Nhận thức của nhân viên trường học về chương trình định hướng chấn thương trong việc cải thiện kiến thức và môi trường
Khám phá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương cho nhân viên trường học. Nâng cao nhận thức, hỗ trợ và xây dựng môi trường an toàn cho học sinh.
Philadelphia College of Osteopathic Medicine
Luan An
Luận án tiến sĩ
Năm xuất bản
Số trang
85
Thời gian đọc
13 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
40 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Đánh giá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương
- Số trang:
- 85 trang
- Trường:
- Philadelphia College of Osteopathic Medicine
- Chuyên ngành:
- Psychology
- Tác giả:
- Elizabeth Mikolajczyk
- Năm:
- 2018
Tóm tắt nội dung luận án
I. Đánh giá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương
Một chương trình định hướng chấn thương được thiết kế để nâng cao nhận thức và năng lực của nhân viên trường học. Nghiên cứu đã kiểm tra nhận thức của nhân viên trường học về hiệu quả chương trình này. Chương trình đào tạo chuyên môn được thực hiện nhằm cải thiện kiến thức, năng lực và môi trường học đường. Việc đánh giá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương là cần thiết. Điều này giúp xác định những yếu tố thành công. Đồng thời, đánh giá cũng chỉ ra các lĩnh vực cần cải thiện. Kết quả từ việc đánh giá đóng vai trò quan trọng. Chúng cung cấp thông tin quý giá cho việc phát triển các mô hình trường học định hướng chấn thương trong tương lai. Lợi ích của chương trình định hướng chấn thương bao gồm cải thiện khả năng ứng phó với chấn thương ở trẻ em trong môi trường học đường. Một cuộc khảo sát trước và sau chương trình đã được tiến hành. Nhân viên trường học đã tham gia trả lời các câu hỏi liên quan đến kiến thức và sự tự tin của họ. Dữ liệu này giúp định lượng sự thay đổi trong nhận thức. Việc đo lường sự thay đổi này rất quan trọng. Nó khẳng định giá trị của việc đầu tư vào đào tạo nhân viên trường học về chấn thương. Các nhân viên tham gia chủ yếu là giáo viên chuyên biệt và trợ giảng. Họ đến từ các trường tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông. Đa số người tham gia là nữ giới. Kết quả khảo sát phản ánh cảm nhận của họ về sự cải thiện. Sự cải thiện này liên quan đến kiến thức về chấn thương và các biện pháp ứng phó. Chương trình cũng hướng đến việc xây dựng trường học nhạy cảm với chấn thương.
1.1. Mục tiêu chương trình định hướng chấn thương
Chương trình này có nhiều mục tiêu rõ ràng. Mục tiêu chính là tăng cường kiến thức về chấn thương cho nhân viên trường học. Nhân viên cần hiểu về mức độ phổ biến của chấn thương. Họ cũng cần nắm bắt tác động của chấn thương tâm lý đối với học sinh. Mục tiêu khác là nâng cao năng lực ứng phó của nhân viên. Nhân viên trường học cần có khả năng hỗ trợ học sinh bị chấn thương. Ngoài ra, chương trình còn nhằm mục đích cải thiện môi trường học đường. Một môi trường an toàn, hỗ trợ là rất quan trọng. Môi trường này giúp học sinh cảm thấy được thấu hiểu. Nó cũng thúc đẩy quá trình học tập và phục hồi. Việc đạt được các mục tiêu này góp phần xây dựng trường học nhạy cảm với chấn thương. Đây là một bước quan trọng trong việc chăm sóc định hướng chấn thương trong trường học.
1.2. Phương pháp đánh giá hiệu quả chương trình
Nghiên cứu đã sử dụng phương pháp khảo sát để đánh giá. Một khảo sát trước chương trình đã được thực hiện. Sau đó, các khảo sát tương tự được tiến hành sau mỗi giai đoạn. Các câu hỏi khảo sát tập trung vào nhiều khía cạnh. Chúng bao gồm kiến thức của nhân viên về chấn thương. Khảo sát cũng hỏi về sự tự tin của họ trong việc ứng phó. Môi trường học đường cũng là một trọng tâm. Dữ liệu thu thập được từ các cuộc khảo sát này rất hữu ích. Chúng cho phép so sánh và phân tích sự thay đổi nhận thức. Việc so sánh giữa các giai đoạn cung cấp cái nhìn sâu sắc. Nó giúp đánh giá mức độ hiệu quả của việc đào tạo nhân viên trường học về chấn thương. Đây là một phương pháp quan trọng để đánh giá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương. Dữ liệu định lượng và định tính đều được xem xét. Kết quả giúp xác định lợi ích của chương trình định hướng chấn thương.
II. Nâng cao năng lực và kiến thức nhân viên trường học
Việc nâng cao năng lực và kiến thức là trọng tâm của mọi chương trình định hướng chấn thương. Nhân viên trường học đóng vai trò thiết yếu trong việc tạo ra môi trường hỗ trợ. Họ cần được trang bị kiến thức và kỹ năng phù hợp. Chương trình đào tạo chuyên môn được thiết kế kỹ lưỡng. Nó cung cấp thông tin về các loại chấn thương. Chương trình cũng giúp nhân viên hiểu rõ hơn về cách chấn thương ảnh hưởng đến hành vi học sinh. Sự phát triển chuyên môn về chấn thương cho giáo viên là một khoản đầu tư quan trọng. Điều này giúp giáo viên nhận diện sớm các dấu hiệu chấn thương. Họ có thể phản ứng một cách nhạy cảm và hiệu quả hơn. Khảo sát đã chỉ ra sự cải thiện trong nhận thức của nhân viên. Họ cảm thấy có kiến thức hơn về chấn thương. Họ cũng tự tin hơn trong khả năng hỗ trợ học sinh. Đây là bằng chứng cho thấy hiệu quả của việc đào tạo. Việc thực hành định hướng chấn thương cho nhân viên trường học là một quá trình liên tục. Nó không chỉ dừng lại ở một khóa học ban đầu. Cần có các buổi tập huấn định kỳ. Cần có sự hỗ trợ liên tục để củng cố kỹ năng. Sự tự tin của nhân viên tăng lên có thể dẫn đến một môi trường học đường tích cực hơn. Môi trường này nhạy cảm hơn với nhu cầu của học sinh. Chương trình góp phần xây dựng một cộng đồng trường học hiểu biết về chấn thương. Điều này mang lại lợi ích lâu dài cho tất cả các bên liên quan. Đặc biệt là cho học sinh đang phải đối mặt với khó khăn.
2.1. Đào tạo nhân viên trường học về chấn thương
Việc đào tạo nhân viên trường học về chấn thương là bước cơ bản. Chương trình đào tạo bao gồm các module về khái niệm chấn thương. Nó cũng đề cập đến tác động của chấn thương tâm lý đối với học sinh. Nhân viên được học về các dấu hiệu nhận biết chấn thương. Họ cũng được hướng dẫn các kỹ thuật ứng phó hiệu quả. Mục tiêu là giúp nhân viên có thể tương tác một cách nhạy cảm. Họ cần tạo ra một không gian an toàn cho học sinh. Khóa đào tạo này cung cấp nền tảng vững chắc. Nó trang bị cho nhân viên những công cụ cần thiết. Điều này giúp họ thực hiện chăm sóc định hướng chấn thương trong trường học. Việc đào tạo không chỉ dành cho giáo viên. Nó mở rộng cho tất cả nhân viên trường học. Từ nhân viên thư viện đến trợ giảng, tất cả đều quan trọng. Mọi người đều có thể đóng góp vào việc tạo ra một môi trường hỗ trợ.
2.2. Phát triển chuyên môn về chấn thương cho giáo viên
Phát triển chuyên môn về chấn thương cho giáo viên là một thành phần quan trọng. Giáo viên là những người tiếp xúc trực tiếp và thường xuyên nhất với học sinh. Họ cần có kỹ năng chuyên sâu hơn. Kỹ năng này bao gồm quản lý lớp học định hướng chấn thương. Giáo viên cần biết cách điều chỉnh phương pháp giảng dạy. Điều này giúp đáp ứng nhu cầu của học sinh bị chấn thương. Các buổi tập huấn chuyên sâu, hội thảo, và cố vấn là cần thiết. Chúng giúp giáo viên áp dụng các thực hành định hướng chấn thương vào công việc hàng ngày. Sự phát triển chuyên môn liên tục đảm bảo giáo viên luôn cập nhật kiến thức. Họ sẽ có các phương pháp mới nhất để hỗ trợ học sinh. Điều này giúp tạo ra một môi trường học tập hiệu quả hơn. Nó cũng giảm thiểu các hành vi tiêu cực có thể phát sinh từ chấn thương.
III. Hiểu biết tác động chấn thương tâm lý lên học sinh
Hiểu biết về tác động của chấn thương tâm lý đối với học sinh là điều cốt yếu. Chấn thương có thể ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của trẻ. Nó tác động đến khả năng học tập, hành vi và các mối quan hệ xã hội. Nhân viên trường học cần nhận ra rằng hành vi khó khăn của học sinh có thể là dấu hiệu của chấn thương. Thay vì trừng phạt, cần có sự thấu hiểu và hỗ trợ. Chương trình đào tạo giúp nhân viên nhận diện các dấu hiệu này. Họ học cách phân biệt hành vi bướng bỉnh với phản ứng chấn thương. Điều này tạo ra một cách tiếp cận nhân ái hơn. Việc ứng phó với chấn thương ở trẻ em trong môi trường học đường đòi hỏi sự nhạy cảm. Nó cần sự kiên nhẫn và chiến lược phù hợp. Một trường học nhạy cảm với chấn thương sẽ tạo ra một môi trường an toàn. Môi trường này giúp học sinh cảm thấy được bảo vệ. Họ có thể bắt đầu quá trình phục hồi. Việc thiếu hiểu biết về chấn thương có thể dẫn đến việc xử lý sai. Nó có thể làm trầm trọng thêm tình hình. Ngược lại, sự hiểu biết sâu sắc giúp nhân viên can thiệp hiệu quả. Nó hỗ trợ học sinh vượt qua khó khăn. Từ đó, xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho các em.
3.1. Nhận diện dấu hiệu chấn thương ở trẻ em
Nhận diện dấu hiệu chấn thương ở trẻ em là kỹ năng quan trọng. Chấn thương có thể biểu hiện qua nhiều hình thức. Có thể là thay đổi đột ngột trong hành vi. Ví dụ, sự cáu kỉnh, rút lui hoặc lo âu quá mức. Nó cũng có thể ảnh hưởng đến kết quả học tập. Học sinh có thể gặp khó khăn trong việc tập trung. Họ có thể quên bài học hoặc có thành tích giảm sút. Các vấn đề xã hội cũng có thể xuất hiện. Học sinh có thể gặp khó khăn trong việc xây dựng mối quan hệ. Họ có thể thể hiện sự hung hăng hoặc thu mình. Nhân viên trường học cần được đào tạo để nhận biết những dấu hiệu này. Việc phát hiện sớm giúp can thiệp kịp thời. Điều này giảm thiểu tác động lâu dài của chấn thương tâm lý đối với học sinh. Đây là một phần quan trọng của chăm sóc định hướng chấn thương trong trường học.
3.2. Hỗ trợ học sinh bị chấn thương hiệu quả
Hỗ trợ học sinh bị chấn thương đòi hỏi cách tiếp cận đa chiều. Điều này bao gồm việc tạo ra một môi trường an toàn và ổn định. Học sinh cần cảm thấy được lắng nghe và tin tưởng. Nhân viên trường học có thể sử dụng các kỹ thuật như lắng nghe chủ động. Họ có thể cung cấp không gian riêng tư khi cần thiết. Việc thiết lập các quy tắc rõ ràng và nhất quán cũng quan trọng. Nó giúp học sinh cảm thấy an toàn hơn. Cần phối hợp với phụ huynh và các chuyên gia sức khỏe tâm thần. Sự hợp tác này tạo ra một mạng lưới hỗ trợ toàn diện. Ứng phó với chấn thương ở trẻ em trong môi trường học đường không phải là việc dễ dàng. Nó yêu cầu sự kiên nhẫn và sự cam kết lâu dài. Tuy nhiên, kết quả mang lại là rất đáng giá. Nó giúp học sinh phục hồi và phát triển toàn diện.
IV. Xây dựng trường học nhạy cảm với chấn thương
Xây dựng trường học nhạy cảm với chấn thương là mục tiêu cuối cùng. Mục tiêu này vượt ra ngoài việc chỉ nhận diện chấn thương. Nó đòi hỏi một sự thay đổi văn hóa toàn diện trong trường học. Mọi chính sách, quy trình và tương tác đều được xem xét. Tất cả đều phải phù hợp với nguyên tắc định hướng chấn thương. Một mô hình trường học định hướng chấn thương tập trung vào an toàn, tin cậy và hợp tác. Môi trường này thúc đẩy sự trao quyền và lựa chọn cho học sinh. Nhân viên trường học được đào tạo để hiểu rằng hành vi của học sinh thường có nguyên nhân sâu xa. Thay vì phản ứng ngay lập tức với hành vi, họ tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ. Việc thực hành định hướng chấn thương cho nhân viên trường học là nền tảng. Nó đảm bảo mọi người trong cộng đồng trường học đều có vai trò. Mỗi người đều đóng góp vào việc tạo ra một không gian chữa lành. Điều này bao gồm cả học sinh, phụ huynh và cộng đồng rộng lớn hơn. Một trường học nhạy cảm với chấn thương không chỉ giúp học sinh phục hồi. Nó còn giúp ngăn ngừa chấn thương thứ cấp. Nó tạo ra một môi trường học tập tích cực và hỗ trợ cho tất cả mọi người.
4.1. Thực hành định hướng chấn thương cho nhân viên trường học
Thực hành định hướng chấn thương cho nhân viên trường học bao gồm nhiều khía cạnh. Nó bắt đầu bằng việc tạo ra các mối quan hệ an toàn và đáng tin cậy. Nhân viên cần thể hiện sự thấu cảm và sự hiểu biết. Họ cần tránh các hành vi có thể gây tái chấn thương. Các chiến lược quản lý lớp học cần được điều chỉnh. Điều này giúp giảm thiểu sự căng thẳng và tăng cường cảm giác an toàn. Ví dụ, tạo ra các góc yên tĩnh hoặc cung cấp lựa chọn cho học sinh. Kỹ năng giao tiếp hiệu quả cũng rất quan trọng. Nhân viên cần biết cách lắng nghe mà không phán xét. Họ cần truyền đạt sự hỗ trợ một cách rõ ràng. Việc triển khai các thực hành này giúp chăm sóc định hướng chấn thương trong trường học hiệu quả hơn. Nó xây dựng một nền văn hóa hỗ trợ và chữa lành cho toàn bộ cộng đồng trường học.
4.2. Lợi ích của mô hình trường học định hướng chấn thương
Mô hình trường học định hướng chấn thương mang lại nhiều lợi ích. Lợi ích chính là cải thiện phúc lợi tinh thần và cảm xúc của học sinh. Học sinh cảm thấy an toàn hơn, được hỗ trợ hơn. Điều này dẫn đến việc giảm các vấn đề hành vi. Nó cũng tăng cường khả năng tập trung vào việc học. Môi trường học tập trở nên tích cực hơn. Mối quan hệ giữa học sinh và giáo viên được cải thiện. Tỷ lệ chuyên cần của học sinh có thể tăng lên. Kết quả học tập có thể được nâng cao. Nhân viên trường học cũng được hưởng lợi từ mô hình này. Họ cảm thấy tự tin hơn trong công việc. Họ có thể đối phó hiệu quả hơn với các tình huống khó khăn. Chương trình giúp giảm căng thẳng và kiệt sức ở nhân viên. Nó tạo ra một cộng đồng trường học vững mạnh và đoàn kết. Điều này thúc đẩy sự phát triển toàn diện của mọi thành viên.
V. Cải thiện kiến thức và năng lực nhân viên trường học
Cải thiện kiến thức và năng lực nhân viên trường học là mục tiêu then chốt. Chương trình định hướng chấn thương đã chứng minh hiệu quả trong việc này. Nhân viên trường học ban đầu có thể thiếu hiểu biết về chấn thương. Họ có thể cảm thấy không tự tin trong việc ứng phó. Khóa đào tạo chuyên môn cung cấp thông tin cần thiết. Nó giúp nhân viên nhận ra tầm quan trọng của chấn thương. Họ hiểu được cách nó ảnh hưởng đến học sinh. Sự nâng cao hiểu biết về chấn thương là bước đầu tiên. Sau đó là phát triển các kỹ năng thực tế. Các kỹ năng này bao gồm cách giao tiếp với học sinh bị chấn thương. Nó cũng bao gồm cách tạo ra một môi trường lớp học an toàn. Việc đánh giá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương đã xác nhận điều này. Nhận thức của nhân viên về kiến thức và năng lực của họ đã tăng lên đáng kể. Điều này trực tiếp ảnh hưởng đến chất lượng chăm sóc định hướng chấn thương trong trường học. Một đội ngũ nhân viên được trang bị đầy đủ sẽ là tài sản quý giá. Họ tạo ra sự khác biệt lớn trong cuộc sống của học sinh. Đặc biệt là những học sinh dễ bị tổn thương nhất. Chương trình này là một phần quan trọng trong việc xây dựng trường học nhạy cảm với chấn thương.
5.1. Nâng cao hiểu biết về chấn thương
Nâng cao hiểu biết về chấn thương là trọng tâm ban đầu. Nhân viên trường học cần được giáo dục về định nghĩa chấn thương. Họ cần hiểu các loại chấn thương khác nhau. Ví dụ, chấn thương cấp tính, mãn tính và phức tạp. Chương trình cung cấp kiến thức về tỷ lệ phổ biến của chấn thương. Nó cũng giải thích cách chấn thương ảnh hưởng đến não bộ và hành vi. Việc hiểu rõ các cơ chế này giúp nhân viên có cái nhìn toàn diện hơn. Họ sẽ không chỉ nhìn vào hành vi bề ngoài. Họ sẽ hiểu được nguyên nhân sâu xa đằng sau hành vi đó. Điều này thay đổi cách nhân viên tương tác với học sinh. Nó giúp họ thể hiện sự thấu cảm và hỗ trợ. Kiến thức này là nền tảng để thực hiện các thực hành định hướng chấn thương cho nhân viên trường học một cách hiệu quả.
5.2. Tăng cường kỹ năng ứng phó
Tăng cường kỹ năng ứng phó là mục tiêu thực hành. Chương trình đào tạo cung cấp các chiến lược cụ thể. Ví dụ, cách lắng nghe chủ động và xây dựng mối quan hệ. Nhân viên học cách điều chỉnh kỳ vọng và phương pháp giảng dạy. Điều này giúp phù hợp với học sinh có tiền sử chấn thương. Kỹ năng quản lý khủng hoảng và giảm leo thang cũng được dạy. Nhân viên biết cách phản ứng khi học sinh có phản ứng căng thẳng. Việc thực hành và vai trò là một phần quan trọng của quá trình này. Nó giúp nhân viên tự tin áp dụng những gì đã học. Những kỹ năng này là thiết yếu để ứng phó với chấn thương ở trẻ em trong môi trường học đường. Nó giúp tạo ra một môi trường an toàn. Môi trường đó hỗ trợ học sinh học cách điều chỉnh cảm xúc và hành vi.
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (85 trang)Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộPhiladelphia College of Osteopathic Medicine DigitalCommons@PCOM PCOM Psychology Dissertations Student Dissertations, Theses and Papers 2018 School Staff Perceptions of a Trauma Informed Program on Improving Knowledge, Competence, and School Climate Elizabeth Mikolajczyk Philadelphia College of Osteopathic Medicine Follow this and additional works at: https://digitalcommons.edu/psychology_dissertations Part of the Psychology Commons Recommended Citation Mikolajczyk, Elizabeth, "School Staff Perceptions of a Trauma Informed Program on Improving Knowledge, Competence, and School Climate" (2018). PCOM Psychology Dissertations.edu/psychology_dissertations/473 This Dissertation is brought to you for free and open access by the Student Dissertations, Theses and Papers at DigitalCommons@PCOM. It has been accepted for inclusion in PCOM Psychology Dissertations by an authorized administrator of DigitalCommons@PCOM. For more information, please contact library@pcom.
Philadelphia College of Osteopathic Medicine Department of Psychology SCHOOL STAFF PERCEPTIONS OF A TRAUMA INFORMED PROGRAM ON IMPROVING KNOWLEDGE, COMPETENCE, AND SCHOOL CLIMATE By Elizabeth Mikolajczyk Submitted in Partial Fulfillment of the Requirements for the Degree of Doctor of Psychology May 2018 PHILADELPHIA COLLEGE OF OSTEOPATHIC MEDICINE DEPARTMENT OF PSYCHOLOGY Dissertation Approval This is to certify that the thesis presented to us by ______________________________ on the ______ day of __________________, 20___, in partial fulfillment of the requirements for the degree of Doctor of Psychology, has been examined and is acceptable in both scholarship and literary quality. Committee Members’ Signatures: ______________________________, Chairperson ______________________________ ______________________________ ______________________________, Chair, Department of Psychology iii Acknowledgements It has been a winding road to get me here, finally, with a career I love and the knowledge that I am far stronger than I ever thought I was. It would not have been possible without the support of some amazing people, and for your support and guidance, I will be eternally grateful. To my dissertation committee, your knowledge, guidance and enthusiasm was, and continues to be, an inspiration to me.
Thank you for investing your time and energy in helping me to complete my dissertation. Terri Erbacher, your passion for exploring frontiers to better help our students was contagious. You taught me to drive forward, keeping the end in focus. Virginia Salzer, thank you for sharing your knowledge of statistics and the research process.
Harry Gill, I am eternally grateful, not only for your commitment to supporting me in completing the dissertation, but without your friendship, encouragement and humor, I am not sure I ever would have finished. I hope that one day I will be able to pay it forward. To my mentors and friends, Dr. Doug DiRaddo, Dr.
Laura Donnelly, and Stacey Falls, your supervision and mentorship has been a powerful example and an inspiration to me. Thank you for your patience and empathy when supervision became more therapeutic than instructional. Your guidance and advice has helped to shape me into the professional I am today, and I can’t thank you enough. To Kerri Flatau, my partner in crime throughout this project, thank you for your insights, motivation, and team work.
You kept me on point and accountable. Thank you for your patience during those rough moments. This project would not have been what it was without you. iv To my son Rory, thank you for the hugs and smiles that brought me through this graduate experience.
After researching the subject of trauma for hours, sometimes the only thing I needed was a hug from my son. You happily obliged and gave me a “Good job, Mom, keep it up.” You may never know how much that meant to me. And finally, to my husband James, whose unwavering support to me and my dreams allowed me to find a career I love. You listened to me talk about challenges and difficulties throughout the last seven years and dealt with half my attention and twice the housework.
This degree is as much yours as it is mine. v Abstract This study sought to examine school staff perceptions of knowledge, competence, school climate and program effectiveness during and after participation in a trauma informed care professional development. The majority of the sample consisted of special areas (art, music, library) teachers and paraprofessionals from all district schools, which consisted of three elementary schools, one middle school and one high school in in a school district located in Southeast Pennsylvania approximately 20 miles from a major metropolitan city. Most of the participants were female.
Participants completed a pretest survey and an identical survey following each phase. Questions on the survey pertained to each of the research questions exploring whether school staff felt they were knowledgeable about trauma and its prevalence, whether they felt they were competent to work with students who have a trauma history, whether they perceived their school culture and climate as being supportive in becoming trauma informed, and if they believed the TIPS program was effective and useful. It was hypothesized that the participants would respond positively in each case, perceiving themselves to have learned about trauma, gained competence in dealing with traumatized students, positively perceive the school culture and climate as supportive in their endeavor to become trauma informed, and would rate the TIPS program as effective and useful. Although none of the hypotheses was supported, each of the hypotheses illustrated an increase from pretest to posttest, however slight.
Also, it is important to view these results with caution and considering several limitations. Clinical implications and directions for future research are discussed. vi Table of Contents Acknowledgements. vv Table of Contents.
vii List of Figures. viiii List of Tables. ix Chapter 1: Introduction. 1 Statement of the Problem.
1 Purpose of the Study. 4 Chapter 2: Review of the Literature. 37 Measures and Materials. 48 vii Hypothesis Number 4.
52 Summary of the Findings. 72 viii List of Figures Figure 1. Score Means for Each Research Question Across Staff Perceptions of Knowledge, Competence, Culture, and Program Effectiveness………………………50 ix List of Tables Table 1. Staff Perceptions of Own Knowledge Base of Trauma……………………….
Staff Perceptions of Own Competence…………………………………………47 Table 3. Staff Perceptions of School Culture……………………………………………48 Table 4. Staff Perceptions of the Effectiveness of the TIPS Program………………….48 Chapter 1: Introduction Introduction In California, a homeless high school student felt he had nowhere else to go after being kicked out of his home, so he slept on the roof of his school. When administration found out, instead of supporting him and connecting him with services, they threatened him with legal action if he was caught trespassing again (Peter P.
vs Compton Unified School District, 2015). This is one example of how many school districts are ill- informed regarding how to handle students with a history of trauma. In the following paragraphs it will become clear that the prevalence of childhood trauma is far greater than was previously thought. Children are more likely to access mental health services through their schools or their primary health care providers, making schools a crucial participant in screening and treatment.
Thus, it is critical that educators become familiar with the symptoms and impact of traumatic stress and help to create supportive environments for all students (Simonich, et al. It is crucial that school staff are given the tools to work with traumatized students. One does not need to have experience in therapy to help students with trauma histories. One simply needs to provide a safe environment, connections, and to be supportive and guiding in emotion and impulse management.
Trauma prevention is always the goal, but for students who have already experienced trauma, the manner in which school staff respond can potentially impact these students, positively or negatively (Bath, 2008). Statement of the Problem Although children have always endured trauma, the true prevalence of childhood trauma has been severely underestimated in the past. In his book, The Body SCHOOL STAFF PERCEPTIONS OF A TRAUMA INFORMED PROGRAM 2 Keeps the Score, Bessel Van der Kolk, a leading trauma expert, explained how a widely used psychiatric textbook from the 1970’s asserted that incest was extremely rare; occurring about only once in every million women (2014). At that time there were approximately one hundred million women living in the United States.
Given that figure, approximately only 100 women nationwide should have had a history of trauma from incest; therefore, Dr. Van der Kolk was quite surprised when nearly half, forty-seven of them, showed up in his office seeking treatment. The lack of accurate information continued for decades. Fortunately, in the mid- 1990s, Dr.
Vincent Felitti of Kaiser Permanente, in conjunction with Dr. Robert Anda of The Center for Disease Control (CDC) sent the clients of Kaiser Permanente a questionnaire about adverse childhood experiences. In 1998, they published a study based on the survey data, which indicated increased exposures to childhood trauma could predict a dramatic increase in 7 of 10 of the leading causes of death in this country. This seminal study was called, the Adverse Childhood Experiences Study (ACES) (Felitti et al.
Although trauma is not a new concept, it had previously been viewed as limited to a small population, as Dr. Van der Kolk observed, and relegated to mental health and social services. With the publication of the ACES data, trauma began receiving attention as a medical issue. Since then, numerous studies have been published worldwide that examine the effects of trauma throughout the lifespan and examine the crossover among physical, neurological, cognitive, emotional and psychosocial effects.
In response to the information from ACES, Dr. Robert Block, the former president of the American Academy of Pediatrics said in a testimony to the Senate, “Based on this study, SCHOOL STAFF PERCEPTIONS OF A TRAUMA INFORMED PROGRAM 3 childhood trauma, including abuse and neglect, may be the leading cause of poor health among adults in the United States” (2011). This information begged the question concerning what kind of effects these experiences have on children, in their everyday life and in school, and how those with direct contact with children, such as therapists or school staff, could and should alleviate the symptoms and prevent the negative lasting effects. This has led to a steady stream of research into what is known as “trauma informed care” (Hodas, 2007).
Although trauma informed care (TIC) is still in its infancy, the volume of research has increased dramatically over the last two decades. With more research being published daily, an increasing number of state departments of education and also school districts are recognizing the severity of the problem, understanding the importance of early identification and intervention, and are making efforts to include trauma competency as part of their staff trainings. The San Francisco Unified School District adopted a Safe and Supportive Schools Policy in 2014 (San Francisco Unified School District, 2014). In 2005, Massachusetts Advocates for Children, in partnership with Lesley University’s Center for Special Education, published Helping Traumatized Children Learn (Cole, et al.
This flexible framework has been utilized throughout Massachusetts and the country as a model for building trauma sensitive schools. For instance, Ferguson, Missouri used Helping Traumatized Children Learn as a model for their Forward Through Ferguson: A Path Toward Racial Equity Report (Ferguson Commission, 2015). Even though trauma has been examined for decades, trauma informed care (TIC), particularly as it pertains to application in schools is relatively new. Multiple theoretical SCHOOL STAFF PERCEPTIONS OF A TRAUMA INFORMED PROGRAM 4 frameworks have been designed to help create more trauma sensitive and informed schools and districts such as Helping Traumatized Children Learn (Cole et al., 2005) and the subsequent Creating and Advocating for Trauma-Sensitive Schools (Cole, et al., 2013), as well as The Heart of Teaching and Learning (Wolpow, Johnson, Hertel, & Kincaid, 2009) and Attachment, Self-Regulation, and Competency (Kinniburgh, Blaustein, Spinazzola & Van der Kolk, 2005).
There are a limited yet increasing number of books in publication to provide guidance regarding how to apply these frameworks in schools, such as Supporting and Educating Traumatized Students (Rossen & Hull, 2012) and Lost at School by Ross Greene (2008). Resources with information regarding the application of trauma knowledge in the classroom are very difficult to find.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Elizabeth Mikolajczyk (2018). Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học [Luận án tiến sĩ, Philadelphia College of Osteopathic Medicine]. LuanAn.net. https://luanan.net/giao-duc-hoc/tam-ly-hoc-giao-duc/nhan-thuc-nhan-vien-truong-hoc-chuong-trinh-dinh-huong-chan-thuong
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" nghiên cứu về vấn đề gì?
Khám phá hiệu quả chương trình định hướng chấn thương cho nhân viên trường học. Nâng cao nhận thức, hỗ trợ và xây dựng môi trường an toàn cho học sinh.
Luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Philadelphia College of Osteopathic Medicine. Năm bảo vệ: 2018.
Luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" thuộc chuyên ngành Psychology. Danh mục: Tâm Lý Học Giáo Dục.
Luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" có bao nhiêu trang?
Luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" có 85 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Hiệu quả chương trình định hướng chấn thương với nhân viên trường học" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.