Luận án về sự hài hước lật đổ của Chris A. Kramer - Marquette University

Khám phá sức mạnh của hài hước lật đổ để vạch trần áp bức ngầm, tạo thay đổi tích cực và thách thức các cấu trúc quyền lực.

Trường ĐH

Marquette University

Chuyên ngành
Philosophy
Tác giả

Luan An

Thể loại

Luận án

Năm xuất bản

Số trang

221

Thời gian đọc

34 phút

Lượt xem

0

Lượt tải

0

Phí lưu trữ

50 Point

Tổng quan nhanh

Chủ đề:
Hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm hiệu quả
Số trang:
221 trang
Trường:
Marquette University
Chuyên ngành:
Philosophy
Tác giả:
Năm:

Tóm tắt nội dung luận án

I.Hài hước lật đổ Vạch trần áp bức ngầm hiệu quả

Tài liệu khám phá sức mạnh của hài hước lật đổ. Hài hước này đóng vai trò công cụ thiết yếu. Nó vạch trần các hình thức áp bức ngầm. Áp bức ngầm thường bị che giấu tinh vi. Nó khác với áp bức công khai, dễ nhận biết. Hài hước lật đổ kích thích tư duy. Nó giúp người đọc nhận ra sự bất nhất đạo đức. Điều này xảy ra giữa lý tưởng xã hội và thực tế khắc nghiệt. Tài liệu lập luận cho một phương pháp kháng cự sáng tạo. Đó là con đường gián tiếp qua hài hước lật đổ. Phương pháp này nâng cao nhận thức. Nó phơi bày cơ chế vận hành của áp bức. Hài hước lật đổ đối mặt vấn đề nghiêm trọng. Nó thực hiện điều đó một cách vui tươi. Phương pháp này thúc đẩy tư duy phản biện. Nó nuôi dưỡng mong muốn nhận biết mâu thuẫn.

1.1. Bản chất áp bức ngầm

Áp bức công khai thường dễ nhận biết. Ví dụ về phân biệt chủng tộc rõ ràng. Bạo lực, loại trừ kinh tế, từ chối tiếp cận pháp lý. Đó là những biểu hiện rõ ràng. Tuy nhiên, áp bức ngầm lại khác biệt. Nó gây hại tâm lý sâu sắc. Nó dẫn đến loại trừ pháp lý, kinh tế thực tế. Các cơ chế áp bức này thường bị che giấu. Chúng được sử dụng một cách tinh vi và có hệ thống. Những người có quyền lực duy trì hiện trạng bất công. Họ sử dụng khuôn mẫu văn hóa. Các định kiến này có thể là ngầm định. Chúng tồn tại trái với niềm tin ý thức. Việc đối đầu trực tiếp rất khó khăn.

1.2. Hài hước Cách tiếp cận gián tiếp

Các định kiến thường không được lý giải có ý thức. Chúng khó đưa ra ý thức. Việc loại bỏ chúng bằng đối đầu logic trực tiếp khó khăn. Do đó, cần một phương tiện kháng cự sáng tạo khác. Hài hước lật đổ cung cấp con đường gián tiếp. Đó là một cách tiếp cận giàu trí tưởng tượng. Nó giúp nâng cao nhận thức. Nó vạch trần các cơ chế áp bức ngầm. Hài hước này tiết lộ lỗi lầm. Những người có quyền lực duy trì áp bức hệ thống. Hài hước thậm chí mở ra khả năng thay đổi suy nghĩ. Nó thách thức người nghe suy nghĩ sâu hơn.

1.3. Nâng cao nhận thức xã hội

Những nhà hài hước lật đổ tạo ra các kịch bản hư cấu. Các kịch bản này làm nổi bật mâu thuẫn đạo đức. Giống như các thí nghiệm tư tưởng triết học. Chúng tiết lộ một chân lý đạo đức. Chân lý này cũng đúng trong thế giới thực. Hài hước này khuyến khích "vượt biên giới". Khán giả được khuyến khích nhìn từ nhiều góc độ. Đặc biệt là từ góc độ người bị gạt ra ngoài lề. Những người này ở vị trí đặc quyền nhận thức. Họ hiểu rõ hơn về các vấn đề áp bức. Hài hước lật đổ mở ra trải nghiệm sống của người khác. Nó làm sáng tỏ sự vô lý của áp bức ngầm. Nó kêu gọi mong muốn thành thật và công bằng.

II.Hài hước đối kháng Chống lại áp bức hệ thống tinh vi

Nghiên cứu làm nổi bật vai trò của hài hước đối kháng. Hài hước này là vũ khí mạnh mẽ. Nó chống lại áp bức hệ thống. Áp bức hệ thống thường được che đậy. Nó duy trì sự bất bình đẳng xã hội. Tài liệu phân tích sự khác biệt. Nó so sánh áp bức công khai và áp bức ngầm. Áp bức ngầm phức tạp hơn. Nó đòi hỏi phương pháp tiếp cận độc đáo. Hài hước cung cấp công cụ nhận thức. Nó giúp khám phá các cơ chế che giấu. Ví dụ như khuôn mẫu văn hóa. Chúng được sử dụng để duy trì quyền lực và kiểm soát. Hài hước đối kháng thúc đẩy thay đổi. Nó thách thức những niềm tin cố hữu. Nó khơi gợi sự phê phán xã hội. Điều này dẫn đến sự giải phóng tiếng nói.

2.1. Phân biệt áp bức công khai và ngầm

Áp bức dễ dàng nhận ra khi nó công khai. Ví dụ, phân biệt chủng tộc công khai. Bạo lực trực diện, loại trừ kinh tế rõ ràng. Từ chối tiếp cận pháp lý, phân biệt đối xử công khai. Đây là những hành vi củng cố sự khuất phục. Có các biện pháp pháp lý rõ ràng cho áp bức này. Tuy nhiên, áp bức ngầm lại phức tạp hơn. Các tổn hại tâm lý là có thật. Loại trừ pháp lý và kinh tế cũng có thật. Nhưng chúng do các cơ chế che giấu gây ra. Những cơ chế này được áp dụng một cách tinh vi. Chúng mang tính hệ thống. Nhận thức xã hội cần được nâng cao.

2.2. Khuôn mẫu văn hóa và bất công

Trong nhiều trường hợp, người có quyền lực sử dụng khuôn mẫu văn hóa. Họ làm vậy để duy trì hiện trạng bất công. Điều này đúng ngay cả khi các định kiến là ngầm. Chúng tự động và trái ngược. Chúng trái ngược với niềm tin được tuyên bố có ý thức. Các định kiến này khó nhận thức. Việc loại bỏ chúng bằng logic trực tiếp khó khăn. Hài hước lật đổ thách thức những khuôn mẫu này. Nó phơi bày sự phi lý của chúng. Nó làm suy yếu nền tảng của quyền lực và kiểm soát. Đây là hình thức châm biếm xã hội hiệu quả. Nó góp phần vào văn hóa đối kháng.

2.3. Hài hước trong văn hóa đối kháng

Hài hước đối kháng là một phần của văn hóa đối kháng. Nó cung cấp phương tiện thể hiện sự bất đồng. Nó thách thức các chuẩn mực xã hội áp bức. Hài hước này không chỉ làm giảm nhẹ. Nó còn là công cụ giáo dục. Nó mở ra các cuộc đối thoại quan trọng. Nó giúp khám phá các vấn đề phức tạp. Các vấn đề liên quan đến bất bình đẳng xã hội. Tiếng cười kháng cự là một dạng giải phóng tiếng nói. Nó cho phép các nhóm bị gạt ra ngoài lề thể hiện. Họ thể hiện quan điểm của mình. Họ thách thức những người áp bức. Nó là một hình thức phê phán xã hội mạnh mẽ.

III.Tiếng cười kháng cự Giải phóng nhận thức xã hội sâu sắc

Tài liệu khẳng định tiếng cười kháng cự có giá trị đặc biệt. Nó giúp giải phóng nhận thức xã hội. Nó là công cụ vượt qua rào cản nhận thức. Đặc biệt đối với các dạng áp bức ngầm. Tiếng cười kháng cự không chỉ là giải trí. Nó là một hình thức nghệ thuật nghiêm túc. Nó buộc khán giả phải đối mặt sự thật khó chịu. Nó thực hiện điều đó một cách không đe dọa. Phương pháp này fosters tư duy sáng tạo. Nó thúc đẩy tư duy phê phán. Nó cung cấp một cách an toàn để khám phá. Khám phá các mâu thuẫn đạo đức. Nó khuyến khích sự đồng cảm. Nó xây dựng một cầu nối hiểu biết. Cầu nối giữa các nhóm xã hội khác nhau. Đây là cốt lõi của giải phóng tiếng nói.

3.1. Kích thích tư duy phê phán

Hài hước lật đổ đối mặt những vấn đề nghiêm túc. Nhưng nó làm vậy một cách vui tươi. Cách tiếp cận này thúc đẩy tư duy sáng tạo. Nó nuôi dưỡng tư duy phê phán. Nó bồi dưỡng mong muốn và kỹ năng nhận ra mâu thuẫn. Các mâu thuẫn giữa lý tưởng được tuyên bố. Và thực tế không đáp ứng các tiêu chuẩn đó. Thành công của những nhà hài hước sắc sảo nằm ở đây. Họ tạo ra các kịch bản hư cấu. Các kịch bản này làm nổi bật những mâu thuẫn đạo đức. Đây là một dạng châm biếm xã hội. Nó đưa ra các câu hỏi sâu sắc.

3.2. Vượt qua ranh giới định kiến

Giống như các thí nghiệm tư tưởng triết học. Hài hước lật đổ tiết lộ một chân lý đạo đức. Chân lý này cũng đúng trong thế giới thực. Hài hước này tạo cơ hội "vượt biên giới". Khán giả được khuyến khích nhìn nhận. Họ nhìn từ góc độ của người bị gạt ra ngoài lề. Những người này sống trong không gian mơ hồ. Họ ở giữa các phạm vi thống trị và phụ thuộc. Do đó, họ ở vị trí đặc quyền nhận thức. Vị trí này liên quan đến các vấn đề áp bức. Hài hước lật đổ phá vỡ các rào cản. Nó giúp nhận thức xã hội tăng lên.

3.3. Hài hước như chân lý đạo đức

Các nhà hài hước lật đổ mở ra. Họ mở lòng khán giả với trải nghiệm sống của người khác. Họ vạch trần sự vô lý. Sự vô lý của áp bức ngầm. Áp bức này nếu không sẽ bị che giấu. Họ kêu gọi mong muốn trung thực và công bằng của chúng ta. Hài hước chính trị này không chỉ là giải trí. Nó là một phương tiện truyền tải thông điệp sâu sắc. Nó là một công cụ để tìm kiếm sự thật. Nó giúp nhận diện quyền lực và kiểm soát bất công. Tiếng cười kháng cự trở thành một tiếng nói quan trọng. Nó kêu gọi sự thay đổi thực sự.

IV.Châm biếm xã hội Phê phán quyền lực và kiểm soát bất công

Châm biếm xã hội là một công cụ sắc bén. Nó được dùng để phê phán quyền lực. Nó vạch trần các hình thức kiểm soát bất công. Đặc biệt, nó nhắm vào áp bức hệ thống. Áp bức này thường do những người có đặc quyền duy trì. Tài liệu nhấn mạnh vai trò của hài hước. Hài hước lật đổ giúp phơi bày sai lầm. Nó thách thức sự tự mãn của người cầm quyền. Nó thúc đẩy họ xem xét lại hành động. Châm biếm không chỉ là lời chỉ trích. Nó là lời mời gọi thay đổi. Nó khuyến khích sự giải phóng tiếng nói. Nó nâng cao nhận thức xã hội. Nó tạo ra một nền văn hóa đối kháng.

4.1. Vạch trần lỗi lầm người có quyền

Hài hước lật đổ tiết lộ lỗi lầm của những người có quyền. Những người này duy trì áp bức hệ thống một cách tự mãn. Nó đặt câu hỏi về các giả định của họ. Nó phơi bày sự đạo đức giả. Hài hước này làm suy yếu uy tín. Uy tín của những người cố gắng kiểm soát câu chuyện. Bằng cách châm biếm. Nó tạo ra một không gian. Không gian để thách thức các cấu trúc quyền lực. Nó buộc người có quyền phải đối mặt với thực tế. Thực tế của những hành động áp bức. Nó là một hình thức hài hước chính trị.

4.2. Khơi gợi sự thay đổi nhận thức

Hài hước lật đổ không chỉ làm lộ ra vấn đề. Nó còn mở ra cánh cửa cho sự thay đổi. Nó khơi gợi sự thay đổi nhận thức. Hài hước này có khả năng. Nó làm mềm lòng những người kháng cự. Nó cho phép họ xem xét các quan điểm mới. Nó phá vỡ sự tự mãn. Sự tự mãn thường đi kèm với đặc quyền. Nó thúc đẩy đối thoại. Nó tạo điều kiện cho sự hiểu biết. Tiếng cười kháng cự là chất xúc tác. Nó thúc đẩy sự phát triển cá nhân và xã hội. Nó là một công cụ mạnh mẽ. Nó phá vỡ khuôn mẫu.

4.3. Tiếng cười thách thức quyền lực

Tiếng cười kháng cự là một hành động thách thức. Nó thách thức quyền lực. Nó chống lại các hình thức kiểm soát xã hội. Nó cho thấy sự yếu kém. Sự yếu kém của những người có quyền lực. Họ thường cố gắng che giấu. Bằng cách sử dụng hài hước, người ta có thể vượt qua. Vượt qua sự sợ hãi và thờ ơ. Nó tạo ra một ý thức cộng đồng. Ý thức cộng đồng trong cuộc đấu tranh. Chống lại bất bình đẳng xã hội. Hài hước chính trị là một chiến thuật. Nó phá vỡ hiện trạng. Nó mở đường cho các hình thức kháng cự khác.

V.Văn hóa đối kháng Hài hước biến đổi tư duy về bất bình đẳng

Văn hóa đối kháng tìm seeks thay đổi nhận thức. Nó đặc biệt nhắm vào vấn đề bất bình đẳng xã hội. Hài hước lật đổ là một thành phần thiết yếu. Nó trong nỗ lực văn hóa đối kháng này. Hài hước không chỉ là một phản ứng. Nó là một công cụ chủ động. Nó biến đổi cách mọi người nghĩ. Nó biến đổi cách mọi người cảm nhận về áp bức ngầm. Bằng cách tạo ra các tình huống hư cấu. Hài hước giúp làm nổi bật sự phi lý. Sự phi lý của các chuẩn mực xã hội hiện hành. Nó tạo cơ hội cho "vượt biên giới". Khán giả hiểu các quan điểm mới. Đặc biệt là những quan điểm từ người bị gạt ra ngoài lề. Nó là giải phóng tiếng nói.

5.1. Thúc đẩy sự thật và công lý

Hài hước lật đổ kêu gọi. Nó kêu gọi mong muốn bẩm sinh của chúng ta. Đó là mong muốn trung thực và công bằng. Nó buộc mọi người phải đối mặt. Đối mặt với những sự thật khó chịu. Những sự thật về thế giới xung quanh họ. Bằng cách làm cho sự thật này có thể chấp nhận được. Hài hước tạo ra một không gian an toàn. Không gian để khám phá các vấn đề nhạy cảm. Nó thúc đẩy một ý thức đạo đức mạnh mẽ. Ý thức về cái đúng và cái sai. Nó là một hình thức phê phán xã hội mạnh mẽ. Nó là yếu tố chính trong văn hóa đối kháng.

5.2. Chia sẻ trải nghiệm người ngoài lề

Các nhà hài hước lật đổ mở lòng. Họ mở lòng khán giả với trải nghiệm sống của người khác. Đặc biệt là những người bị gạt ra ngoài lề. Những người này thường ở vị trí độc đáo. Họ hiểu rõ hơn về cơ chế áp bức. Hài hước giúp thu hẹp khoảng cách. Khoảng cách giữa các nhóm xã hội. Nó tạo ra sự đồng cảm. Nó khuyến khích sự hiểu biết. Hài hước chính trị này cho phép. Nó cho phép người bị áp bức lên tiếng. Nó kể câu chuyện của họ. Nó làm cho những câu chuyện này dễ tiếp cận.

5.3. Hài hước và khả năng đồng cảm

Khả năng đồng cảm là một yếu tố quan trọng. Nó chống lại áp bức ngầm. Hài hước lật đổ nuôi dưỡng khả năng này. Nó đặt khán giả vào vị trí người khác. Nó thách thức họ suy nghĩ từ một quan điểm mới. Hài hước này cho phép con người kết nối. Họ kết nối ở cấp độ cảm xúc. Điều này mạnh mẽ hơn logic thuần túy. Nó tạo ra một động lực. Động lực để hành động và thay đổi. Nó là một chất xúc tác cho nhận thức xã hội. Nó phá vỡ vòng luẩn quẩn của bất bình đẳng xã hội.

Xem trước tài liệu
Tải đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Subversive humor

Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung

Tải đầy đủ (221 trang)

Trích đoạn nội dung luận án

Tải xuống để đọc toàn bộ

Marquette University e-Publications@Marquette Dissertations (2009 -) Dissertations, Theses, and Professional Projects Subversive Humor Chris A. Kramer Marquette University Recommended Citation Kramer, Chris A.edu/dissertations_mu/424 SUBVERSIVE HUMOR By Chris A. A Dissertation submitted to the Faculty of the Graduate School, Marquette University, in Partial Fulfillment of the Requirements for the Degree of Doctor of Philosophy Milwaukee, Wisconsin May 2015 ABSTRACT SUBVERSIVE HUMOR Chris A. Marquette University, 2015 Oppression is easily recognized.

That is, at least, when oppression results from overt, consciously professed racism, for example, in which violence, explicit exclusion from economic opportunities, denial of adequate legal access, and open discrimination perpetuate the subjugation of a group of people. There are relatively clear legal remedies to such oppression. But this is not the case with covert oppression where the psychological harms and resulting legal and economic exclusion are every bit as real, but caused by concealed mechanisms subtly and systematically employed. In many cases, those with power and privilege use cultural stereotypes in order to sustain an unjust status quo.

This is so even if the biases are implicit, automatic, and contrary to the consciously professed beliefs of the stereotyper. Furthermore, since many of these biases are not consciously reasoned into one’s system of beliefs, and since they are notoriously difficult to bring to consciousness and dislodge via direct, logical confrontation, some other creative means of resistance is needed. I argue that an indirect and imaginative route through subversive humor offers a means to raise consciousness about covert oppression and the mechanisms underlying it, reveal the errors of those with power who complacently sustain systematic oppression, and even open those people up to changing their minds. Subversive humor confronts serious matters, but in a playful manner that fosters creative and critical thinking, and cultivates a desire and skill for recognizing incongruities between our professed ideals and a reality that does not meet those standards.

Successful subversive wits create fictional scenarios that highlight such moral incongruities, but, like philosophical thought experiments, they reveal a moral truth that also holds in the real world. Such humor offers opportunities for “border crossing” where the audience is encouraged to see from the perspectives of marginalized people who, because they inhabit ambiguous spaces in between the dominant and subordinate spheres, are in an epistemically privileged position with respect to matters of oppression. Subversive humorists open their audiences to the lived experiences of others, uncover the absurdities of otherwise covert oppression, and appeal to our desire to be truthful and just. I am greatly indebted to my dissertation committee for all of their time, insight, and wit.

Each member offered critical advice without which this dissertation could not have succeeded. Specifically, I want to thank Professor Anthony Peressini for his suggestion to read Tamar Gendler’s influential work, and Professor Theresa Tobin for introducing me to the ‘world’- expanding thought of Maria Lugones. Thank you to Professor Nancy Snow who helped immensely with my philosophical writing starting with my very first paper written in the Marquette Philosophy department, for her own work in moral psychology, and for her constantly reminding me that brevity is the soul of wit. Special thanks to Professor Michael Monahan for his work on matters concerning racism and oppression, and for his Political Philosophy class that provided the fertile ground to cultivate a connection between my interests in humor with issues of freedom and oppression.

I am grateful for the Independent Study with Dr. Monahan that helped to erect the “scaffolding” for this dissertation, and for his innumerable comments on so many iterations of this work. I am extraordinarily thankful to Lynne Kramer who refrained from seeking the legal counsel of Hupy and/or Abraham to divorce me through the seemingly interminable process that is a PhD program. Her patience, continued love, and her laughter, are surely supererogatory.

Relatedly, I would like to thank my son Milo who has helped by offering me an example or two for this dissertation, and for his inclination to ask philosophical questions-- over and over. To my daughter Lola, thank you for being so cute as to be positively chewable. Thank you to Valerie and Doug Rescho for all of your play with Milo and Lola. To my mom, Susie, thank you for having me.

Also, thank you for your contagious gregariousness and for instilling in me a desire to learn, to be open, and confident without pretentiousness. To my sister Gretchen and her husband Sparky, I could not have finished this degree without all of your constant and diligent care for our father over the past few years. To my dad, Alan, thank you for ii so many of our deep and meaningful conversations over the years, and thank you for the quotidian ones too. Thank you for your indirect approach to teaching, your analytical mind, your poetic mind, and especially your sense of humor.

iii TABLE OF CONTENTS ACKNOWLEDGMENTS. HUMOR AND THE HARMS OF OPPRESSION. Essentializing Self and Other in Overt Oppression. Oppression “in the Context of the Quotidian”.

Problems with an Individualist Approach to Oppression. Socially Constructed Ignorance. Oppressive Laughter “in the Context of the Quotidian”. STEREOTYPES, SPIRIT OF SERIOUSNESS, AND ONTOLOGICAL EXPANSIVENESS.

“Stereotypes are a real time-saver”. Implicit (Unendorsed) Cultural Stereotyping. The Harms of Implicit, Cultural, Essentializing Stereotypes. Responsibility and Blameworthiness for Implicit, Unendorsed, Cultural Stereotyping.

INCONGRUITY, SERIOUSNESS, AND PLAYFULNESS IN HUMOR. Incongruity and Humor. Incongruity and Seriousness. Incongruity and Playfulness.

The Ambiguities of Seriousness and Playfulness. Serious Play in Subversive Humor. HUMOR, HUBRIS, AND HEURISTIC ERROR DETECTION. If Philosophy is to serve a positive purpose it is to dissipate certainty.

Detection of Heuristic Error Through Humor. Collaborative Heuristic Error Detection Through Subversive Humor. An Overview of the Potential of Subversive Humor. Detection of Committed Stereotypical Beliefs in Active Mental Spaces.

Motivating Appropriate Emotions. Collaboratively Flouting Conventions. Finding Meaning Collaboratively. Subversive Humor as Imaginative Thought Experiment.

THE ART OF SUBVERSIVE HUMOR. It is useless to attempt to reason a man out of a thing he was not reasoned into. Louis CK on White Privilege. Detection of Committed Stereotypical Beliefs.

Playing with our Mirth Addiction. Collaborative Flouting of Conventions and Finding Meaning. Playing with Thought. Richard Pryor against the Spirit of Seriousness.

Chris Rock on Subtle Linguistic Stereotypes. “World”-Travelling Through Subversive Humor. Dave Chappelle on Ontological Expansiveness and Epistemic Privilege. 204 1 INTRODUCTION On the face of it there is nothing amusing about oppression; what has humor to do with systemic subjugation? In this dissertation I make the case that a subset of humor that I will refer to as “subversive humor”, can be used as a means to combat oppression.

This requires an analysis of the sort of oppression I have in mind and a specific view of humor. In the first chapter I am concerned with the ambiguity that exists between what I will refer to as overt and covert oppression. The term “oppression” is both ambiguous and vague, as there is more than one way in which an individual can be oppressed and there are degrees of oppression. Oppression can refer to systematic constraints on people belonging to social groups that are maintained by violent force found in slavery or colonization, e., or by the everyday practices of well-meaning people (Young 41), or both.

The former constitute overt oppression while the latter are covert. It can be quite difficult to completely separate these kinds of oppression, but the key differences I am interested in have to do with the manner in which repressive mechanisms become manifest. Violence, or the constant, and clearly intentional threat of it, plays a causally efficacious role in overt oppression. This is not the case with covert oppression.

This type of psychological oppression persists even without the use of explicit physical violence or legal constraint against those without power or privilege.1 The goal of the first chapter is not to offer a complete analysis of oppression as such, but to start with a general descriptive account of the interrelation between violent and overt instances 1 The term “privilege” is also ambiguous and vague. Briefly, privilege, like oppression, comes in degrees. In the context of this work, I view privilege as both an inheritance from either overt or covert oppression, and as an ongoing element that sustains oppression. It is a lot like money; it helps to have some in order to make some.

The more you have the easier it is to get much more. I follow Shannon Sullivan (2006) and Peggy McIntosh here: “Privilege exists when one group has something of value that is denied to others simply because of the groups they belong to, rather than because of anything they’ve done or failed to do. Access to privilege doesn’t determine one’s outcomes, but it is definitely an asset that makes it more likely that whatever talent, ability, and aspirations a person with privilege has will result in something positive for them” (McIntosh 1988). The term “privilege” is ambiguous and vague, and thus, so too is “underprivileged.” In addition, “underprivileged” makes little sense without an “overprivileged”, but as Tim Wise sagaciously notes (2008, 63), we do not even have a word for the latter, as my Spell-check confirms.

When I use “privileged” and “underprivileged” I am referring to oppressor and oppressed respectively, well aware that such terms are vague. 2 of oppression and the less visible, even at times nonconscious, forms of psychological oppression.2 The explicit kinds of harm are in some ways easier to resist, certainly to recognize, as there is little question as to who is responsible for the oppression, who benefits from it, and who suffers from it, while non-violent psychological oppression can be much more subtle, and of paramount importance here, there is often an incongruity between the repressive actions/words of oppressors and the professed egalitarian beliefs of those same people.3 I will use the existential- phenomenological concepts of “spirit of seriousness” and “ontological expansiveness” as explanatory motifs throughout this dissertation, focusing principally on the psychological harms of oppression because in many ways they can be as damaging as blatant oppression. Moreover, due to remaining hidden within everyday practices and stereotypes, these harms can continue unchallenged, especially if the violent facet of oppression has dissipated or was never even a factor.4 But, there are similar mechanisms at play in both visible and psychological manifestations of oppression, and the background from which these underlying forces emerge is the focus of the first two chapters. In Chapter 2, I will continue the analysis of covert oppression by incorporating an investigation into stereotypes (cultural implicit stereotypes in particular) and their roles in creating and sustaining psychological oppression.

While the concepts of implicit bias and stereotyping are well-known among psychologists, cognitive scientists, and social scientists generally, it is only recently that they have been explored in-depth philosophically. I think 2 That is, while violent oppression usually also leads to psychological harms, it is not the case that psychological harms presume overt physical violence. Generally speaking, the sort of oppression I will be concentrating upon is what Jean Harvey refers to as “civilized” oppression (Harvey 1999, 2010), or the “psychological harms” addressed by Ann Cudd (2006, 55-81), or oppression in what George Yancy calls the “context of the quotidian” (Yancy 2008, 847). I will concentrate primarily on anti-black racism as paradigm cases; I will occasionally point to other instances of oppression such as sexism or heterosexism when applicable.

3 Granted, this distinction is somewhat oversimplified for introductory purposes. 4 Thus, it calls for a different mode of resistance than the traditional means of protest against the barefaced oppression found in slavery, for example.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Trích dẫn luận án này

Chris A. Kramer (2015). Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm [Luận án tiến sĩ, Marquette University]. LuanAn.net. https://luanan.net/van-hoc/hai-huoc-lat-do-ap-buc-ngam-chris-a-kramer

Câu hỏi thường gặp

Luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" nghiên cứu về vấn đề gì?

Khám phá sức mạnh của hài hước lật đổ để vạch trần áp bức ngầm, tạo thay đổi tích cực và thách thức các cấu trúc quyền lực.

Luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" được bảo vệ tại trường nào?

Luận án này được bảo vệ tại Marquette University. Năm bảo vệ: 2015.

Luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" thuộc chuyên ngành gì?

Luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" thuộc chuyên ngành Philosophy. Danh mục: Văn Học.

Luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" có bao nhiêu trang?

Luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" có 221 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.

Cách tải luận án "Sự hài hước lật đổ: Vạch trần áp bức ngầm" về máy như thế nào?

Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.

Luận án liên quan

Chia sẻ tài liệu: Facebook Twitter