Luận án Tiến sĩ Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo của Bradley M. Spiers tại Đại học Chicago

Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers khám phá mối liên hệ sâu sắc giữa âm nhạc và sự sống nhân tạo, mở ra những chân trời mới trong khoa học và nghệ thuật.

Trường ĐH

The University of Chicago

Chuyên ngành

Music

Tác giả

Luan An

Thể loại

Luận án Tiến sĩ

Năm xuất bản

Số trang

227

Thời gian đọc

35 phút

Lượt xem

0

Lượt tải

0

Phí lưu trữ

50 Point

Tổng quan nhanh

Chủ đề:
1. Âm nhạc & Sự sống Nhân tạo: Luận giải đa chiều
Số trang:
227 trang
Trường:
The University of Chicago
Chuyên ngành:
Music
Tác giả:
Năm:

Tóm tắt nội dung luận án

I. Âm nhạc Sự sống Nhân tạo Luận giải đa chiều

Luận án tiến sĩ của Bradley M. Spiers khám phá mối quan hệ phức tạp giữa âm nhạc và sự sống nhân tạo (A-Life). Luận án không chỉ là một phân tích kỹ thuật mà còn là một cuộc điều tra triết học sâu sắc. Nó đặt ra câu hỏi về bản chất của sự sáng tạo âm nhạc, trí tuệ và nhận thức trong bối cảnh công nghệ đang phát triển. Công trình nghiên cứu này đi sâu vào cách A-Life cung cấp một lăng kính mới để hiểu các hệ thống phức tạp trong âm nhạc. Nó xem xét các mô hình dựa trên tác nhân có thể tạo ra âm nhạc tạo sinh như thế nào. Mục tiêu là vượt ra ngoài việc chỉ tạo ra âm nhạc bằng máy móc. Nó hướng tới việc khám phá ý nghĩa của âm nhạc khi được tạo ra bởi các thực thể "sống" nhân tạo. Luận án nghiên cứu các khía cạnh lịch sử và hiện đại của các cỗ máy âm nhạc. Nó xem xét các ý nghĩa đạo đức và thẩm mỹ của việc tạo ra các thực thể có thể "sáng tác" hoặc "biểu diễn" âm nhạc. Khái niệm về trí tuệ nhân tạo trong âm nhạc được mổ xẻ thông qua các ví dụ thực tế và suy đoán lý thuyết. Luận án cũng đề cập đến các vấn đề cơ bản về bản chất con người và máy móc. Nó thách thức các quan niệm truyền thống về nghệ thuật và tác giả.

1.1. Khái niệm về Âm nhạc Android học

“Âm nhạc Android học” là một lĩnh vực nghiên cứu mới. Nó kiểm tra vai trò của robot và automata trong lịch sử âm nhạc. Lĩnh vực này không chỉ tập trung vào việc tạo ra âm nhạc bằng máy móc. Nó còn xem xét cách máy móc ảnh hưởng đến cách con người cảm nhận âm nhạc. Các thiết bị cơ khí cổ xưa đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành sự hiểu biết này. Chúng đặt nền móng cho khái niệm về sự sống nhân tạo (A-Life) trong âm nhạc. Máy móc này không chỉ là công cụ. Chúng là các thực thể có thể mô phỏng hành vi con người. Sự phát triển của các hệ thống phức tạp này đã thay đổi tư duy về sáng tác thuật toán. Chúng mở ra những câu hỏi về khả năng tự chủ của máy móc trong nghệ thuật.

1.2. Vấn đề Tâm Thân và Âm nhạc Tạo sinh

Mối quan hệ giữa tâm trí và cơ thể là một chủ đề trung tâm. Luận án khám phá cách nó liên quan đến âm nhạc tạo sinh. Các cỗ máy có thể có "tâm trí" âm nhạc không? Làm thế nào các thuật toán có thể thể hiện cảm xúc hoặc ý định nghệ thuật? Những câu hỏi này thúc đẩy việc xem xét sâu hơn về sự sống nhân tạo (A-Life). Nó liên quan đến khả năng của máy móc để tạo ra âm nhạc vượt ra ngoài các quy tắc lập trình cứng nhắc. Luận án kiểm tra các mô hình máy học cho âm nhạc. Nó phân tích khả năng của chúng trong việc học và thích nghi. Cuộc thảo luận bao gồm các khía cạnh triết học của nhận thức nhân tạo. Nó liên quan đến việc tạo ra âm nhạc mang tính nổi (Emergence).

1.3. Nền tảng Lý thuyết Sự sống Nhân tạo

Sự sống nhân tạo (A-Life) cung cấp một khung lý thuyết mạnh mẽ. Nó giúp hiểu các hiện tượng âm nhạc. Phương pháp này không chỉ là mô phỏng vật lý. Nó tập trung vào các nguyên tắc cơ bản của sự sống, sự tiến hóa và tính nổi. Luận án giải thích tại sao A-Life là cần thiết cho nghiên cứu này. Nó cho phép các nhà nghiên cứu tạo ra các môi trường âm nhạc tự phát triển. Nó sử dụng các mô hình dựa trên tác nhân để khám phá âm nhạc tiến hóa. Điều này vượt ra ngoài các phương pháp sáng tác thuật toán truyền thống. Nó đưa ra một cách tiếp cận toàn diện hơn. Cách tiếp cận này giúp hiểu âm nhạc như một hệ thống phức tạp. Nó có khả năng thích ứng và thể hiện hành vi tự tổ chức.

II. Lịch sử Automata Từ Cơ khí đến Âm nhạc

Luận án của Spiers sâu sắc đi vào lịch sử phong phú của automata. Nó khám phá mối liên hệ của chúng với âm nhạc từ thế kỷ 18. Chương này không chỉ là một bài học lịch sử. Nó là một cuộc điều tra về cách những cỗ máy cơ khí này định hình quan niệm của con người về trí tuệ và sự sáng tạo. Từ những chiếc đồng hồ biết chơi nhạc đến những con vịt máy biết ăn, automata là biểu tượng của sự khéo léo kỹ thuật và ảo tưởng triết học. Chúng đại diện cho nỗ lực của con người nhằm tái tạo sự sống và khả năng âm nhạc. Luận án phân tích cách những cỗ máy này được coi là "người biểu diễn" hoặc "nhà soạn nhạc". Nó xem xét các phản ứng văn hóa và đạo đức mà chúng tạo ra. Điều này đặt nền móng cho việc hiểu các khái niệm hiện đại về trí tuệ nhân tạo trong âm nhạc và sáng tác thuật toán. Nó cho thấy cách các ý tưởng về hệ thống phức tạp có nguồn gốc sâu xa trong lịch sử.

2.1. Automata Khai sáng và Ảo mộng Đạo đức

Thời kỳ Khai sáng chứng kiến sự bùng nổ của automata. Những cỗ máy này không chỉ gây kinh ngạc về kỹ thuật. Chúng còn gợi lên những câu hỏi triết học sâu sắc. Luận án khám phá "ảo mộng đạo đức" liên quan đến chúng. Đó là niềm tin rằng máy móc có thể bắt chước không chỉ hình thức mà cả tinh thần con người. Các ví dụ về máy móc biết viết và chơi nhạc được phân tích. Chúng thể hiện sự phức tạp của cơ khí và ý tưởng về "tâm trí" âm nhạc. Những cỗ máy này là những thực nghiệm âm nhạc sớm. Chúng đặt ra câu hỏi về bản chất của sáng tạo và quyền tác giả. Chúng cũng minh họa cách con người tưởng tượng về sự sống nhân tạo (A-Life) trước khi có máy tính điện tử.

2.2. Vaucanson và Di sản Lãng mạn của Máy móc

Jacques de Vaucanson là một nhân vật trung tâm trong lịch sử automata. Các sáng tạo của ông, như vịt máy và người chơi sáo, đã gây chấn động châu Âu thế kỷ 18. Luận án phân tích di sản của Vaucanson. Nó tập trung vào cách những cỗ máy của ông được "tái sinh" trong văn hóa lãng mạn. Điều này bao gồm các câu chuyện, opera và tác phẩm nghệ thuật sau này. Chúng tiếp tục khám phá ý tưởng về máy móc có sự sống. Di sản của Vaucanson cho thấy sự ám ảnh của con người với việc tạo ra trí tuệ nhân tạo trong âm nhạc. Nó khám phá sự giao thoa giữa nghệ thuật, khoa học và triết học. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của các thực nghiệm âm nhạc từ thời kỳ đó.

2.3. Máy móc Âm nhạc và Mô hình Con người

Automata âm nhạc là mô hình của con người và âm nhạc. Chúng không chỉ phát lại giai điệu. Chúng còn thách thức quan niệm về khả năng của con người. Luận án xem xét "người máy âm nhạc" (musical man-machine). Nó thảo luận về cách chúng được xây dựng để bắt chước khả năng ngôn ngữ và biểu diễn. Sự tương đồng giữa các cơ quan ngôn ngữ và cơ quan âm nhạc được khám phá. Nó tạo ra "một nhà hát của tâm trí" thông qua cơ học. Điều này nhấn mạnh vai trò của automata trong việc định hình nhận thức về sáng tác thuật toán. Nó cũng là một tiền thân của các ý tưởng về âm nhạc tạo sinh. Các hệ thống phức tạp được nghiên cứu thông qua lăng kính lịch sử này.

III. Trí tuệ Nhân tạo Âm nhạc Thẩm mỹ Phân tích

Chương này chuyển trọng tâm sang các ứng dụng hiện đại của trí tuệ nhân tạo trong âm nhạc. Nó đặc biệt khám phá "Tính thông minh âm nhạc" của máy móc. Luận án không chỉ mô tả các công nghệ. Nó đi sâu vào các câu hỏi thẩm mỹ và phân tích mà chúng đặt ra. Có phải âm nhạc do AI sáng tác là "nghệ thuật" không? Làm thế nào để đánh giá chất lượng của sáng tác thuật toán? Các hệ thống máy học cho âm nhạc đã đạt được những tiến bộ đáng kể. Chúng có thể tạo ra các tác phẩm phức tạp và đầy sắc thái. Tuy nhiên, việc hiểu ý nghĩa và giá trị của những tác phẩm này vẫn là một thách thức. Luận án xem xét các phương pháp khác nhau để phân tích âm nhạc tạo sinh. Nó liên quan đến các khung diễn giải mới. Mục tiêu là phát triển một "lý thuyết thẩm mỹ" cho âm nhạc phi nhân loại.

3.1. EMI và Các vấn đề về Trí tuệ Âm nhạc

EMI (Experiments in Musical Intelligence) là một ví dụ nổi bật. Nó minh họa tiềm năng của sáng tác thuật toán. Chương này phân tích EMI và các hoạt động của nó. Nó kiểm tra cách EMI tạo ra âm nhạc "giống" với các nhà soạn nhạc vĩ đại. Các vấn đề về "tâm trí" âm nhạc của máy móc được thảo luận. Có phải máy móc có ý định nghệ thuật không? Hay chúng chỉ là những công cụ phức tạp? Luận án xem xét các cuộc tranh luận xung quanh tính sáng tạo của AI. Nó đánh giá các giới hạn và khả năng của máy học cho âm nhạc. Điều này cũng liên quan đến việc đặt câu hỏi về tính nguyên bản trong âm nhạc tạo sinh.

3.2. Phân tích Thẩm mỹ trong Sáng tác Thuật toán

Việc đánh giá thẩm mỹ âm nhạc do thuật toán sáng tác đòi hỏi một cách tiếp cận mới. Các tiêu chí truyền thống có thể không đủ. Luận án đề xuất các phương pháp phân tích cụ thể. Nó giúp hiểu cấu trúc, cảm xúc và ý nghĩa của âm nhạc tạo sinh. Nó xem xét các yếu tố như tính nổi (Emergence) và sự bất ngờ. Những yếu tố này thường xuất hiện trong âm nhạc do hệ thống phức tạp tạo ra. Mục tiêu là phát triển một khung phân tích toàn diện. Khung này có thể áp dụng cho cả âm nhạc do con người và máy móc sáng tác. Nó giúp hiểu rõ hơn về tiềm năng sáng tạo của trí tuệ nhân tạo trong âm nhạc.

3.3. Hermeneutics của Trí tuệ Nhân tạo Âm nhạc

Hermeneutics là khoa học về diễn giải. Nó đóng vai trò quan trọng trong việc hiểu âm nhạc do AI tạo ra. Luận án khám phá cách diễn giải ý nghĩa từ các sáng tác thuật toán. Làm thế nào để giải mã "ý định" của một AI sáng tác? Có phải chúng ta đang diễn giải dữ liệu hay một hình thức trí tuệ mới? Các "trò chơi trí tuệ âm nhạc" được sử dụng làm ví dụ. Chúng thách thức nhận thức của con người về bản chất của sự sáng tạo. Cuộc thảo luận này mở rộng ra ngoài việc đánh giá. Nó đi sâu vào việc làm thế nào chúng ta kết nối và hiểu âm nhạc tạo sinh. Nó cũng liên quan đến các tác động sâu rộng của máy học cho âm nhạc đối với lý thuyết âm nhạc.

IV. Tương lai Âm nhạc Tạo sinh Kiến thức Nổi bật

Chương cuối cùng của luận án suy đoán về tương lai của âm nhạc và sự sống nhân tạo (A-Life). Nó không chỉ nhìn lại lịch sử mà còn hướng tới những khả năng mới. Cuộc thảo luận xoay quanh "kiến thức thế giới" mà các hệ thống AI có thể tích lũy. Nó tập trung vào cách kiến thức này sẽ định hình sáng tạo âm nhạc trong tương lai. Tính nổi (Emergence) là một khái niệm trung tâm. Nó mô tả cách các hành vi phức tạp có thể xuất hiện từ các quy tắc đơn giản trong hệ thống phức tạp. Luận án đặt ra câu hỏi về tiềm năng của âm nhạc tiến hóa. Liệu AI có thể tạo ra âm nhạc không thể phân biệt được với âm nhạc do con người sáng tác không? Hoặc thậm chí vượt qua nó? Nó xem xét các mô hình dựa trên tác nhân như một con đường phía trước. Các mô hình này có thể dẫn đến các hình thức âm nhạc hoàn toàn mới. Công trình này kết thúc bằng một tầm nhìn về một thế giới nơi ranh giới giữa âm nhạc con người và âm nhạc nhân tạo trở nên mờ nhạt. Nó nhấn mạnh sự cần thiết của các khuôn khổ triết học mới để hiểu những tiến bộ này.

4.1. Kiến thức Thế giới và Âm nhạc Tiến hóa

Khái niệm "kiến thức thế giới" mở rộng tầm nhìn về AI trong âm nhạc. Nó không chỉ là các quy tắc âm nhạc. Nó bao gồm sự hiểu biết rộng hơn về văn hóa, lịch sử và cảm xúc con người. Luận án xem xét cách máy học cho âm nhạc có thể học hỏi từ kho dữ liệu khổng lồ. Điều này cho phép sự phát triển của âm nhạc tiến hóa. Các thuật toán có thể tự điều chỉnh và cải thiện theo thời gian. Chúng tạo ra các tác phẩm ngày càng tinh vi. Điều này thách thức các khái niệm truyền thống về sáng tác thuật toán. Nó mở ra cánh cửa cho sự phát triển liên tục và tự chủ trong sáng tạo âm nhạc.

4.2. Tiềm năng Tính nổi trong Hệ thống Phức tạp

Tính nổi (Emergence) là một đặc tính quan trọng của sự sống nhân tạo (A-Life). Luận án khám phá tiềm năng của nó trong âm nhạc. Tính nổi xuất hiện khi các tương tác đơn giản giữa các tác nhân tạo ra các hành vi phức tạp, không thể đoán trước. Trong âm nhạc, điều này có thể dẫn đến các cấu trúc, hòa âm hoặc giai điệu mới lạ. Chúng không được lập trình rõ ràng. Nghiên cứu tập trung vào cách các mô hình dựa trên tác nhân có thể khai thác tính nổi. Nó tạo ra các hình thức âm nhạc tạo sinh độc đáo. Điều này vượt ra ngoài những gì một nhà soạn nhạc có thể hình dung. Nó cho thấy âm nhạc là một hệ thống phức tạp, sống động.

4.3. Mô hình Tác nhân cho Sáng tạo Âm nhạc

Mô hình dựa trên tác nhân (Agent-based models) là một phương pháp mạnh mẽ. Nó khám phá các hệ thống âm nhạc phức tạp. Luận án đề xuất việc sử dụng chúng để tạo ra âm nhạc tạo sinh. Các tác nhân này có thể là các nốt nhạc, cụm từ hoặc thậm chí là các "nhạc sĩ" ảo. Chúng tương tác theo các quy tắc nhất định. Từ những tương tác này, các tác phẩm âm nhạc mới xuất hiện. Phương pháp này khác với sáng tác thuật toán truyền thống. Nó nhấn mạnh sự tự tổ chức và tiến hóa. Nó mở ra những con đường mới cho thực nghiệm âm nhạc. Nó cũng làm nổi bật tiềm năng của máy học cho âm nhạc.

Xem trước tài liệu
Tải đầy đủ để xem toàn bộ nội dung
Spiers uchicago 0330d 15443

Tải xuống file đầy đủ để xem toàn bộ nội dung

Tải đầy đủ (227 trang)

Trích đoạn nội dung luận án

Tải xuống để đọc toàn bộ

THE UNIVERSITY OF CHICAGO MUSIC AND THE SPECTACLE OF ARTIFICIAL LIFE A DISSERTATION SUBMITTED TO THE FACULTY OF THE DIVISION OF THE HUMANITIES IN CANDIDACY FOR THE DEGREE OF DOCTOR OF PHILOSOPHY DEPARTMENT OF MUSIC BY BRADLEY M. SPIERS CHICAGO, ILLINOIS AUGUST 2020 TABLE OF CONTENTS LIST OF FIGURES. IV LIST OF MUSICAL EXAMPLES .VIII INTRODUCTION Android Musicology. 3 Modernity And The Mind-Body Problem.

10 Artificial Life And Music. 25 Why Artificial Life?. 40 CHAPTER ONE Music, Mind, and the Moral Fantasy of Enlightenment Automata. 55 Music And The Organs Of Language.

66 Producing A Theater Of The Mind .76 The Musical Man-Machine. 90 CHAPTER TWO Revitalizing Vaucanson: The Romantic Afterlife of an Enlightened Machine……. 94 Automata After Vaucanson. 100 Revolutionizing Vaucanson: Miroir Des Evénements Actuels.

106 Reimagining Vaucanson: L'automate De Vaucanson. 115 Romanticizing Vaucanson: Gräfin Dolores (1). 128 Reifying Vaucanson: Gräfin Dolores (2). 148 ii CHAPTER THREE On the Musically Intelligent: Aesthetics, Analysis and the Hermeneutics of AI….

151 EMI And The Matters Of Mind. 166 Musical Mind Games. 186 EPILOGUE WORLD KNOWLEDGE. 205 iii LIST OF FIGURES 0.1 Pierre and Henri-Louis Jaquet-Droz, L'Écrivain, (1774).2 Close-up of Pierre and Henri-Louis Jaquet-Droz, L'Écrivain 16 writing the phrase “Jaquet Droz Enchanted Journey à moi” 1.1 Jacques de Vaucanson, Le Jouer de Galoubet, Le Canard et Le 47 Jouer de Tambourin (1738).2 Jean Raoux, Pygmalion Amoureux de sa Statue (1717), Oil on 58 canvas 1.3 Charles-Antoine Coysevox, Berger jouant de la flûte (1640), 61 Marble 2.1 Four drawings by Jaquet-Droz’s le Dessinateur 102 2.2 Charles Vernier, Engraving from L’automate de Vaucanson 123 (1840), Lithograph.

iv LIST OF MUSICAL EXAMPLES 2.1 Luigi Bordese and Adolphe de Leuven, “Marie, o douce Marie,” 126 mm. 27–36 from L’automate de Vaucanson (1840 2.2 Luigi Bordese and Adolphe de Leuven, “Marie, o douce Marie,” 127 mm. 114–23 from L’automate de Vaucanson (1840) 3.1 Experiments in Musical Intelligence and David Cope, Mazurka 154 Op. v ACKNOWLEDGEMENTS No dissertation is a solitary effort.

Supporting every exhausted dissertator are countless advisors, readers, editors, interlocutors, fact-checkers, writing partners, and all-around cheerleaders. As I conclude this project amid the global COVID-19 pandemic, I appreciate more than ever the support of those who helped it—both physically before quarantine, and virtually during it. Sadly, there is not enough space to truly thank all of these amazing individuals. For every name that I have listed here, know that there are countless others who helped improve this dissertation.

I am forever grateful for the kindness and generosity these people have shown me. First and foremost, this dissertation would not have been possible without my two advisors, Patrick Jagoda and Berthold Hoeckner, who not only guided this project through each stage of the process but also edited and supported my work amid a cascade of political and epidemiological crises. Patrick and Berthold spent time that they didn’t have improving my work—a sacrifice that I will never be able to truly repay. Patrick challenged me to think interdisciplinarily about a topic that eludes simple categorization.

He grasped the stakes of this project immediately, and patiently helped me understand those stakes with time. Meanwhile, Berthold was not only an advisor for this project, but also my unfailing teacher, mentor, editor, and friend for the past six years. Across countless revisions and line edits, brainstorming and feedback, Berthold shaped me into not merely a more careful scholar, but a more compassionate one. This project exists because Berthold believed in my potential.

My committee members have shown great patience with and generosity toward my work. My sincere thanks to Jennifer Iverson, Robert Kendrick, and Lawrence Zbikowski for attentively reading drafts and guiding this process from its infancy to these final stages. As a team and as individuals, all three were ready with clarifying questions and important sources, lending me their expertise. This dissertation was made better by their insight.

In Chicago, I am grateful to the members of my reading group—Dan Wang, Elizabeth Alvarado, Lindsay Wright, Zachary Loeffler, Patrick Fitzgibbon, Chaz Lee, Tien-Tien Jong, Andrei Pohorelsky, Amy Skjerseth, and Berthold Hoeckner—for not only reading my work, but also creating an open intellectual space in which to experiment and share ideas. I thank the Scott Landvatter at Regenstein Library for procuring many of the important primary sources in this dissertation, and my fellow colleagues at the Franke Institute for the Humanities, which funded and supported my final year of dissertation writing. I am vi grateful for the encouragement, friendship, and expertise of my UChicago colleagues, including Joseph Maurer, Ailsa Lipscombe, Nathan Buerkle, Krithika Mohan, and Graham Fetterman. I would like to especially single out John Lawrence not only for being a constant friend (and vicious chess opponent) but also for offering invaluable advice and expertise at critical junctures of this project.

Although the earliest stages of this dissertation unfolded at the University of Chicago, my home institution, I had the pleasure and privilege of writing and researching in a variety of locations—Madison, Toronto, Metuchen, Paris, London. The bulk of this dissertation was written in a carrel in the back of the Mills Music Library at the University of Wisconsin-Madison. I am indebted to the staff and librarians at Mills, especially Tom Caw and Jeanette Casey, for their countless acts of generosity, resourcefulness, and expertise. Moreover, my heartfelt gratitude goes to the students, faculty, and staff at the Mead Witter School of Music at the UW, who helped transform what could have been an unbearable time of isolation into one of the most intellectually fulfilling periods of my life.

Words cannot properly express my appreciation for the friendship and insight of Stephen Kovaciny, Matt Ambrosio, Ilana Schroeder, Rebecca Moorman, Henry Thompson, Nadia Chana, Deanna Clement, and Lesley Hughes. This dissertation could not have existed without the unfailing support of my family, who not only encouraged the curiosity and inquisitiveness that drive my research, but constantly modelled those values for themselves. I especially thank my parents, Stephen and Paula Spiers; my grandparents, Robert and Norine Spencer; and my father-in-law, Mitch Grossman for their unflagging patience and generosity. Finally, this dissertation could never have been written without my wife, Jenna Grossman Spiers.

Jenna made space (both literally and figuratively) for me to research and write this dissertation, , offering love, patience, and unfailing optimism. Amid Jenna’s encouragement and distraction, support and inspiration, I dedicate this dissertation to her. vii ABSTRACT “Music and the Spectacle of Artificial Life” examines how mechanical experiments since the Enlightenment have used music to explain, affirm, and challenge the relationship between the material body and immaterial mind. Since Descartes, natural philosophers and scientists have imagined the human body and mind in mechanical terms, creating machines that attempted to simulate, and thereby reveal, a material origin for human life.

These experiments were often conceived in musical terms, leading to automata, androids, toys, computers, artificial intelligences and neural networks that reproduced the actions of musical subjects. I analyze the reception of these machines to show how many philosophers, engineers, and critics heard mechanical music not only prove a machine’s capacity mimic the bodily affordances enabling music (the fingers of the instrumentalist, the voice of the singer, and even the brain of the composer) but simulate the mind’s embodied experience of interpreting, performing and feeling music. The spectacle of music enacted a spectacle of cognition. In case studies dealing with inventions by Jacques de Vaucanson and David Cope, I show how materialist models of cognition and consciousness were contingent on the aesthetic actions of machines, presenting mechanical minds that listeners could hear and evaluate musically.

Chapter One investigates the spectacle of Vaucanson’s automaton flutist (1737), a machine that provoked philosophers like Denis Diderot, Julien Offray de la Mettrie, and Étienne Bonnot de Condillac to imagine a mechanical model for the origin of language—a prelapsarian utterance that these thinkers associated with the first viii emergence of human intelligence. Chapter Two follows Vaucanson’s machine into the nineteenth century when the automaton’s then-outdated technologies—which represented unerring reproducibility, internal self-regulation, and even uncanny action— were heard as potent tools for reimagining both human subjects and their subjectivity in post-Revolutionary Europe. Finally, Chapter Three examines the “musical intelligence” of Cope’s AI-powered composition software, Experiments in Musical Intelligence (“EMI”). Though many commentators considered EMI a radical break from Romantic subjectivity, I argue that it showcased the continuities between nineteenth-century idealism and twentieth-century computational materialism.

By listening to the intersection of music and artificial life, this dissertation complicates a conception of Enlightenment ideology that celebrates the unwavering progress made by the sciences towards perfect materialist understanding. Instead, by taking the musical spectacles of artificial life seriously, I illuminate a history of cognitive science that was often unscientific, rife with contradictory claims from audiences who observed one thing and heard another. By embracing these aesthetic contradictions rather than dismissing them, this dissertation functions less as a scientific history of music and more as a musical history of science—a history that accepts listening itself as a viable site for understanding body and mind together. ix INTRODUCTION ANDROID MUSICOLOGY Introduction Olympia played the harpsichord with great dexterity, and sang a virtuoso piece, with a voice like the sound of a glass bell, clear and almost piercing.

Nathaniel was quite enraptured…he saw with what a longing glance she gazed towards him, and how every note of her song plainly sprang from that loving glance, whose fire penetrated his inmost soul. Hoffmann, “The Sandman” (1816) In a famous scene from E. Hoffmann’s short story “The Sandman” (1816), the automaton Olympia stages a seeming conflict between automatic action and sensuous perception when she uses her brilliant keyboard and singing skills to seduce a man, Nathaniel. On the one hand, Hoffmann’s machine reflects the goals of eighteenth-century automata design.

Its musical actions were conceived as complements to the biological sciences, enabling a physiology that was thought to explain the mechanisms of human music-making. Simulation, in this context, constituted a form of knowing, making the Enlightenment automaton part of a utopian quest to recreate, and thus understand, the human. On the other hand, Hoffmann presents Olympia’s musical simulations as a 1 E. Hoffmann, “The Sandman,” in Selected Writings of E.

Kent and Elizabeth C. 1 transgression of what can and cannot be reproduced by a machine. Nathaniel does not disinterestedly observe the music performed by Olympia’s harpsichord-playing fingers or aria-singing voice, but is “enraptured” by it, perceiving “in every note” a song sprung from “that loving glance, whose fire penetrated his inmost soul.” Music enables Nathaniel to imagine a mind that went beyond the automaton’s physical body. From these mechanical melodies, Nathaniel believes that he senses a soul capable of autonomously thinking, acting, and reciprocating his love.

Hoffmann’s fantasy reminds us that music has long been a potent tool for explaining, affirming, and complicating relationships between matter and spirit—what contemporary philosophers call the “mind-body problem.” The mind-body problem arises from a crisis of observation: What is the relationship between the unobservable mind and observable body? How are seemingly immaterial thoughts, beliefs, ideas, intelligence, and consciousness enabled by and enacted through bodily processes? Is there a connection between the subjective experiences we feel ourselves and the embodied actions we observe in others? Can the immortal soul or immaterial mind be materialized? “The Sandman” addresses these problems of mind and body through mechanically-made music. To Nathaniel, Olympia’s melodies are not merely beautiful but personal. The automaton enacts a sentimentality and soulfulness that seemed inseparable from its interiority, a “sonic self,” says Naomi Cumming, that seamlessly connects embodied actions to mindful intentions.2 Yet, as Cumming notes, the sonic self is also a 2 Naomi Cumming, The Sonic Self: Musical Subjectivity and Signification (Bloomington: Indiana University Press, 2000).

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Trích dẫn luận án này

Bradley M. Spiers (2020). Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers [Luận án tiến sĩ, The University of Chicago]. LuanAn.net. https://luanan.net/am-nhac/am-nhac-va-su-song-nhan-tao-luan-an-tien-si-bradley-m-spiers

Câu hỏi thường gặp

Luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" nghiên cứu về vấn đề gì?

Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers khám phá mối liên hệ sâu sắc giữa âm nhạc và sự sống nhân tạo, mở ra những chân trời mới trong khoa học và nghệ thuật.

Luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" được bảo vệ tại trường nào?

Luận án này được bảo vệ tại The University of Chicago. Năm bảo vệ: 2020.

Luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" thuộc chuyên ngành gì?

Luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" thuộc chuyên ngành Music. Danh mục: Âm Nhạc.

Luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" có bao nhiêu trang?

Luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" có 227 trang. Bạn có thể xem trước một phần tài liệu ngay trên trang web trước khi tải về.

Cách tải luận án "Âm nhạc và Sự sống Nhân tạo: Luận án Tiến sĩ của Bradley M. Spiers" về máy như thế nào?

Để tải luận án về máy, bạn nhấn nút "Tải xuống ngay" trên trang này, sau đó hoàn tất thanh toán phí lưu trữ. File sẽ được tải xuống ngay sau khi thanh toán thành công. Hỗ trợ qua Zalo: 0559 297 239.

Luận án liên quan

Chia sẻ tài liệu: Facebook Twitter