Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh

Nâng cao giáo dục quyền và bổn phận bằng cách khai thác tri thức địa phương. Bài viết khám phá vai trò cộng đồng trong hình thành công dân có trách nhiệm.

Tác giả

Luan An

Thể loại

Luận án tiến sĩ khoa học giáo dục

Năm xuất bản

Số trang

245

Thời gian đọc

37 phút

Lượt xem

0

Lượt tải

0

Phí lưu trữ

50 Point

Tổng quan nhanh

Chủ đề:
Cơ sở lý luận giáo dục quyền bổn phận trẻ em Tày-Nùng
Số trang:
245 trang
Trường:
Đại học Thái Nguyên
Chuyên ngành:
Lý luận và Lịch sử giáo dục
Tác giả:
Năm:

Tóm tắt nội dung luận án

I.Cơ sở lý luận giáo dục quyền bổn phận trẻ em Tày Nùng

Tài liệu thiết lập nền tảng lý luận cho việc giáo dục quyền và bổn phận cho học sinh tiểu học Tày-Nùng. Nó xem xét các nghiên cứu hiện có về giáo dục quyền trẻ em và bối cảnh văn hóa đặc thù của cộng đồng Tày-Nùng. Phần này cung cấp cái nhìn toàn diện về bối cảnh giáo dục, trước khi đề xuất các can thiệp thực tế. Mục tiêu là đảm bảo phương pháp giáo dục phù hợp với nhu cầu và đặc điểm riêng của đối tượng. Điều này thúc đẩy hiệu quả giáo dục quyền công dângiáo dục bổn phận công dân cho trẻ em. Luận án nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hiểu rõ bối cảnh để tạo ra tác động tích cực. Việc này giúp các em phát triển nhận thức đúng đắn về vị trí của mình trong cộng đồng và xã hội rộng lớn.

1.1. Các nghiên cứu liên quan về giáo dục quyền trẻ em

Phần này tổng hợp các nghiên cứu quan trọng về hoạt động giáo dục quyền và bổn phận trẻ em. Nhiều công trình đã được xem xét. Bao gồm các nghiên cứu về sử dụng tri thức bản địa trong giáo dục. Tài liệu cũng đề cập đến các nghiên cứu về văn hóa Tày-Nùng, phân tích ý nghĩa của văn hóa này trong việc giáo dục quyền và bổn phận cho trẻ em. Việc này cung cấp một cái nhìn tổng quan về bối cảnh nghiên cứu. Nó nhấn mạnh sự cần thiết của một cách tiếp cận đặc thù, phù hợp với từng nhóm dân tộc.

1.2. Đặc điểm học sinh tiểu học Tày Nùng

Học sinh tiểu học người Tày-Nùng có những đặc điểm riêng biệt về văn hóa và xã hội. Việc nắm rõ những đặc điểm này là then chốt cho quá trình giáo dục. Quá trình giáo dục quyền và bổn phận cần phù hợp với nhận thức và môi trường sống của các em. Sự thấu hiểu về cộng đồng giúp xây dựng nội dung giáo dục hiệu quả. Nó gắn kết với cuộc sống hàng ngày. Đây là yếu tố quan trọng để đảm bảo giáo dục giá trị sống thực sự có ý nghĩa và khả thi.

1.3. Nội dung và phương pháp giáo dục quyền bổn phận

Luận án trình bày nội dung và phương pháp cụ thể để giáo dục quyền và bổn phận cho học sinh tiểu học Tày-Nùng. Các con đường giáo dục được xác định. Bao gồm việc lồng ghép vào các môn học và hoạt động ngoại khóa. Mục đích là sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục một cách hiệu quả. Tạo ra sự liên kết giữa kiến thức và thực tiễn. Điều này giúp trẻ em hiểu rõ quyền của mình và trách nhiệm xã hội địa phương. Nó còn giúp hình thành ý thức công dân từ sớm.

II.Tri thức địa phương Khái niệm và vai trò trong giáo dục

Nghiên cứu tập trung vào khái niệm và vai trò của tri thức địa phương. Việc sử dụng tri thức này mang lại nhiều lợi ích cho giáo dục. Đặc biệt trong việc truyền tải các giá trị về quyền và bổn phận. Tri thức địa phương không chỉ là kho tàng văn hóa. Nó còn là công cụ mạnh mẽ để kết nối kiến thức hàn lâm với thực tế đời sống. Nó thúc đẩy giáo dục quyền công dângiáo dục bổn phận công dân một cách tự nhiên, gần gũi với học sinh. Sự tích hợp này giúp trẻ em dễ dàng tiếp thu bài học. Đồng thời củng cố bản sắc văn hóa của cộng đồng. Việc khai thác tri thức địa phương đúng cách sẽ nâng cao chất lượng giáo dục.

2.1. Định nghĩa tri thức địa phương và bản địa

Tri thức địa phương (TTĐP) được định nghĩa là những hiểu biết và kinh nghiệm. Chúng được hình thành và gìn giữ qua nhiều thế hệ tại một cộng đồng cụ thể. Tri thức này bao gồm phong tục tập quán, nghề truyền thống, tín ngưỡng, và cách ứng xử xã hội. Đối với cộng đồng Tày-Nùng, TTĐP thể hiện qua các bài hát dân ca, lễ hội, quy tắc làng bản. Việc hiểu rõ khái niệm này là nền tảng để khai thác hiệu quả. Đây là cốt lõi của tri thức bản địa trong giáo dục, giúp định hình phương pháp luận.

2.2. Vai trò của văn hóa địa phương trong chương trình học

Văn hóa địa phương đóng vai trò thiết yếu trong việc giáo dục quyền và bổn phận. Nó cung cấp các ví dụ thực tế, sống động. Điều này giúp học sinh dễ dàng liên hệ với bài học. Khi văn hóa địa phương trong chương trình học được tích hợp, trẻ em không chỉ học về luật pháp. Các em còn học về các giá trị đạo đức, trách nhiệm đối với gia đình và cộng đồng. Điều này tạo ra một môi trường học tập ý nghĩa. Nó gắn bó với bản sắc dân tộc, góp phần vào giáo dục công dân cộng đồng một cách hiệu quả.

2.3. Tiêu chí xác định tri thức bản địa phù hợp

Việc lựa chọn tri thức bản địa cần tuân thủ các tiêu chí rõ ràng. TTĐP phải phù hợp với nội dung giáo dục quyền và bổn phận. Nó cần mang tính giáo dục cao, dễ hiểu đối với học sinh tiểu học. Các tiêu chí bao gồm tính đại diện, tính giáo dục, tính phù hợp với lứa tuổi và khả năng tiếp thu của học sinh. Sự cân nhắc kỹ lưỡng giúp đảm bảo việc sử dụng tri thức bản địa trong giáo dục đạt hiệu quả tối ưu. Nó còn tránh được những yếu tố không phù hợp. Điều này đảm bảo tính chính xác và giá trị của nội dung.

III.Thực trạng ứng dụng tri thức bản địa vào giáo dục cộng đồng

Phần này phân tích thực trạng việc sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em tại các trường tiểu học khu vực Việt Bắc. Đặc biệt là đối với học sinh Tày-Nùng. Tài liệu trình bày những kinh nghiệm quốc tế và Việt Nam. Đồng thời chỉ ra những điểm mạnh và điểm yếu trong quá trình triển khai. Việc khảo sát thực tế cung cấp cái nhìn chân thực về những gì đã và đang diễn ra. Nó làm cơ sở cho việc đề xuất các giải pháp cải thiện. Đây là bước quan trọng để hiểu rõ bối cảnh và thách thức. Nó cũng hỗ trợ việc thực hiện giáo dục công dân cộng đồnggiáo dục giá trị sống một cách hiệu quả hơn.

3.1. Kinh nghiệm quốc tế và Việt Nam trong giáo dục giá trị sống

Nghiên cứu khảo sát kinh nghiệm giáo dục quyền và bổn phận trẻ em trên thế giới và tại Việt Nam. Các quốc gia khác nhau có những cách tiếp cận đa dạng. Việt Nam cũng có những thành tựu và hạn chế nhất định. Việc học hỏi từ những kinh nghiệm này giúp định hình chiến lược phù hợp. Điều này cung cấp nền tảng vững chắc để phát triển phương pháp giảng dạy tích hợp hiệu quả cho trẻ em Tày-Nùng. Các bài học rút ra từ đây có giá trị thực tiễn rất cao.

3.2. Khảo sát thực trạng sử dụng tri thức địa phương

Một cuộc khảo sát toàn diện đã được tiến hành tại các trường tiểu học khu vực Việt Bắc. Khảo sát tập trung vào thực trạng sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận cho học sinh Tày-Nùng. Kết quả thu được cung cấp dữ liệu định lượng và định tính. Dữ liệu này phản ánh mức độ nhận thức, cách thức áp dụng và hiệu quả ban đầu của việc tích hợp. Nó cho thấy những cơ hội và rào cản hiện hữu trong hệ thống giáo dục hiện tại.

3.3. Đánh giá chung về hiệu quả và hạn chế hiện tại

Kết quả khảo sát dẫn đến một đánh giá tổng thể về thực trạng. Có những điểm sáng trong việc sử dụng tri thức địa phương, nhưng cũng tồn tại nhiều hạn chế. Việc thiếu tài liệu, phương pháp chưa đồng bộ, và nhận thức chưa đầy đủ là những thách thức. Đánh giá này nhấn mạnh nhu cầu cải thiện để tối ưu hóa văn hóa địa phương trong chương trình học. Việc này đòi hỏi sự phối hợp nhiều bên để nâng cao hiệu quả giáo dục. Cần có chiến lược tổng thể và lâu dài.

IV.Biện pháp thúc đẩy giáo dục quyền và bổn phận công dân

Chương này tập trung vào việc đề xuất các biện pháp cụ thể. Mục tiêu là tăng cường giáo dục quyền và bổn phận trẻ em thông qua việc sử dụng tri thức địa phương. Các biện pháp được xây dựng dựa trên cơ sở lý luận vững chắc và thực trạng đã khảo sát. Mục tiêu là tạo ra một khung hành động hiệu quả. Giúp học sinh tiểu học Tày-Nùng không chỉ hiểu mà còn thực hành các quyền và bổn phận của mình. Các giải pháp này nhấn mạnh phương pháp giảng dạy tích hợp và sự gắn kết với trách nhiệm xã hội địa phương. Điều này đảm bảo tính khả thi và bền vững của các chương trình giáo dục.

4.1. Nguyên tắc xây dựng biện pháp giáo dục tích hợp

Việc xây dựng biện pháp dựa trên các nguyên tắc cơ bản. Nguyên tắc đảm bảo tính mục đích của hoạt động giáo dục là hàng đầu. Gắn kết với cuộc sống của học sinh, với thực tiễn vùng miền là thiết yếu. Sự phù hợp với đối tượng giáo dục cũng được chú trọng. Cuối cùng, nguyên tắc thống nhất giữa giáo dục trong nhà trường, gia đình và cộng đồng địa phương là quan trọng. Các nguyên tắc này định hướng cho mọi hành động. Nó hỗ trợ giáo dục công dân cộng đồng một cách có hệ thống.

4.2. Lựa chọn tri thức bản địa thiết kế giáo án

Một biện pháp quan trọng là lựa chọn tri thức địa phương phù hợp. Việc này cần dựa trên nội dung quyền và bổn phận trẻ em cần giáo dục. Sau đó, tiến hành thiết kế giáo án và lập kế hoạch tổ chức hoạt động giáo dục. Quy trình này đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về văn hóa Tày-Nùng. Việc tích hợp này làm cho các bài học trở nên sinh động, gần gũi. Nó củng cố văn hóa địa phương trong chương trình học. Điều này giúp các em tiếp thu kiến thức một cách tự nhiên.

4.3. Tổ chức hoạt động giáo dục theo sự kiện văn hóa

Tổ chức các hoạt động giáo dục trong nhà trường với nội dung hưởng ứng các sự kiện văn hóa địa phương là một biện pháp hiệu quả. Các lễ hội, phong tục truyền thống có thể trở thành bối cảnh cho các bài học về quyền con người và cộng đồng. Điều này giúp học sinh học hỏi một cách tự nhiên và thực tế. Nó còn góp phần vào việc gìn giữ và phát huy các giá trị văn hóa bản địa. Hoạt động này tạo ra sự gắn kết giữa giáo dục và đời sống văn hóa.

V.Tích hợp văn hóa địa phương để phát triển năng lực công dân

Phần cuối của luận án đề xuất các chiến lược để tối ưu hóa việc tích hợp văn hóa địa phương. Mục tiêu là phát triển toàn diện năng lực công dân cho học sinh tiểu học Tày-Nùng. Các biện pháp này không chỉ dừng lại ở việc giảng dạy trên lớp. Nó còn mở rộng ra môi trường gia đình và cộng đồng. Việc này tạo ra một hệ sinh thái giáo dục đồng bộ. Nơi các em có thể thực hành và thấm nhuần các giá trị về quyền và bổn phận một cách bền vững. Cách tiếp cận này giúp học sinh trở thành những công dân tích cực và có trách nhiệm.

5.1. Đa dạng hóa hình thức giáo dục công dân cộng đồng

Cần tổ chức đa dạng các hình thức hoạt động giáo dục sử dụng tri thức địa phương. Điều này nhằm giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh Tày-Nùng trong trường tiểu học. Các hình thức có thể bao gồm trò chơi dân gian, kể chuyện cổ tích, sân khấu hóa, hoặc các chuyến đi thực tế. Sự đa dạng giúp duy trì hứng thú học tập. Nó còn tạo điều kiện cho giáo dục công dân cộng đồng phát triển mạnh mẽ. Việc này làm cho quá trình học tập trở nên hấp dẫn hơn.

5.2. Phối hợp giáo dục nhà trường gia đình và cộng đồng

Sự phối hợp giữa nhà trường, gia đình và cộng đồng là yếu tố then chốt. Giáo viên, phụ huynh và người lớn trong cộng đồng cần cùng nhau tạo ra môi trường giáo dục thống nhất. Gia đình có thể truyền đạt các giá trị truyền thống, trong khi cộng đồng tổ chức các hoạt động văn hóa. Sự hợp tác này củng cố giáo dục giá trị sốngtrách nhiệm xã hội địa phương. Nó tạo nên một mạng lưới hỗ trợ vững chắc cho sự phát triển của trẻ em.

5.3. Đánh giá tác động của phương pháp giảng dạy tích hợp

Cần có một quy trình đánh giá kết quả giáo dục. Việc này đảm bảo tính khách quan và khoa học. Đánh giá tác động của việc sử dụng phương pháp giảng dạy tích hợp giúp điều chỉnh và cải thiện các biện pháp. Các tiêu chí đánh giá có thể bao gồm sự thay đổi trong nhận thức, thái độ và hành vi của học sinh. Mục tiêu là liên tục nâng cao chất lượng giáo dục quyền công dânphát triển năng lực công dân. Việc đánh giá định kỳ là cần thiết để tối ưu hóa các chương trình giáo dục.

Xem trước tài liệu
Tải đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học tày nùng

Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung

Tải đầy đủ (245 trang)

Trích đoạn nội dung luận án

Tải xuống để đọc toàn bộ

BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN –––––––––––––––––––– NGUYỄN THỊ NGỌC SỬ DỤNG TRI THỨC ĐỊA PHƢƠNG TRONG GIÁO DỤC QUYỀN VÀ BỔN PHẬN TRẺ EM CHO HỌC SINH TIỂU HỌC TÀY - NÙNG LUẬN ÁN TIẾN SĨ KHOA HỌC GIÁO DỤC THÁI NGUYÊN - 2014 BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN –––––––––––––––––––– NGUYỄN THỊ NGỌC SỬ DỤNG TRI THỨC ĐỊA PHƢƠNG TRONG GIÁO DỤC QUYỀN VÀ BỔN PHẬN TRẺ EM CHO HỌC SINH TIỂU HỌC TÀY - NÙNG Chuyên ngành: Lý luận và lịch sử giáo dục Mã số: 62 14 01 02 LUẬN ÁN TIẾN SĨ KHOA HỌC GIÁO DỤC Ngƣời hƣớng dẫn khoa học: PGS.TS PHẠM HỒNG QUANG THÁI NGUYÊN - 2014 i LỜI CAM ĐOAN Tôi xin cam đoan đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi, các số liệu và kết quả nghiên cứu trong luận án chƣa từng đƣợc ai công bố trong bất kỳ công trình nào khác. Tác giả luận án Nguyễn Thị Ngọc ii MỤC LỤC Lời cam đoan. ii Danh mục các chữ viết tắt. iii Danh mục các bảng.

iv Danh mục các biểu đồ, đồ thị. vi MỞ ĐẦU. Tính cấp thiết của vấn đề nghiên cứu. Mục đích nghiên cứu.

Khách thể và đối tƣợng nghiên cứu. Giả thuyết khoa học. Phạm vi nghiên cứu. Các luận điểm khoa học của luận án.

Những đóng góp mới của luận án. Cấu trúc của luận án .6 Chƣơng 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ SỬ DỤNG TRI THỨC ĐỊA PHƢƠNG TRONG GIÁO DỤC QUYỀN VÀ BỔN PHẬN TRẺ EM CHO HỌC SINH TIỂU HỌC TÀY - NÙNG. Những nghiên cứu chủ yếu về hoạt động giáo dục quyền và bổn phận trẻ em. Một số công trình nghiên cứu về sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục học sinh.

Những nghiên cứu về văn hóa Tày - Nùng và ý nghĩa giáo dục quyền và bổn phận trẻ em. Khái niệm cơ bản của luận án. Giáo dục quyền và bổn phận trẻ em. Tri thức - Tri thức địa phƣơng.

Tri thức địa phƣơng của cộng đồng dân tộc Tày - Nùng trong giáo dục học sinh tiểu học. Đặc điểm của tri thức địa phƣơng. Các tiêu chí xác định đặc trƣng văn hóa là tri thức địa phƣơng đƣợc sử dụng trong giáo dục học sinh tiểu học. Quá trình giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh học sinh tiểu học Tày - Nùng.

Một vài đặc điểm cơ bản của học sinh tiểu học ngƣời Tày - Nùng. Đặc điểm của quá trình giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng. Nội dung và phƣơng pháp giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng. Các con đƣờng giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng.

Sử dụng tri thức địa phƣơng trong quá trình giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng. Mục đích sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng. Nội dung tri thức địa phƣơng sử dụng trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng. Nguyên tắc và cách thức sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng.

Các yếu tố ảnh hƣởng tới quá trình sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng .53 KẾT LUẬN CHƢƠNG 1.55 Chƣơng 2: CƠ SỞ THỰC TIỄN CỦA VIỆC SỬ DỤNG TRI THỨC ĐỊA PHƢƠNG TRONG GIÁO DỤC QUYỀN VÀ BỔN PHẬN TRẺ EM CHO HỌC SINH TIỂU HỌC TÀY - NÙNG KHU VỰC VIỆT BẮC. Những kinh nghiệm thực tiễn về giáo dục quyền và bổn phận trẻ em trên thế giới và ở Việt Nam. Kinh nghiệm của các quốc gia trên thế giới. Kinh nghiệm giáo dục quyền và bổn phận trẻ em tại Việt Nam.

Khảo sát thực trạng sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh Tày - Nùng tại các trƣờng tiểu học khu vực Việt Bắc. Những vấn đề chung về khảo sát thực trạng. Kết quả khảo sát thực trạng sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận cho học sinh tiểu học Tày - Nùng khu vực Việt Bắc. Đánh giá chung về thực trạng sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận cho học sinh tiểu học Tày - Nùng khu vực Việt Bắc .88 KẾT LUẬN CHƢƠNG 2.92 Chƣơng 3: BIỆN PHÁP GIÁO DỤC QUYỀN VÀ BỔN PHẬN TRẺ EM CHO HỌC SINH TIỂU HỌC TÀY - NÙNG QUA SỬ DỤNG TRI THỨC ĐỊA PHƢƠNG CỦA KHU VỰC VIỆT BẮC.

Một số nguyên tắc định hƣớng xây dựng biện pháp. Nguyên tắc đảm bảo tính mục đích của hoạt động giáo dục. Nguyên tắc đảm bảo gắn với cuộc sống của học sinh, với thực tiễn đời sống vùng miền. Nguyên tắc đảm bảo sự phù hợp với đối tƣợng giáo dục.

Nguyên tắc đảm bảo sự thống nhất giữa giáo dục trong nhà trƣờng, giáo dục gia đình và giáo dục tại cộng đồng địa phƣơng. Biện pháp sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục quyền và bổn phận trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng khu vực Việt Bắc. Biện pháp 1: Lựa chọn tri thức địa phƣơng phù hợp với nội dung Q&BP trẻ em cần giáo dục để thiết kế giáo án và lập kế hoạch tổ chức hoạt động GD. Biện pháp 2: Vận dụng quy trình sử dụng TTĐP để giáo dục Q&BP trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng.

Biện pháp 3: Tổ chức các hoạt động giáo dục Q&BP trẻ em trong nhà trƣờng với nội dung hƣởng ứng các sự kiện văn hóa diễn ra tại địa phƣơng. Biện pháp 4: Tổ chức đa dạng các hình thức hoạt động giáo dục sử dụng tri thức địa phƣơng để giáo dục Q&BP trẻ em cho học sinh Tày - Nùng trong trƣờng tiểu học. Biện pháp 5: Kết hợp đánh giá trong và ngoài nhà trƣờng về kết quả giáo dục quyền và bổn phận qua sử dụng tri thức địa phƣơng. Mối quan hệ giữa các biện pháp.

Thực nghiệm sƣ phạm. Khảo nghiệm đánh giá các biện pháp sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng. Thực nghiệm sƣ phạm .111 KẾT LUẬN CHƢƠNG 3.147 KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ .150 CÁC CÔNG TRÌNH ĐÃ CÔNG BỐ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN .151 TÀI LIỆU THAM KHẢO .160 iii DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT DH : Dạy học DTTS : Dân tộc thiểu số GD : Giáo dục GV : Giáo viên HS : Học sinh NGLL : Ngoài giờ lên lớp Q&BP : Quyền và bổn phận QTGD : Quá trình giáo dục TE : Trẻ em TH : Tiểu học TTĐP : Tri thức địa phƣơng iv DANH MỤC CÁC BẢNG Bảng 2.1: Đánh giá của CBQL và giáo viên về ƣu thế sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP trẻ em cho HSTH Tày - Nùng.2: Nhận thức của CBQL và giáo viên về mục đích sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP cho HSTH Tày - Nùng .3: Nhận thức của giáo viên về nội dung quyền và bổn phận đƣợc giáo dục qua sử dụng tri thức địa phƣơng .4: Nhận thức của giáo viên về hình thức và phƣơng pháp sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP cho học sinh tiểu học Tày - Nùng .5: Tỉ lệ giáo viên sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng .6: Các loại hình văn hóa địa phƣơng đƣợc sử dụng trong giáo dục Q&BP cho HSTH Tày - Nùng .7: Nội dung tri thức địa phƣơng đƣợc giáo viên sử dụng trong giáo dục quyền và bổn phận cho học sinh tiểu học Tày - Nùng .8: Hình thức sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP cho học sinh tiểu học Tày - Nùng .9: Phƣơng pháp sử dụng TTĐP để giáo dục Q&BP cho học sinh tiểu học Tày - Nùng trong hoạt động giáo dục NGLL .10: Phƣơng pháp sử dụng TTĐP nhằm giáo dục Q&BP cho học sinh trong dạy học môn Đạo đức .11: Yếu tố ảnh hƣởng đến quá trình sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP cho học sinh tiểu học ngƣời Tày - Nùng .12: Khó khăn của giáo viên khi sử dụng TTĐP trong giáo dục Q&BP trẻ em cho học sinh tiểu học Tày - Nùng .1: Đánh giá về tính cần thiết của các biện pháp .2: Đánh giá tính khả thi của các biện pháp .3: Nhận thức của học sinh về quyền và bổn phận trẻ em trƣớc thực nghiệm .4: Thái độ và hành vi của học sinh về các quyền và bổn phận trƣớc thực nghiệm .5: Điểm TB nhận thức của học sinh về Q&BP sau TN lần 1 .6: Nhận thức của HS trƣớc và sau TN lần 1 .7: Thái độ của học sinh trƣớc và sau thực nghiệm lần 1 .8: Điểm TB hành vi của học sinh trƣớc và sau thực nghiệm lần 1 .9: Hành vi của học sinh trƣớc và sau thực nghiệm lần 1 .10: Điểm TB nhận thức của học sinh sau TN lần 2 .11: Nhận thức của học sinh sau thực nghiệm lần 2 .12: Điểm TB thái độ của học sinh sau TN lần 2 .13: Điểm TBC hành vi của học sinh sau TN lần 2 .14: Tƣơng quan hành vi của học sinh hai tỉnh giữa TN lần 1 và TN lần 2 .15: Giá trị TBC ở lớp TN sau hai lần thực nghiệm .16: Kết quả khảo sát kỹ năng thiết kế giáo án (lập kế hoạch tổ chức hoạt động GD) tích hợp TTĐP của giáo viên trƣớc thực nghiệm .17: Kết quả khảo sát năng lực dạy học (tổ chức hoạt động GD) tích hợp TTĐP của giáo viên trƣớc thực nghiệm .18: Kết quả khảo sát kỹ năng thiết kế giáo án (lập kế hoạch tổ chức hoạt động GD) tích hợp TTĐP của giáo viên sau thực nghiệm .19: Kết quả khảo sát kỹ năng thiết kế giáo án (lập kế hoạch HĐ) với các tiêu chí cụ thể của giáo viên sau thực nghiệm .20: Kết quả khảo sát năng lực dạy học (tổ chức hoạt động GD) tích hợp TTĐP của giáo viên sau thực nghiệm .21: Kết quả khảo sát năng lực dạy học (tổ chức hoạt động GD) tích hợp TTĐP của giáo viên sau thực nghiệm với các tiêu chí cụ thể .144 vi DANH MỤC CÁC BIỂU ĐỒ, ĐỒ THỊ Biểu đồ: Biểu đồ 2.1: Đánh giá của CBQL và giáo viên về ƣu thế sử dụng tri thức địa phƣơng trong giáo dục Q&BP cho HSTH Tày - Nùng .

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Trích dẫn luận án này

Nguyễn Thị Ngọc (2014). Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận [Luận án tiến sĩ, Đại học Thái Nguyên]. LuanAn.net. https://luanan.net/tai-lieu-khac/su-dung-tri-thuc-dia-phuong-trong-giao-duc-quyen-va-bon-phan-tre-em-cho-hoc

Câu hỏi thường gặp

Luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" nghiên cứu về vấn đề gì?

Nâng cao giáo dục quyền và bổn phận bằng cách khai thác tri thức địa phương. Bài viết khám phá vai trò cộng đồng trong hình thành công dân có trách nhiệm.

Luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" được bảo vệ tại trường nào?

Luận án này được bảo vệ tại Đại học Thái Nguyên. Năm bảo vệ: 2014.

Luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" thuộc chuyên ngành gì?

Luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" thuộc chuyên ngành Lý luận và lịch sử giáo dục. Danh mục: Tài liệu khác.

Luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" có bao nhiêu trang?

Luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" có 245 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.

Cách tải luận án "Sử dụng tri thức địa phương trong giáo dục quyền và bổn phận" về máy như thế nào?

Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.

Luận án liên quan

Chia sẻ tài liệu: Facebook Twitter