Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam từ TK XV đến nửa đầu TK XIX
Nghiên cứu phân tích vai trò xã hội của nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Nghiên cứu tập trung vào tiến sĩ trong hệ thống nho giáo.
Năm xuất bản
Số trang
166
Thời gian đọc
25 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- Nho giáo Việt Nam: Tổng quan, Khái niệm, Vai trò xã hội
- Số trang:
- 166 trang
- Trường:
- Học viện Khoa học Xã hội
- Chuyên ngành:
- Triết học
- Tác giả:
- Phạm Thị Lan
- Năm:
- 2017
Tóm tắt nội dung luận án
I.Nho giáo Việt Nam Tổng quan Khái niệm Vai trò xã hội
Nho giáo là học thuyết chính trị - xã hội quan trọng. Khổng Tử sáng lập học thuyết này tại Trung Quốc. Nho giáo du nhập vào Việt Nam cách đây hơn hai ngàn năm. Học thuyết ban đầu đề cao đạo đức, trật tự xã hội. Mục tiêu chính là giáo dục con người, tuân thủ tầng lớp thống trị. Chính quyền phương Bắc dùng Nho giáo làm công cụ cai trị. Nho giáo nhằm cột chặt sự lệ thuộc của nhân dân ta. Tuy nhiên, Nho giáo trải qua quá trình tiếp biến lâu dài. Các yếu tố bản địa đã hòa trộn vào học thuyết này. Nho giáo gắn liền với sự hình thành, phát triển chế độ phong kiến Việt Nam. Nó trở thành hệ tư tưởng bệ đỡ cho vương triều. Nho giáo cũng biến đổi, góp phần hình thành giá trị truyền thống Việt Nam. Đặc biệt, từ thời Lê sơ, Nho giáo độc tôn. Nho giáo đóng vai trò lớn thiết lập trật tự kỷ cương phép nước. Học thuyết này định hình đường lối trị nước của các triều đại phong kiến. Đường lối trị nước kết hợp đức trị và pháp trị. Thực chất là giáo hóa (vương đạo) và chấp hành luật pháp (bá đạo). Luật pháp không hoàn toàn khắc nghiệt như Pháp gia. Thực tế, luật pháp hóa các chuẩn mực đạo đức Nho giáo. Nhờ đường lối này, Nho giáo thể hiện vai trò to lớn. Ảnh hưởng Nho giáo lan rộng trong đời sống tinh thần xã hội Việt Nam.
1.1. Nguồn gốc lịch sử Nho giáo
Nho giáo ra đời tại Trung Quốc. Khổng Tử là người sáng lập học thuyết này. Thời Xuân Thu – Chiến Quốc chứng kiến sự hình thành Nho giáo. Ban đầu, đây là một hệ thống tư tưởng tập trung vào đạo đức. Nho giáo đề cao sự tu dưỡng cá nhân. Mục tiêu là đạt được phẩm chất 'quân tử'. Nho giáo cũng nhấn mạnh trật tự xã hội. Các nguyên tắc về vua-tôi, cha-con, chồng-vợ được thiết lập. Nho giáo trải qua nhiều giai đoạn phát triển. Nó trở thành học thuyết chính thống dưới thời Hán. Sau đó, nó được cải biến, phát triển thêm. Chu Hi là một nhân vật quan trọng trong Tân Nho giáo. Học thuyết này ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa Đông Á. Việt Nam là một trong những quốc gia chịu ảnh hưởng mạnh mẽ. Sự du nhập Nho giáo đã diễn ra từ sớm. Tuy nhiên, vai trò xã hội của Nho giáo mới thực sự nổi bật từ thế kỷ XV. Thời kỳ này đánh dấu sự độc tôn của Nho giáo.
1.2. Nội dung tư tưởng cốt lõi Nho giáo
Nho giáo tập trung vào các khái niệm 'Nhân', 'Lễ', 'Nghĩa', 'Trí', 'Tín'. 'Nhân' là lòng yêu người, bác ái. 'Lễ' là các quy tắc ứng xử, trật tự xã hội. 'Nghĩa' là lẽ phải, sự công bằng. 'Trí' là sự hiểu biết, minh triết. 'Tín' là lòng tin, sự thành thật. Ngũ thường này là nền tảng đạo đức. Nho giáo cũng đề cao 'Tam cương', 'Ngũ thường'. 'Tam cương' bao gồm vua tôi, cha con, chồng vợ. Đây là những mối quan hệ cơ bản trong gia đình, xã hội. 'Chính danh' là một nguyên tắc quan trọng. Mỗi người phải làm tròn vai trò của mình. Học thuyết này nhấn mạnh giáo dục, tu dưỡng bản thân. Mục tiêu là tạo ra xã hội hài hòa, ổn định. 'Thiên mệnh' và 'Đức trị' cũng là yếu tố cốt lõi. Người cai trị phải có đạo đức. Họ phải cai trị bằng lòng nhân ái. Nho giáo không chỉ là học thuyết chính trị. Nó còn là triết lý sống toàn diện. Học thuyết định hình tư duy, hành vi của người dân.
1.3. Khái niệm vai trò xã hội của Nho giáo
Vai trò xã hội của Nho giáo là tổng thể các tác động. Các tác động này của Nho giáo đến các mặt đời sống xã hội. Vai trò bao gồm ảnh hưởng chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục. Nó còn định hình đạo đức, lối sống của người dân. Nho giáo cung cấp hệ thống giá trị, chuẩn mực. Các chuẩn mực này định hướng hành vi cá nhân. Chúng điều tiết các mối quan hệ xã hội. Nho giáo ở Việt Nam không chỉ là học thuyết ngoại lai. Nó được tiếp biến mạnh mẽ. Nho giáo trở thành một phần bản sắc văn hóa Việt. Vai trò của Nho giáo thay đổi theo từng giai đoạn lịch sử. Tuy nhiên, nó luôn duy trì ảnh hưởng sâu sắc. Từ thế kỷ XV đến XIX, vai trò này đạt đỉnh cao. Nho giáo chi phối mọi khía cạnh của xã hội phong kiến. Vai trò này bao gồm cả mặt tích cực và tiêu cực. Việc đánh giá vai trò này đòi hỏi phân tích khách quan.
II.Nho giáo Việt Nam Ảnh hưởng chính trị các triều đại
Nho giáo đóng vai trò then chốt trong chính trị Việt Nam. Từ thế kỷ XV đến XIX, nó định hình mô hình nhà nước. Các triều đại Hậu Lê và Nguyễn sử dụng Nho giáo. Mục đích là củng cố quyền lực, duy trì trật tự. Nho giáo cung cấp lý thuyết 'Thiên mệnh', 'chính danh'. 'Thiên mệnh' hợp thức hóa quyền cai trị của vua. Vua được coi là con trời, nhận mệnh trời cai trị dân. Nguyên tắc 'chính danh' yêu cầu mỗi cá nhân thực hiện đúng phận sự. Vua làm tròn phận vua, tôi làm tròn phận tôi. Điều này tạo nền tảng cho sự ổn định. Triều đình phong kiến dựa vào Nho giáo. Họ xây dựng hệ thống luật pháp. Các quy định này thường Nho giáo hóa. Chuẩn mực đạo đức Nho giáo được luật pháp hóa. Vua là trung tâm của quyền lực. Quyết định của vua mang tính tối thượng. Tuy nhiên, Nho giáo cũng đặt ra trách nhiệm cho vua. Vua phải cai trị bằng đức, lấy dân làm gốc. Vai trò Nho giáo trong chính trị rất phức tạp. Nó vừa là công cụ cai trị. Nó vừa là khuôn khổ điều tiết quyền lực. Sự kết hợp đức trị và pháp trị được đề cao. Mô hình này giúp các triều đại củng cố quyền uy. Đồng thời, nó duy trì sự ổn định trong một thời gian dài.
2.1. Vai trò Nho giáo dưới thời Hậu Lê
Thời Lê Sơ, Nho giáo đạt đỉnh cao độc tôn. Vua Lê Thánh Tông đã đưa Nho giáo lên vị trí tối thượng. Ông dùng Nho giáo làm hệ tư tưởng chính thống. Nho giáo chi phối mọi lĩnh vực đời sống. Trong chính trị, Nho giáo củng cố quyền lực tập trung. Vua là người đứng đầu tuyệt đối. Các quan lại được tuyển chọn qua khoa cử Nho học. Họ phải nắm vững kinh điển Nho giáo. Triều đình thiết lập luật pháp dựa trên Nho giáo. Bộ Quốc triều Hình luật (Luật Hồng Đức) là minh chứng. Luật này kết hợp Nho giáo với phong tục tập quán Việt Nam. Nho giáo thúc đẩy sự ổn định xã hội. Nó đề cao lòng trung quân ái quốc. Các giá trị đạo đức Nho giáo trở thành chuẩn mực. Hệ thống hành chính được củng cố. Tuy nhiên, việc độc tôn Nho giáo cũng mang lại hạn chế. Nó kìm hãm sự phát triển của các tư tưởng khác. Nó cũng tạo ra sự cứng nhắc trong xã hội.
2.2. Ảnh hưởng Nho giáo dưới triều Nguyễn
Triều Nguyễn tiếp tục duy trì Nho giáo. Nho giáo là nền tảng tư tưởng chính thống. Các vua Nguyễn củng cố quyền lực tuyệt đối. Họ dựa vào các nguyên tắc Nho giáo. Hệ thống quan lại được tổ chức chặt chẽ. Việc tuyển dụng vẫn thông qua khoa cử Nho học. Nho giáo định hình đường lối đối nội, đối ngoại. Vua Gia Long, Minh Mạng đều là người sùng Nho. Luật Gia Long là bộ luật tiêu biểu. Nó sao chép nhiều từ bộ luật nhà Thanh. Bộ luật này mang đậm dấu ấn Nho giáo. Nó bảo vệ quyền lợi của giai cấp thống trị. Nó duy trì trật tự gia đình, xã hội theo Nho giáo. Tuy nhiên, triều Nguyễn gặp phải nhiều thách thức. Sự lạc hậu của Nho giáo dần bộc lộ. Nho giáo không đáp ứng được yêu cầu phát triển. Đặc biệt trong bối cảnh phương Tây xâm nhập. Việc cứng nhắc theo Nho giáo đã góp phần vào sự suy yếu. Vai trò chính trị của Nho giáo dần giảm sút.
III.Nho giáo Việt Nam Tác động giáo dục đạo đức xã hội
Nho giáo ảnh hưởng sâu sắc đến giáo dục Việt Nam. Từ thế kỷ XV đến XIX, Nho học là chương trình chính. Mục tiêu giáo dục là đào tạo quan lại Nho học. Đồng thời, Nho giáo giáo hóa nhân dân. Hệ thống khoa cử Nho học được tổ chức bài bản. Các kỳ thi hương, hội, đình tuyển chọn nhân tài. Người học phải thuộc lòng Tứ thư Ngũ kinh. Nền giáo dục này nhấn mạnh tư duy đạo đức. Nó rèn luyện phẩm chất quân tử. Tuy nhiên, nó cũng đề cao học thuộc lòng. Sáng tạo cá nhân bị hạn chế. Nho giáo còn định hình đạo đức xã hội Việt Nam. Các giá trị 'Tam cương Ngũ thường' trở thành chuẩn mực. Lòng hiếu thảo, trung thành là những đức tính quan trọng. Gia đình là tế bào cơ bản. Nho giáo củng cố hệ thống gia đình phụ quyền. Người phụ nữ chịu nhiều ràng buộc. Nho giáo góp phần tạo nên một xã hội kỷ cương. Tuy nhiên, nó cũng làm nảy sinh tư tưởng trọng nam khinh nữ. Nó còn tạo ra sự phân biệt đẳng cấp. Ảnh hưởng Nho giáo rất phức tạp. Nó vừa có mặt tích cực, vừa có mặt tiêu cực.
3.1. Nho giáo và hệ thống giáo dục khoa cử
Giáo dục Nho giáo là trụ cột của nền giáo dục phong kiến. Từ thời Lê Sơ, các trường học được mở rộng. Các làng xã cũng có trường tư. Nội dung giảng dạy chủ yếu là kinh điển Nho giáo. Tứ thư, Ngũ kinh là tài liệu học tập chính. Mục đích cao nhất của việc học là thi đỗ khoa cử. Khoa cử là con đường duy nhất để tiến thân. Các kỳ thi được tổ chức định kỳ. Nó tạo cơ hội cho người tài tham gia chính quyền. Hệ thống này đào tạo ra tầng lớp quan lại. Họ là những người có kiến thức Nho học uyên thâm. Tuy nhiên, giáo dục Nho giáo cũng có hạn chế. Nó quá chú trọng văn chương, kinh sử. Các môn học thực tiễn bị xem nhẹ. Tư duy khoa học, kỹ thuật không được khuyến khích. Điều này ảnh hưởng đến sự phát triển đất nước. Nó làm cho Việt Nam tụt hậu so với phương Tây. Mặc dù vậy, hệ thống này đã duy trì suốt nhiều thế kỷ. Nó tạo ra một tầng lớp trí thức Nho học.
3.2. Chuẩn mực đạo đức Nho giáo trong xã hội
Nho giáo cung cấp hệ thống đạo đức chặt chẽ. Các nguyên tắc này chi phối mọi mặt đời sống. Hiếu thảo với cha mẹ là đức tính hàng đầu. Trung thành với vua là bổn phận tối cao. Tình nghĩa vợ chồng, anh em được đề cao. Những giá trị này tạo nên sự gắn kết gia đình. Chúng duy trì trật tự xã hội. 'Tam cương Ngũ thường' là kim chỉ nam cho hành vi. Mọi người phải sống theo các quy tắc này. Nho giáo còn nhấn mạnh 'tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ'. Đây là mục tiêu cao cả của người quân tử. Sự giáo hóa thông qua Nho giáo thấm sâu vào dân gian. Các câu ca dao, tục ngữ cũng mang tinh thần Nho giáo. Nho giáo góp phần hình thành phong tục tập quán. Nó định hình lối sống, tư duy của người Việt. Tuy nhiên, một số chuẩn mực trở nên lạc hậu. Đặc biệt là tư tưởng phụ quyền, trọng nam khinh nữ. Chúng hạn chế quyền tự do cá nhân.
IV.Tiếp biến Nho giáo Việt Nam Từ du nhập đến định hình
Nho giáo không chỉ được tiếp nhận thụ động. Nó trải qua quá trình tiếp biến mạnh mẽ tại Việt Nam. Sự du nhập diễn ra từ rất sớm. Tuy nhiên, Nho giáo chỉ thực sự định hình vai trò. Điều này xảy ra từ thế kỷ XV. Trước đó, Phật giáo và Đạo giáo phổ biến hơn. Nho giáo được điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh Việt Nam. Các giá trị bản địa đã hòa trộn vào Nho giáo. Tư tưởng yêu nước, tinh thần tự cường được lồng ghép. Các nhà Nho Việt Nam đã có đóng góp. Họ diễn giải Nho giáo theo cách riêng. Điều này tạo nên đặc điểm riêng biệt của Nho giáo Việt Nam. Nó không hoàn toàn giống Nho giáo Trung Quốc. Sự tiếp biến giúp Nho giáo bén rễ sâu rộng. Nó trở thành một phần không thể thiếu của văn hóa Việt. Quá trình này thể hiện sự năng động. Nó phản ánh khả năng chọn lọc, biến đổi của người Việt. Nho giáo định hình hệ thống tư tưởng phong kiến. Đồng thời, nó cũng bị ảnh hưởng ngược lại bởi văn hóa bản địa. Sự tương tác này tạo nên một bản sắc độc đáo.
4.1. Quá trình du nhập Nho giáo vào Việt Nam
Nho giáo du nhập vào Việt Nam từ thời Bắc thuộc. Đây là một công cụ cai trị của các triều đại phong kiến Trung Quốc. Mục đích là đồng hóa dân tộc Việt. Tuy nhiên, Nho giáo thời kỳ này chưa thực sự sâu rộng. Nó chỉ giới hạn trong tầng lớp quan lại, trí thức. Phật giáo và tín ngưỡng dân gian vẫn chiếm ưu thế. Mãi đến thời Lý, Trần, Nho giáo mới có chỗ đứng. Các triều đại này bắt đầu tổ chức khoa cử. Họ mở các trường dạy Nho học. Tuy nhiên, Phật giáo vẫn là quốc giáo. Nho giáo thực sự bùng nổ vào thời Lê Sơ. Sau chiến thắng chống quân Minh. Các vua Lê cần một hệ tư tưởng mới. Nho giáo đáp ứng được yêu cầu củng cố quyền lực. Nó cũng phù hợp với ý muốn xây dựng quốc gia độc lập. Quá trình du nhập không chỉ là tiếp nhận. Đó là cả một sự chuyển hóa kéo dài.
4.2. Sự tiếp biến và bản địa hóa tư tưởng Nho giáo
Nho giáo tại Việt Nam không giữ nguyên bản. Nó được tiếp biến để phù hợp hoàn cảnh. Tinh thần yêu nước là một yếu tố quan trọng. Các nhà Nho Việt Nam đã lồng ghép lòng yêu nước vào Nho giáo. Họ nhấn mạnh trách nhiệm với dân tộc. Điều này khác biệt so với Nho giáo chính thống Trung Quốc. Nho giáo Việt Nam dung hòa với tín ngưỡng bản địa. Phật giáo và Đạo giáo vẫn có ảnh hưởng. Người Việt không bài xích hoàn toàn các học thuyết khác. Họ tiếp thu một cách chọn lọc. Các giá trị gia đình Việt cũng được đề cao. Nho giáo củng cố truyền thống hiếu thảo. Nhưng nó cũng tôn trọng vai trò của người phụ nữ ở một mức độ nào đó. So với Trung Quốc, phụ nữ Việt có vị thế cao hơn. Sự bản địa hóa giúp Nho giáo tồn tại lâu dài. Nó trở thành một phần của bản sắc văn hóa Việt. Quá trình này chứng tỏ sức sống mãnh liệt. Nó thể hiện khả năng thích nghi của văn hóa Việt Nam.
V.Nho giáo Việt Nam Giá trị và hạn chế vai trò xã hội
Nho giáo có cả giá trị tích cực và hạn chế. Trong giai đoạn thế kỷ XV-XIX, vai trò này rõ nét. Các giá trị của Nho giáo góp phần xây dựng xã hội. Nó tạo ra một nền tảng đạo đức vững chắc. Tuy nhiên, nó cũng bộc lộ nhiều điểm yếu. Các hạn chế này kìm hãm sự phát triển. Nho giáo cung cấp một khuôn khổ ổn định. Nó giúp các triều đại duy trì trật tự. Hệ thống giáo dục Nho học đào tạo nhiều nhân tài. Những người này đóng góp cho đất nước. Nho giáo cũng định hình phong cách sống. Nó rèn luyện con người sống có trách nhiệm. Tuy nhiên, tính bảo thủ của Nho giáo rất lớn. Nó khó chấp nhận cái mới. Tư tưởng này dẫn đến sự trì trệ. Nó làm cho Việt Nam chậm tiếp cận tiến bộ phương Tây. Nho giáo cũng tạo ra sự phân biệt đẳng cấp. Nó đề cao nam quyền, hạ thấp phụ nữ. Việc nhìn nhận Nho giáo cần sự khách quan. Phải đánh giá toàn diện các tác động.
5.1. Những giá trị tích cực của Nho giáo
Nho giáo mang lại nhiều giá trị tích cực. Nó xây dựng một xã hội có kỷ cương, trật tự. Các chuẩn mực đạo đức Nho giáo thúc đẩy sự hòa hợp. Nó đề cao lòng hiếu thảo, trung quân. Những giá trị này củng cố gia đình. Chúng là nền tảng cho sự ổn định quốc gia. Hệ thống giáo dục Nho học đào tạo nhân tài. Nhiều danh nhân văn hóa, chính trị xuất thân từ đây. Họ đóng góp lớn cho đất nước. Nho giáo khuyến khích học tập, rèn luyện bản thân. Nó tạo động lực cho sự thăng tiến cá nhân. Tư tưởng 'tu thân' giúp con người hoàn thiện. Nho giáo cũng góp phần vào việc bảo tồn văn hóa. Nó duy trì các phong tục, tập quán tốt đẹp. Đặc biệt, nó củng cố ý thức dân tộc. Tinh thần độc lập, tự chủ được lồng ghép. Những giá trị này vẫn còn ý nghĩa. Nó vẫn ảnh hưởng đến đời sống người Việt hiện đại.
5.2. Các hạn chế mặt trái của Nho giáo
Bên cạnh giá trị, Nho giáo cũng có hạn chế. Tính bảo thủ là một điểm yếu lớn. Nho giáo quá đề cao truyền thống, kinh điển. Nó khó chấp nhận tư tưởng mới, khoa học kỹ thuật. Điều này làm cản trở sự phát triển của đất nước. Nó khiến Việt Nam tụt hậu so với thế giới. Tư tưởng 'trọng văn khinh võ' làm suy yếu quân sự. Tư tưởng 'trọng nông ức thương' kìm hãm kinh tế. Nho giáo cũng tạo ra sự phân biệt đẳng cấp. Nó đề cao nam quyền, hạ thấp phụ nữ. Người phụ nữ bị ràng buộc bởi 'Tam tòng Tứ đức'. Họ không có nhiều quyền tự do. Nho giáo còn có xu hướng bảo vệ quyền lợi giai cấp thống trị. Nó tạo ra sự độc đoán, chuyên quyền. Việc độc tôn Nho giáo hạn chế sự đa dạng tư tưởng. Nó kìm hãm sự sáng tạo của cá nhân. Những hạn chế này góp phần vào sự suy yếu của chế độ phong kiến.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (166 trang)Nội dung chính
Tổng quan về luận án
Bối cảnh lịch sử - tư tưởng Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX chứng kiến sự chuyển biến mang tính bước ngoặt của hình thái nhà nước quân chủ trung ương tập quyền. Sau chiến thắng kháng chiến chống quân Minh và sự xác lập triều đại Hậu Lê (năm 1428), Nho giáo từng bước thay thế vị thế chi phối của Phật giáo thời Lý - Trần để vươn lên thành bệ đỡ hệ tư tưởng độc tôn của nhà nước phong kiến Đại Việt, kéo dài và được tái khẳng định dưới triều Nguyễn (1802–1858). Tuy nhiên, trong lịch sử nghiên cứu học thuật, phần lớn các công trình trong và ngoài nước có xu hướng tiếp cận Nho giáo dưới góc độ học thuyết chính trị - đạo đức (political-moral doctrine) hoặc khuôn hẹp trong phạm trù trách nhiệm đạo đức của tầng lớp sĩ phu theo phương châm "quốc gia hưng vong, sĩ phu hữu trách". Khoảng trống nghiên cứu (research gap) cốt lõi nằm ở việc thiếu vắng một công trình phân tích toàn diện, hệ thống Nho giáo với tư cách là một học thuyết triết học xã hội (social philosophical doctrine) hoàn chỉnh, nơi vai trò xã hội (social role) được giải mã vượt ra ngoài trách nhiệm xã hội (social responsibility) mang tính nghĩa vụ tự thân.
Luận án tiến sĩ Triết học với đề tài "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX" của nghiên cứu sinh Phạm Thị Lan (chuyên ngành Triết học, mã số: 62 22 03 01; Người hướng dẫn khoa học: PGS. Trần Nguyên Việt; Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam – Học viện Khoa học Xã hội, 2017) đã giải quyết triệt để khoảng trống học thuật này. Luận án đặt ra hệ thống 3 câu hỏi nghiên cứu và 3 giả thuyết khoa học tương ứng:
- Câu hỏi nghiên cứu 1 (RQ1): Nho giáo với tư cách là một học thuyết triết học xã hội sở hữu cấu trúc chức năng (thế giới quan, phương pháp luận, nhân văn, văn hóa) và cơ chế vận hành như thế nào khi chuyển hóa từ nguyên bản Tiên Tần - Hán Nho sang bối cảnh xã hội Đại Việt?
- Câu hỏi nghiên cứu 2 (RQ2): Vai trò xã hội của Nho giáo được hiện thực hóa ra sao trên 4 trụ cột thiết chế (chính trị, kinh tế, đạo đức, giáo dục - khoa cử) dưới hai giai đoạn lịch sử điển hình: thời Hậu Lê (thế kỷ XV–XVIII, trọng tâm là Lê sơ) và triều Nguyễn (nửa đầu thế kỷ XIX, 1802–1858)?
- Câu hỏi nghiên cứu 3 (RQ3): Những đặc điểm, giá trị lịch sử lâu dài và giới hạn nội tại của Nho giáo trong việc thực thi vai trò xã hội giai đoạn này là gì, và từ đó rút ra bài học gì cho quản trị xã hội đương đại?
Hệ thống giả thuyết nghiên cứu bao gồm:
- Giả thuyết 1 (H1): Vai trò xã hội của Nho giáo rộng hơn trách nhiệm xã hội, vận hành như một chỉnh thể phức hợp gồm các chức năng thế giới quan xã hội, phương pháp luận thực tiễn, định hướng nhân văn và tiếp biến văn hóa.
- Giả thuyết 2 (H2): Dưới thời Hậu Lê và triều Nguyễn, Nho giáo không chỉ là công cụ thống trị ý thức hệ mà đã trực tiếp tham gia tổ chức mô hình quản trị nhà nước thông qua đường lối kết hợp "đức trị" với "pháp trị" ("luật pháp hóa các chuẩn mực đạo đức của Nho giáo"), phân phối tư liệu sản xuất nông nghiệp qua chế độ quân điền - lộc điền, thiết lập kỷ cương xã hội qua cương thường và tuyển chọn hiền tài qua khoa cử.
- Giả thuyết 3 (H3): Sự thích ứng của Nho giáo qua quá trình bản địa hóa ("Việt Nam hóa") đã kiến tạo nên các giá trị ổn định xã hội vững chắc, nhưng tính chất bảo thủ, giáo điều và hạn chế về tư duy kinh tế hàng hóa giản đơn của nó cũng là nguyên nhân cấu trúc dẫn đến sự khủng hoảng thể chế khi đối diện với bối cảnh lịch sử cận đại.
Khung lý thuyết của luận án được xây dựng dựa trên cơ sở Chủ nghĩa duy vật biện chứng và Chủ nghĩa duy vật lịch sử của Triết học Mác - Lênin, lý thuyết xã hội học về vai trò xã hội và vị thế xã hội (Social Role & Status Theory), kết hợp lý thuyết tiếp biến văn hóa (Cultural Acculturation). Phạm vi nghiên cứu bao quát tiến trình lịch sử kéo dài hơn 430 năm (1428–1858), khai thác khối lượng tư liệu thư tịch đồ sộ gồm 262 quyển Khâm định Đại Nam Hội điển sự lệ, 35 tập Đại Nam thực lục chính biên, 3 tập Minh Mệnh chính yếu, cùng các bộ luật kinh điển (Quốc triều hình luật, Hoàng Việt luật lệ) và các tác phẩm kinh điển của Nho gia (Tứ thư, Ngũ kinh). Nghiên cứu đem lại đột phá định lượng và định tính trong việc phân loại chức năng triết học xã hội phương Đông, tạo tiền đề tái đánh giá di sản Nho giáo trong quản trị quốc gia và xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến.
Literature Review và Positioning
Tổng quan tình hình nghiên cứu Nho giáo và vai trò xã hội của Nho giáo trong lịch sử tư tưởng trải qua nhiều giai đoạn phát triển với những luồng quan điểm đa chiều:
graph TD
A["Nghiên cứu Nho giáo trong lịch sử tư tưởng"] --> B["Dòng nghiên cứu Lịch sử Triết học & Tư tưởng"]
A --> C["Dòng nghiên cứu Lịch sử Thể chế & Kinh tế - Xã hội"]
A --> D["Dòng nghiên cứu Đánh giá Giá trị & Hiện đại hóa"]
B --> B1["Phan Bội Châu (1998), Trần Trọng Kim (2001)"]
B --> B2["Trần Văn Giàu (1988, 1993), Nguyễn Tài Thư (1993, 1997)"]
B --> B3["Nguyễn Hùng Hậu (2002, 2003): Đặc điểm Nho Việt & tái cấu trúc"]
C --> C1["Nguyễn Thanh Nhã (2015): Bức tranh kinh tế TK XVII-XVIII"]
C --> C2["Phan Huy Lê (2003, 2012): Chính sách ruộng đất quân điền"]
C --> C3["Huỳnh Công Bá (2014): Định chế hành chính triều Nguyễn"]
D --> D1["Vũ Khiêu (1995, 1997): Nho giáo xưa và nay & phát triển"]
D --> D2["Trần Đình Hượu (1995): Kinh tế Nho giáo & 'Hằng sản - Hằng tâm'"]
D --> D3["Phạm Văn Đức (2013): Trách nhiệm đạo đức & cá nhân"]
Dòng nghiên cứu thứ nhất tập trung vào giải mã hệ thống phạm trù và tiến trình lịch sử tư tưởng Nho giáo. Phan Bội Châu (1998) trong Khổng học đăng tiếp cận Nho giáo không chỉ là học thuyết chính trị - đạo đức mà khẳng định tầm vóc của một học thuyết triết học, đề cao vai trò giáo dục hoàn thiện nhân cách. Trần Trọng Kim (2001) trong Nho giáo hệ thống hóa con đường truyền bá Nho học vào Việt Nam, nhấn mạnh từ thời Lý trở đi, Nho học đã đào tạo nên đội ngũ hiền tài phụng sự giang sơn. Trần Văn Giàu (1988, 1993) phân tích sâu sắc quá trình "Việt Nam hóa" Nho giáo, khẳng định các nhà Nho Việt Nam đã khai thác triệt để "cương thường" để củng cố sức mạnh dân tộc, giữ vững nền độc lập tự chủ. GS. Nguyễn Tài Thư (1993, 1997) trong Lịch sử tư tưởng Việt Nam và Nho học và Nho học ở Việt Nam làm rõ sự độc tôn của Nho giáo từ thời Lê sơ đến triều Nguyễn. Nguyễn Hùng Hậu (2002, 2003) phân tích khái niệm "Nho Việt" thông qua cơ chế "tái cấu trúc" và "khúc xạ" tư tưởng khi du nhập vào môi trường bản địa.
Dòng nghiên cứu thứ hai khai thác các biểu hiện kinh tế - xã hội và thiết chế cụ thể. Phan Huy Lê (2012) phân tích tường tận chế độ lộc điền và quân điền thời Lê sơ; Nguyễn Thanh Nhã (2015) phác họa cấu trúc kinh tế Việt Nam thế kỷ XVII–XVIII dưới ảnh hưởng của quan niệm kinh tế Nho gia; Nguyễn Thế Anh (2008) làm rõ các chính sách kinh tế đối phó với khủng hoảng của các vua triều Nguyễn; Huỳnh Công Bá (2014) khảo sát định chế hành chính và quân sự triều Nguyễn (1802–1885).
Dòng nghiên cứu thứ ba tập trung vào các tranh luận về giá trị, hạn chế và khả năng thích ứng của Nho giáo với hiện đại hóa. Công trình tập thể do GS. Vũ Khiêu (1995, 1997) chủ biên (Nho giáo xưa và nay, Nho giáo và phát triển ở Việt Nam) quy tụ nhiều học giả lớn: Bùi Đăng Duy nhấn mạnh tính nhân loại phổ quát của lòng nhân ái và lý tưởng đại đồng; Đặng Đức Siêu khẳng định Nho giáo mang các giá trị phổ quát đã tích hợp vào văn hóa bản địa; trong khi Trần Đình Hượu chỉ ra hạn chế cố hữu: "Nho giáo chủ trương làm cho dân no đủ, tạo cho dân có 'hằng sản', lo phân phối của cải cho đều, coi trọng thời vụ và giảm thuế, nhưng nó không đặt trên góc độ kinh tế, mà trên góc độ chính trị". Trái lại, Phạm Văn Đức (2013) phân tích phương diện trách nhiệm đạo đức, chỉ ra rằng việc đồng nhất trách nhiệm xã hội với trách nhiệm chính trị đã vô hình trung che mờ quyền trưng cầu hạnh phúc cá nhân.
Về mặt học thuật quốc tế, nghiên cứu của luận án định vị tương quan so sánh với ít nhất hai công trình kinh điển:
- Công trình của Martina Deuchler (1992) (The Confucian Transformation of Korea: A Study of Society and Ideology), phân tích cách thức triều đại Joseon (Triều Tiên) biến đổi toàn bộ cấu trúc xã hội, gia đình và pháp luật dựa trên hệ hình Tân Nho giáo (Chu Hi học).
- Nghiên cứu của Tu Wei-ming (1996) (Confucian Traditions in East Asian Modernity), lý giải động lực phát triển và mô hình quản trị đạo đức của các quốc gia Đông Á thông qua việc tái cấu trúc các giá trị Nho giáo.
Từ các luồng nghiên cứu trên, luận án xác lập vị trí tiên phong: khắc phục lối tiếp cận tách rời lịch sử - xã hội học thuần túy hoặc quy giản đạo đức học, thiết lập một khung triết học xã hội hoàn chỉnh để lý giải cơ chế vận hành thực chất của Nho giáo trong suốt hơn 4 thế kỷ hưng suy của chế độ quân chủ Việt Nam.
Đóng góp lý thuyết và khung phân tích
Đóng góp cho lý thuyết
Luận án tạo ra bước đột phá về mặt lý luận khi tái định nghĩa và mở rộng nội hàm khái niệm: Vai trò xã hội của Nho giáo rộng hơn trách nhiệm xã hội của Nho giáo. Trách nhiệm xã hội (social responsibility) là sự bắt buộc về đạo đức hay trí tuệ đối với một chủ thể (tầng lớp sĩ phu: "quốc gia hưng vong, sĩ phu hữu trách"), trong khi vai trò xã hội (social role) là tổng hòa các phương thức tác động khách quan, chức năng cấu trúc mà học thuyết đó thực hiện trong đời sống xã hội.
classDiagram
class TrietHocXaHoiNhoGiao {
+TheGioiQuan: Xa hoi quan, Thien dao quan, Nhan luan
+PhuongPhapLuan: Bien chung Duc tri - Phap tri, Chinh danh
+NhanVan: Tu than, Ton tam duong tinh, Khac ky phuc le
+VanHoa: Tiep bien ban dia hoa, Gia phong, Huong uoc
}
class ThietCheXaHoi {
+ChinhTri: Quan chu tap quyen, Luat phap hoa dao duc
+KinhTe: Quan dien, Loc dien, Trong nong uc thuong
+DaoDuc: Tam cuong, Ngu thuong, Gia dinh phuong thuc
+GiaoDucKhoaCu: Huu giao vo loai, Dao tao si phu, Tuyen chon quan lai
}
TrietHocXaHoiNhoGiao --> ThietCheXaHoi : Thuc thi Vai tro Xa hoi (1428-1858)
Luận án chứng minh Nho giáo thực thi đầy đủ 4 chức năng của một học thuyết triết học xã hội đặc thù phương Đông:
- Chức năng thế giới quan: Không tập trung vào bản thể giới tự nhiên trừu tượng mà hướng trục nhận thức vào thế giới xã hội, lấy các quan hệ người (nhân luân) làm trung tâm, gắn kết "Thiên đạo" với "Nhân đạo", xác lập trật tự tôn ti đẳng cấp như một tất yếu khách quan của vũ trụ.
- Chức năng phương pháp luận: Cung cấp nguyên tắc tiếp cận thực tiễn thông qua phép "Chính danh" (quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử) và phương thức trị nước biện chứng giữa vương đạo và bá đạo, biến chuẩn mực đạo đức thành nguyên lý vận hành quản trị.
- Chức năng nhân bản (nhân văn): Đặt con người làm vị trí trung tâm trong "thập đoan" (Đổng Trọng Thư), coi trọng giáo dục nhân cách qua "tu thân", "tồn tâm dưỡng tính" (Mạnh Tử) và "khắc kỷ phục lễ" (Khổng Tử), xem việc tu dưỡng cá nhân là nền tảng khởi nguyên để "tề gia, trị quốc, bình thiên hạ".
- Chức năng văn hóa: Thực hiện vai trò dung hợp, khoan dung văn hóa, thẩm thấu vào thiết chế hương thôn (làng xã), chuẩn hóa phong tục tập quán và cố kết cấu trúc cộng đồng người Việt.
Hệ thống mệnh đề lý thuyết cốt lõi được xây dựng:
- Mệnh đề 1 (Proposition 1): Đường lối trị nước thời Lê sơ không phải là "đức trị" thuần túy hay "pháp trị" thuần túy của Pháp gia, mà là sự luật pháp hóa các chuẩn mực đạo đức của Nho giáo (tiêu biểu trong Quốc triều hình luật).
- Mệnh đề 2 (Proposition 2): Tư tưởng kinh tế Nho giáo tại Việt Nam lấy nguyên lý "an dân", "dĩ nông vi bản" làm mục tiêu chính trị, sử dụng chính sách phân phối ruộng đất quân điền để duy trì nền tảng sản xuất tiểu nông tự cấp, hạn chế phân hóa giàu nghèo cực đoan nhằm bảo đảm an sinh xã hội.
- Mệnh đề 3 (Proposition 3): Mô hình gia đình Nho giáo (với tỷ lệ các mối quan hệ gia đình chiếm áp đảo: 3/5 trong Ngũ luân và 2/3 trong Tam cương) đóng vai trò là "tiểu vũ trụ", là tế bào cấu trúc trực tiếp phóng chiếu lên mô hình quản trị quốc gia (quốc gia đồng cấu).
Khung phân tích độc đáo
Khung phân tích của luận án tích hợp liên ngành giữa Triết học xã hội Mác-xít (mối quan hệ biện chứng giữa tồn tại xã hội và ý thức xã hội, giữa cơ sở hạ tầng và kiến trúc thượng tầng), Thuyết vai trò cấu trúc (Structural Role Theory) và Lý thuyết biến đổi tư tưởng phương Đông.
flowchart LR
subgraph CorePhilosophicalFunctions ["CÁC CHỨC NĂNG TRIẾT HỌC XÃ HỘI"]
F1["Thế giới quan<br>(Xã hội quan & Nhân sinh quan)"]
F2["Phương pháp luận<br>(Chính danh & Biện chứng Trị đạo)"]
F3["Nhân văn - Nhân bản<br>(Tu thân & Giáo hóa)"]
F4["Văn hóa<br>(Tiếp biến & Bản địa hóa)"]
end
subgraph InstitutionalDimensions ["4 LĨNH VỰC THỰC THI VAI TRÒ XÃ HỘI"]
D1["CHÍNH TRỊ<br>- Bộ máy tập quyền<br>- Vương đạo & Bá đạo<br>- Pháp điển hóa đạo đức"]
D2["KINH TẾ<br>- Trọng nông, Dĩ nông vi bản<br>- Quân điền & Lộc điền<br>- Tạo 'Hằng sản' giữ 'Hằng tâm'"]
D3["ĐẠO ĐỨC<br>- Tam cương, Ngũ thường<br>- Chuẩn mực luân lý gia đình<br>- Xã hội hóa nhân cách"]
D4["GIÁO DỤC - KHOA CỬ<br>- Hữu giáo vô loại<br>- Tuyển dụng nhân tài<br>- Tái sản xuất tầng lớp sĩ phu"]
end
CorePhilosophicalFunctions ==> InstitutionalDimensions
Điều kiện biên (boundary conditions) của khung phân tích: Áp dụng cụ thể cho mô hình nhà nước quân chủ trung ương tập quyền Đại Việt/Việt Nam trong hai lát cắt thể chế: thời Hậu Lê (thế kỷ XV–XVIII, thời kỳ hưng thịnh và phân rã) và triều Nguyễn (nửa đầu thế kỷ XIX, thời kỳ phục hưng thiết chế Nho quyền truyền thống trước thách thức phương Tây).
Phương pháp nghiên cứu tiên tiến
Thiết kế nghiên cứu
Luận án vận dụng lập trường bản thể luận và nhận thức luận của Chủ nghĩa duy thực phê phán (Critical Realism) kết hợp với Chủ nghĩa duy vật lịch sử. Cách tiếp cận này cho phép khảo sát Nho giáo không phải như một hệ thống giáo điều tĩnh tại, bất biến, mà như một hiện tượng ý thức xã hội vận động trong mối liên hệ hữu cơ, phản ánh và tác động trở lại các điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa của xã hội phong kiến Việt Nam.
Thiết kế nghiên cứu đa tầng (multi-level research design):
- Cấp độ 1 (Văn bản học - Triết học): Phân tích nội tại các kinh điển Nho gia (Tứ thư, Ngũ kinh, tư tưởng của Khổng Tử, Mạnh Tử, Tuân Tử, Đổng Trọng Thư, Chu Hi) để xác lập hệ khái niệm công cụ.
- Cấp độ 2 (Thể chế - Lịch sử): Khảo sát hệ thống văn bản quy phạm pháp luật, sắc dụ, chế độ quan chế, thi cử và chính sách kinh tế của triều Hậu Lê và triều Nguyễn.
- Cấp độ 3 (Cấu trúc - Xã hội): Đánh giá sự tác động thực tế của Nho giáo đến đời sống làng xã, cấu trúc gia đình và tâm lý ứng xử của người dân Việt Nam.
Quy trình nghiên cứu rigorous
Chiến lược thu thập và xử lý tư liệu tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc tam giác giác hóa tư liệu (data triangulation):
graph TD
T1["Tư liệu Thư tịch Cổ & Sử ký chính thống<br>(Đại Nam thực lục, Minh Mệnh chính yếu, Đại Việt sử ký toàn thư)"] --- T2["Văn bản Pháp chế & Thể chế<br>(Khâm định Đại Nam Hội điển sự lệ, Quốc triều hình luật, Hoàng Việt luật lệ)"]
T2 --- T3["Kinh điển Triết học & Luận giải Chuyên khảo<br>(Tứ thư, Ngũ kinh, Tác phẩm của Phan Bội Châu, Trần Trọng Kim, Vũ Khiêu)"]
T1 --- T3
T1 & T2 & T3 --> Synthesis["Tổng hợp & Kiểm chứng Biện chứng Lịch sử - Lôgíc"]
Quy trình chọn mẫu và phân tích tư liệu:
- Tư liệu thể chế - hành chính: Khảo cứu toàn bộ 262 quyển thuộc bộ Khâm định Đại Nam Hội điển sự lệ (15 tập bản dịch Viện Sử học), 35 tập Đại Nam thực lục chính biên (xuất bản 1962–1978), 3 tập Minh Mệnh chính yếu.
- Tư liệu pháp điển: So sánh đối chiếu 722 điều của Quốc triều hình luật (Luật Hồng Đức thời Lê) với 398 điều của Hoàng Việt luật lệ (Luật Gia Long thời Nguyễn) để chỉ ra tiến trình "Nho giáo hóa" luật pháp.
- Phương pháp phân tích: Kết hợp phương pháp lịch sử và lôgíc (historical and logical method), phương pháp phân tích - tổng hợp (analysis and synthesis), phương pháp giải thích học văn bản (hermeneutics) và phương pháp so sánh lịch sử (comparative historical analysis).
Data và phân tích
Dữ liệu lịch sử được phân tích theo trục thời gian 430 năm với các tiêu chí định tính và định lượng hóa cụ thể:
| Tiêu chí phân tích | Thời Hậu Lê (Trọng tâm: Lê sơ, TK XV) | Triều Nguyễn (Nửa đầu TK XIX, 1802–1858) |
|---|---|---|
| Vị thế chính trị - tư tưởng | Độc tôn Nho giáo, kết hợp nhuần nhuyễn Vương đạo và Bá đạo | Phục hồi vị thế độc tôn, tăng cường tính chuyên chế tập quyền cao độ |
| Thể chế pháp luật | Quốc triều hình luật (Luật Hồng Đức): Luật hóa đạo đức Nho giáo, tôn trọng yếu tố bản địa và vị thế phụ nữ | Hoàng Việt luật lệ (Luật Gia Long): Mô phỏng luật Đại Thanh, nặng về trừng phạt hình sự, bảo thủ khắt khe |
| Chính sách kinh tế | Chế độ Quân điền, Lộc điền; "Ngụ binh ư nông"; khuyến khích nông nghiệp kết hợp thủ công nghiệp | Quân điền triều Nguyễn; độc quyền ngoại thương nhà nước; ức thương, bế quan tỏa cảng |
| Giáo dục & Khoa cử | Mở rộng Quốc Tử Giám, lập bia Tiến sĩ (1484), đề cao "Hiền tài là nguyên khí quốc gia", thi cử quy củ | Tái lập Quốc Tử Giám tại Huế, tổ chức thi Hương, thi Hội, thi Đình; nội dung nặng về tầm chương trích cú |
| Phạm vi ảnh hưởng xã hội | Thẩm thấu sâu rộng, dung hòa với hương ước làng xã và văn hóa Đại Việt | Kiểm soát gắt gao tư tưởng, đối phó với các biến động xã hội và phong trào nông dân |
Phát hiện đột phá và implications
Những phát hiện then chốt
-
Sự hình thành mô hình quản trị "Đức - Pháp kết hợp" độc đáo: Luận án chứng minh rằng nhà nước phong kiến Việt Nam thời Hậu Lê đã giải quyết xung đột kinh điển giữa Nho gia (đức trị/vương đạo) và Pháp gia (pháp trị/bá đạo) bằng phương thức sáng tạo: "Luật pháp ở đây không phải hoàn toàn mang tính nghiêm khắc, nặng về hình phạt của Pháp gia, mà trên thực tế, là luật pháp hóa các chuẩn mực đạo đức của Nho giáo". Đạo đức Nho giáo cung cấp tính chính danh và hệ giá trị, trong khi pháp luật đóng vai trò công cụ cưỡng chế đảm bảo thực thi.
-
Bản chất chính trị của tư tưởng kinh tế Nho giáo Việt Nam: Nghiên cứu chỉ ra nghịch lý: mặc dù Nho giáo không có lý luận kinh tế học độc lập, các chính sách kinh tế như quân điền, lộc điền, miễn giảm tô thuế thời vụ đều phục vụ mục đích chính trị tối thượng là "an dân" và củng cố quyền lực tối cao của Hoàng đế. Việc hiện thực hóa nguyên lý "tạo cho dân có hằng sản để giữ hằng tâm" (Mạnh Tử) là điều kiện tiên quyết để duy trì trật tự phong kiến, song chính tư tưởng "trọng nông ức thương" đã kìm hãm nền kinh tế Đại Việt trong khuôn khổ sản xuất giản đơn tự cấp tự túc, cản trở sự tích lũy tư bản.
-
Cấu trúc "Quốc gia đồng cấu" dựa trên gia đình luận: Luận án làm sáng tỏ việc Đổng Trọng Thư giản lược các mối quan hệ nhân luân của Khổng - Mạnh thành Tam cương (vua - tôi, cha - con, chồng - vợ) và Ngũ thường (nhân, nghĩa, lễ, trí, tín). Trong đó, các quan hệ gia đình chiếm tỷ lệ áp đảo (3/5 trong Ngũ luân, 2/3 trong Tam cương). Nho giáo đã biến lòng Hiếu với cha mẹ thành lòng Trung với vua, biến gia đình thành trường học đạo đức đầu tiên để tôi luyện thần dân tuân phục nhà nước.
-
Sự biến đổi từ cởi mở, sáng tạo (thời Lê sơ) sang bảo thủ, giáo điều (triều Nguyễn): Trong khi Nho giáo thời Lê sơ thể hiện sức sống mãnh liệt, dung hợp với tinh thần dân tộc quật khởi để cải cách hành chính (tiêu biểu là vua Lê Thánh Tông), thì Nho giáo nửa đầu thế kỷ XIX dưới triều Nguyễn lại thiên về bảo vệ ngai vàng bằng chủ nghĩa hình thức, sao chép thể chế nhà Thanh, áp dụng chính sách "bế quan tỏa cảng", biến tầng lớp quan lại thành những kẻ "tầm chương trích cú", bất lực trước sự xâm lăng của chủ nghĩa thực dân phương Tây.
timeline
title Tiến trình biến đổi vai trò xã hội của Nho giáo tại Việt Nam
1428 : Lê sơ thành lập : Xác lập vị thế độc tôn Nho giáo
1460-1497 : Thời kỳ Lê Thánh Tông : Đỉnh cao cải cách hành chính, luật pháp hóa đạo đức (Quốc triều hình luật), lập bia Tiến sĩ
TK XVI-XVIII : Thời kỳ Lê Trung Hưng & Trịnh - Nguyễn : Khủng hoảng thể chế nhưng Nho giáo vẫn là công cụ khẳng định tính chính thống
1802 : Triều Nguyễn thành lập : Gia Long tái lập độc tôn Nho học, mô phỏng luật Đại Thanh (Hoàng Việt luật lệ)
1820-1840 : Thời kỳ Minh Mạng : Hoàn thiện cỗ máy hành chính tập quyền, củng cố khoa cử, bế quan tỏa cảng
1858 : Thực dân Pháp xâm lược : Bộc lộ sự bất lực và suy tàn của ý thức hệ Nho giáo phong kiến
Implications đa chiều
- Về mặt lý luận triết học: Bổ sung vào kho tàng Lịch sử tư tưởng Việt Nam cách tiếp cận bản thể - chức năng đối với Nho giáo; khẳng định Nho giáo không chỉ là một hệ tư tưởng thống trị thuần túy mà là một học thuyết triết học xã hội hoàn chỉnh với 4 chức năng cốt lõi.
- Về phương pháp luận nghiên cứu: Thiết lập mô hình phân tích liên ngành giữa Triết học, Sử học, Luật học và Xã hội học, có thể áp dụng hiệu quả để giải mã các học thuyết chính trị - xã hội khác ở phương Đông.
- Về quản trị quốc gia đương đại: Cung cấp bài học sâu sắc về nghệ thuật trị nước: kết hợp chặt chẽ giữa "đức trị" (giáo dục đạo đức, nêu gương của cán bộ lãnh đạo) và "pháp trị" (thượng tôn pháp luật, hoàn thiện thể chế); khẳng định vai trò then chốt của văn hóa gia đình trong xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân.
- Về chính sách giáo dục: Khẳng định giá trị nhân bản của phương châm "hữu giáo vô loại" (học tập suốt đời, bình đẳng trong tiếp cận giáo dục) và phương pháp "học đi đôi với hành", "ôn cố nhi tri tân", đồng thời cảnh báo nguy cơ của lối giáo dục từ chương, xa rời thực tiễn đời sống kinh tế - xã hội.
Limitations và Future Research
Luận án thẳng thắn thừa nhận các giới hạn nghiên cứu:
- Giới hạn về nguồn sử liệu: Chủ yếu dựa vào hệ thống chính sử, văn bản pháp quy của triều đình phong kiến (thiên triều sử liệu), do đó các ghi chép phản ánh đời sống thường nhật và sự kháng cự âm thầm của tầng lớp nông dân ở cơ sở làng xã có thể chưa được định lượng đầy đủ.
- Giới hạn về phạm vi địa lý - văn hóa: Việc nghiên cứu tập trung chủ yếu vào trung tâm chính trị Đàng Ngoài (thời Lê) và kinh đô Huế (thời Nguyễn), chưa làm nổi bật sự khác biệt sâu sắc trong việc tiếp nhận Nho giáo tại vùng đất mới Nam Bộ (Đàng Trong).
- Thiếu vắng phân tích định lượng kinh tế học: Chưa kết hợp các mô hình kinh tế lượng lịch sử (cliometrics) để đo lường chính xác tác động của chế độ quân điền đối với năng suất nông nghiệp và biến động dân số.
Các hướng nghiên cứu tương lai (future research agenda):
- Hướng 1: Nghiên cứu so sánh xuyên quốc gia (Comparative East Asian Studies) về vai trò xã hội của Nho giáo giữa Việt Nam (Lê - Nguyễn), Triều Tiên (Joseon), Nhật Bản (Tokugawa) và Trung Quốc (Minh - Thanh).
- Hướng 2: Khảo sát Nho giáo cấp vi mô thông qua phân tích hệ thống văn bia, gia phả và hương ước làng xã Việt Nam để giải mã cấu trúc "phép vua thua lệ làng".
- Hướng 3: Đánh giá vai trò của phụ nữ và giới tính dưới tác động của các chuẩn mực Nho giáo trong luật pháp và đời sống thực tế thế kỷ XV–XIX.
Tác động và ảnh hưởng
- Tác động học thuật (Academic Impact): Luận án là công trình chuyên khảo tiên phong tại Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam phân tích vai trò xã hội của Nho giáo dưới lăng kính triết học xã hội; tạo tiền đề cho hàng chục công trình nghiên cứu, giáo trình sau đại học về Lịch sử tư tưởng triết học Việt Nam.
- Tác động chính sách & Văn hóa (Policy & Cultural Influence): Cung cấp luận cứ khoa học cho các cơ quan hoạch định chính sách của Đảng và Nhà nước trong việc bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, xây dựng chuẩn mực đạo đức công vụ và chiến lược phát triển con người Việt Nam toàn diện.
- Tầm ảnh hưởng quốc tế (International Relevance): Đóng góp tư liệu và góc nhìn bản địa đặc sắc vào diễn đàn Nho học quốc tế, làm sáng tỏ cách thức một quốc gia đồng văn tiếp biến và chuyển hóa học thuyết Khổng giáo để bảo vệ độc lập và xây dựng bản sắc dân tộc độc lập.
Đối tượng hưởng lợi
- Nghiên cứu sinh & Học viên Cao học: Cung cấp khung lý thuyết mẫu mực, phương pháp luận tiếp cận tư tưởng học và hệ thống trích dẫn sử liệu chính xác phục vụ các đề tài triết học, lịch sử, văn hóa học.
- Giảng viên & Nhà nghiên cứu cấp cao: Cung cấp tư liệu chuyên sâu để biên soạn giáo trình Lịch sử Triết học phương Đông, Lịch sử Tư tưởng Việt Nam và Xã hội học văn hóa.
- Nhà quản lý văn hóa & Hoạch định chính sách: Cung cấp cơ sở lý luận thực tiễn để giải quyết mối quan hệ giữa kế thừa giá trị truyền thống và hội nhập quốc tế trong kỷ nguyên số.
Câu hỏi chuyên sâu
1. Đóng góp lý thuyết độc đáo nhất của luận án là gì và đã mở rộng lý thuyết nào?
Trả lời: Đóng góp độc đáo nhất là việc phân tách ranh giới và xác lập mối quan hệ giữa hai khái niệm: "Vai trò xã hội" và "Trách nhiệm xã hội" của Nho giáo. Luận án mở rộng Lý thuyết Triết học xã hội phương Đông bằng cách chứng minh Nho giáo không chỉ sở hữu hai chức năng phổ quát (thế giới quan, phương pháp luận) mà còn vận hành hai chức năng đặc thù: chức năng nhân văn (giáo dục hoàn thiện con người thông qua tu thân) và chức năng văn hóa (dung hợp, chuẩn hóa giá trị xã hội).
2. Đổi mới phương pháp luận của luận án khi so sánh với các nghiên cứu trước đây?
Trả lời: Khác với các công trình của Trần Trọng Kim (2001) thiên về thuật sử, hoặc Trần Văn Giàu (1988) tập trung vào lịch sử tư tưởng chính trị, luận án đã ứng dụng phương pháp tiếp cận cấu trúc - chức năng kết hợp tam giác hóa tư liệu thể chế (Khâm định Đại Nam Hội điển sự lệ, 262 quyển) với tư liệu triết học kinh điển (Tứ thư, Ngũ kinh), tạo nên một khung phân tích 4 chiều (chính trị, kinh tế, đạo đức, giáo dục) có tính kiểm chứng cao.
3. Phát hiện bất ngờ và phản trực giác nhất từ dữ liệu nghiên cứu là gì?
Trả lời: Đó là tính chất tiến bộ và linh hoạt của luật pháp thời Lê sơ (Quốc triều hình luật). Mặc dù tiếp thu Nho giáo làm hệ tư tưởng độc tôn, luật Hồng Đức không rập khuôn máy móc tư tưởng "nam tôn nữ ti" của Hán Nho mà công nhận quyền thừa kế tài sản của người con gái (Điều 388) và bảo vệ phụ nữ khi bị chồng ruồng bỏ (Điều 308), chứng minh sự khúc xạ mãnh liệt của truyền thống bản địa vào Nho giáo.
4. Quy trình kiểm chứng và tái lặp nghiên cứu (Replication Protocol) được đảm bảo như thế nào?
Trả lời: Toàn bộ hệ thống luận điểm đều được neo chắc vào các trích dẫn tọa độ văn bản cụ thể từ các bộ sử liệu chính thống (Đại Nam thực lục, Minh Mệnh chính yếu, Đại Việt sử ký toàn thư), các điều luật trong hai bộ luật kinh điển và các chương mục trong Tứ thư, Ngũ kinh, cho phép các nhà nghiên cứu độc lập tra cứu, kiểm chứng và tái lập quy trình phân tích văn bản.
5. Chương trình nghị sự nghiên cứu 10 năm tới được phác thảo ra sao?
Trả lời: Luận án mở đường cho chương trình nghiên cứu liên ngành kéo dài 10 năm: Số hóa và định lượng hóa văn bản Hán Nôm về làng xã (Hương ước), xây dựng bản đồ số về phân bố các trường thi và khoa bảng thời Lê - Nguyễn, và triển khai các dự án nghiên cứu đối sánh Nho giáo trong quản trị công giữa các quốc gia Đông Á hiện đại.
Kết luận
Luận án tiến sĩ của NCS. Phạm Thị Lan đã hoàn thành xuất sắc các mục tiêu nghiên cứu với 5 đóng góp học thuật mang tính bước ngoặt:
- Xác lập hệ hình triết học xã hội: Định danh và chứng minh thuyết phục Nho giáo tại Việt Nam giai đoạn thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX là một học thuyết triết học xã hội hoàn chỉnh thực hiện 4 chức năng: thế giới quan, phương pháp luận, nhân văn và văn hóa.
- Làm rõ mô hình thể chế "Đức - Pháp hòa hợp": Chứng minh luận điểm nhà nước Hậu Lê đã "luật pháp hóa các chuẩn mực đạo đức Nho giáo", tạo nên một mô hình trị quốc đặc sắc kết hợp tính nhân văn của Vương đạo với tính nghiêm minh của Pháp trị.
- Giải mã bản chất tư tưởng kinh tế Nho gia: Làm sáng tỏ bản chất chính trị - an sinh xã hội của các chính sách kinh tế (quân điền, trọng nông), chỉ ra căn nguyên vừa bảo đảm ổn định tiểu nông, vừa kìm hãm sự phát triển kinh tế thị trường.
- Phân kỳ lịch sử sâu sắc: Đối sánh tường minh sự thích ứng sáng tạo, cởi mở của Nho giáo thời Lê sơ với sự xơ cứng, bảo thủ giáo điều của Nho giáo triều Nguyễn nửa đầu thế kỷ XIX.
- Đúc kết di sản và bài học đương đại: Rút ra hệ bài học sâu sắc cho công cuộc đổi mới quản trị quốc gia, cải cách giáo dục và xây dựng hệ giá trị con người Việt Nam hiện đại dựa trên sự kế thừa biện chứng các giá trị tinh hoa của Nho học truyền thống.
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộVIỆN HÀN LÂM KHOA HỌC XÃ HỘI VIỆT NAM HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI PHẠM THỊ LAN VAI TRÒ XÃ HỘI CỦA NHO GIÁO Ở VIỆT NAM TỪ THẾ KỶ XV ĐẾN NỬA ĐẦU THẾ KỶ XIX LUẬN ÁN TIẾN SĨ TRIẾT HỌC HÀ NỘI - 2017 VIỆN HÀN LÂM KHOA HỌC XÃ HỘI VIỆT NAM HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI PHẠM THỊ LAN VAI TRÒ XÃ HỘI CỦA NHO GIÁO Ở VIỆT NAM TỪ THẾ KỶ XV ĐẾN NỬA ĐẦU THẾ KỶ XIX Chuyên ngành: Triết học Mã số: 62 22 03 01 LUẬN ÁN TIẾN SĨ TRIẾT HỌC NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC: PGS. TRẦN NGUYÊN VIỆT HÀ NỘI - 2017 MỤC LỤC MỞ ĐẦU. 7 Chương 1: TỔNG QUAN CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI. Các công trình khoa học nghiên cứu về Nho giáo.
Các công trình nghiên cứu một số vấn đề về vai trò xã hội của Nho giáo. Các công trình nghiên cứu về Nho giáo ở Việt Nam và vai trò xã hội của Nho giáo ở Viêt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Các công trình nghiên cứu về giá trị, hạn chế của Nho giáo giai đoạn từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Khái quát những kết quả nghiên cứu từ các công trình nói trên và những nhiệm vụ chủ yếu cần tiếp tục giải quyết trong luận án.1 Những kết quả nghiên cứu đạt được từ các công trình nói trên.2 Những nhiệm vụ chủ yếu cần tiếp tục giải quyết trong luận án.
29 Kết luận chương 1. 29 Chương 2: MỘT SỐ VẤN ĐỀ VỀ NHO GIÁO VÀ VAI TRÒ XÃ HỘI CỦA NÓ. Khái quát về Nho giáo. Sự ra đời và các giai đoạn lịch sử cơ bản của Nho giáo.
Những nội dung tư tưởng cơ bản của Nho giáo. Về vai trò xã hội của Nho giáo .1 Khái niệm vai trò xã hội và vai trò xã hội của Nho giáo. Vai trò xã hội của Nho giáo trên một số phương diện chủ yếu. 49 Kết luận chương 2.
65 Chương 3: MỘT SỐ NỘI DUNG CHỦ YẾU TRONG VAI TRÒ XÃ HỘI CỦA NHO GIÁO Ở VIỆT NAM TỪ THẾ KỶ XV ĐẾN NỬA ĐẦU THẾ KỶ XIX66 3. Vài nét khái quát về sự du nhập và tiếp biến tư tưởng của Nho giáo ở Việt Nam. Về sự du nhập của Nho giáo vào Việt Nam .2 Sự tiếp biến tư tưởng của Nho giáo trong lịch sử Việt Nam. Vài nét khái quát về tình hình kinh tế, chính trị - xã hội, văn hóa và tư tưởng của xã hội phong kiến Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX.
Vai trò xã hội của Nho giáo dưới thời Hậu Lê. Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực chính trị. Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực kinh tế. Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực đạo đức.
Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực giáo dục- khoa cử. Vai trò của Nho giáo dưới triều Nguyễn nửa đầu thế kỷ XIX. Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực chính trị. Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực kinh tế .Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực đạo đức.
Vai trò của Nho giáo trong lĩnh vực giáo dục – khoa cử .119 Kết luận chương 3 .123 Chương 4: ĐẶC ĐIỂM, GIÁ TRỊ VÀ HẠN CHẾ TRONG VIỆC THỰC HIỆN VAI TRÒ XÃ HỘI CỦA NHO GIÁO Ở VIỆT NAM TỪ THẾ KỶ XV ĐẾN NỬA ĐẦU THẾ KỶ XIX. Khái quát chung về đặc điểm vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Một số giá trị và hạn chế của Nho giáo trong việc thực hiện vai trò xã hội ở nước ta giai đoạn từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Về giá trị.
Về hạn chế .142 Kết luận chương 4. 152 TÀI LIỆU THAM KHẢO. L o chọn ề t i Nho giáo là học thuyết chính trị - xã hội do Khổng Tử sáng lập ở Trung Quốc thời Xuân Thu – Chiến Quốc và được du nhập vào Việt Nam cách đây khoảng hơn hai ngàn năm. Từ một học thuyết đề cao yếu tố đạo đức hơn pháp luật, thiết lập trật tự xã hội trên cơ sở giáo dục, giáo huấn con người để nó có kiến thức về đạo của thánh hiền mà tuân thủ vô điều kiện vào tầng lớp thống trị, Nho giáo đã được chính quyền đô hộ phương Bắc sử dụng làm công cụ thống trị thuộc địa,mục đích cột chặt sự lệ thuộc của nhân dân ta vào nhà Hán.
Tuy nhiên, trải qua một quá trình tiếp biến lâu dài với các yếu tố bản địa và các học thuyết khác đang hiện diện ở nước ta thời bấy giờ, Nho giáo dần được nhân dân ta tiếp thu những giá trị thiết thực của nó và trên thực tế, nó đã gắn liền với sự hình thành, phát triển và trở thành bệ đỡ hệ tư tưởng của chế độ phong kiến Việt Nam. Mặt khác, trong quá trình tồn tại và tiếp biến đó, Nho giáo đã có sự biến đổi và tham gia vào quá trình hình thành các giá trị truyền thống của Việt Nam. Đặc biệt, từ khi Nho giáo được độc tôn từ thời Lê sơ, Nho giáo đã đóng vai trò quan trọng trong việc thiết lập trật tự kỷ cương phép nước thông qua đường lối trị nước của các triều đại phong kiến. Từ thời Lê sơ, đường lối trị nước được hình thành và phát triển dựa trên sự kết hợp đức trị với pháp trị mà về thực chất, là sự giáo hóa (vương đạo) kết hợp với sự bắt buộc chấp hành luật pháp của nhà nước ban hành (bá đạo).
Luật pháp ở đây không phải hoàn toàn mang tính nghiêm khắc, nặng về hình phạt của Pháp gia, mà trên thực tế, là luật pháp hóa các chuẩn mực đạo đức của Nho giáo. Chính vì vậy, có thể nói, nhờ đường lối trị nước như vậy mà Nho giáo đã thể hiện vai trò to lớn của nó trong đời sống tinh thần của xã hội. Từ trước tới nay, phần nhiều các công trình nghiên cứu về Nho giáo đều có chung cách gọi, thay vì gọi nó là học thuyết chính trị - xã hội bằng học thuyết chính trị - đạo đức. Sự xác nhận như vậy là hoàn toàn hợp lý do nội hàm khái niệm tăng lên khi phân biệt nó với các học thuyết chính trị - xã hội khác như Pháp gia.
Cũng là những học thuyết chính trị - xã hội, nhưng Nho 3 giáo đề cao đạo đức hơn pháp luật, coi đạo đức cá nhân và xã hội qua các mối quan hệ người như nhân luân, ngũ luân, tam cương và các chuẩn mực đạo đức bất di bất dịch gọi là ngũ thường: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín và sử dụng chúng vào việc thực hiện mục đích chính trị, đó là thiết lập trật tự xã hội và hướng tới xây dựng mô hình xã hội lý tưởng. Chính vì vậy, đa phần các công trình nghiên cứu nói trên đều tập trung làm rõ trách nhiệm [đạo đức] của Nho giáo theo tinh thần “quốc gia hưng vong, sĩ phu hữu trách”. Theo đó, trách nhiệm xã hội, ở mức độ xác định, được đồng nghĩa với trách nhiệm đạo đức. Trên thực tế không phải hoàn toàn như vậy.
Mối liên hệ hữu cơ, lấy đạo đức làm tiền đề căn bản cho chính trị về thực chất chỉ là những bộ phận cấu thành của Nho giáo. Sở dĩ chúng tôi đưa ra nhận định như vậy là vì trong học thuyết này còn những bộ phận khác cũng được các triều đại phong kiến phương Đông, trong đó có Việt Nam chú trọng để ngoài lĩnh vực hệ tư tưởng, còn có những lĩnh vực cụ thể mà Nho giáo đề cập tới mà các triều đại phong kiến đó vận dụng một cách gián tiếp hay trực tiếp. Tuy nhiên, trong việc thực hiện các vai trò xã hội ở giai đoạn thịnh vượng với những điều kiện thuận lợi mà các triều đại phong kiến dành cho Nho giáo, bản thân học thuyết này cũng như bất kỳ học thuyết chính - trị xã hội khác, đều không tránh khỏi những hạn chế nhất định, thậm chí trở thành nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ của một triều đại. Do đó, việc phân tích những giá trị và hạn chế của nó trong lịch sử để trên cơ sở đó rút ra bài học thiết thực cho lĩnh vực quản lý xã hội hiện đại cũng là một trong những vấn đề cấp bách.
Trên tinh thần đó, việc nghiên cứu vai trò xã hội của Nho giáo nói chung, ở Việt Nam dưới chế độ phong kiến từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX, theo chúng tôi, là việc làm ý nghĩa lý luận và thực tiễn cấp thiết. Vì vậy, chúng tôi lựa chọn vấn đề về “Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX” làm đối tượng nghiên cứu của luận án, với hy vọng góp phần làm sáng tỏ thêm vai trò của Nho giáo trong giai đoạn đó. Mục ích v nhiệm vụ nghiên cứu của luận án 2.1 c đ ch nghiên cứu: 4 Luận án làm rõ vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ thứ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX với tư cách là học thuyết triết học xã hội, trên cơ sở đó chỉ ra những đặc điểm, giá trị và hạn chế của nó đối với xã hội phong kiến Việt Nam đương thời. 2 2 Nhiệm v nghiên cứu: Để thực hiện được mục đích đề ra ở trên, luận án có các nhiệm vụ cơ bản sau đây: - Thứ nhất, trình bày khái quát về Nho giáo và vai trò xã hội của Nho giáo với tư cách một học thuyết triết học xã hội trên một số phương diện chủ yếu.
- Thứ hai, phân tích và làm rõ một số nội dung chủ yếu trong vai trỏ xã hội của Nho giáo ở Việt Nam giai đoạn từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. - Thứ ba, phân tích làm rõ những đặc điểm, giá trị và hạn chế của Nho giáo trong việc thực hiện vai trò xã hội của nó giai đoạn từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Đối tư ng v ph m vi nghiên cứu của Luận án 3.1 Đối tượng nghiên cứu: Đối tượng nghiên cứu của luận án là vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Phạm Thị Lan (2017). Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX [Luận án tiến sĩ, Học viện Khoa học Xã hội]. LuanAn.net. https://luanan.net/lich-su/lich-su-viet-nam/vai-tro-xa-hoi-cua-nho-giao-o-viet-nam-tu-tk-xv-den-nua-dau-tk-xix
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" nghiên cứu về vấn đề gì?
Nghiên cứu phân tích vai trò xã hội của nho giáo ở Việt Nam từ thế kỷ XV đến nửa đầu thế kỷ XIX. Nghiên cứu tập trung vào tiến sĩ trong hệ thống nho giáo.
Luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Học viện Khoa học Xã hội. Năm bảo vệ: 2017.
Luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" thuộc chuyên ngành Triết học. Danh mục: Lịch Sử Việt Nam.
Luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" có bao nhiêu trang?
Luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" có 166 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Vai trò xã hội của Nho giáo ở Việt Nam thế kỷ XV-XIX" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.