Luận án: Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng cấp quyền người dùng cuối (EULA)
"Luận án tiến sĩ luật học tập trung bảo vệ quyền lợi của người dùng cuối trong hợp đồng cấp quyền, phân tích và đề xuất các giải pháp pháp lý cho vấn đề này."
Năm xuất bản
Số trang
181
Thời gian đọc
28 phút
Lượt xem
0
Lượt tải
0
Phí lưu trữ
50 Point
Tổng quan nhanh
- Chủ đề:
- Bản chất EULA: Thỏa thuận cấp phép, rủi ro người dùng.
- Số trang:
- 181 trang
- Trường:
- Trường Đại học Kinh tế - Luật, Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh
- Chuyên ngành:
- Luật Kinh tế
- Tác giả:
- Nguyễn Phan Phương Tần
- Năm:
- 2021
Tóm tắt nội dung luận án
I.
Hợp đồng EULA là Thỏa thuận cấp phép người dùng cuối. Nó xác định các quyền và trách nhiệm của người dùng khi sử dụng phần mềm. EULA không phải là hợp đồng mua bán. Nó chỉ cấp quyền sử dụng phần mềm. Người dùng thường gặp EULA dưới dạng hợp đồng theo mẫu. Điều này gây ra nhiều rủi ro. Người dùng chấp nhận các điều khoản mà không đọc kỹ. Việc này dẫn đến việc bỏ qua các Điều khoản không công bằng EULA. Hợp đồng EULA mang tính một chiều. Nhà phát triển đặt ra các điều kiện. Người dùng chỉ có lựa chọn chấp nhận hoặc từ chối. Sự mất cân bằng này ảnh hưởng đến quyền lợi người dùng. Các điều khoản thường phức tạp và khó hiểu. Nhiều người dùng không có kiến thức pháp lý đầy đủ. Họ khó đánh giá đúng tác động của EULA. Tài liệu này đi sâu phân tích bản chất pháp lý của EULA. Nó khám phá các hình thức giao kết phổ biến. Mục đích là làm rõ các vấn đề cốt lõi. Từ đó, xây dựng cơ sở lý luận cho việc bảo vệ người dùng. Nghiên cứu cũng chỉ ra các rủi ro tiềm ẩn. Đó là những rủi ro phát sinh từ việc chấp nhận các Điều khoản sử dụng phần mềm không rõ ràng. Việc nhận diện và hiểu rõ các rủi ro là bước đầu tiên. Nó giúp người dùng tự bảo vệ mình tốt hơn.
1.1. EULA là gì Thỏa thuận cấp phép người dùng cuối.
EULA là viết tắt của End User License Agreement. Đây là hợp đồng pháp lý giữa nhà phát triển phần mềm và người dùng cuối. Hợp đồng này cấp cho người dùng quyền sử dụng phần mềm. Nó không chuyển giao quyền sở hữu. Người dùng chỉ được cấp phép. Các điều khoản sử dụng phần mềm được quy định rõ.
1.2. Đặc điểm hợp đồng theo mẫu EULA.
EULA thường là hợp đồng theo mẫu. Nó được soạn sẵn bởi nhà phát triển. Người dùng không có quyền đàm phán. Họ chỉ có thể chấp nhận hoặc từ chối toàn bộ. Hình thức giao kết phổ biến là "click-wrap" (nhấp chuột đồng ý) hoặc "browse-wrap" (sử dụng dịch vụ đồng nghĩa với chấp nhận). Đặc điểm này tạo ra sự mất cân bằng quyền lực.
1.3. Rủi ro pháp lý cho người dùng cuối.
Người dùng đối mặt nhiều rủi ro. Họ thường bỏ qua việc đọc kỹ EULA. Các điều khoản ẩn, ngôn ngữ phức tạp gây khó hiểu. Điều này dẫn đến chấp nhận các nghĩa vụ không mong muốn. Các điều khoản không công bằng EULA có thể giới hạn quyền của người dùng. Nó ảnh hưởng đến quyền riêng tư, quyền chấm dứt hợp đồng.
II.
Bảo vệ quyền của người dùng trong hợp đồng EULA là vấn đề cấp bách. Môi trường kỹ thuật số phát triển nhanh chóng. Số lượng phần mềm và ứng dụng tăng lên. Người dùng tương tác hàng ngày với các hệ thống này. Hợp đồng EULA điều chỉnh các tương tác đó. Tuy nhiên, sự phức tạp của EULA tạo ra thách thức. Nhiều điều khoản ẩn chứa rủi ro cho Quyền riêng tư dữ liệu. Người dùng cần được bảo vệ. Nền tảng pháp lý vững chắc là cần thiết. Nó đảm bảo các quyền cơ bản của người dùng được tôn trọng. Điều này bao gồm quyền được biết, quyền kiểm soát dữ liệu cá nhân. Các điều luật hiện hành về bảo vệ người tiêu dùng có thể áp dụng. Tuy nhiên, chúng cần được bổ sung. Cần có các quy định đặc thù cho hợp đồng điện tử. Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân đóng vai trò quan trọng. Nó thiết lập các nguyên tắc về thu thập, xử lý và lưu trữ dữ liệu. Một Chính sách bảo mật rõ ràng là không đủ. Cần có cơ chế thực thi mạnh mẽ. Người dùng phải có khả năng khiếu nại. Họ phải có quyền chấm dứt hợp đồng khi cần. Mục tiêu cuối cùng là tạo ra môi trường công bằng. Nó phải minh bạch cho cả người dùng và nhà phát triển.
2.1. Nhu cầu bảo vệ người dùng trong kỷ nguyên số.
Kỷ nguyên số mang lại tiện ích lớn. Người dùng phụ thuộc nhiều vào phần mềm. Điều này đặt ra vấn đề về an toàn thông tin. Quyền riêng tư dữ liệu trở thành mối quan tâm hàng đầu. Nhu cầu bảo vệ người dùng ngày càng tăng. Cần đảm bảo quyền lợi của họ.
2.2. Các quyền cơ bản của người dùng cuối.
Người dùng cuối có nhiều quyền. Quyền truy cập thông tin rõ ràng về các điều khoản sử dụng. Quyền kiểm soát dữ liệu cá nhân. Quyền được thông báo về mục đích thu thập dữ liệu. Quyền từ chối các điều khoản không công bằng. Quyền chấm dứt hợp đồng khi không hài lòng.
2.3. Vai trò của luật pháp hiện hành.
Các luật bảo vệ người tiêu dùng cung cấp nền tảng. Luật sở hữu trí tuệ cũng liên quan. Tuy nhiên, cần có luật chuyên biệt cho hợp đồng điện tử và dữ liệu. Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân là ví dụ. Nó củng cố vị thế pháp lý của người dùng.
III.
Quyền riêng tư dữ liệu là trọng tâm của mọi hợp đồng EULA hiện đại. Phần mềm thường yêu cầu quyền truy cập vào thông tin cá nhân. Việc Thu thập và sử dụng dữ liệu phải minh bạch. Người dùng cần biết rõ dữ liệu nào được thu thập. Mục đích sử dụng dữ liệu là gì. Dữ liệu có được chia sẻ với bên thứ ba không. Một Chính sách bảo mật rõ ràng, dễ hiểu là bắt buộc. Chính sách này phải nêu cụ thể các loại dữ liệu. Thời gian lưu trữ dữ liệu cũng cần được công bố. Đặc biệt, cần có sự Đồng ý của người dùng rõ ràng. Đồng ý này phải dựa trên thông tin đầy đủ. Người dùng có quyền rút lại sự đồng ý bất cứ lúc nào. Các nhà phát triển phải tuân thủ nghiêm ngặt Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân. Các quy định như GDPR, CCPA đặt ra tiêu chuẩn cao. Những luật này yêu cầu bảo vệ dữ liệu mạnh mẽ. Nhà phát triển phải áp dụng các biện pháp kỹ thuật, tổ chức. Mục đích là bảo vệ dữ liệu khỏi truy cập trái phép. Việc vi phạm các quy định về Quyền riêng tư dữ liệu có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Đó là tiền phạt nặng và mất uy tín. Bảo mật thông tin người dùng không chỉ là nghĩa vụ pháp lý. Nó còn là yếu tố then chốt xây dựng lòng tin.
3.1. Thu thập và sử dụng dữ liệu cá nhân.
EULA thường cho phép nhà phát triển thu thập dữ liệu. Dữ liệu đó là hành vi sử dụng, thông tin cá nhân. Mục đích có thể là cải thiện sản phẩm, quảng cáo. Người dùng cần hiểu rõ về việc thu thập này. Cần biết cách dữ liệu được sử dụng.
3.2. Chính sách bảo mật dữ liệu minh bạch.
Một chính sách bảo mật tốt cần rõ ràng. Nó phải dễ tiếp cận. Chính sách nêu chi tiết việc thu thập, lưu trữ, xử lý dữ liệu. Nó cần giải thích các quyền của người dùng. Chính sách này nên được tách biệt hoặc liên kết rõ ràng trong EULA.
3.3. Các quy định về quyền riêng tư dữ liệu.
Nhiều quốc gia có luật bảo vệ dữ liệu cá nhân. Các quy định này như GDPR, CCPA là ví dụ. Chúng đặt ra yêu cầu cao về sự đồng ý của người dùng. Chúng đòi hỏi quyền truy cập, chỉnh sửa, xóa dữ liệu. Việc tuân thủ là bắt buộc.
IV.
Các Điều khoản không công bằng EULA là vấn đề nhức nhối. Chúng tạo ra sự mất cân bằng lớn. Người dùng bị đặt vào vị thế bất lợi. Điều khoản không công bằng có thể là giới hạn trách nhiệm quá mức. Nó cũng có thể là quyền đơn phương sửa đổi hợp đồng. Hoặc là việc thu thập dữ liệu không rõ ràng. Việc nhận diện những điều khoản này rất quan trọng. Các điều khoản này có thể bị vô hiệu hóa bởi pháp luật. Nhiều quốc gia có quy định chống lại các điều khoản hợp đồng bất lợi. Thỏa thuận cấp phép người dùng cuối phải công bằng. Nó cần đảm bảo sự cân bằng lợi ích. Người dùng có Quyền chấm dứt hợp đồng nếu phát hiện các điều khoản bất công. Quyền này cần được thực hiện dễ dàng. Nhà phát triển phần mềm có trách nhiệm cung cấp các điều khoản minh bạch. Họ không được lợi dụng vị thế của mình. Pháp luật cần cung cấp cơ chế giải quyết tranh chấp hiệu quả. Cơ chế này giúp người dùng bảo vệ quyền lợi. Đồng thời, nó tạo áp lực để Trách nhiệm nhà phát triển phần mềm được nâng cao. Việc tuyên truyền, giáo dục người dùng cũng rất cần thiết. Nó giúp họ nâng cao nhận thức. Người dùng có thể tự bảo vệ mình trước các điều khoản không công bằng.
4.1. Xác định điều khoản không công bằng EULA.
Điều khoản không công bằng thường gây bất lợi lớn cho người dùng. Nó không thể thương lượng. Ví dụ bao gồm từ bỏ quyền pháp lý. Hoặc là cho phép nhà phát triển sửa đổi điều khoản tùy ý. Điều này tạo gánh nặng không cân xứng.
4.2. Hậu quả pháp lý của điều khoản bất lợi.
Các điều khoản không công bằng có thể bị vô hiệu. Tòa án hoặc cơ quan quản lý có thể tuyên bố chúng không có giá trị. Điều này có thể dẫn đến việc hợp đồng bị chấm dứt một phần. Nhà phát triển phải đối mặt với rủi ro pháp lý.
4.3. Biện pháp khắc phục cho người dùng.
Người dùng có thể khiếu nại lên cơ quan bảo vệ người tiêu dùng. Họ có thể khởi kiện dân sự. Quyền chấm dứt hợp đồng là một lựa chọn. Các tổ chức hỗ trợ pháp lý có thể giúp đỡ.
V.
Trách nhiệm nhà phát triển phần mềm là cốt lõi. Họ phải đảm bảo sản phẩm an toàn, hoạt động đúng cam kết. Điều này liên quan đến các Điều khoản sử dụng phần mềm trong EULA. Nhà phát triển phải minh bạch về chức năng. Họ cần công bố các giới hạn và rủi ro. Việc tuân thủ Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân là bắt buộc. Điều này đòi hỏi thiết kế sản phẩm có tính riêng tư. Dữ liệu người dùng phải được bảo vệ từ khâu thiết kế. Nhà phát triển cần có hệ thống quản lý dữ liệu an toàn. Việc này giảm thiểu nguy cơ rò rỉ, lạm dụng dữ liệu. Việc không tuân thủ có thể dẫn đến phạt nặng. Nó cũng ảnh hưởng đến uy tín thương hiệu. Nhiều tiêu chuẩn quốc tế đã được xây dựng. Các tiêu chuẩn này hướng dẫn cách phát triển phần mềm an toàn. Chúng khuyến khích việc tạo ra Thỏa thuận cấp phép người dùng cuối công bằng. Nhà phát triển cần chủ động tìm hiểu và áp dụng. Việc kiểm toán bảo mật định kỳ là cần thiết. Nó giúp phát hiện và khắc phục lỗ hổng. Trách nhiệm nhà phát triển phần mềm không chỉ dừng lại ở pháp lý. Nó còn là trách nhiệm đạo đức.
5.1. Trách nhiệm nhà phát triển phần mềm.
Nhà phát triển có trách nhiệm cung cấp phần mềm hoạt động ổn định. Họ phải bảo mật thông tin người dùng. Trách nhiệm bao gồm việc thông báo rõ ràng về các điều khoản. Họ phải chịu trách nhiệm về lỗ hổng bảo mật.
5.2. Tuân thủ luật bảo vệ dữ liệu cá nhân.
Nhà phát triển phải tuân thủ các luật như GDPR, CCPA. Hoặc là luật bảo vệ dữ liệu cá nhân tại Việt Nam. Điều này bao gồm việc xin sự đồng ý rõ ràng. Nó cũng bao gồm việc bảo vệ dữ liệu khỏi truy cập trái phép.
5.3. Tiêu chuẩn quốc tế và ngành.
Áp dụng các tiêu chuẩn ISO 27001 là một ví dụ. Nó giúp nhà phát triển xây dựng hệ thống quản lý an toàn thông tin. Các hướng dẫn về phát triển phần mềm an toàn cũng quan trọng. Việc tuân thủ này nâng cao chất lượng sản phẩm. Nó tăng cường lòng tin của người dùng.
VI.
Sự Đồng ý của người dùng là nền tảng. Đó là yếu tố hợp pháp hóa mọi hợp đồng EULA. Đồng ý cần được đưa ra một cách tự nguyện, có hiểu biết. Người dùng phải hiểu rõ các điều khoản trước khi chấp nhận. Điều này đặc biệt quan trọng với việc Thu thập và sử dụng dữ liệu. EULA và Chính sách bảo mật phải trình bày rõ ràng. Người dùng cần biết họ đang đồng ý với điều gì. Đồng ý có thể là nhấp chuột vào ô "Tôi đồng ý". Tuy nhiên, việc đó phải đi kèm với thông tin đầy đủ. Nếu người dùng không đồng ý với các điều khoản, họ có Quyền chấm dứt hợp đồng. Quyền này phải được thực hiện một cách dễ dàng. Nhà phát triển không được đặt ra rào cản vô lý. Sau khi chấm dứt, các quyền và nghĩa vụ sẽ thay đổi. Dữ liệu cá nhân cần được xử lý theo quy định. Thông thường là xóa bỏ hoặc ẩn danh hóa. Thỏa thuận cấp phép người dùng cuối cần bao gồm quy định rõ ràng về quyền này. Người dùng cần có kênh để từ chối các điều khoản cụ thể. Họ cũng cần kênh để khiếu nại khi phát hiện vi phạm. Việc đảm bảo quyền tự do lựa chọn cho người dùng là thiết yếu. Nó giúp tạo ra môi trường kỹ thuật số công bằng.
6.1. Đồng ý của người dùng Cơ sở pháp lý.
Đồng ý của người dùng là yêu cầu pháp lý cơ bản. Nó hợp lệ khi người dùng hiểu rõ thông tin. Đồng ý phải được cung cấp tự nguyện. Các điều khoản quan trọng cần được làm nổi bật. Người dùng có quyền từ chối đồng ý ban đầu.
6.2. Quyền chấm dứt hợp đồng EULA.
Người dùng có quyền chấm dứt thỏa thuận. Điều này có thể xảy ra khi họ không còn muốn sử dụng phần mềm. Hoặc là khi họ không đồng ý với các điều khoản mới. Quyền này cần được thực hiện mà không gặp trở ngại.
6.3. Quy trình từ chối và khiếu nại.
Nhà phát triển cần cung cấp kênh rõ ràng. Người dùng có thể từ chối điều khoản. Họ có thể nộp khiếu nại về hành vi vi phạm. Quy trình này phải đơn giản, dễ tiếp cận. Nó đảm bảo quyền được lắng nghe của người dùng.
Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Tải đầy đủ (181 trang)Trích đoạn nội dung luận án
Tải xuống để đọc toàn bộĐẠI HỌC QUỐC GIA THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ - LUẬT NGUYỄN PHAN PHƯƠNG TẦN BẢO VỆ QUYỀN CỦA NGƯỜI DÙNG TRONG HỢP ĐỒNG CẤP QUYỀN NGƯỜI DÙNG CUỐI LUẬN ÁN TIẾN SĨ LUẬT HỌC TP. HỒ CHÍ MINH - NĂM 2021 ĐẠI HỌC QUỐC GIA THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ - LUẬT NGUYỄN PHAN PHƯƠNG TẦN BẢO VỆ QUYỀN CỦA NGƯỜI DÙNG TRONG HỢP ĐỒNG CẤP QUYỀN NGƯỜI DÙNG CUỐI Ngành: Luật Kinh tế Mã số: 62380107 LUẬN ÁN TIẾN SĨ LUẬT HỌC NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC: PGS. DƯƠNG ANH SƠN TP. HỒ CHÍ MINH NĂM - 2021 ĐẠI HỌC QUỐC GIA THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ - LUẬT NGUYỄN PHAN PHƯƠNG TẦN BẢO VỆ QUYỀN CỦA NGƯỜI DÙNG TRONG HỢP ĐỒNG CẤP QUYỀN NGƯỜI DÙNG CUỐI Ngành: Luật Kinh tế Mã số: 62380107 Phản biện 1: PGS.
Lê Thị Bích Thọ - Đại học Luật Tp.HCM Phản biện 2: TS. Nguyễn Hải An – Tòa án Nhân dân tối cao NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC PGS. DƯƠNG ANH SƠN TP. HỒ CHÍ MINH NĂM - 2021 LỜI CAM ĐOAN Tôi tên là Nguyễn Phan Phương Tần, nghiên cứu sinh Khóa 16, Ngành Luật Kinh tế, Khoa Luật Kinh tế, Trường Đại học Kinh tế - Luật, mã số học viên 01680107009.
Tôi xin cam đoan rằng: luận án mang tên “Bảo vệ các quyền của người dùng trong hợp đồng cấp quyền người dùng cuối” này là do chính tôi thực hiện; các thông tin được sử dụng trong luận án là trung thực và đã được trích dẫn nguồn đầy đủ; không có bất kỳ kết quả nghiên cứu nào của luận án đã được công bố hoặc nộp để lấy bằng cấp ở trường này hoặc bất kỳ trường nào khác. Nếu có bất kỳ nội dung nào sai sự thật, tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm. Hồ Chí Minh, Ngày …. Năm 2021 Tác giả NGUYỄN PHAN PHƯƠNG TẦN DANH MỤC VIẾT TẮT Tên đầy đủ Viết tắt Đạo luật bảo vệ người tiêu dùng California CCPA Đạo luật Lạm dụng và Gian lận Máy tính CFAA Công nghệ thông tin CNTT Trao đổi dữ liệu điện tử EDI Châu Âu (Europe) EU Hợp đồng cấp quyền người dùng cuối EULA (End User License Agreement) Liên đoàn và Hiệp hội quản lý rủi ro châu Âu FERMA Đạo luật Quản trị An ninh Thông tin Liên bang FISMA Hội đồng Thương mại Liên bang (The United States FTC Federal Trade Commission) The General Data Protection GDPR Đạo luật về tính linh hoạt và tính trách nhiệm về bảo HIPAA hiểm y tế Diễn đàn quản lý Internet IGF Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế OECD Cơ quan giám sát độc lập SA Thương mại điện tử TMĐT Luật Thống nhất về Giao dịch Điện tử của Hoa Kỳ UETA (Uniform Electronic Transaction Act) Diễn đàn Kinh tế Thế giới WEF DANH MỤC BẢNG BIỂU Bảng 1.2 Tỷ lệ Vi phạm Bản quyền.2 EULA của Microsoft Software.Thống kê độ dài các EULA của các chương trình phổ biến.3 Top 5 khiếu nại thường gặp của người tiêu dùng.
115 DANH MỤC HÌNH ẢNH Hình 1.2 Chữ ký điện tử dưới dạng chữ ký. Hợp đồng góp kèm.2 Hợp đồng nhấp chuột .2 Đường dẫn đến hợp đồng trình duyệt trên trang web .2 Đơn hàng hiển thị trên tài khoản mua hàng của giao dịch tự động .2 Xác nhận đơn hàng gửi từ hệ thống tự động đến email người mua hàng .2 Vị trí mục “Điều khoản” của Google.2 Vị trí mục “Điều khoản” TOS của Facebook. 86 MỤC LỤC LỜI CAM ĐOAN DANH MỤC VIẾT TẮT DANH MỤC BẢNG BIỂU DANH MỤC HÌNH ẢNH MỤC LỤC Trang PHẦN MỞ ĐẦU. Tính cấp thiết của đề tài.
Mục tiêu nghiên cứu. Đối tượng nghiên cứu và phạm vi nghiên cứu. Đối tượng nghiên cứu. Phạm vi nghiên cứu:.
Câu hỏi nghiên cứu. Phương pháp nghiên cứu. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn của luận án. Bố cục luận án.
10 CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU VỀ BẢO VỆ NGƯỜI DÙNG TRONG HỢP ĐỒNG CẤP QUYỀN NGƯỜI DÙNG CUỐI .1 Tổng quan tình hình nghiên cứu .1 Các công trình liên quan đến hợp đồng điện tử .2 Các công trình nghiên cứu liên quan đến EULA .3 Các công trình nghiên cứu liên quan đến lý thuyết hợp đồng .2 Điểm mới của luận án .3 Cơ sở lý thuyết nghiên cứu .1 Lý thuyết về chi phí giao dịch của Ronald Coase.2 Lý thuyết về hành vi của người dùng của Philip Kotler .3 Lý thuyết về hợp đồng theo mẫu .4 Học thuyết về tính bất hợp lý (The Unconscionability Doctrine) trong giao kết hợp đồng điện tử phát triển bởi Thomas Gamarello .5 Mô hình “Điều lệ Thế giới ảo” (Charter of Interration) của Edward Castronova liên quan đến quyền tài sản trong thế giới ảo. 34 Kết luận chương 1. 37 CHƯƠNG 2 KHÁI QUÁT CHUNG VỀ HỢP ĐỒNG ĐIỆN TỬ VÀ HỢP ĐỒNG CẤP QUYỀN NGƯỜI DÙNG CUỐI .1 Hợp đồng điện tử và các hình thức phổ biến của hợp đồng điện tử .1 Khái niệm hợp đồng điện tử .2 Đặc điểm của hợp đồng điện tử .3 Phân loại các hợp đồng điện tử được giao kết trong môi trường mạng toàn cầu .2 Giới thiệu về hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .1 Lịch sử hình thành và phát triển .3 Vai trò của hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .4 Chủ thể tham gia hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .5 Đối tượng của hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .6 Hình thức biểu đạt và phương thức giao kết .3 Bản chất pháp lý của EULA .1 Bản chất hợp đồng của EULA .2 Bản chất hợp đồng theo mẫu của EULA .4 Giới hạn bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ của chủ sở hữu phần mềm trong các hợp đồng cấp quyền người dùng cuối. 96 Kết luận chương 2.
98 CHƯƠNG 3 QUYỀN CỦA NGƯỜI DÙNG TRONG CÁC GIAO DỊCH LIÊN QUAN ĐẾN HỢP ĐỒNG CẤP QUYỀN NGƯỜI DÙNG CUỐI .1 Người dùng cuối trong hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .1 Người dùng cuối và người tiêu dùng .2 Người dùng cuối tại Việt Nam .3 Quyền của người dùng cuối trong pháp luật Việt Nam và pháp luật các nước .2 Tác động của giao dịch điện tử đối với hành vi của người dùng cuối .1 Các yếu tố tác động đến hành vi của người dùng cuối .2 Hành vi và thái độ của người dùng khi sử dụng phần mềm .3 Những điều khoản trong EULA có thể mang lại rủi ro cho người dùng cuối .1 Thỏa thuận cho phép sử dụng dữ liệu và thông tin cá nhân .2 Điều khoản về giới hạn trách nhiệm và bồi thường thiệt hại .3 Điều khoản đơn phương chấm dứt dịch vụ .4 Những bất cập của pháp luật Việt Nam về bảo vệ quyền riêng tư của người dùng cuối trong các EULA .1 Sự thất bại của điều khoản bắt buộc trong các hợp đồng theo mẫu .2 Quy trách nhiệm cho người dùng đối với việc kiểm soát thông tin của mình trong các EULA .5 Bảo vệ quyền riêng tư của người dùng thông qua hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .6 Bảo vệ quyền tài sản của người dùng thông qua hợp đồng cấp quyền người dùng cuối .1 Công nhận quyền tài sản đối với tài sản ảo .2 Luật hóa mô hình của Castronova và Balkin. 154 Kết luận chương 3. 157 PHẦN KẾT LUẬN. 158 DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH CÔNG BỐ KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU CỦA LUẬN ÁN TIẾN SĨ 1 PHẦN MỞ ĐẦU 1.
Tóm tắt luận án Luận án đặt vấn đề là giải quyết việc bảo vệ quyền lợi của người dùng liên quan đến các giao dịch được thực hiện trong môi trường mạng internet. Chủ yếu các quyền của người dùng trong môi trường này gắn liền với hợp đồng cấp quyền người dùng cuối (EULA), là các thỏa thuận được đề xuất bởi các nhà sản xuất chương trình phần mềm hay ứng dụng di động trước khi người dùng có tiến hành sử dụng các dịch vụ mà họ cung cấp. Đề giải quyết được vấn đề này, luận án đi từ việc tìm hiểu hợp đồng cấp quyền người dùng cuối là gì và các đặc điểm cơ bản của nó. Dựa trên nhiều quan điểm đang còn tranh cãi giữa các nhà nghiên cứu pháp lý trên thế giới, luận án đưa ra kết luận về bản chất hợp đồng theo mẫu của EULA.
Từ đó, định hướng rõ ràng hơn về thái độ cần thiết của pháp luật quản lý các giao dịch này trên thực tế. Ngoài ra, luận án còn đi từ nguồn gốc của vấn đề là quyền lợi người dùng mạng đang bị xâm phạm nghiêm trọng xuất phát từ đặc tính giao kết và hình thức giao kết của EULA. Kết quả nghiên cứu cho thấy, vì đặc tính giao kết qua mạng với thời lượng xuất hiện ngắn nhưng dung lượng nội dung lại dài, khiến cho người dùng không thể dành đủ sự chú ý cũng như có thể hiểu rõ các rủi ro có thể xảy ra với mình. Vì vậy, luận án lý giải lý do các quy định hiện hành về bảo mật thông tin người dùng lại không mang lại hiệu quả cao, cũng như chưa thể làm tròn nhiệm vụ bảo vệ người dùng mạng.
Đồng thời, về quan hệ tài sản từ tài sản ảo, pháp luật Việt Nam cũng chưa có quan điểm rõ ràng. Trong khi đó, các văn bản dưới luật đều đi theo xu hướng không công nhận và không bảo vệ người dùng nếu có tranh chấp về tài sản ảo. Do đó, luận án chủ yếu đưa ra các đề xuất theo hai hướng, một là nhằm tăng cường quy định về bảo vệ quyền riêng tư và thông tin cá nhân của người dùng, và hai là đề xuất bổ sung quy định công nhận tài sản ảo và mô hình bảo vệ quyền tài 2 sản của người dùng mạng thông qua đối tượng nghiên cứu chính được nghiên cứu trong luận án này là hợp đồng cấp quyền người dùng cuối. Tính cấp thiết của đề tài Tháng 4/2018, vụ bê bối của của “ông trùm” mạng xã hội Facebook về việc làm rò rỉ thông tin cá nhân của hơn 50 triệu người dùng làm chấn động thị trường công nghệ, các dữ liệu cá nhân được thu thập và sử dụng cho mục đích thương mại lẫn chính trị, ảnh hưởng đến cả cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 2016.1 Tháng 11/2018, tổ chức Privacy International đã tố cáo các công ty môi giới dữ liệu Acxiom, công ty phần mềm tên tuổi Oracle, công ty xếp hạng tín nhiệm Experian, Equifax và các công ty quảng cáo Criteo, Quantcast và Tapad vì đã mua bán dữ liệu khách hàng mà không có nền tảng pháp lý nào cho phép điều đó.2 Không còn là chuyện của thế giới, ngay cả tại Việt Nam, các vụ rò rỉ thông tin của khách hàng ngày càng trở nên phổ biến.
Ngày 10/11/2018, dữ liệu khách hàng của Thế Giới Di Động, Con Cưng cũng bị đưa lên diễn đàn Raid Forums.
Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ
Trích dẫn luận án này
Nguyễn Phan Phương Tần (2021). Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA [Luận án tiến sĩ, Trường Đại học Kinh tế - Luật]. LuanAn.net. https://luanan.net/tai-lieu-khac/bao-ve-quyen-nguoi-dung-trong-hop-dong-cap-quyen-nguoi-dung-cuoi
Câu hỏi thường gặp
Luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" nghiên cứu về vấn đề gì?
"Luận án tiến sĩ luật học tập trung bảo vệ quyền lợi của người dùng cuối trong hợp đồng cấp quyền, phân tích và đề xuất các giải pháp pháp lý cho vấn đề này."
Luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" được bảo vệ tại trường nào?
Luận án này được bảo vệ tại Trường Đại học Kinh tế - Luật. Năm bảo vệ: 2021.
Luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" thuộc chuyên ngành gì?
Luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" thuộc chuyên ngành Luật Kinh tế. Danh mục: Tài liệu khác.
Luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" có bao nhiêu trang?
Luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" có 181 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.
Cách tải luận án "Bảo vệ quyền người dùng trong hợp đồng EULA" về máy như thế nào?
Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.