As the Flesh Moves: Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen và Chiến lược Tạo Hiện diện - Barry Brannum
Qt97c6j164: Tìm hiểu về giải pháp công nghệ mới nhất, cập nhật xu hướng kỹ thuật và khám phá ứng dụng đột phá. Nâng cao hiệu quả công việc.
Culture and Performance
Luan An
Luận án
Năm xuất bản
Số trang
250
Thời gian đọc
38 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Lon Fontaine: Tiên phong Vũ đạo Đen & Văn hóa
- Số trang:
- 250 trang
- Trường:
- University of California, Los Angeles
- Chuyên ngành:
- Culture and Performance
- Tác giả:
- Barry Ajani Brannum
- Năm:
- 2021
Tóm tắt nội dung luận án
I. Lon Fontaine Tiên phong Vũ đạo Đen Văn hóa
Luận án của Barry Brannum khám phá di sản của Lon Fontaine. Fontaine là vũ công, giáo viên và biên đạo múa có ảnh hưởng lớn. Ông cộng tác với nhiều nghệ sĩ giải trí Mỹ gốc Phi nổi bật thế kỷ XX. Công trình của Fontaine thường bị bỏ qua. Chính ông cũng cảm thấy bị đánh giá thấp. Luận án xem xét những lo lắng của Fontaine về sự đại diện. Những lo lắng này phù hợp với bối cảnh rộng lớn hơn của kỷ nguyên Dân quyền. Nghiên cứu tập trung vào cách Fontaine định hình chính trị văn hóa người da đen. Đặc biệt, nó phân tích vai trò của ông trong bối cảnh Hoa Kỳ. Công việc của Fontaine cung cấp cái nhìn sâu sắc về lịch sử vũ đạo và văn hóa người da đen. Nghiên cứu này khẳng định tầm quan trọng của ông như một nhân vật chủ chốt trong các lĩnh vực này.
1.1. Di sản bị bỏ quên của Lon Fontaine.
Lon Fontaine đã cống hiến sự nghiệp cho vũ đạo. Ông làm việc với các tổ chức xã hội, thương mại và chính trị quan trọng của người da đen. Tuy nhiên, đóng góp của ông vẫn chưa được công nhận đầy đủ. Luận án tìm cách khôi phục và đánh giá lại công việc của Fontaine. Công việc của ông bao gồm cả biểu diễn, giảng dạy và biên đạo. Ông là một nghệ sĩ đa tài, có ảnh hưởng rộng khắp.
1.2. Nỗi lo về sự đại diện trong kỷ nguyên Dân quyền.
Fontaine bày tỏ sự thất vọng về việc thiếu sự đại diện. Cảm nhận này phản ánh những mối quan tâm lớn hơn trong phong trào Dân quyền. Luận án đặt câu hỏi: vấn đề đại diện ảnh hưởng đến chính trị văn hóa da đen như thế nào? Đặc biệt, nó tập trung vào nghệ thuật múa. Sự thiếu vắng này có tác động sâu sắc đến nhận thức xã hội.
1.3. Vai trò của Fontaine trong giải trí Mỹ gốc Phi.
Fontaine đã làm việc với những tên tuổi lớn trong ngành giải trí. Sự nghiệp của ông trải dài qua nhiều thập kỷ. Công việc của ông cung cấp cái nhìn sâu sắc về lịch sử vũ đạo và văn hóa người da đen. Nghiên cứu này khẳng định tầm quan trọng của Fontaine. Ông là một trong những nghệ sĩ giải trí Mỹ gốc Phi hàng đầu của thế kỷ XX.
II. Khám phá Thân thể và Xác thịt trong Vũ đạo Đen
Nghiên cứu này đặt trọng tâm vào sự phân biệt giữa 'thân thể' và 'xác thịt'. Khái niệm này được phát triển bởi các học giả về nghiên cứu người da đen, như Hortense Spillers. Sự phân biệt này quyết định bản thể luận của người da đen sau chế độ nô lệ tài sản. Luận án lập luận rằng 'thân thể' thuộc về lĩnh vực chủ thể, quyền tác giả và chính trị đại diện. Ngược lại, 'xác thịt' đánh dấu sự tồn tại của người da đen sau chế độ nô lệ. Khái niệm này vượt ra ngoài những hiểu biết thông thường. Sự phân biệt này không phải là vốn có. Thay vào đó, nó được tạo ra thông qua các phương tiện "thực hiện" tính vật chất. Quá trình này được gọi là "hiện diện". Nghiên cứu sử dụng các hiểu biết từ học thuật nghiên cứu người da đen để làm rõ những khái niệm này.
2.1. Phân biệt giữa thân thể và xác thịt .
'Thân thể' liên quan đến các khái niệm về chủ thể và quyền tác giả. Nó gắn liền với chính trị đại diện. Đây là cách các cá nhân được nhìn nhận và thể hiện. 'Xác thịt' biểu thị một thực tại phức tạp hơn. Nó mô tả sự tồn tại của người da đen sau chế độ nô lệ. Khái niệm này thách thức các khuôn khổ hiểu biết thông thường về con người.
2.2. Khái niệm xác thịt sau chế độ nô lệ.
Chế độ nô lệ tài sản đã biến đổi hoàn toàn bản thể người da đen. 'Xác thịt' là một khái niệm phản ánh sự biến đổi này. Nó xem xét các tác động sâu sắc đến bản sắc và sự hiện diện. Khái niệm này vượt ra ngoài các phạm trù thông thường của con người. Điều này tạo ra một cách hiểu mới về sự tồn tại của người da đen.
2.3. Thân thể và chính trị đại diện.
Khái niệm 'thân thể' đóng vai trò trung tâm trong các cuộc tranh luận về đại diện. Nó liên quan đến việc xây dựng hình ảnh và bản sắc. Luận án xem xét cách các vũ công như Fontaine điều hướng những thách thức này. Họ tạo ra không gian cho sự hiện diện của người da đen. Điều này có ý nghĩa quan trọng trong bối cảnh chính trị văn hóa.
III. Chiến lược Hiện diện và Chính trị Văn hóa Đen
Luận án điều tra các phương pháp mà Fontaine và đồng nghiệp áp dụng. Những phương pháp này được sử dụng trong quá trình học, sáng tạo, biểu diễn và giảng dạy vũ đạo. Quá trình "hiện diện" bao gồm nhiều thực hành đa dạng. Chúng tạo ra sự phân biệt giữa 'thân thể' và 'xác thịt'. Công việc của Fontaine giúp đặt câu hỏi về ảnh hưởng của đại diện. Nó định hình chính trị văn hóa người da đen trong phong trào Dân quyền. Nghiên cứu này khẳng định tầm quan trọng của việc tạo ra không gian cho các biên đạo múa da đen "hợp pháp". Đây là một thách thức trong bối cảnh hòa nhập, đại diện và tính dễ đọc không phải là mục tiêu chính trị rõ ràng. Những yếu tố này thường bị coi là hiển nhiên trong các tài liệu chính thống về phong trào Dân quyền. Công trình này khám phá sâu sắc về sản xuất thẩm mỹ và bản sắc văn hóa xã hội.
3.1. Hiện diện như một quá trình sáng tạo.
Quá trình 'hiện diện' liên quan đến việc "thực hiện" tính vật chất. Nó là một loạt các thực hành cụ thể. Các vũ công tạo ra sự hiện diện của họ. Họ biểu đạt ý nghĩa và bản sắc qua vũ đạo. Đây là một chiến lược quan trọng để định hình nhận thức.
3.2. Ảnh hưởng của Fontaine đến chính trị văn hóa.
Các dự án của Fontaine đã giải quyết các vấn đề cấp bách. Chúng bao gồm việc tạo ra ý nghĩa và sản xuất thẩm mỹ. Chúng định hình bản sắc văn hóa xã hội. Công việc của ông đóng góp vào chính trị văn hóa da đen. Ảnh hưởng này giúp định hình cuộc đối thoại về đại diện và công bằng.
3.3. Định hình bản sắc xã hội và thẩm mỹ.
Thông qua vũ đạo, Fontaine đã khám phá các khía cạnh của bản sắc. Ông đã tạo ra những tác phẩm nghệ thuật ý nghĩa. Những tác phẩm này phản ánh trải nghiệm của người da đen. Ông đã sử dụng vũ đạo để định hình sự hiểu biết về bản thân và xã hội. Điều này nhấn mạnh vai trò của nghệ thuật trong việc thay đổi nhận thức.
IV. Nghiên cứu Di sản Vũ đạo Đen qua Các Trường hợp
Luận án sử dụng dữ liệu chính từ nghiên cứu lưu trữ, phỏng vấn và phân tích biên đạo múa. Khung phân tích được đặt nền tảng trong học thuật nghiên cứu vũ đạo phê phán. Nó được củng cố bởi những hiểu biết từ nghiên cứu queer/black và nghiên cứu chủng tộc phê phán. Ba nghiên cứu điển hình tập trung vào một thập kỷ cụ thể trong sự nghiệp của Fontaine. Mỗi trường hợp xem xét cách Fontaine và các dự án của ông giải quyết các mối quan tâm cấp bách. Những mối quan tâm này bao gồm việc tạo ra ý nghĩa, sản xuất thẩm mỹ và bản sắc văn hóa xã hội. Các nghiên cứu điển hình cung cấp bằng chứng cụ thể. Chúng minh họa cho lý thuyết cốt lõi của luận án. Phương pháp này đảm bảo một cái nhìn toàn diện về đóng góp của Lon Fontaine.
4.1. Phân tích qua Larry Steele s Smart Affairs.
Trường hợp đầu tiên xem xét công việc của Fontaine với Larry Steele's Smart Affairs. Nó khám phá các chiến lược khác nhau để "hiện diện". Sự kiện này cung cấp bối cảnh cho sự phát triển ban đầu của Fontaine. Nó cho thấy cách ông tạo ra tác phẩm của mình trong môi trường thương mại.
4.2. Lon Fontaine và NAACP Freedom Spectacular.
Nghiên cứu thứ hai tập trung vào sự tham gia của Fontaine với NAACP. Đặc biệt là Freedom Spectacular. Nó phân tích sự hiện diện của người da đen trong bóng tối của vụ kiện Brown v. Board of Education. Công việc này mang ý nghĩa chính trị sâu sắc. Nó là một ví dụ về vũ đạo như một hình thức hoạt động xã hội.
4.3. Hợp tác với The Temptations.
Trường hợp cuối cùng xem xét sự hợp tác của Fontaine với The Temptations. Đây là một nhóm nhạc nổi tiếng. Nó khám phá cách Fontaine tiếp cận các vấn đề về sản xuất thẩm mỹ và bản sắc trong bối cảnh âm nhạc phổ biến. Sự hợp tác này cho thấy sự linh hoạt và tầm ảnh hưởng của ông trong nhiều lĩnh vực.
V. Phản kháng Chống Phân biệt chủng tộc qua Vũ đạo Đen
Các góc nhìn được sử dụng trong luận án làm sáng tỏ tầm quan trọng của việc tạo ra không gian cho biên đạo múa người da đen "hợp pháp". Tính hợp pháp này mong manh. Đặc biệt, các hoạt động phân biệt chủng tộc vẫn tiếp diễn cho đến ngày nay. Luận án theo dõi các biểu hiện gần đây của hiện tượng này. Nó phản ánh trải nghiệm vũ đạo của chính tác giả. Đặc biệt, tác giả xem xét lại công việc của mình với biên đạo múa Deborah Hay. Nó đặt câu hỏi về cách các thực hành sáng tạo của Hay tạo ra các chiến lược riêng để "hiện diện". Luận án kết luận rằng sự phân biệt thân thể/xác thịt tiếp tục cản trở việc tạo ra vũ đạo. Tuy nhiên, nó cũng đưa ra các giải pháp cho sự phân biệt chủng tộc ăn sâu. Những giải pháp này được tìm thấy trong các cách thực hiện vật chất thông thường. Vũ đạo trở thành một công cụ mạnh mẽ để chống lại sự phân biệt chủng tộc.
5.1. Thách thức phân biệt chủng tộc thông qua vũ đạo.
Luận án chứng minh vũ đạo có thể là một công cụ mạnh mẽ. Nó chống lại sự phân biệt chủng tộc. Vũ đạo tạo ra không gian cho sự thể hiện và bản sắc. Nó cung cấp sự phản kháng có ý nghĩa. Các nghệ sĩ sử dụng ngôn ngữ cơ thể để thách thức các định kiến xã hội.
5.2. Tính hợp pháp của biên đạo múa người da đen.
Việc được công nhận là biên đạo múa "hợp pháp" là một thách thức lớn. Đặc biệt đối với các nghệ sĩ da đen. Luận án nhấn mạnh những rào cản này. Nó cho thấy cách các nghệ sĩ nỗ lực vượt qua. Điều này khẳng định cuộc đấu tranh không ngừng cho sự công nhận và bình đẳng trong nghệ thuật.
5.3. Vũ đạo như giải pháp cho phân biệt chủng tộc.
Phân biệt giữa 'thân thể' và 'xác thịt' có thể là một hạn chế. Tuy nhiên, nó cũng mang lại những giải pháp độc đáo. Vũ đạo cho phép khám phá các hình thức hiện diện mới. Điều này giúp chống lại sự phân biệt chủng tộc. Nó cung cấp một con đường để thể hiện bản sắc và chống lại sự áp bức.
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (250 trang)Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộUCLA UCLA Electronic Theses and Dissertations Title As the Flesh Moves: Lon Fontaine, Black Dance, and Strategies for Rendering Presence Permalink https://escholarship.org/uc/item/97c6j164 Author Brannum, Barry Ajani Publication Date 2021 Peer reviewed|Thesis/dissertation eScholarship.org Powered by the California Digital Library University of California UNIVERSITY OF CALIFORNIA Los Angeles As the Flesh Moves: Lon Fontaine, Black Dance, and Strategies for Rendering Presence A dissertation submitted in partial satisfaction of the requirements for the degree Doctor of Philosophy in Culture and Performance by Barry Brannum 2021 © Copyright by Barry Brannum 2021 ABSTRACT OF THE DISSERTATION As the Flesh Moves: Lon Fontaine, Black Dance, and Strategies for Rendering Presence by Barry Brannum Doctor of Philosophy in Culture and Performance University of California, Los Angeles, 2021 Professor Susan Leigh Foster, Chair My project surveys the work of Lon Fontaine, a dancer who performed, taught, and choreographed for many of the twentieth century’s most prominent black American entertainers. Though Fontaine collaborated with several important black social, commercial, and political institutions, his work has been largely overlooked—and was, in his opinion, underappreciated in his own day. I take Fontaine’s anxieties about (a lack of) representation seriously, especially because they resonated with similar concerns within Fontaine’s broader context of the Civil Rights era. To this end, Fontaine’s work helps me ask how the question of representation informed black cultural politics (specifically within the United States) during the Civil Rights movement.
I center my investigation around the distinction between ‘body’ and ‘flesh,’ as theorized by black studies scholars like Hortense Spillers, that conditions black ontology in the wake of chattel enslavement. I argue that the former realm is the domain of ii subjecthood, agency, and representational politics (and a politics of representation), while the latter—which marks black being after chattel enslavement—eludes conventional understandings of these concepts. Importantly, I argue that distinctions between embodiment and enfleshment are not given, but produced through various means of ‘doing’ corporeality—a process I refer to as rendering presence. I therefore investigate the array of practices Fontaine and his peers adopted in the process of learning, making, performing, and teaching dance.
Three case studies focus on a specific decade in Fontaine’s career, each asking how he and his projects (Larry’s Steele’s Smart Affairs, the NAACP, and the Temptations, respectively) addressed urgent concerns about sense-making, aesthetic production, sociocultural identity, and (black) being. This project’s core data is drawn from archival research, interviews, and choreographic analysis. My analytic framework is grounded in critical dance studies scholarship and is bolstered by insights from queer/black studies and critical race studies. These lenses expose the stakes of carving out space for oneself as a ‘legitimate’ black choreographer—whether of dance or social movement(s)—in a context where integration, representation, and legibility are not obvious or given political aims, as is commonly presumed in mainstream accounts of the Civil Rights movement.
Such legitimacy is tenuous, not least because antiblackness’ operations extend well into the present day. I track more recent manifestations of the phenomenon by reflecting on my own dancing experience. In particular, I revisit my work with choreographer Deborah Hay, asking how her creative practices enact their own strategies for rendering presence. I conclude that, while the body/flesh distinction continues to hamper dancemaking, it also offers antidotes to the antiblackness deeply engrained in conventional doings of embodiment.
iii The dissertation of Barry Brannum is approved. Anurima Banerji Uri McMillan Janet O’Shea Susan Leigh Foster, Committee Chair University of California, Los Angeles 2021 iv TABLE OF CONTENTS Abstract of the Dissertation. ii Committee Page .iv Table of Contents .vi Vita/Biographical Sketch. 1 Just a Moment: On Rendering (Black) Presence .5 Who (and Where) is “Lon Fontaine”?.
9 What is ‘The’ Civil Rights Movement?. 17 Black Studies: Ontology, Embodiment, (Un)Disciplinarity. 23 Black/Dance Studies: Orienting Within the Field. 33 Putting It Together: Methodology.
“Just a Chorus Boy”: The Smart Affairs ‘Family’ and Divergent Strategies for Rendering Presence. 56 “The Man with the Golden Arm”. 61 The Patriarch: Larry Steele. 64 Becoming a Family: The Beige Beauts and Modern Harlem Girls.
70 Becoming (Self-)Possessed: Lon Fontaine. 81 “His Own Creating”: Sir Lionel Beckels, the “Man with the Golden Arm”. “I Wonder Why Some People Don’t Like Me”: The NAACP’s Freedom Spectacular and Black Presence in the Shadow of Brown v. Board of Education.103 “I Am That Child, and So Are You”.
110 “Making Her Way through a Man-Made Junkyard of a City”. 116 Evil versus Good / Paradox. Shaky Ground: The Temptations and (Fontaine’s) Pedagogies of Presence. 142 Detroit, 1966: “Now We Call It ‘Choreographed’”.
150 Los Angeles, 1975: “Being Able to Take Direction”. 162 Detroit, 1986: “One, Two, You Know What to Do”. Here and Gone: Reflections on Deborah Hay’s Figure a Sea .186 Seeing and Being Seen. 191 The Furthest I’ve Travelled.
195 It’s Just a Dance. 216 v ACKNOWLEDGMENTS At its core, this dissertation is about teaching and learning. I want to start by thanking my family for imparting the power of education to me from a young age. Thank you, Mom (Barbara Brannum), for being my first teacher; Dad (Barry H.
Brannum), for being endlessly curious and passionate; and Bashan, for balancing skill and sensitivity with humor and coolness. You all remind me that learning does not begin or end at the walls of the academy—and that the latter is just a stop on the former’s journey. Thanks to Aunt Dean for your advice and encouragement regarding the PhD process (your dissertation might have been the first one I ever looked at!). I also want to acknowledge those ancestors who lived to learn, and who have passed those gifts onto me.
Thank you, Dorothy Ellen Davis, Effie Lou Gibson, Carrie Mae Alford, and the many other educators, learners, and creators who lit a path for me. You’ve all given me something great to work with. My dissertation would not exist without the guidance and support of the WAC/D faculty and staff. Thank you, Susan Leigh Foster, not just for chairing my dissertation committee, but for being a steadfast guide, cheerleader, advocate, and interlocutor.
I have learned a lot from your candor, clarity, and full-out commitment to dance and dancing; I also appreciate the ways I’ve seen your own thinking, writing, and practice shift over the last near-decade. Your work has been essential to my growth and development as a writer, teacher, and maker. I also want to thank the faculty members whose work has nurtured my project in important ways, starting with committee members Anurima Banerji, Uri McMillan, and Janet O’Shea. All of you have inspired me to continue whetting my analytical skills, even beyond the scope of this project.
Thank you to those professors whose technique and composition courses have greatly enriched my embodiment practices: Dan Froot, Lionel Popkin, Natsuo Tomita, Jason Tsou, Ros Warby, and Cheng-Chieh Yu. At some points in this process, I spent more time in the dance studio than writing—but that practice, and these teachers’ skill and wisdom, made my dissertation what it is vi today. I also want to thank WAC/D staff members past and present for their tireless work. Erica Angarano, Marcia Argolo, LaDonja Horn, Tiffany Long, Hayley Safonov, Lynn Tatum, and Megan Taylor have all played an indispensable part in getting me across the finish line.
However dramatic it may sound, I cannot thank them enough for their thoroughness, kindness, and care. Finally, thank you to Arsenio Apillanes, Meryl Friedman, David Gere, Mark Goebel, Ginger Holguin, Jackie Lopez, Peter Nabokov, Al Roberts, and David Shorter for supporting my work in many ways, both big and small. Because this project carried me beyond the bounds of critical dance studies, I am thankful to those professors who helped give my hunches a solid scholarly grounding. Devon Carbado’s introductory Critical Race Theory course in the UCLA School of Law upended my understanding of race and racialization, as did Aisha Finch’s seminars in the Department of African American Studies.
Their impactful insights completely inform the frameworks I implement throughout this dissertation, and have transformed my life in fundamental ways. Thank you also, Lucy Mae San Pablo Burns, for your guidance during the earliest stages of my writing process. My research came vividly to life through the conversations I had with some of Lon Fontaine’s peers. Thank you, Steve Binder, for screening what may be the sole existing recording of the NAACP Freedom Spectacular; Michael Henderson for discussing Fontaine’s time at Motown; to Ralph E.
Hunter for ushering me through the incredible collection of ephemera and artifacts housed at the African-American Heritage Museum of Southern New Jersey; Debora Kodish for sharing information about the unsung labors of black female chorus dancers; Victory (Vicki) Levi for offering leads on former entertainers to contact; Jacqueline Morillo for hosting my research at the Atlantic City Free Public Library, even amid massive budget cuts and extensive restructuring; Ronald J. Stephens for offering advice on how to find information about Lon Fontaine; and Yvonne Walton, for reflections on dancing with Larry Steele’s Smart Affairs. It has been an honor to meet some of the people who make history happen. (The people who vii archive history are just as important! I extend special thanks to Tom Tryinski, webmaster of Old Fulton New York Postcards.
Many of the newspaper clippings I reference in this dissertation were sourced directly from his astounding digital collection of early- and mid-twentieth century ephemera.) I am immensely grateful to the friends and colleagues who have supported me through eight years of exploration, uncertainty, frustration, and triumph. First, I want to thank the folks in my dissertation writing group: Amy Alterman-Paradiso, Zena Bibler, Saroya Corbett, Marko Icev, Natalie Kamajian, Christina Novakov, and Arushi Singh. The laughter, tears, encouragement, and scrutiny truly showed me that communal learning is a real possibility. (They also forced me to draw up a schedule for writing, which, bless.) This group’s support with feedback and editing was a boon in the final stretch of the writing process.
I am deeply grateful for the many other WAC/D students who have shared this experience with me. There are too many to name, but I want to shout out the now-and-forever Military House crew: Jenna Delgado, Mana Hayakawa, Andrew Martinez, Rita Rufino-Valente Quinn, Carl Schottmiller, Pallavi Sriram, Elaine Sullivan, Sarah Wilbur, and Alessandra Williams; and the members of my Culture and Performance cohort: Sevi Bayraktar, Cyndi García-Weyandt, Ellen Gerdes, Melissa Melpignano, Jeremy Peretz, and Thalia Torres. I am so thrilled to see where their work has taken them. Many other folks have provided emotional, mental, intellectual, and material support throughout this process.
Among them are Grace Alterman-Paradiso, Agnes Borinsky, Anya Cloud, Christina Campodonico, Tamsin Carlson, Dr. Medria Connolly, Alison D’Amato, Katy Dammers, Dorothy Dubrule, Brigette Dunn-Korpela, Nina Flagg, Luz Foerstner, Margit Galanter, Mark Gutierrez, Elyan Hill, Jasmine Jawato, Kevin Le, Dixon Dahlia Li, Hope McCoy, Julio Medina, Olivia Mole, Monica O’Connor, Ariel Osterweis, Ethan Patron, Joshua Ross, Karen Schaffman, Antwann Simpkins, Joe Small, Luis Tentindo, Addison Vincent, Samuel viii Wentz, and Kevin Williamson. From rides and meals to hard conversations about life and work, I appreciate all the ways these individuals have kept me going during graduate school. This project is a testament to the tangibles of creative practice.
For that reason, I am profoundly grateful for the people who have inspired, witnessed, encouraged, and aided my efforts to turn my concepts into vivid realities. They include Makisig Akin, Héctor Alvarez, Gregory Barnett, Effie Bowen, Heidi Brewer, Bernard Brown, April (Axé) Charmaine, Jade Charon, Stacy Dawson Stearns, Samuel Draper, Nick Duran Fair, Doran George, my friends in the HUT, Lluvia Ibarra, Rhia Jade, Laurel Jenkins, Sarah Leddy, Carol McDowell, Samantha Mohr, Darrian O’Reilly, Harvey Peralta, Anna Luisa Petrisko (and the Vibration Group), Priyanka Ram, Elliot Reed, Alexx Shilling, estrellx supernova (and the u. crew), Tom Tsai, devika wickremesinghe, Tiran Willemse, and Grace Winston.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Barry Ajani Brannum (2021). Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện [Luận án tiến sĩ, University of California, Los Angeles]. LuanAn.net. https://luanan.net/giao-duc-hoc/danh-gia-giao-duc/qt97c6j164
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" nghiên cứu về vấn đề gì?
Qt97c6j164: Tìm hiểu về giải pháp công nghệ mới nhất, cập nhật xu hướng kỹ thuật và khám phá ứng dụng đột phá. Nâng cao hiệu quả công việc.
Luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại University of California, Los Angeles. Năm bảo vệ: 2021.
Luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" thuộc chuyên ngành Culture and Performance. Danh mục: Đánh Giá Giáo Dục.
Luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" có bao nhiêu trang?
Luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" có 250 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Lon Fontaine, Khiêu vũ Đen & Hiện diện" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.