xây dựng và hoàn thiện bộ máy chính quyền nhà nước luôn là mục tiêu, nhiệm vụ hàng đầu của các chủ thể cầm quyền.
Để quản lý nhà nước (QLNN) có hiệu lực, hiệu quả, nhà nước trung ương phải phân quyền cho địa phương. Xu hướng đẩy mạnh phân quyền cho địa phương ở nhiều quốc gia trên thế giới xuất phát từ những đòi hỏi về cả kinh tế lẫn chính trị, đặc biệt khi các quốc gia chuyển đổi mô hình kinh tế. Chuyển sang kinh tế thị trường buộc các nước phải sắp xếp, điều chỉnh lại vai trò của nhà nước theo hướng phân nhiều quyền hơn cho địa phương. Sự điều chỉnh này được kỳ vọng sẽ tạo sự thông thoáng trong quá trình chính sách, tinh gọn thủ tục hành chính, tăng tính chủ động cho các địa phương trong việc giải quyết các vấn đề của chính mình.
Ở phương diện quản trị quốc gia, xu thế phân cấp ở các nền kinh tế chuyển đổi và đang phát triển còn được thúc đẩy bởi làn sóng toàn cầu hoá và xu thế dân chủ hoá từ cuối thập niên 80 của thế kỷ trước. Toàn cầu hoá biến thế giới thành "một ngôi làng toàn cầu". Các quan hệ kinh tế, chính trị dịch chuyển mạnh mẽ trong phạm vi mỗi nước và giữa các quốc gia với nhau. Thực tiễn này đòi hỏi nhà nước trung ương phải đẩy mạnh phân quyền cho địa phương để ứng phó với các cơ hội và thách thức nổi lên của toàn cầu.
Phân tán quyền lực cho địa phương trở thành một đòi hỏi tất yếu trong nền chính trị hiện đại. Trong xu thế chung của thế giới, Việt Nam đã có quá trình chuyển đổi mạnh mẽ từ cơ chế kế hoạch hoá tập trung sang kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế. Bối cảnh đó đòi hỏi cách thức tổ chức và thực thi quyền lực nhà nước phải được đổi mới theo hướng trao nhiều quyền chủ động hơn cho các địa phương. Tinh thần này được thể hiện rõ trong chủ trương đổi mới của Đảng Cộng sản Việt Nam từ Đại hội VI (năm 1986).
Tại Đại hội này, Đảng khẳng định: phải phân cấp theo nguyên tắc tập trung dân chủ. Đến Nghị quyết số 27- 2 NQ/TW năm 2022, Đảng ta tiếp tục nhấn mạnh phải "đẩy mạnh phân cấp, phân quyền khoa học, hợp lý”, “phát huy vai trò chủ động, sáng tạo, tự chịu trách nhiệm của từng địa phương và các bộ" [13, tr. Chủ trương phân cấp, phân quyền của Đảng từng bước được thể chế hoá và là một nội dung trọng tâm trong quá trình đổi mới tổ chức và hoạt động của chính quyền địa phương ở nước ta. Chính sách phân cấp về QLNN giữa Chính phủ và chính quyền cấp tỉnh liên tục được đẩy mạnh, thể hiện ở các nghị quyết quan trọng như Nghị quyết số 08/2004/NQ-CP, Nghị quyết số 21/2016/NQ-CP, Nghị quyết số 99/NQ-CP và gần đây là Nghị quyết số 04/NQ-CP năm 2022.
Nội dung của các Nghị quyết nêu trên đều tập trung vào chính sách phân cấp giữa Chính phủ và các tỉnh, thành phố trong QLNN. Ngoài chính sách phân cấp về QLNN, một số địa phương còn được nhà nước ưu tiên áp dụng một số cơ chế, chính sách đặc thù là Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Hải Phòng, Thanh Hoá, Nghệ An, Thừa Thiên Huế và Khánh Hoà. Đây được coi là những bước đột phá về mặt chính sách, giúp các địa phương tháo gỡ khó khăn, vướng mắc về mặt thể chế, huy động thêm nhiều nguồn lực để phát triển. Những cải cách về mặt thể chế đã tạo ra sự biến đổi tích cực trong tổ chức và hoạt động của chính quyền địa phương ở nước ta, đặc biệt là chính quyền cấp tỉnh.
Việc đẩy mạnh phân cấp, phân quyền đã mang lại cho các địa phương nhiều quyền tự chủ, nguồn lực và không gian chính sách để theo đuổi các mục tiêu phát triển của mình. Nhờ tận dụng được các ưu thế về nguồn lực và các ưu tiên về chính sách, một số địa phương đã trở nên giàu hơn, có nhiều đóng góp quan trọng vào sự phát triển của đất nước, năng lực tự chủ được tăng lên. Tuy nhiên, bảo đảm quyền tự chủ cho các địa phương không chỉ xuất phát từ ý chí của trung ương mà còn phải là nhu cầu và năng lực tự chủ thực sự của các địa phương trong quá trình phát triển. Phân cấp, phân quyền đã mang lại cho các địa phương nhiều thẩm quyền, nguồn lực dưới dạng "tiềm năng".
Các địa phương có biến những "tiềm năng" này thành kết quả trong thực tiễn hay không còn tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó năng lực 3 tự quản lý, điều hành của địa phương là sẽ là yếu tố quyết định. Xét ở góc độ này, quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh ở Việt Nam mới chỉ được xem xét, đánh giá chủ yếu ở phương diện pháp lý. Trong bối cảnh kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế, các địa phương cần phải chủ động về nguồn lực và không gian chính sách để theo đuổi các mục tiêu phát triển của mình. Kết quả của tiến trình phân quyền, phân cấp ở Việt Nam trong hai thập niên đầu thế kỷ 21 cho thấy, những địa phương càng giàu, năng lực tự chủ càng cao thì càng mong muốn được phân cấp, phân quyền mạnh.
Ngược lại, những tỉnh nghèo, điều kiện phát triển còn khó khăn thì sự phụ thuộc vào nhà nước trung ương càng lớn. Thực tiễn này đòi hỏi nhà nước phải căn cứ vào đặc thù và trình độ phát triển của các địa phương để có chính sách phân cấp phù hợp. Về mặt thể chế, Việt Nam cần tiếp tục xây dựng, hoàn thiện chính sách phân cấp, phân quyền đồng bộ và hiệu quả, khuyến khích, hỗ trợ và bảo đảm nguồn lực cần thiết để tạo lập năng lực tự chủ cho các địa phương. Để đạt được mục tiêu đó, việc nghiên cứu, làm rõ các vấn đề lý luận và thực tiễn về quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh là yêu cầu cấp thiết.
Với việc lựa chọn chủ đề này, luận án tập trung trả lời được những câu hỏi chính sau: Quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh ở Việt Nam hiện nay được xác lập dựa trên cơ sở nào? Trong bối cảnh đẩy mạnh phân cấp, phân quyền cho địa phương trong các lĩnh vực tài chính - ngân sách, cung ứng dịch vụ công, mô hình tổ chức bộ máy và nhân sự, chính quyền cấp tỉnh đã tự chủ được ở mức độ nào? Để bảo đảm quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong thời gian tới cần phải làm gì? Để góp phần giải đáp thoả đáng những câu hỏi nêu trên, tác giả đã chọn vấn đề "Quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền ở Việt Nam hiện nay" làm đề tài luận án tiến sĩ ngành Chính trị học. ục đích, nhiệm vụ nghiên cứu 2. Mục đích nghiên cứu Trên cơ sở nghiên cứu những vấn đề lý luận và thực tiễn thực hiện quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền ở 4 Việt Nam hiện nay, luận án đề xuất một số định hướng và giải pháp để bảo đảm quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong thực thi quyền lực nhà nước ở nước ta trong thời gian tới. Nhiệm vụ nghiên cứu Để đạt được mục đích nghiên cứu nêu trên, Luận án phải thực hiện các nhiệm vụ sau đây: - Tổng quan các công trình nghiên cứu về quyền tự chủ của chính quyền địa phương, chính quyền cấp tỉnh trên thế giới và ở Việt Nam.
- Hệ thống hoá cơ sở lý luận về quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh ở Việt Nam. - Đánh giá thực trạng thực hiện quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh ở Việt Nam trên một số lĩnh vực cơ bản: tài chính - ngân sách; cung ứng dịch vụ công; tổ chức bộ máy và nhân sự. - Đề xuất một số định hướng, giải pháp bảo đảm quyền tự chủ của chính quyền cấp tỉnh trong giai đoạn 2021-2030. Đ i tượng, phạm vi nghiên cứu 3.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Quyền tự chủ cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền Việt Nam" nghiên cứu về vấn đề gì?
Quyền tự chủ cấp tỉnh trong phân cấp, phân quyền Việt Nam: phân tích tác động, đề xuất giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước.
Luận án "Quyền tự chủ cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền Việt Nam" có bao nhiêu trang?
Luận án "Quyền tự chủ cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền Việt Nam" có 193 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Quyền tự chủ cấp tỉnh trong bối cảnh phân cấp, phân quyền Việt Nam" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.