Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng và giá trị sinh thiết cắt xuyên thành ngực dưới hướng dẫn CT trong chẩn đoán u phổi
Tài liệu: Luận án tiến sĩ nghiên cứu đặc điểm lâm sàng cận lâm sàng và giá trị của sinh thiết cắt xuyên thành ngực dưới hướng dẫn của chụp cắt lớp vi tính trong
Hô hấp
Luan An
Báo cáo
Số trang
165
Thời gian đọc
25 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- 1. Đặc điểm lâm sàng nốt phổi và các tổn thương dạng u
- Số trang:
- 165 trang
- Chuyên ngành:
- Hô hấp
- Tác giả:
- Tạ Bá Thắng
Tóm tắt nội dung luận án
I. Đặc điểm lâm sàng nốt phổi và các tổn thương dạng u
Tổn thương dạng u ở phổi xuất hiện dưới dạng nốt hoặc khối mờ trên phim X-quang và chụp cắt lớp vi tính (CLVT). Y học ghi nhận hơn 80 loại tổn thương dạng u khác nhau tại nhu mô phổi. Các tổn thương này có thể mang tính chất lành tính, ung thư phế quản nguyên phát hoặc ung thư di căn. Ung thư phế quản hiện đứng đầu về tỷ lệ mắc và tử vong trong các bệnh lý ác tính trên toàn cầu. Phát hiện sớm và xác định chính xác bản chất khối u là chìa khóa quyết định hiệu quả điều trị phẫu thuật. Đánh giá toàn diện đặc điểm lâm sàng nốt phổi giúp bác sĩ định hướng chẩn đoán ban đầu chuẩn xác.
1.1. Phân loại tổn thương dạng nốt và khối ở phổi
Tổn thương dạng nốt đơn độc ở phổi có đường kính nhỏ hơn 3 cm. Nhu mô phổi lành bao bọc hoàn toàn xung quanh nốt, không đi kèm xẹp phổi hay hạch to. Khi tổn thương có kích thước vượt quá 3 cm, tổn thương được phân loại là khối ở phổi. Khối ở phổi mang nguy cơ ác tính rất cao và cần can thiệp chẩn đoán tích cực. Đa số nốt đơn độc lành tính là u hạt do nhiễm trùng, chiếm khoảng 80%. U mỡ chiếm 10%, phần còn lại là u mô thừa hoặc u lành hiếm gặp. Bệnh nhân dưới 35 tuổi thường gặp các nốt lành tính. Nguy cơ ung thư phổi tăng dần theo độ tuổi và đạt đỉnh sau tuổi 65.
1.2. Yếu tố nguy cơ ác tính và biểu hiện toàn thân
Phần lớn nốt đơn độc ở phổi không gây triệu chứng lâm sàng rõ rệt trong giai đoạn sớm. Bệnh nhân thường phát hiện tổn thương ngẫu nhiên qua khám sức khỏe định kỳ. Một số trường hợp xuất hiện triệu chứng tại chỗ như ho kéo dài hoặc ho ra máu. Triệu chứng toàn thân bao gồm mệt mỏi, sụt cân nhanh và suy nhược. Các yếu tố nguy cơ ác tính hàng đầu gồm tuổi cao, tiền sử hút thuốc lá lâu năm và tiền sử ung thư. Kích thước tổn thương lớn cùng bờ nốt không đều, tua gai trên CT cảnh báo tổn thương ác tính.
II. Chỉ định sinh thiết phổi dưới cắt lớp vi tính chuẩn
Sinh thiết xuyên thành ngực dưới hướng dẫn cắt lớp vi tính là kỹ thuật xâm lấn chuẩn xác để thu thập mẫu bệnh phẩm mô học. Kỹ thuật này tiếp cận an toàn các khối u nằm sâu trong nhu mô, sát rốn phổi hoặc các mạch máu lớn. Hình ảnh cắt lớp vi tính cho phép đo tỷ trọng tổn thương trực tiếp trước khi chọc kim. Thao tác này tránh đâm vào vùng mô hoại tử hoặc vùng phổi xẹp đông đặc. Việc nắm vững chỉ định sinh thiết phổi dưới cắt lớp vi tính giúp tối ưu hóa giá trị chẩn đoán và hạn chế tối đa rủi ro cho người bệnh.
2.1. Nhóm chỉ định tiếp cận khối u phổi ngoại vi
Kỹ thuật được chỉ định hàng đầu cho các khối u hoặc nốt đơn độc nằm ở vùng ngoại vi phổi. Đây là những vị trí mà nội soi phế quản thông thường không thể tiếp cận để sinh thiết. Phương pháp cũng áp dụng cho tổn thương dạng khối ở trung thất, màng phổi hoặc thành ngực. Bác sĩ thực hiện sinh thiết khi cần chẩn đoán xác định bản chất khối u trước khi quyết định phẫu thuật. Ngoài ra, kỹ thuật phục vụ việc xác định típ mô bệnh học và đột biến gen ở bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn tiến xa.
2.2. Các trường hợp chống chỉ định can thiệp thủ thuật
Chống chỉ định tuyệt đối bao gồm tình trạng rối loạn đông máu nặng không thể điều chỉnh và giảm tiểu cầu nghiêm trọng. Bệnh nhân suy hô hấp nặng hoặc suy tim mất bù không đủ điều kiện thực hiện can thiệp. Bệnh nhân có tăng áp động mạch phổi nặng hoặc tổn thương nghi ngờ dị dạng mạch máu phổi cần tránh chọc hút xuyên thành ngực. Bệnh nhân ho dữ dội, không hợp tác hoặc không thể nín thở theo y lệnh cũng thuộc nhóm chống chỉ định tạm thời. Cần kiểm soát ổn định các bệnh lý nền trước khi tiến hành thủ thuật.
III. Giá trị chẩn đoán sinh thiết u phổi bằng định vị CT
Giá trị chẩn đoán sinh thiết u phổi dưới hướng dẫn cắt lớp vi tính được khẳng định qua nhiều nghiên cứu lâm sàng. Phương pháp này cung cấp mẫu mô bệnh học nguyên vẹn, đáp ứng yêu cầu phân loại giải phẫu bệnh và sinh học phân tử. Kỹ thuật định vị đa lát cắt giúp đưa đầu kim sinh thiết vào đúng tâm tổn thương. Hình ảnh chụp kiểm tra tức thì sau thủ thuật cho phép phát hiện sớm biến chứng tiềm ẩn. Đây là tiêu chuẩn vàng định hướng phác đồ điều trị trúng đích và phẫu thuật ung thư phổi hiện đại.
3.1. Độ nhạy và độ đặc hiệu sinh thiết phổi bằng kim Tru cut
Sinh thiết phổi bằng kim cắt Tru-cut dưới hướng dẫn CT mang lại hiệu quả vượt trội. Độ nhạy và độ đặc hiệu sinh thiết phổi trong chẩn đoán tổn thương ác tính đạt mức rất cao, dao động từ 90% đến 95%. Độ chính xác tổng thể trong việc phân loại lành tính và ác tính đạt trên 92%. Mẫu mô thu được đủ tiêu chuẩn để nhuộm hóa mô miễn dịch, xác định giai đoạn TNM và phân loại típ mô bệnh học theo tiêu chuẩn WHO. Kết quả mô bệnh học giúp bác sĩ tránh các cuộc phẫu thuật mở ngực thăm dò không cần thiết.
3.2. So sánh sinh thiết kim lõi u phổi CNB và FNAC
Chọc hút tế bào kim nhỏ phổi (FNAC) chủ yếu thu được tế bào rời rạc để làm xét nghiệm tế bào học. Ngược lại, sinh thiết kim lõi u phổi (CNB) bằng kim Tru-cut lấy được cấu trúc mô bệnh học hoàn chỉnh. CNB thể hiện ưu thế vượt trội trong việc phân loại chi tiết ung thư biểu mô tuyến, ung thư tế bào vảy hoặc ung thư tế bào nhỏ. Mẫu mô lõi từ CNB cung cấp đủ lượng DNA/RNA để xét nghiệm đột biến gen EGFR, ALK và PD-L1. Do đó, CNB dần thay thế FNAC trong kỷ nguyên điều trị ung thư cá thể hóa.
IV. Biến chứng sinh thiết phổi xuyên thành ngực thường gặp
Mặc dù có độ chính xác cao, biến chứng sinh thiết phổi xuyên thành ngực vẫn có thể xảy ra trong và sau quá trình can thiệp. Việc sử dụng kim cắt dưới hướng dẫn cắt lớp vi tính giúp giảm thiểu đáng kể các tai biến nghiêm trọng so với phương pháp chiếu X-quang cổ điển. Đa phần các biến chứng đều ở mức độ nhẹ hoặc trung bình và có thể kiểm soát hiệu quả tại chỗ. Đội ngũ y tế cần theo dõi sát các dấu hiệu sinh tồn và chụp phim kiểm tra lồng ngực ngay sau khi hoàn tất sinh thiết.
4.1. Xử trí biến chứng tràn khí màng phổi sau sinh thiết
Tràn khí màng phổi sau sinh thiết là tai biến thường gặp nhất trong kỹ thuật chọc xuyên thành ngực. Tỷ lệ tràn khí dao động từ 10% đến 30%, tùy thuộc vào kích thước nốt và độ sâu đường kim đi qua nhu mô. Hầu hết các trường hợp tràn khí lượng ít đều tự hấp thu mà không cần can thiệp xâm lấn. Bệnh nhân được chỉ định thở oxy lưu lượng cao và nằm nghỉ ngơi tại giường. Khi lượng khí màng phổi nhiều hoặc gây suy hô hấp cấp, bác sĩ sẽ tiến hành chọc hút khí hoặc đặt ống dẫn lưu màng phổi kín.
4.2. Kiểm soát xuất huyết phổi và ho ra máu sau thủ thuật
Xuất huyết phổi và ho ra máu là biến chứng phổ biến thứ hai sau khi chọc hút mô phổi. Biến chứng này xuất hiện khi kim sinh thiết đi qua các mạch máu nhỏ trong nhu mô hoặc rìa khối u. Phần lớn bệnh nhân chỉ ho ra một lượng máu nhỏ lẫn đờm và tự cầm sau vài giờ nghỉ ngơi. Chảy máu trong nhu mô quanh đường kim thường tự giới hạn trên phim chụp CT kiểm tra. Trong trường hợp hiếm gặp có xuất huyết nặng, bệnh nhân được đặt nằm nghiêng về bên tổn thương, sử dụng thuốc cầm máu và hỗ trợ hô hấp.
V. Quy trình kỹ thuật sinh thiết phổi dưới hướng dẫn CT
Quy trình sinh thiết phổi dưới hướng dẫn CT đòi hỏi sự chuẩn bị tỉ mỉ và phối hợp nhịp nhàng giữa bác sĩ và kỹ thuật viên. Việc tuân thủ nghiêm ngặt các bước vô khuẩn và định vị chính xác giúp nâng cao tỷ lệ lấy bệnh phẩm thành công. Bác sĩ phân tích phim chụp cắt lớp trước đó để chọn đường chọc kim ngắn nhất, an toàn nhất và tránh các cấu trúc giải phẫu quan trọng. Toàn bộ quá trình được kiểm soát chặt chẽ nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người bệnh.
5.1. Chuẩn bị bệnh nhân và lập kế hoạch định vị trên CT
Trước thủ thuật, bệnh nhân được làm xét nghiệm đông máu toàn bộ, công thức máu và chức năng tim phổi. Bác sĩ giải thích rõ ràng mục đích, lợi ích và các nguy cơ tai biến tiềm ẩn để bệnh nhân yên tâm phối hợp. Bệnh nhân được hướng dẫn cách tập nín thở đều đặn theo từng khẩu lệnh. Tư thế bệnh nhân được chọn linh hoạt gồm nằm sấp, nằm ngửa hoặc nằm nghiêng tùy vị trí khối u. Kỹ thuật viên đặt lưới định vị trên da thành ngực và chụp quét cắt lớp vi tính lát mỏng để xác định tọa độ đâm kim.
5.2. Các bước tiến hành lấy bệnh phẩm và theo dõi sau mổ
Bác sĩ tiến hành sát trùng rộng vùng da can thiệp và gây tê từng lớp từ da đến lá thành màng phổi. Kim sinh thiết được đưa dần vào tổn thương dưới sự định vị kiểm tra liên tục của các lát cắt CT. Sau khi xác nhận đầu kim nằm đúng trong mô u, súng sinh thiết tự động được kích hoạt để cắt mẫu mô bệnh học. Bệnh phẩm được cố định ngay trong dung dịch formol để gửi giải phẫu bệnh. Bệnh nhân được chụp CT ngực kiểm tra ngay sau rút kim, theo dõi sát tại phòng hồi tỉnh ít nhất 2 đến 4 giờ.
Mục lục chi tiết luận án
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (165 trang)Nội dung chính
Tổng quan nghiên cứu
Các tổn thương dạng u ở phổi, biểu hiện dưới dạng nốt hoặc khối mờ trên phim X-quang hoặc cắt lớp vi tính (CLVT), là một thách thức lớn trong y học lâm sàng do sự đa dạng về bản chất, từ lành tính đến ác tính. Có hơn 80 loại tổn thương dạng u khác nhau ở phổi, trong đó ung thư phế quản là bệnh lý có tỉ lệ mắc và tử vong đứng hàng đầu trên toàn cầu. Việc chẩn đoán sớm và chính xác bản chất của các tổn thương này là yếu tố then chốt, quyết định phương pháp điều trị và tiên lượng cho người bệnh. Phẫu thuật là lựa chọn hàng đầu cho các trường hợp ung thư giai đoạn sớm, trong khi nhiều tổn thương lành tính không cần can thiệp phẫu thuật.
Tuy nhiên, việc tiếp cận chẩn đoán xác định các tổn thương phổi, đặc biệt là các khối u ngoại vi, thường gặp nhiều khó khăn. Các kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh như CLVT, cộng hưởng từ (MRI) hay PET/CT cung cấp thông tin quý giá nhưng không thể đưa ra chẩn đoán mô bệnh học, vốn là tiêu chuẩn vàng. Trong bối cảnh này, sinh thiết xuyên thành ngực (STXTN) dưới hướng dẫn của CLVT đã nổi lên như một phương pháp xâm lấn tối thiểu, hiệu quả và an toàn để lấy bệnh phẩm. Kỹ thuật này đã được triển khai rộng rãi ở nhiều bệnh viện tại Việt Nam từ những năm 2000.
Nghiên cứu này được thực hiện nhằm đánh giá một cách toàn diện các đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng của các tổn thương dạng u ở phổi, đồng thời kiểm chứng giá trị chẩn đoán của kỹ thuật STXTN cắt bằng kim Tru-cut dưới hướng dẫn của CLVT. Mục tiêu cụ thể bao gồm nhận xét đặc điểm bệnh nhân, xác định độ chính xác của kỹ thuật sinh thiết, và phân loại giai đoạn TNM theo UICC/AJCC năm 2009 cùng típ mô bệnh học theo WHO 2004 ở bệnh nhân ung thư phổi trước và sau phẫu thuật. Phạm vi nghiên cứu tập trung vào các bệnh nhân có tổn thương dạng u ở phổi kích thước không quá 7cm tại Trung tâm Hô hấp, Bệnh viện Bạch Mai, trong giai đoạn từ tháng 1 năm 2010 đến tháng 5 năm 2013. Kết quả nghiên cứu có ý nghĩa quan trọng trong việc cải thiện phác đồ chẩn đoán, tối ưu hóa lựa chọn điều trị và nâng cao tiên lượng sống cho bệnh nhân mắc các bệnh lý phổi, góp phần giảm thiểu chi phí điều trị và nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe.
Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu
Khung lý thuyết áp dụng
Nghiên cứu này dựa trên hai khung lý thuyết chính yếu trong chẩn đoán và phân loại ung thư phổi: hệ thống phân loại giai đoạn TNM của Liên minh Chống Ung thư Quốc tế (UICC) và Liên đoàn Ung thư Hoa Kỳ (AJCC), cùng với phân loại mô bệnh học của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO). Hệ thống TNM (Tumor, Node, Metastasis) là một công cụ quốc tế hóa để mô tả mức độ lan rộng của ung thư, cung cấp thông tin quan trọng cho việc lập kế hoạch điều trị và tiên lượng bệnh. Phiên bản UICC/AJCC năm 2009 (lần thứ 7) được áp dụng để đánh giá sự phát triển của khối u nguyên phát (T), sự xâm lấn của hạch bạch huyết vùng (N), và sự di căn xa (M) của ung thư phổi. Các yếu tố như kích thước khối u, vị trí xâm lấn vào các cấu trúc lân cận, và tình trạng di căn hạch trung thất đều được xem xét kỹ lưỡng. Ví dụ, một khối u xâm lấn màng phổi lá tạng được xếp vào giai đoạn T2, trong khi sự hiện diện của tế bào ung thư trong dịch màng phổi xếp vào giai đoạn M1a.
Cùng với phân loại giai đoạn, việc xác định típ mô bệnh học là yếu tố then chốt. Phân loại của WHO năm 2004 là nền tảng để định danh các loại ung thư phổi dựa trên cấu trúc mô học, sử dụng kính hiển vi quang học và nhuộm hóa mô miễn dịch. Các khái niệm chính bao gồm ung thư biểu mô tuyến, ung thư biểu mô vẩy, ung thư tế bào nhỏ, và ung thư tế bào lớn không biệt hóa. Sự phân biệt này đặc biệt quan trọng vì các típ ung thư khác nhau có đáp ứng khác nhau với liệu pháp điều trị. Ngoài ra, nghiên cứu cũng đề cập đến các khái niệm liên quan đến tổn thương dạng u ở phổi như nốt đơn độc ở phổi (kích thước <3cm), khối ở phổi (kích thước >3cm), và các tổn thương lành tính thường gặp như u hạt nhiễm trùng hay u hamartoma, chiếm tới 80% các trường hợp lành tính. Việc hiểu rõ các khái niệm này giúp định hướng chiến lược chẩn đoán và can thiệp phù hợp.
Phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu được thiết kế theo phương pháp tiến cứu, mô tả, chùm ca bệnh (case series), với việc lấy mẫu thuận tiện. Đối tượng nghiên cứu là các bệnh nhân đến khám và điều trị tại Trung tâm Hô hấp – Bệnh viện Bạch Mai từ tháng 1 năm 2010 đến hết tháng 5 năm 2013, có tổn thương dạng u ở phổi với kích thước không quá 70mm (≤7cm). Các bệnh nhân được chọn lọc khi đã thực hiện nội soi phế quản nhưng không tìm thấy u trong lòng phế quản hoặc kết quả giải phẫu bệnh không có chẩn đoán đặc hiệu. Sau đó, các bệnh nhân này được thực hiện STXTN cắt bằng kim Tru-cut dưới hướng dẫn của CLVT và được chuyển phẫu thuật. Tiêu chuẩn loại trừ bao gồm bệnh nhân có rối loạn đông máu, nghi ngờ u mạch, có kén khí trên đường chọc kim, bệnh phổi tắc nghẽn nặng (FEV1 <1L), suy tim/hô hấp nặng, hoặc đã có di căn xa không còn chỉ định phẫu thuật.
Dữ liệu được thu thập từ hồ sơ bệnh án thống nhất, bao gồm thông tin nhân khẩu học, tiền sử bệnh, triệu chứng lâm sàng, kết quả chẩn đoán hình ảnh (X-quang, CLVT), kết quả nội soi phế quản và sinh thiết hạch (nếu có). Cỡ mẫu nghiên cứu bao gồm tất cả các bệnh nhân đủ tiêu chuẩn trong khoảng thời gian đã định, với số lượng khoảng trên 50 bệnh nhân dựa trên tổng quan các nghiên cứu liên quan đã được trích dẫn trong y văn. Phương pháp chọn mẫu thuận tiện được sử dụng do tính khả thi trong môi trường lâm sàng và tập trung vào các trường hợp cụ thể phù hợp với mục tiêu nghiên cứu.
Phương pháp phân tích dữ liệu chủ yếu là thống kê mô tả, sử dụng các chỉ số tần suất, tỉ lệ phần trăm, giá trị trung bình để nhận xét đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng. Giá trị chẩn đoán của kỹ thuật STXTN được đánh giá bằng cách so sánh kết quả mô bệnh học từ sinh thiết với kết quả giải phẫu bệnh sau phẫu thuật (được coi là tiêu chuẩn vàng). Độ nhạy, độ đặc hiệu, giá trị tiên đoán dương, giá trị tiên đoán âm và độ chính xác chung của kỹ thuật STXTN được tính toán. Đối với bệnh nhân ung thư phổi, kết quả phân loại giai đoạn TNM và típ mô bệnh học trước và sau mổ cũng được so sánh để đánh giá sự phù hợp. Thời gian nghiên cứu kéo dài 41 tháng, từ đầu năm 2010 đến giữa năm 2013, nhằm thu thập đầy đủ dữ liệu lâm sàng và kết quả phẫu thuật, đảm bảo tính đại diện và độ tin cậy của các phát hiện.
Kết quả nghiên cứu và thảo luận
Những phát hiện chính
Nghiên cứu đã thu được nhiều phát hiện quan trọng về giá trị của sinh thiết xuyên thành ngực (STXTN) dưới hướng dẫn của CLVT trong chẩn đoán các tổn thương dạng u ở phổi.
Thứ nhất, giá trị chẩn đoán chính xác của kỹ thuật STXTN bằng kim Tru-cut dưới hướng dẫn của CLVT đạt mức cao. Theo phân tích tổng hợp từ dữ liệu thu thập được, tỉ lệ chẩn đoán chính xác chung của STXTN dao động từ 82% đến 97%. Cụ thể, trong các trường hợp bệnh ác tính, kỹ thuật sinh thiết cắt cho độ chính xác khoảng 85,7%, trong khi sinh thiết hút đạt 81,3%. Đối với các tổn thương lành tính, sinh thiết cắt có độ chính xác 52,4% và sinh thiết hút là 46,7%. Điều này cho thấy ưu thế của kim cắt trong việc lấy mẫu mô bệnh học, cần thiết cho chẩn đoán chính xác hơn. Khi kết hợp cả xét nghiệm tế bào học và mô bệnh học, hiệu quả chẩn đoán được cải thiện đáng kể so với chỉ xét nghiệm tế bào học đơn thuần.
Thứ hai, kích thước và vị trí tổn thương ảnh hưởng đáng kể đến hiệu quả chẩn đoán. Các tổn thương có đường kính nhỏ hơn 1,5cm thường có mức độ chẩn đoán chính xác thấp hơn, có thể do khó khăn trong việc định vị và lấy mẫu. Tương tự, sinh thiết các tổn thương nhỏ nằm dưới màng phổi cũng cho tỉ lệ chẩn đoán chính xác thấp hơn và tỉ lệ tai biến cao hơn. Điều này gợi ý rằng đối với các tổn thương nhỏ và ở vị trí khó, cần cân nhắc kỹ lưỡng hoặc kết hợp các phương pháp khác để tối ưu hóa kết quả.
Thứ ba, tỉ lệ tai biến của kỹ thuật STXTN dưới hướng dẫn của CLVT nằm trong giới hạn chấp nhận được nhưng cần theo dõi chặt chẽ. Tai biến thường gặp nhất là tràn khí màng phổi (TKMP), với tỉ lệ dao động từ 5% đến 30% trong các trường hợp được thực hiện, và khoảng 0-15% trong số đó cần can thiệp đặt dẫn lưu màng phổi. Tai biến ho máu là thứ hai, chiếm khoảng 1% tổng số ca sinh thiết, với khoảng 18% các trường hợp ho máu cần truyền máu. Các yếu tố nguy cơ liên quan đến TKMP bao gồm tổn thương ở sâu, kích thước nhỏ, tuổi tác cao, bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính, và kinh nghiệm của thủ thuật viên. Dữ liệu này có thể được trình bày rõ ràng qua các bảng thống kê tỉ lệ tai biến theo các nhóm nguy cơ.
Thảo luận kết quả
Các phát hiện của nghiên cứu này củng cố vai trò quan trọng của STXTN dưới hướng dẫn của CLVT như một công cụ chẩn đoán hiệu quả cho các tổn thương dạng u ở phổi, đặc biệt khi nội soi phế quản không cho kết quả xác định. Tỉ lệ chẩn đoán chính xác cao (82-97%) phản ánh khả năng của kỹ thuật trong việc cung cấp mẫu bệnh phẩm đủ chất lượng cho chẩn đoán mô bệnh học, đặc biệt quan trọng trong bối cảnh ung thư phổi. Các dữ liệu này phù hợp với nhiều nghiên cứu quốc tế, ví dụ, một phân tích tổng hợp trên 19 nghiên cứu đã báo cáo độ nhạy của kỹ thuật là khoảng 90% đối với các tổn thương phổi.
Sự khác biệt về độ chính xác giữa sinh thiết cắt và sinh thiết hút, đặc biệt trong chẩn đoán tổn thương lành tính (52,4% so với 46,7%), nhấn mạnh tầm quan trọng của việc lựa chọn loại kim sinh thiết phù hợp. Kim cắt thường cung cấp mảnh mô lớn hơn, giúp nhà giải phẫu bệnh đánh giá cấu trúc mô chi tiết hơn, điều này đặc biệt hữu ích khi cần phân biệt các tổn thương lành tính phức tạp hoặc u lympho, nơi xét nghiệm tế bào học đơn thuần có thể chỉ đạt độ nhạy 65-75%. Dữ liệu này có thể được minh họa bằng biểu đồ cột so sánh độ chính xác của hai loại kim đối với các nhóm bệnh khác nhau.
Về các yếu tố ảnh hưởng đến kết quả sinh thiết, nghiên cứu đã chỉ ra rằng kích thước tổn thương (đặc biệt dưới 1,5cm) và vị trí (sâu, dưới màng phổi) là những thách thức. Điều này có thể được giải thích do khó khăn trong việc định vị kim chính xác và nguy cơ di lệch kim trong quá trình thực hiện. Trong thực tế lâm sàng, các trường hợp này có thể cần nhiều lần chọc kim hoặc kết hợp với các kỹ thuật hỗ trợ khác. Để minh họa, một biểu đồ phân tán có thể cho thấy mối quan hệ giữa kích thước tổn thương và tỉ lệ chẩn đoán chính xác.
Mặc dù tỉ lệ tràn khí màng phổi (5-30%) và ho máu (1%) là những tai biến được ghi nhận, chúng vẫn nằm trong khoảng chấp nhận được so với các nghiên cứu khác trên thế giới. Yếu tố kéo dài thời gian kim sinh thiết nằm trong phổi khi sử dụng hướng dẫn CLVT so với màn huỳnh quang hoặc siêu âm, cùng với việc sinh thiết các tổn thương nhỏ và sâu, có thể góp phần làm tăng tỉ lệ TKMP. Các dữ liệu về tỉ lệ tai biến có thể được trình bày dưới dạng bảng để dễ dàng so sánh giữa các nhóm bệnh nhân có yếu tố nguy cơ khác nhau. Việc xác định các yếu tố nguy cơ như bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính là cực kỳ quan trọng, cho phép các bác sĩ lâm sàng đánh giá rủi ro trước khi tiến hành thủ thuật và có phương án dự phòng hoặc lựa chọn phương pháp chẩn đoán thay thế. Cuối cùng, kết quả nghiên cứu này cung cấp bằng chứng thực tiễn, góp phần vào việc hoàn thiện quy trình chẩn đoán và điều trị các bệnh lý phổi tại Việt Nam.
Đề xuất và khuyến nghị
Dựa trên những kết quả và thảo luận của luận văn, chúng tôi xin đưa ra một số đề xuất và khuyến nghị cụ thể nhằm nâng cao hiệu quả chẩn đoán và điều trị các tổn thương dạng u ở phổi:
-
Tiêu chuẩn hóa quy trình thực hiện STXTN dưới hướng dẫn của CLVT: Các bệnh viện cần xây dựng và áp dụng nghiêm ngặt quy trình chuẩn cho kỹ thuật sinh thiết xuyên thành ngực dưới hướng dẫn của CLVT. Mục tiêu là giảm thiểu tỉ lệ tràn khí màng phổi xuống dưới 10% và ho máu xuống dưới 0,5% trong vòng 2 năm tới. Điều này bao gồm việc thống nhất về lựa chọn kim sinh thiết (ưu tiên kim cắt cho mẫu mô bệnh học), kỹ thuật định vị kim đồng trục, và các bước dự phòng tai biến. Chủ thể thực hiện là Bộ Y tế, các bệnh viện tuyến trung ương và tuyến tỉnh, với sự hỗ trợ từ các hội chuyên ngành (Hội Hô hấp, Hội Chẩn đoán hình ảnh).
-
Đào tạo nâng cao năng lực cho đội ngũ y bác sĩ: Tổ chức các khóa đào tạo chuyên sâu và thực hành lâm sàng liên tục cho bác sĩ chẩn đoán hình ảnh và bác sĩ hô hấp về kỹ thuật STXTN, đặc biệt là kỹ năng định vị các tổn thương nhỏ (dưới 1.5 cm) và ở vị trí khó. Mục tiêu là tăng tỉ lệ chẩn đoán chính xác cho các tổn thương nhỏ lên 80% trong vòng 3 năm. Các chương trình đào tạo này nên bao gồm cả mô phỏng và thực hành trên bệnh nhân dưới sự giám sát. Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Quân đội 108 và các trung tâm lớn khác nên đóng vai trò hạt nhân trong việc tổ chức và phổ biến kiến thức này.
-
Tối ưu hóa phác đồ chẩn đoán đa phương thức: Khuyến nghị các bệnh viện tích hợp chặt chẽ các phương pháp chẩn đoán hình ảnh tiên tiến như PET/CT, MRI với STXTN để cải thiện độ chính xác trong phân loại giai đoạn TNM và típ mô bệnh học. Đặc biệt, xem xét sử dụng PET/CT để sàng lọc các hạch trung thất trước khi thực hiện STXTN để tránh các thủ thuật không cần thiết. Mục tiêu là đạt được tỉ lệ phù hợp giai đoạn lâm sàng và sau mổ trên 80% đối với giai đoạn Ia-Ib trong vòng 5 năm tới. Các hội đồng chuyên môn tại các bệnh viện sẽ chịu trách nhiệm xây dựng và cập nhật phác đồ này.
-
Nghiên cứu mở rộng về các yếu tố nguy cơ và giải pháp giảm thiểu tai biến: Tiếp tục thực hiện các nghiên cứu tiến cứu với cỡ mẫu lớn hơn, đa trung tâm để xác định rõ hơn các yếu tố nguy cơ gây tràn khí màng phổi và ho máu trong quá trình STXTN. Đồng thời, nghiên cứu các biện pháp can thiệp nhằm giảm thiểu các tai biến này, ví dụ như kỹ thuật bơm máu tự thân vào đường chọc kim đã được đề cập trong một số báo cáo, hoặc cải tiến thiết kế kim sinh thiết. Mục tiêu là giảm tỉ lệ tai biến nặng cần can thiệp xuống dưới 5% trong vòng 4 năm. Các viện nghiên cứu y học và các trường đại học y sẽ là chủ thể chính trong việc triển khai các nghiên cứu này.
-
Cải thiện cơ sở vật chất và trang thiết bị y tế: Đề xuất đầu tư nâng cấp máy chụp CLVT có tính năng huỳnh quang (CT fluoroscopy) tại các bệnh viện chuyên khoa hô hấp và ung bướu để tối ưu hóa quá trình định vị kim sinh thiết trong thời gian thực, giảm thiểu thời gian thủ thuật và số lần chọc kim. Điều này sẽ góp phần nâng cao hiệu quả và an toàn của STXTN. Chính phủ và Bộ Y tế cần ưu tiên nguồn ngân sách cho việc hiện đại hóa trang thiết bị y tế trong vòng 3-5 năm tới.
Đối tượng nên tham khảo luận văn
Luận văn này cung cấp những thông tin giá trị và thiết thực, đặc biệt hữu ích cho nhiều nhóm đối tượng trong lĩnh vực y tế và nghiên cứu:
-
Bác sĩ chuyên khoa hô hấp và ung bướu: Các bác sĩ trực tiếp khám và điều trị bệnh nhân có tổn thương phổi sẽ tìm thấy trong luận văn những phân tích chi tiết về đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng của các tổn thương dạng u, cùng với giá trị chẩn đoán của STXTN. Luận văn giúp họ đưa ra quyết định lâm sàng tối ưu về thời điểm và phương pháp sinh thiết, phân loại giai đoạn ung thư phổi theo tiêu chuẩn quốc tế (UICC/AJCC 2009) và WHO 2004, từ đó xây dựng phác đồ điều trị cá thể hóa hiệu quả hơn. Ví dụ, một bác sĩ hô hấp có thể sử dụng thông tin về độ chính xác của kim Tru-cut để tự tin hơn khi chỉ định kỹ thuật này cho các khối u ngoại vi.
-
Bác sĩ chuyên khoa chẩn đoán hình ảnh: Luận văn đi sâu vào vai trò của CLVT trong hướng dẫn sinh thiết, các yếu tố kỹ thuật ảnh hưởng đến quá trình này, và cách xử trí tai biến. Đây là tài liệu tham khảo quan trọng để các bác sĩ chẩn đoán hình ảnh nâng cao kỹ năng thực hiện STXTN, tối ưu hóa đường chọc kim, và nhận biết sớm các tai biến như tràn khí màng phổi hoặc ho máu. Chẳng hạn, một bác sĩ X-quang có thể học được cách điều chỉnh tư thế bệnh nhân và lựa chọn lát cắt tối ưu để tránh vướng xương hoặc mạch máu lớn.
-
Sinh viên y khoa và học viên sau đại học: Đối với những người đang trong quá trình học tập và nghiên cứu về các bệnh lý hô hấp và ung thư, luận văn cung cấp một cái nhìn toàn diện về kỹ thuật STXTN, từ cơ sở lý thuyết, lịch sử phát triển, đến các bước tiến hành, ưu nhược điểm và kết quả thực tiễn tại một bệnh viện lớn. Đây là nguồn tài liệu quý giá để bổ sung kiến thức về chẩn đoán can thiệp, phân loại ung thư và các phương pháp nghiên cứu lâm sàng. Một sinh viên có thể dùng luận văn để hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc so sánh giai đoạn trước và sau mổ trong ung thư phổi.
-
Các nhà hoạch định chính sách y tế và quản lý bệnh viện: Luận văn cung cấp bằng chứng thực tiễn về hiệu quả và an toàn của một kỹ thuật chẩn đoán quan trọng. Thông tin này có thể được sử dụng để đưa ra các quyết định về đầu tư trang thiết bị, xây dựng chính sách đào tạo, và phát triển các hướng dẫn chẩn đoán và điều trị quốc gia nhằm nâng cao chất lượng dịch vụ y tế. Ví dụ, một nhà quản lý bệnh viện có thể tham khảo tỉ lệ tai biến và chi phí của STXTN để so sánh hiệu quả với các phương pháp chẩn đoán khác.
Câu hỏi thường gặp
-
Tổn thương dạng u ở phổi là gì và tại sao cần chẩn đoán sớm? Tổn thương dạng u ở phổi là những vùng mờ bất thường trên phim X-quang hoặc CLVT, có thể là nốt (<3cm) hoặc khối (>3cm). Chúng có thể lành tính (như u hạt, u hamartoma) hoặc ác tính (ung thư phổi nguyên phát hoặc di căn). Chẩn đoán sớm là tối quan trọng vì ung thư phổi là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu, và phẫu thuật giai đoạn sớm mang lại cơ hội chữa khỏi cao nhất. Ngược lại, tổn thương lành tính thường không cần can thiệp phẫu thuật phức tạp.
-
Kỹ thuật sinh thiết xuyên thành ngực dưới hướng dẫn CLVT hoạt động như thế nào? Kỹ thuật này sử dụng máy CLVT để định vị chính xác tổn thương trong phổi. Sau khi xác định vị trí và đường chọc kim an toàn nhất (tránh xương, mạch máu lớn, kén khí), bác sĩ sẽ gây tê tại chỗ và đưa kim sinh thiết (thường là kim Tru-cut) qua thành ngực vào khối u để lấy một hoặc nhiều mẫu mô nhỏ. Quy trình này cho phép lấy bệnh phẩm từ các tổn thương sâu hoặc nhỏ mà các phương pháp khác khó tiếp cận.
-
Độ chính xác của STXTN dưới hướng dẫn CLVT trong chẩn đoán ung thư phổi là bao nhiêu? Theo nghiên cứu, độ chính xác của STXTN bằng kim Tru-cut dưới hướng dẫn CLVT trong chẩn đoán các tổn thương dạng u ở phổi dao động từ 82% đến 97%. Đối với các trường hợp ác tính, sinh thiết cắt có độ chính xác khoảng 85,7%. Độ chính xác này được đánh giá bằng cách so sánh kết quả mô bệnh học thu được từ sinh thiết với kết quả giải phẫu bệnh sau phẫu thuật (tiêu chuẩn vàng).
-
Những rủi ro và tai biến nào có thể xảy ra khi thực hiện STXTN? Tai biến phổ biến nhất là tràn khí màng phổi (TKMP), với tỉ lệ xảy ra từ 5% đến 30% các trường hợp, trong đó khoảng 0-15% cần đặt dẫn lưu. Tai biến thứ hai là ho máu, chiếm khoảng 1%, và khoảng 18% số ca ho máu có thể cần truyền máu. Các tai biến hiếm gặp hơn bao gồm phản xạ dây thần kinh phế vị, viêm màng ngoài tim, hoặc di căn ung thư theo đường chọc sinh thiết. Bệnh nhân cần được theo dõi chặt chẽ sau thủ thuật.
-
Khi nào thì STXTN được chỉ định, và có những yếu tố nào ảnh hưởng đến kết quả? STXTN được chỉ định khi bệnh nhân có tổn thương dạng u ở phổi không rõ bản chất, nghi ngờ ác tính, và các phương pháp chẩn đoán khác (như nội soi phế quản) không cho kết quả xác định. Các yếu tố ảnh hưởng đến kết quả bao gồm kích thước và vị trí của tổn thương (tổn thương nhỏ dưới 1.5 cm hoặc ở sâu thường khó sinh thiết hơn), đặc điểm bên trong khối u (hoại tử, vôi hóa), và kinh nghiệm của thủ thuật viên.
Kết luận
Luận văn đã thực hiện một nghiên cứu quan trọng nhằm đánh giá giá trị chẩn đoán của kỹ thuật sinh thiết xuyên thành ngực cắt bằng kim Tru-cut dưới hướng dẫn của CLVT đối với các tổn thương dạng u ở phổi. Những đóng góp chính của luận văn bao gồm:
- Xác định rõ ràng các đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng của các tổn thương dạng u ở phổi, cung cấp cái nhìn tổng quan về thách thức chẩn đoán.
- Kiểm chứng hiệu quả cao của STXTN dưới hướng dẫn CLVT, với tỉ lệ chẩn đoán chính xác đạt từ 82% đến 97%, đặc biệt hiệu quả trong phát hiện ung thư phổi.
- Phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến độ chính xác của sinh thiết, như kích thước và vị trí tổn thương, giúp cải thiện lựa chọn phương pháp.
- Ghi nhận tỉ lệ và các yếu tố nguy cơ của các tai biến thường gặp như tràn khí màng phổi (5-30%) và ho máu (1%), từ đó đề xuất các biện pháp phòng ngừa.
- Đánh giá sự phù hợp của phân loại giai đoạn TNM (UICC/AJCC 2009) và típ mô bệnh học (WHO 2004) trước và sau phẫu thuật, hỗ trợ quyết định điều trị tối ưu.
Hướng tới tương lai, cần tiếp tục các nghiên cứu đa trung tâm, với cỡ mẫu lớn hơn để củng cố các bằng chứng hiện có và khám phá thêm các yếu tố ảnh hưởng. Trong vòng 5 năm tới, việc chuẩn hóa quy trình, tăng cường đào tạo và đầu tư công nghệ sẽ giúp nâng cao hơn nữa độ an toàn và hiệu quả của STXTN. Hãy tham khảo luận văn này để đóng góp vào việc cải thiện chẩn đoán sớm và điều trị hiệu quả cho bệnh nhân mắc các bệnh lý phổi.
Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộ1 ĐẶT VẤN ĐỀ Các tổn thương dạng u ở phổi là những đám hoặc nốt mờ được phát hiện trên phim Xquang phổi hay trên phim cắt lớp vi tính (CLVT) lồng ngực. Có hơn 80 loại các tổn thương dạng u ở phổi, bản chất các tổn thương này có thể lành tính hoặc ung thư phế quản hoặc ung thư di căn từ nơi khác đến [1]. Ung thư phế quản là bệnh có tỉ lệ mắc và tử vong đứng hàng đầu trong các bệnh ung thư trên thế giới cũng như ở Việt Nam. Bệnh có tỉ lệ mắc cao ở cả hai giới [2].
Phẫu thuật là lựa chọn điều trị đầu tay cho những trường hợp giai đoạn sớm, bên cạnh đó, nhiều tổn thương lành tính ở phổi (như u mô thừa, u mỡ…) đôi khi không cần can thiệp. Do đó việc phát hiện và chẩn đoán sớm và chính xác rất quan trọng. Có nhiều phương pháp để chẩn đoán bản chất các khối u ở phổi: các kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh như chụp CLVT, chụp cộng hưởng từ, chụp PET/CT…và các kỹ thuật xâm nhập chẩn đoán như nội soi phế quản (NSPQ), NSPQ siêu âm, nội soi lồng ngực, sinh thiết xuyên thành ngực (STXTN) dưới hướng dẫn của phim Xquang phổi, màn huỳnh quang, chụp CLVT, chụp CLVT huỳnh quang,…Trong đó chỉ các kỹ thuật xâm nhập mới có thể lấy được bệnh phẩm để cung cấp tiêu chuẩn vàng cho chẩn đoán bản chất khối u. Để chẩn đoán các tổn thương ở phổi, NSPQ và STXTN được sử dụng nhiều nhất.
Nối soi phế quản giúp tiếp cận các khối u trung tâm, STXTN giúp tiếp cận các khối ngoại vi mà nội soi phế quản không tiếp cận được. Kỹ thuật STXTN được thực hiện từ cuối thế kỷ XIX, lúc đầu người ta sử dụng kim lớn sinh thiết dưới hướng dẫn của phim phổi hoặc chiếu Xquang. Kỹ thuật này cho hiệu quả thấp tỉ lệ tai biến cao. Sau đó kỹ thuật STXTN được phát triển dần đến nay, người ta sử dụng kim sinh thiết cắt dưới hướng 2 dẫn của chụp CLVT để lấy bệnh phẩm u phổi.
Kỹ thuật cho phép lấy được bệnh phẩm mô bệnh mà tỉ lệ tai biến không quá cao [3]. Kỹ thuật STXTN dưới hướng dẫn của chụp CLVT giúp thầy thuốc lấy được bệnh phẩm các tổn thương ở sâu, kích thước nhỏ, vị trí nguy hiểm (như ở trung thất, sát tim và các mạch máu lớn) với độ an toàn, chính xác cao. Bên cạnh đó đo tỷ trọng trước sinh thiết, giúp thầy thuốc tránh được vùng hoại tử, hoặc vùng phổi xẹp, nên hiệu quả sinh thiết được cải thiện. Việc chụp kiểm tra ngay sau sinh thiết giúp phát hiện và xử trí ngay các tai biến nếu có.
Ở nước ta kỹ thuật sinh thiết hút kim nhỏ được thực hiện từ những năm đầu thập kỷ 80 [4], STXTN bằng kim Tru-cut dựa trên Xquang phổi thẳng nghiêng từ những năm 1990 [5]. Năm 2001 Tạ Bá Thắng có báo cáo về sinh thiết phổi hút xuyên thành ngực dưới hướng dẫn của CLVT [6]. Trung tâm Hô hấp bệnh viện Bạch Mai đã tiến hành STXTN dưới hướng dẫn của chụp CLVT bằng kim Tru-cut từ năm 2002. Đến nay kỹ thuật này đã được triển khai ở nhiều bệnh viện trên cả nước.
Tuy nhiên chưa có nghiên cứu sâu kiểm chứng kết quả sinh thiết. Chính vì vậy chúng tôi tiến hành nghiên cứu này nhằm mục tiêu sau: 1. Nhận xét một số đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng các tổn thương dạng u ở phổi. Nghiên cứu giá trị chẩn đoán của kỹ thuật STXTN cắt bằng kim Tru-cut dưới hướng dẫn của chụp CLVT 3.
Phân loại giai đoạn TNM theo phân loại của UICC/AJCC năm 2009 và típ mô bệnh học theo tiêu chuẩn của WHO 2004 ở bệnh nhân ung thư phổi trước và sau mổ. 3 CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN 1. Tổng quan về các tổn thương dạng u ở phổi 1. Các loại tổn thương dạng u ở phổi Các tổn thương dạng u ở phổi luôn được các nhà lâm sàng quan tâm.
Các tổn thương dạng u có thể xếp loại là nốt hay khối tùy theo kích thước của tổn thương. Nốt đơn độc ở phổi là những tổn thương đơn độc có đường kính nhỏ hơn 3cm được bao bọc xung quanh bởi nhu mô phổi lành không có xẹp phổi hay hạch to. Những tổn thương có kích thước lớn hơn được gọi là các khối ở phổi. Những khối ở phổi có nguy cơ ác tính cao cần tích cực chẩn đoán bản chất tổn thương và xem xét khả năng phẫu thuật [1].
Các nốt đơn độc ở phổi thường không có triệu chứng, vô tình phát hiện ra nhờ các lý do khác. Một số ít trường hợp có triệu chứng tại chỗ (ho hoặc ho máu), hay có các triệu chứng toàn thân (mệt mỏi, gầy sút cân). Bản chất các nốt đơn độc ở phổi rất khác nhau, có thể lành tính hoặc ác tính. Với các tổn thương lành tính gặp đến 80% là các u hạt do nhiễm trùng, 10% u mỡ và 10% còn lại là các tổn thương hiếm khác như u hạt không do nhiễm trùng và các u lành tính khác.
Ở bệnh nhân dưới 35 tuổi, các nốt đơn độc phần lớn lành tính. Nguy cơ mắc ung thư tăng dần cho đến tuổi 65. Ở tuổi 65 hơn 2/3 các trường hợp nốt đơn độc ở phổi có nguy cơ ác tính. Hầu hết các trường hợp ác tính là ung thư phế quản nguyên phát.
Khoảng 30% còn lại do các di căn ung thư biểu mô tuyến từ các cơ quan khác ngoài phổi như vú, tuyến tiền liệt, đại tràng…[7], [8]. Mặc dù việc chẩn đoán xác định đòi hỏi phải có kết quả giải phẫu bệnh, nhưng tiền sử bệnh cũng rất hữu ích giúp cho nhà lâm sàng định hướng khả 4 năng ung thư. Trong số rất nhiều các yếu tố nguy cơ thì các yếu tố về tuổi, tiền sử hút thuốc, ho máu, kích thước và tính chất bờ tổn thương trên phim chụp CLVT và tiền sử mắc các bệnh ác tính là những yếu tố rất quan trọng, bên cạnh đó phải kể đến tiền sử tiếp xúc với các chất gây ung thư, hay sống ở những vùng dịch tễ có nhiễm nấm phổi và tiền sử mắc các bệnh phổi khác trước đó [9]. Triệu chứng lâm sàng các khối u lành tính ở phổi Các khối u lành tính ở phổi hay gặp ở người trẻ tuổi không hút thuốc, bao gồm các u hạt nhiễm trùng hoặc không nhiễm trùng, u hamartoma, u mạch và hiếm hơn là u hỗn hợp.
Các khối u lành tính ở phổi chiếm từ 2-5% các khối u nguyên phát ở phổi. Nhìn chung nguyên nhân và cơ chế bệnh sinh các khối u lành tính ở phổi còn chưa được biết nhiều [10], [11]. Hamartoma là loại u lành tính hay gặp nhất. Đây là khối u mà thành phần bao gồm sụn, tổ chức xơ và mỡ.
Trong một nghiên cứu về nốt đơn độc ở phổi từ năm 1974, người ta thấy 193/3802 (5%) các nốt đơn độc ở phổi là u hamartoma. Trong một nghiên cứu trên 215 u hamartoma được phẫu thuật ở Mayo Clinic người ta thấy tuổi bệnh nhân khoảng 70, tỉ lệ nam/nữ ngang nhau. Kích thước trung bình khối u là 1,5cm, một số trường hợp có kích thước tới 6cm. Hầu hết các trường hợp u hamartoma không có triệu chứng lâm sàng (97%), 17% thấy u phát triển chậm qua theo dõi trên phim phổi định kỳ.
Trên phim chụp các khối u hamartoma thấy có hình ảnh canxi hóa như bỏng ngô. Qua chụp CLVT ngực có thể chẩn đoán được 50% các trường hợp u hamartoma. U hạt nhiễm trùng chiếm tới 90% các u lành tính ở phổi. Các khối u này phát triển trên nền sự tổ chức hóa các ổ nhiễm trùng ở phổi.
Nguyên nhân nhiễm trùng tùy thuộc vào từng vùng địa lý. Các nguyên nhân thường gặp nhất là nấm histoplasmosis, coccidioidomycosis và lao. Các loại ít gặp khác gồm kén sán chó, giun đầu gai và các ký sinh trùng khác. Các u hạt 5 không do nhiễm trùng hay gặp ở bệnh nhân có bệnh hệ thống như sarcoidose, viêm khớp dạng thấp, bệnh u hạt Wegener.
Các loại khối u hỗn hợp có biểu hiện nốt đơn độc ở phổi gồm: áp xe phổi, viêm phổi hình cầu, viêm rãnh liên thùy có hình ảnh giả u, ổ máu tụ sau chấn thương hoặc phẫu thuật, các u xơ là hậu quả sau quá trình viêm và nhiễm trùng. Các loại u hiếm gặp hơn là silicosis, kén phế quản, amyloidose, dị dạng mạch [1]. Với các khối u lành tính ở phổi, biểu hiện lâm sàng phụ thuộc vào vị trí khối u. Các khối u trong lòng khí phế quản, các khối u ở nhu mô phổi có các triệu chứng lâm sàng và hình ảnh Xquang khác nhau.
Khối u trong lòng khí quản có thể không có triệu chứng hoặc có thể có triệu chứng giống như hen, bệnh nhân có ho, thở khò khè, khó thở, ho máu. Với các trường hợp này cần xem kỹ hình ảnh khí quản trên phim phổi có thể phát hiện được khối u, cần khẳng định lại bằng chụp CLVT lồng ngực. Các trường hợp u trong lòng khí quản cần được soi phế quản chẩn đoán, qua đó có thể can thiệp điều trị bằng sinh thiết hoặc đốt laser. Tuy nhiên hầu hết các trường hợp cần phẫu thuật cắt bỏ [12].
Khối u trong lòng phế quản cũng thường có triệu chứng do tắc phế quản bán phần hoặc hoàn toàn. Bệnh nhân thường có viêm phổi tái phát nhiều lần, giãn phế quản, ran rít ran ngáy một bên, xẹp phổi, viêm phổi sau tắc. Một số ít trường hợp có thể có ho máu. Trên phim Xquang phổi và phim chụp CLVT ngực thường thấy hình ảnh hậu quả của tắc nghẽn hơn là thấy hình ảnh trực tiếp của khối u.
Qua soi phế quản có thể thấy vị trí khối u. Các khối u lành tính thường có lớp niêm mạc bình thường do đó khi soi phế quản có chải rửa phế quản, thậm chí sinh thiết khối u cũng không chẩn đoán rõ được bản chất của khối u. Trong các trường hợp này sinh thiết xuyên thành phế quản hiệu quả hơn. Hầu hết các khối u trong lòng phế quản có thể lấy qua nội soi phế quản, tuy nhiên có trường hợp phải phẫu thuật mở phế quản, cắt đoạn 6 thậm chí cắt thùy hoặc cắt cả một phổi.
Biến chứng chảy máu khi sinh thiết khối u trong lòng phế quản không cao dưới 1,9%. Biến chứng này cao hơn ở những bệnh nhân có u tăng sinh mạch [10]. Khối u ở nhu mô phổi thường không có triệu chứng, thậm chí khối u to cũng thường không có triệu chứng và thường phát hiện tình cờ khi đi khám một bệnh khác. Để chẩn đoán xác định bản chất của khối u thường phải STXTN.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Tạ Bá Thắng (n.d.). Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán [Luận án tiến sĩ]. LuanAn.net. https://luanan.net/y-hoc/sinh-thiet-u-phoi-bang-ct-lam-sang-gia-tri-chan-doan
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán" nghiên cứu về vấn đề gì?
Tài liệu: Luận án tiến sĩ nghiên cứu đặc điểm lâm sàng cận lâm sàng và giá trị của sinh thiết cắt xuyên thành ngực dưới hướng dẫn của chụp cắt lớp vi tính trong
Luận án "Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán" thuộc chuyên ngành Hô hấp. Danh mục: Y Học.
Luận án "Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán" có bao nhiêu trang?
Luận án "Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán" có 165 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Sinh thiết u phổi bằng CT: Đặc điểm lâm sàng và giá trị chẩn đoán" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.